16 Th1
11:16

TÔI ĐÃ LẬP NGHIỆP NHƯ THẾ NÀO (P2)

Khoảng nửa học kỳ 2 năm thứ nhất thì tôi bắt đầu thấy mình trẻ trâu. Đâm đầu đi hỏi những thứ mà các thầy cũng cóc biết hoặc đíu dám trả lời. Nói về kinh tế chính trị Mác Lê thì tréo ngoe với kinh tế kiểu mới, còn kinh tế tư bản thì nói trắng ra là tôi còn biết nhiều hơn, vì tôi đọc được tiếng Anh. Tóm lại là từ đó tôi ko hỏi nữa mà bắt đầu tự suy nghĩ xem chính xác là mình nên học cái gì.

Hè năm thứ nhất tôi ko về nhà mà đạp xe loanh quanh đi xin việc. Giống như rất nhiều sinh viên, tôi cố tìm những bar pub có khách nước ngoài để may ra có cơ hội giao tiếp. Lúc đó tôi mới biết được một tai hại là mình gầy và trông xuềnh xoàng quá, và cái giọng tôi nói trắng ra là đặc nhà quê. Có mấy nơi từ chối khéo bằng cách bảo liên hệ sau nhưng tôi biết ngay là họ không định nhận, chỉ có một bà chị ở cái bar ở phố Hàng Lược (tôi quên tên rồi) thì nói thẳng chị không nhận em vì ngoại hình và giọng của em không đạt. Lúc ấy tôi mới giật mình nhận ra mình vẫn còn quá nhiều thứ phải bổ sung nếu muốn tồn tại trong cuộc cạnh tranh.

Cuối cùng tôi không đi làm ở đâu cả mà tiếp tục tự đọc, tự học tiếng Anh, nhưng chủ yếu là ăn và tập. Sân tập chạy và phòng thể hình thì không thiếu, 1 tháng có 60 ngàn (tất nhiên là phòng tập lúc ấy kém xa so với phòng gym bây giờ). Kết quả sau 7 tháng tôi lên 12 cân, cơ tay cơ bụng đủ cả. Nhưng cái làm tôi bứt rứt nhất là vẫn chưa tự tay làm ra được đồng nào, tiền ăn tiền tập toàn xin bố mẹ.

Đó chính là lý do hồi giữa năm thứ hai tôi lấn cấn mãi không dám bỏ học đi làm. Ý nghĩ bỏ học đi làm tôi đã có từ lâu khi thấy chương trình quá vô bổ. Hai cái tạm gọi là hữu ích là lý thuyết giá trị và lý thuyết cung cầu thì chỉ cần 1 tháng là đủ. Còn bao nhiêu kiến thúc cần thiết như cấu trúc và hoạt động một công ty, cấu trúc và vận hành của nền kinh tế, tình trạng cung cầu ở Việt nam và thế giới vv… thì không ai dạy, tôi hỏi mượn sách năm trên đọc cũng không có. Mấy cuốn giáo trình năm trên tôi cày 2 tháng là xong, từ lúc đó tôi bắt đầu chính thức chán đại học.

Vào học đại học mới thấy sinh viên VN nói chung quá lười. Chỉ đến kỳ thi mới vắt chân lên ôn, còn lại toàn lươn khươn rượu chè tá lả. Tôi thực chất chỉ là thằng bé nhà quê ra, chưa hiểu gì về đời nhưng ngay lúc đấy đã có một điều chắc rằng người ta không thể thành công nếu cứ sống dặt dẹo như vậy. Dần dần tôi bị coi là thằng hâm và bị bỏ qua trong hầu hết các dịp, thế cũng cái cái hay là không bị quấy rầy, cứ thế sống theo kiểu của mình.

Nhưng có một cái mà chúng nó không thể bỏ qua, đó là tiếng Anh của tôi khá quá. Hai thằng cùng phòng nhờ tôi dạy thêm tiếng Anh, và tôi cũng chỉ chơi với mấy thằng đó. Không ngờ bước đầu tiên tự lập của tôi lại từ đấy mà ra.

Cuối năm 96 một trong hai thằng bạn tôi dạy tiếng Anh rủ tôi lên Hàng Buồm chơi nhà bà trẻ của nó. Hàng Buồm chắc nhiều cụ biết, là phố bán bánh kẹo rượu sữa của Hà nội. Bà trẻ thằng bạn tôi có một cửa hàng vào loại khá, tính bà rất xởi lởi, thấy hai thằng lên nhét ngay cho hai lon cô ca và một gói kẹo ngoại giải ngố.

Hôm ấy là chiều thứ bảy khá đông khách, tôi ngồi xem cảnh mua bán một lát thì nhận ra một thiếu sót của cửa hàng, thậm chí của cả phố, đó là bán hàng thực phẩm nhập khẩu nhưng sản phẩm không có hướng dẫn tiếng Việt, cũng không có ai đọc được tiếng Anh để nói cho khách. Bánh kẹo thì không có chuyện gì, nhưng sữa bột thì chắc là không đơn giản. Vừa nghĩ xong thì đúng là có một cụ chừng hơn 50 đến hỏi về sữa cho trẻ em khó tiêu. Sữa thì có hàng nhưng dùng thế nào, phải chú ý cái gì thì cóc ai biết.

