(P94) TIỀN HÓA ĐƠN

Thực sự là mỏi, nằm lim dim rồi ngủ lúc nào ko hay. Giấc mơ như thật, tao mơ thấy đang chịch nhau với Say thì Luật ở đâu bước vào, Luật khóc lóc rồi quay lưng đi luôn bảo vĩnh biệt, tao chạy theo thì Luật chạy tít lên núi rồi nhảy ùm phát xuống hồ, mất dạng. Giật mình tỉnh giấc, đm, có lẽ nghĩ nhiều về Luật quá nên mơ sảng rồi. Ko thấy em Say đâu, tao vùng dậy đi ra ngoài, không khí thoáng đãng dễ chịu, nhìn hồ rộng mênh mông, nước xanh thẳm, lòng cũng thấy thảnh thơi hơn. Ngồi xuống bụi cỏ, thấy trai gái lượn lờ đông gớm, chắc cũng toàn đội phịch thủ như mình, lấy điện thoại chụp choẹt vài cảnh đẹp, vô tình lọt vào trong khung ảnh 2 bóng hồng, cũng đáng chú ý, tao cứ đưa điện thoại lên bấm xoẹt xoẹt, 2 bóng hồng dường như đã nhận ra, còn cười cười tạo dáng. Tao đứng dậy tiến lại bảo anh ko có ý gì, đang vô tình chụp ảnh cảnh vật thì bọn em đi đến.

Cận cảnh mới rõ, 1 em mi cong, mắt sâu, và 1 em người cao cao mảnh mảnh. 2 em cười hihi bảo ko có gì ạ, em mi cong thì kêu em có thể xem ảnh anh chụp bọn em được ko, tao bảo được, đm, ngu quá, nãy có chụp zoom mấy cái vào đùi. Tao đưa điện thoại ra, em mi cong kêu đt đẹp thế, ẻm cầm xem xem ảnh, tao đưa tay vuốt vuốt ảnh cho các em xem, mi cong kêu anh gửi cho em mấy kiểu này nhé, tao bảo gửi thế nào, mi cong nói anh gửi qua facbook đi ạ, thế là có fb. Làm quen vài câu, 2 ẻm đang là sinh viên ngoại ngữ năm cuối, cũng đi phượt nhưng đi cùng đoàn, 2 ẻm tách riêng ra đi dạo. Thấy cũng cầm máy ảnh du lịch. Tao cũng kể qua là đi phượt cùng bạn, ko theo đoàn, đang lạc mất bạn. Nói chuyện thêm tí thì em Say gọi hỏi đang ở đâu, tao chào tạm biệt 2 ẻm rồi về nhà nghỉ. Say đang ở phòng kêu anh trốn đi đâu thế, tao bảo em mới trốn đi đâu, anh ngủ dậy ko thấy em, say hiha bảo anh ngủ say quá e ko muốn gọi nên ra ngoài lượn lờ tí. Say rủ đi thuyền dạo hồ, tao ok. Thuê được cái thuyền có người chèo đi lòng vòng, cũng khoan khoái lắm, khác biệt lớn với cuộc sống thủ đô, tao nằm ngửa mặt nhìn trời nhìn mây nghe tiếng mái chèo khua ì oạp, say thì mải mê tự sướng với thiên nhiên hữu tình. Lênh đênh trên sóng bông nghe tiếng gọi, say đang bảo bà chèo thuyền lại gần cái thuyền cách đấy hai chục met. Tao ngước ra nhìn, ô, là 2 em khi nãy, sao say lại quen nhỉ, thấy léo nhéo tiếng ủa bà cũng đi à, 2 ẻm kia thì xì xèo nói trốn đi ăn mảnh à mụ kia. Tao ngồi dậy, 2 ẻm cũng ớ ớ là anh à. Đéo mẹ, 1 lần gặp gỡ là tình cờ, 2 lần chạm mặt ắt có duyên…


Du thuyền xong lên bờ, hỏi hỏi han han 1 lượt thì tao mới biết hóa ra say cũng quen 2 em kia cũng trên diễn đàn phượt, còn ở trọ cũng gần nhau loanh quanh khương đình hạ đình gì đó, 1 điều thật vl nữa là 2 em này cũng ở bắc ninh. Em mi cong bảo tối nhóm phượt nó có đốt lửa trại, rủ tao với say tham gia, say xem có vẻ hào hứng lắm, như vậy tất nhiên là vui hơn rồi nhưng say vẫn liêc nhìn tao hỏi ý tao thế nào, tao bảo để tối xem đã.


