20 Th11
11:31

Phượt Hải Dương Hà Nội 3 ngày 2 đêm chỉ 0 đồng

Đấy là kinh nghiệm phượt của Thùy Dương 7 tuổi.

Vào một ngày đẹp trời khi tao còn thất nghiệp trong lúc vui vẻ bon mồm tao có bảo Thùy Dương là hôm nào cho đi HN chơi, thế là con bé nhớ mãi, cho dù tao quên mẹ đi rồi thì nó vẫn nhớ, thỉnh thoảng lại hỏi
“Khi nào thì mình đi HN vậy dì?”
Ok. Chót hứa với trẻ con thì phải làm. Vậy là tao đưa Dương lên HN.
Tối hôm trước gọi điện bảo mẹ nó là 8h sáng mới đi rồi, thế mà 5h đã gọi bảo “chị đi làm, cháu dậy rồi đấy nó ngồi ở cổng đợi”. Ok lại vác xác dậy, lấy mỗi cái ô thế là lên đón nó.
Vừa lên đến nhà nó thì mưa, định bảo thôi ở nhà đi con eii, nhưng Thùy Dương đeo balo, mắt long lanh tay nắm chặt áo tao, thế là không nỡ nói ra lại bật ô lên dắt nó đi bắt xe.
Lên xe cái ngồi yên vị, Thùy Dương bảo
“Con chưa bao giờ được đi HN”
“Ờ”
“Bao lâu thì đến hả dì?”
“Tùy vận tốc con ạ, bình thường mình đi xe này mất khoảng 2.5h đồng hồ, đấy là trong điều kiện lí tưởng, có thể muộn hơn hoặc sớm hơn”
“…”
Thùy Dương chán đéo thèm hỏi nữa mắt nhìn ra cửa ngắm đường phố. Tao nhắm mắt thiu thiu ngủ, chuẩn bị vào giấc mơ thì Thùy Dương giật áo.
“Dì ơi con buồn nôn”
“Ừ con cứ tự nhiên”

Một lát lại:
“Dì con buồn nôn”
“Ừ con nôn đi”

Tao đưa cho Dương cái bánh:

“Ăn lấy sức nôn con eii”

Nôn 2 lần thì cũng đến bến Gia Lâm. Xuống xe thoát khỏi đám xe ôm vây quanh như người nổi tiếng, tao kéo Thùy Dương trèo lên xe bus ngồi yên vị. Thùy Dương lẩm bẩm đọc cái dòng chữ dán trên xe. “Nhường ghế cho người già, trẻ em, người khuyết tật và phụ nữ mang thai”
Thế là cả đường đi nó hau háu nhìn người ta lên xe xem có ai khuyết tật hay mang thai không để nhường. Quá đen cho Dương khi hôm đấy xe vắng vl. Dương định đứng dậy nhường thì tao lại ấn đầu xuống.
“Còn ghế con ei, người đó còn trẻ”
“Người này hơi già già được k dì?”
“Còn ghế con eii”
Thế là xuống mẹ thủ đô rồi mà Dương đéo nhường được ghế cho ai cả. Điều đó làm Dương hơi buồn nhưng vì đói vl nên Dương nhanh chóng quên. Tao dẫn Dương vào Circle K ăn mì tôm mà nó cứ khen mãi
“Con chưa bao giờ được ăn ngon thế này”
“…”

Sau đó tao có cho Dương đi sở thú vì tao thích sở thú thôi. Cho đi Lăng Bác đúng hôm bảo dưỡng gì đấy k được vào, mặt Dương buồn thiu đứng chụp Lăng Bác từ xa. Đành vào bảo tàng ngắm nghía.
“HN lắm tây dì nhỉ? Vửa con nhìn thấy tận 3 người”
“Uây thế á, dì chưa thấy tây bao giờ”
“Con muốn hỏi tên người đó đc k ạ?”

Tao gật đầu cái là chạy ngay ra chỗ chị tây xinh xinh hỏi tên với tuổi. :)) hồi bằng tuổi nó tao chỉ biết mỗi Hello. =))))

Hôm đấy đang chán đời gọi grab 2 lần đ đc. Tao bắt Dương đi bộ về, bật gg map xong đưa cho nó cầm đt.
“Đấy con xem đi”
Thế là Dương dẫn tao đi, đi đúng tao cũng kệ mà sai tao cũng kệ, Dương mấy lần đi ngu đ về được cũng khôn ra biết đi đúng chiều mũi tên. Dương thì luôn nắm tay tao
Vì mẹ nó dặn thế.Có hơn 1km mà đi hết mẹ 40 phút, về đến nơi nó tỏ ra sung sướng vl còn tao nằm vật vờ vất vưởng. Bỏ balo của nó ra xem thì lại thấy có tờ giấy ghi:
“số điện thoại bố…
Số điện thoại mẹ…”
🙂 chắc suy nghĩ dữ lắm mới dám cho n đi 🙂

Tối hôm đó Dương còn nói mong muốn đi bờ hồ ngắm cầu Thê Húc, thế là đội mũ bảo hiểm, Nhông đèo cả tao cả Dương lượn lờ quanh hồ, ăn cái kem Tràng Tiền rồi lại lượn về ngủ. Sáng hôm sau cho đi Bát Tràng nắng vl, nặn nặn được tí đất cảm thấy đéo ngon ăn nên rủ nhau đi về.

Dương có bảo:
“Cô giáo giao bài tả về cầu Thê Húc giờ con biết tả rồi, con yêu dì”
Tao xoa đầu Dương âu yếm:
“Thôi con im lặng đi”

Sau đó tao lăn ra ngủ còn Dương trằn trọc mãi vì maii phải về nhà rồiii.

« »