(P93) TIỀN HÓA ĐƠN

Nhẹ nhõm, thực sự nhẹ nhõm, biết rằng Luật đéo để yên đâu nhưng tao thấy cảm giác mình đã trút được 1 gánh nặng, được một mớ áp lực. Tao tìm trong hình ảnh của Luật trên facebook, chọn ra 1 ảnh thật đẹp, tao đăng trên tường của tao là 5 năm rồi, cảm ơn em triệu lần vì những điều em đã dành cho anh. Hãy giữ cho nhau những kỷ niệm đẹp em nhé. Đường em đi rộng mở, đường anh thênh thang. Hãy cứ để thời gian gói gém ký ức. Tạm biệt tình yêu. Luật gọi điện, tao ko nghe, luật nhắn tin bảo anh xóa bài fb đi, em ko đồng ý chia tay đâu, anh muốn gì thì nói ra, em ko dễ để có được anh, em ko thể mất anh như vậy được. Tao ko trả lời. Nằm nhìn trần nhà, tao nghĩ liệu mình có sai ko, liệu mình có đúng không, đúng và sai ở đây làm gì có thước đo để tính toán. Thở dài 1 hơi, chuông điện thoại lại reo, vẫn là Luật. Tao bấm im lặng, Luật nhắn tin tiếp anh nghe máy đi, lại chuông. Tao nghe máy, Luật bên kia nức nở, em xin anh, em xin anh đấy, mình yêu nhau bao lâu rồi, chưa một lần cãi vã, cả vụ anh với bắc ninh em cũng bỏ qua, anh ko nghĩ đến cảm giác của em sao, ừ thì em bận rộn với công việc nhưng đó là công việc, em yêu anh thế nào anh phải hiểu chứ. Tao nghe, chỉ nghe mà thấy cổ họng nghẹn lại, mũi cay, nước mắt chảy. Ko biết nói gì nữa, tao chỉ cảm thấy là không hợp với Luật nữa, đoạn đường 2 đứa đi chung đã gần đến đoạn chia tách, tao ko muốn đứng chịu cảm giác chia li, tao muốn là người chủ động trong mọi việc, nhưng những lời Luật vừa nói có gì là không đúng đâu, tao phải làm gì…


Tao trả lời luật trong tiếng nghẹn, anh xin lỗi, anh thực sực ko xứng với em, kể cả là điều kiện hay nhân cách, anh nói lời chia tay ko phải vì anh hết yêu, vì anh muốn em được cuộc sống tốt, điều này ít nhất bây giờ anh chưa làm được, chúng ta ko còn là sinh viên nữa. Luật vẫn mếu mão, luật bảo anh có hiểu em ko, cái em cần là có anh ở bên những lúc bộn bề công việc, một tin nhắn của anh thôi cũng đủ động lực cho em rồi, em chưa bao giờ nghĩ sẽ xa anh…
Đm, thực sự đắng lòng. Tiếng luật nói đã ko tròn nữa, tao sợ nghe tiếng khóc, tao tắt máy. 9h27. Tao với cái ví lang thang ra đường, từng ký ức ngày xưa sống lại, từ cái buổi cảm xúc lên cao, ngày luật đi tình nguyện gặp tao đưa học sinh đi thi, rồi đến đoạn đêm mưa nghe tin luật có ng yêu, tao dầm mưa 1 mình về xóm trọ cũ, rồi 2 đứa yêu nhau, rồi ở chung nhà, đều là những kỷ niệm đẹp nhớ mãi không quên. Tao biết Luật yêu tao nhiều lắm, có lẽ tình yêu của Luật dành cho tao còn lớn hơn nhiều lần tình yêu tao dành cho Luật. Nhưng như vậy chính là khổ cho Luật, tao nhìn lại mình, ừ với cái vẻ như em thư ký nói là đa tình, nhưng đéo phải, tao quá dễ dãi mới đúng, tao dễ mủi lòng, dễ xiêu lòng, tao chủ động trong cuộc chơi nhưng bị động trong tình yêu, những người con gái đến bên tao đều là họ muốn đến và tao đón chào, chuyện thân xác tao coi đó ko phải thứ quan trọng, tao vẫn tự nhủ tình yêu mới là trên hết, tao tự cho mình việc có thể quan hệ với đứa khác nhưng vẫn giữ vững tình cảm với người yêu là được, nhưng như thế đéo đúng, vì chính cái thằng tao cũng giãy nảy lên khi thấy Luật có người yêu, tại thời điểm mà tao chưa yêu luật, vậy cái quyền tao tự cho tao như thế lấy đâu ra khi bản thân mình đâu cho người khác như vậy.


Xóm trọ cũ ngày xưa vẫn còn đấy, dãy trọ 4 phòng từ năm nhất ở vẫn đây. Tao đứng nhìn 1 lượt rồi lại bước đi, gió mát, trăng thanh mà tâm hồn mù mịt, tao phải làm gì, dứt khoát chia tay hay đi tiếp để rồi đến ngày luật đá đít tao như tao đã nghĩ, rốt cuộc là gì, tao muốn luật hạnh phúc hơn hay tao sợ cái thằng tao bị tổn thương nên chủ động xa nhau trước. Có lẽ tao sợ, sợ cái ngày Luật buông bỏ tay tao….