Về phòng tắm giặt, tắm xong say mặc mỗi cái áo 3 lỗ với quần sooc, tao bảo mặc thế kia đi đốt lửa nó cháy cho trụi, say hỏi trụi gì, tao bảo trụi lông chân lông tay, say cười vào anh sờ thử hộ em phát xem em có tí lông chân lông tay nào ko, tao cũng tiến lại đưa vuốt vuốt tay ẻm, ờ, mịn, ko lông. Tao mặt dày hỏi ko cháy lông này thì cháy lông chỗ khác, say ranh ma nói ý anh là muốn xem chỗ khác của em có lông ko hả, thưa với anh cũng là không có nhé. Đm, hồi hộp vl, hồi ấy chỉ xem sex bọn tây mới biết về những cái bím nhẵn thín, nghe em say nói thì… VL, nghĩ đến thôi thằng bé đã tỉnh dậy, tao bảo anh có thể xem tận mắt được ko, trăm nghe không bằng 1 thấy. Say hihi bảo có chắc là chỉ xem thật ko, mỹ nhân bảo anh nguy hiểm. Tao gãi gãi đầu cười nói ơ thế anh tưởng em ưa mạo hiểm mà… Tiến lại gần hơn nữa, choàng tay qua eo say, thơm nhẹ vào má, rồi hôn vào cổ, đưa tay lên khu đồi núi, cao thật, to thật, to nhất từ trước đến giờ, đậm tay quá, nghe tiếng say thở gấp gáp, tao nắn thêm mấy cái rồi đưa tay từ đồi xuống vực, đm, mới đến rốn thì chuông điện thoại, chuông to vl, tao quay ra nhìn điện thoại của tao, ko có gì, là điện thoại của say, chuông iphone giống nhau, mẹ thằng iphone cũng thật đần khi muốn cài nhạc chuông phải làm đống thủ tục, vậy là dừng tay, say mặt đỏ ửng với điện thoại kêu là mi cong nó gọi, chắc rủ đi đốt rừng, anh có đi ko anh, tao trả lời em thích thì đi, say kêu đi đi anh, vui đấy, say nháy mắt bảo tối về lại mạo hiểm sau…

Bọn đốt rừng đã nhóm lửa, nhìn thoáng qua cỡ hơn chục người cả nam cả nữ. Mi cong đón bọn tao rồi cùng ra, bọn này chắc toàn sinh viên thì phải, tao người lớn hơn chút, nghĩ lại thời sinh viên học cái trường lồn toàn đực, chả được hưởng phong trào gì hết, nếu ko ở cùng xóm trọ với các chị em thì có lẽ đời sinh viên cũng xác định chỉ đến lô đề điện tử là hết. Nhìn bọn trẻ nắm tay chạy quanh đống lửa, cảm giác mình được sống lại thời sinh viên với một sự tươi mới. Chạy lăng xăng 1 lúc thì bọn nó dừng lại mở ba lô ra đủ thứ đồ ăn nước uống, ko biết mua hay chuẩn bị sẵn, tao thấy hơi ngượng, mình vác mồm đến tay không rồi. Tao hỏi mi cong rằng phải đóng góp thế nào cho anh đóng góp, mi cong kêu ko sao đâu anh, nãy em báo với mọi người rồi, đáng gì đâu. Tao bảo ko được, phải sòng phẳng mới bền được, mi cong cười nói em đóng giúp 2 người rồi, tao hỏi hết bao nhiêu anh gửi, anh đi làm rồi, em còn sinh viên, sao đóng giúp anh được.

Mi cong nhìn quanh dường như tim ai, miệng nói vâng được rồi, để sau đi anh, giờ ngồi ăn đã. Lúc ngồi ăn thì bọn kia mới chú ý đến tao và Say, Say dường như cũng quen một số người trong nhóm này, tao là lạ hoắc. 1 thằng tiến lại bóc lon beer mời tao bảo chào mừng ông bạn, nhìn mặt thằng này trẻ ranh mà cũng gọi tao ông bạn, nhưng chấp nhặt làm gì, tao cầm lon beer bảo cảm ơn, tôi vô tình gặp mọi người cũng là cái duyên, xin tự giới thiệu…Tao giới thiệu tên tuổi, đang làm ở đâu, bọn kia mới ồ à hóa ra ông anh đi làm rồi hả, bọn em ở đây toàn sinh viên. Tất cả hô zô rồi uống, làm hết nửa lon beer tao đưa mắt nhìn quanh, ngoài say và 2 em kia đã biết thì còn có 4 đứa con gái nữa, chắc thời nay gọi là ôm đi theo xế. 4 đứa này nhan sắc đều tầm trung bình khá, ko có gì đáng chú ý. Cười nói rôm rả mấy hồi thì có thằng ranh cầm đàn guitar ra, em mi cong lớn tiếng kêu mọi người trật tự nghe hát, thằng ranh đàn hát, tao nghe lọt tai phết, giọng bố cháu trầm, đàn cũng pro, cả hội im phăng phắc lắng nghe, nó hát bài quen thuộc hòn đá cô đơn, rồi hát thêm bài chapi chapi gì đấy. tiếng đàn, tiếng hát với tiếng lép bép cháy của củi khô làm không gian bình dị khó tả.