Lúc ấy tôi mới thử ra đọc nhãn tiếng Anh xong dịch cho bác già nghe, sau đó dùng ít kiến thức lỗ mỗ về dinh dưỡng trẻ em “bàn bạc” với bác ta một lúc, cuối cùng bán được cho đại ka 2 hộp. Thế là bà trẻ lôi một đống nhãn hàng ra bắt tôi dịch, thậm chí cả mỹ phẩm gửi từ Đức về cũng bắt đọc làm thằng bé ngớ hết người. Kết quả là chiều muộn hai thằng mới về sau khi đánh một bữa no và đem theo một đống kẹo bánh.

Lúc về nhà, thằng bạn tôi hí hửng với đống bánh kẹo, tôi thì nghĩ đến một chuyện hoàn toàn khác. Tôi đã tự tay bán được hai hộp sữa, lại còn lập được quan hệ với khách hàng đến mức đại ka bảo lần sau tao lại đến đây mua. Có một cơ hội đâu đó mà tôi cần làm rõ, và tôi thấy việc học gạo hàng ngày càng trở nên vô vị.

Tôi xoay sang tìm hiểu về bánh kẹo và dinh dưỡng. Năm 1996 khác bây giờ, internet không có, tài liệu rất thiếu. Tôi mày mò mượn được giáo trình công nghiệp thực phẩm Bách khoa cày vài tuần, biết thêm được khá nhiều kiến thức. Cày xong thực phẩm, tôi bắt đầu tìm hiểu về dinh dưỡng trẻ em.

Đầu tiên tôi bí vì không nhìn thấy cửa nào cả, sau tôi vào bừa Bạch mai hỏi. Bác sĩ vừa quát vừa chỉ ra Viện dinh dưỡng Tăng Bạt Hổ (tiên sư nó, hỏi có 2 câu mà con mụ quát tôi như thằng ăn xin). Tôi đạp xe ra Tăng Bạt Hổ, đứng nhìn một lúc thì nghĩ ra được cách lân la hỏi chuyện các bà mẹ mang con ra chữa suy dinh dưỡng. Những người này nhất là người ở quê ra, rất sẵn sàng kể chuyện bệnh tật của con họ và bác sĩ kê đơn thế nào. Không ngờ cách của tôi lại rất hiệu quả vì nghe cái hiểu ngay, rất thực tế.

Khi thấy đã tích luỹ tạm đủ kiến thức, tôi mới chính thức bắt đầu “kế hoạch vĩ đại” của mình: xin đi làm thuê.

Tôi lại đạp xe lên Hàng Buồm nhưng đi một mình. Bà trẻ thằng bạn nhận ngay ra tôi, hỏi mày đi đâu thế cháu. Tôi bảo cháu đến xin phép thưa bà một chuyện.

Bà thôi cười ngay, bắt đầu cảnh giác hỏi chuyện gì. Tôi rất lễ phép bảo, bà cho cháu làm phụ bán hàng ở nhà bà nếu được. Cháu học ở trường rồi, bây giờ muốn thực tập cho có thực tế.

Bà lại càng cảnh giác hơn, hỏi thế thằng Tuân đâu, sao hai thằng mày không đi cùng, mày có giấy của trường không. Tôi nghĩ chắc không xong rồi nhưng vẫn trả lời thật là đây là tự cháu muốn vậy, cháu không cần lương chỉ cần thực tập thôi.

Không ngờ nghe đến ba chữ “không cần lương”, mặt bà trẻ trẻ hẳn ra, bảo ờ thế thì mai mày lên đây, bà cho mày thực tập.

Tôi chào bà ra về, hôm sau đạp xe lên sớm. Đến nơi mới biết đúng hôm ấy thằng cháu phụ việc cho bà vừa thôi việc về quê, bố nó bị tai biến. Hoá ra tôi đến xin “thực tập” đúng hôm nó xin nghỉ.

Ý định thực tập của tôi là hết sức nghiêm túc. Tôi mang theo cả sổ tay, cẩn thận hỏi bà trẻ xem các đầu việc bà cần tôi làm là những gì để ghi vào sổ. Bà xua tay bảo đấy cửa hàng có từng ấy mét, từng ấy hàng, thằng cháu mày xem có việc gì thì làm, chỉ cần chăm chỉ thật thà là được. Nói xong bà đi cùng vài bà nữa ra chùa. Trong nhà còn có ông con trai thứ hai, ý bà trẻ là để hắn trông coi tôi làm nhưng cậu hai này là kiểu công tử thứ thiệt, sau khi bà đi mươi phút là hắn cũng tếch đi cà phê chém gió, để tôi một mình với cả cái cửa hàng.

Có lẽ vì mang mác sinh viên và cái mặt tôi nhìn cũng có tí bảo hiểm nên cả hai mẹ con hầu như không đề phòng gì tôi. Đầu tiên tôi lơ ngơ không biết làm gì nhưng nghĩ ngay là một cách là nhìn xung quanh xem các hàng khác làm thế nào rồi bắt chước. Sau hơn nửa tiếng thì hàng dọn cũng tạm ổn, bắt đầu có khách mua hàng, tôi mới tá hoả nhận ra cả hai mẹ con bà trẻ không ai bàn giao cho tôi bảng giá. Cái gì bán giá bao nhiêu tôi mù tịt.

Chap 1  2  3  4  5  6  7  8  9

« »