Người đi đường thưa dần, bước chân cũng mỏi mệt, cái cảm giác nhẹ nhõm chưa được bao lâu đã chuyển sang tâm lý nặng chịch, tao ngồi xuống ven đường, châm thuốc hút, rối bời ko tìm ra lối thoát. Vò đầu bứt tai, bỗng có tiếng chuông điện thoại, Bắc ninh gọi, ô, lâu lắm rồi ko liên lạc, sao lại gọi bây giờ. Tao nghe máy, Bắc ninh nói như hét vào tai, đồ tồi, anh đang ở đâu…

Thật khó chịu, Bắc ninh nói như xả lũ vào tai, nào thì vô tình vô nghĩa, nào thì thiếu suy nghĩ, nào thì ích kỷ…Tao nghe mà lọt vào ko được bao nhiêu. Bắc ninh bảo cho anh 1 cơ hội, anh qua ngay phòng em, em vẫn ở phòng cũ. Tao bảo qua làm gì, bắc ninh buột miệng kêu chị luật đang ở đây, à không, em cần nói với anh 1 vài chuyện, anh qua đi, nếu ko em lên fb nói hết mọi thứ, kể cả việc anh làm gì với em…Đây đúng là dọa nạt. Đm, ừ thì qua, mỏi chân quá rồi, đi xe ôm vậy, hà nội chỗ nào cũng có trà đá, chỗ nào cũng có xe ôm. Đến phòng bắc ninh, thấy SH của Luật dựng ở sân rồi, tao bước vào, thấy luật ngồi ở giường, mắt đỏ hoe, nhìn tao rồi lại quay mặt đi, ra điều giận tao lắm. Bắc ninh đanh đá hơn, ẻm bảo anh ngồi đây, nói hết mọi thứ ra, thích thì yêu ko thích thì chia tay đơn giản thế à, anh coi chị luật là trò đùa của anh à. Tao ngồi phịch xuống giường rồi ngả lưng ra giường nằm. Luật nói nhỏ anh yêu người khác rồi phải ko, đm, đây là lý do có thể sao, tao bảo ngay vớ vẩn, yêu ai mà yêu, bắc ninh chèn vào thế sao tự dưng nói chia tay. Chị Luật có lỗi gì à, hay giàu cũng là cái lỗi, anh xem lại anh đi, em chưa bao giờ thấy anh thiếu tự tin cả, lý do thực sự là gì. Tao ngồi dậy, nhìn bắc ninh rồi lại nhìn luật. Tao nói luôn, anh sợ một ngày nào đó luật sẽ bỏ anh, anh nghĩ ngày đó sẽ không còn xa nữa, anh muốn chia tay trước có lẽ đỡ đau đỡ hận hơn. Luật quay sang tao, luật bảo anh hâm à, em chưa bao giờ nghĩ xa anh, hay không thì mình cưới đi… Đm, tao có nghe nhầm không. Tao tròn mắt nhìn Luật, Luật nhắc lại hay là cưới đi, thấy bắc ninh e hèm rồi đi ra ngoài, có vẻ nhưng ko thích nghe đoạn này.


Tao bảo cưới gì bây giờ, còn trẻ mà, luật cười nói trẻ gì nữa, học xong đi làm cả rồi. Tao lắc đầu bảo ko được, tương lai còn mù mịt, trải nghiệm còn ít, chuyện hôn nhân ko đơn giản đâu. Luật lau nước mắt, mỉm cười nói ừ ko cưới thì thôi, nhưng sao mà phải chia tay, em làm kinh doanh thì bận bịu hơn nhưng cũng là cho tương lai, anh phải thông cảm chứ. Tao ko nói gì, Luật véo má tao rồi bảo anh đừng nghĩ nhiều, hay là thuê nhà 2 đứa ở cùng. Tao bảo xa nhau thế ở bất tiện. Bắc ninh đi vào lại e hèm tiếp rồi nói tóm lại ko có lý do gì để chia tay cả, em rất muốn chiếm hữu anh và em cũng mong 2 người chia tay, nhưng ko phải thế này, chuyện tương lai hãy để thời gian trả lời, yêu được đến đâu hay đến đấy, kể ra cưới thì cũng được nhưng đúng là hơi trẻ. Ơ đm, con bé này phán cứ như quan tòa hay bậc cha chú ấy. Tao thở dài, tao bảo anh xin lỗi. Luật khoác tay tao, dựa đầu vào vai. Bắc ninh lên tiếng thôi anh chị đi về, đây ko phải trường quay đâu, Luật đứng dậy kêu về thì về, đi về đi anh, cho bắc ninh nó thèm, hihi. Luật kéo tao đi, tao đi, ra cửa ngoái lại nhìn, bắc ninh rưng rưng nước mắt quay mặt vào trong…
Trên đường về, luật nói đi nói lại là anh đừng nghĩ ngợi, em vẫn là em, vẫn là ng yêu anh, dù sao đi nữa tình cảm của em dành cho anh vẫn ko thay đổi. Tao buồn, tao bảo anh có lỗi với em nhiều thứ lắm, Luật cười nói em bỏ qua hết, miễn hết, đừng thái độ thế là được…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99

« »