Kết thúc bài hát bằng tiếng vỗ tay rào rào, hay thật. Lại làm thêm vài tuần beer nữa thì thằng ranh bảo mi cong hát đi tôi đàn cho, mi cong tự tin đứng dậy đi về phía thằng ranh, quỳ gối xuống, thằng ranh bật tưng tưng dạo đầu rồi mi cong hát Góc phố nơi anh hẹn, cành ngọc lan xòe bóng mát…Hay, giọng trong, ngân nga luyến láy rất hay. Tao tự cầm lon beer lên làm hớp, ko ngờ vô tình gặp mấy đứa này cũng vui ra phết. Em say ngồi cạnh tao, cũng chăm chú lắng nghe, say hỏi anh biết hát ko, em thấy các anh xây dựng cũng năng khiếu lắm, tao bảo anh hát thì lại nhiều đồ nướng ngon, Say hỏi thế là sao, tao bảo anh hát như bò rống, các động vật sẽ lại đây nghe, mình nướng luôn ăn. Say cười khúc khích, tiếng cười nhỏ như có vẻ hơi vô duyên khi cả nhà đang yên lặng thưởng nhạc. Mi cog nhìn về hướng bọn tao, miệng vẫn hát, tao đưa tay cấu đùi Say cái, say biết ý im lặng. Mi cong hát xong, chờ mọi người vỗ tay rồi mi cong nói bây giờ mọi người nghe Say hát đi, cả đám cười ồ, như kiểu say hát tệ lắm thì phải, có mấy thằng còn hô hào say hát đi để tôi làm nhạc cho, nó phồng mồm bảo cắc bụp, cắc bụp. Say có vẻ hơi ngại nhưng cũng nhanh trí, say nói lại đúng như tao vừa nói là tôi hát mọi người lại ăn no thịt nướng….


Thằng anh cầm đàn bảo ông anh hát bài gì đi, em đàn cho, tao bảo ơ thế mọi người vẫn muốn ăn thịt thú rừng nướng nữa à, mấy đứa ồ ồ bảo ko sao, cùng lắm nghe 1 lần rồi thôi. Tao gật đầu bảo cho anh mượn, anh hát đập vỡ cây đàn, mấy đứa tưởng tao đùa cười ồ, tao bảo lại cứ đưa anh, vỡ anh đền. Thằng ranh đưa tao, tao rải từng từng, thằng này để hơi thấp, tao bảo có kẹp ko cho anh mượn, thằng ranh nghe thế thì biết tao cũng chơi được, nó lục tìm và đưa cho tao. Dạo tưng tưng vài ngón cho quen tay, cũng lâu rồi đéo sờ đến đàn dây, toàn sờ đàn bà. Tao bắt đầu tỉa tót, qua vài đoạn thì em mi cong nhận ra bảo ơ bài để dành à, hay thế. Tao cất tiếng:
Một chút hương thơm còn lại.
Một ánh mắt quen để lại.
Một lối đi trên con hè nhỏ.
Và mưa nắng hay mùa vẫn qua.

Hát hết 1 lượt, tất cả im phăng phắc, tao ngân nga lại từ đoạn

Nhưng ước mong đã đưa chúng ta xa hai bờ.
Đã mang hết đi những điều thân thuộc.
Chỉ còn ước mơ để dành ở đây…..
Và anh sẽ luôn mong tìm lại.
Vòng tay ấm khi mùa đông bắc về.
Những đêm nằm nghe run run gió mùa.
Và anh sẽ mãi luôn kể lại.
Nụ hôn khẽ khi mùa xuân bắt đầu.
Những gì đã qua anh sẽ để dành suốt đời….

Hát hết bài, tất cả vẫn chưa vỗ tay, tao bảo hết rồi, mọi người mới vỗ tay, tao thấy cay cay sống mũi, hát cái bài lồn này là tự nhiên nghĩ ra, bài này trươc luyện mãi mới thành, rất lâu rồi hát lại, cảm thấy thật tâm trạng. Tao nói vài câu rồi bảo anh ra ngoài kia hút thuốc đã, đứng dậy, đi ra phía gần hồ, trời tối, hồ đen xịt, châm điếu thuốc rồi ngồi bệt xuống cỏ, không khí yên tĩnh, tiếng nói cười xa xa của đám sinh viên ko đủ làm tâm trạng thoát khỏi cảm giác buồn, cảm giác nhớ nhung những điều đã trải qua, chỉ để dành, để dành làm kỷ niệm…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99

« »