28/09/2020

(P92) TIỀN HÓA ĐƠN

By min

Ui xùi, có gì mà lạ, mụ ấy les tính làm gì. Thư ký cười khúc khích bảo ai biết được les hay ko, gặp zai đẹp có khi lại muốn rụng trứng thì sao. Đm con bé này ăn nói bạo dạn quá, tao quay sang hỏi thế em nhìn anh có muốn rụng trứng ko, ẻm kêu ko, anh ko phải mẫu người em thích, anh chỉ làm bạn thì được. Tao hỏi sao thế, thư ký trả lời anh nói chuyện vui vẻ, sống cũng nhiệt tình, làm bạn thì tốt, làm ng yêu thì mệt lắm. Tao cười nói có gì mà mệt, tuần chỉ điều độ 3 lần thôi, thu ký lại khúc khích cười, mệt là mệt phải giữ anh, phải ghen, anh hơi đa tình. Đm, càng lúc tao càng thấy rõ việc tán gái đi làm nó khó hơn gái sinh viên nhiều lần, bằng chứng nhất là những gì em thư ký vừa nói, đấy là cái sự biết suy trước tính sau khi yêu, là cái sự e dè sợ sệt, và là cái sự đúc rút kinh nghiệm sau nhiều mối tình. Tao thở dài. Thư ký hỏi em nói có đúng ko, tao gật đầu bảo đúng lắm, tình yêu của em đã trờ nên nhiều toan tính. Thư ký nhoẻn miệng bảo đương nhiên, ai ngu như hồi sinh viên cứ đâm đầu vào yêu, dâng hiến, rồi lại đau khổ.


Tao hỏi em yêu mấy người rồi, thư ký ko ngại ngần gì nói luôn là 3 người, mỗi người 1 năm, giờ thành ra chán yêu, chờ được duyên là cưới. Thư ký hỏi tao thế anh yêu mấy người, tao dày mặt nói 1, ẻm trợn mặt bảo điêu, tao nói lại chắc như đinh đóng cột là thật đấy, yêu từ năm thứ 2 đến giờ, Trong bụng tao nghĩ ý tao là yêu 1 người từ năm thứ 2 đến giờ, ngoài ra thì có lõm bõm yêu thêm những người khác ở các giai đoạn trong đó nữa, chẳng qua là tao chưa nói hết ý thôi, ai hiểu sao thì hiểu. Em thư ký thốt lên rằng thật ko ngờ, em nghĩ anh phải yêu nhiều lắm cơ. Tao cười, những cái này ko cần giải thích. Thôi tìm hiểu nhau đến thế là đủ, tao bảo vào nhà đi, sương xuống lạnh, ko tốt cho sức khỏe, thư ký cũng đứng dậy kéo ghế vào phòng cho tao, tao bật máy tính ngồi, thư ký thì cầm iphone của tao nghịch, lèm bèm kêu anh toàn chụp ảnh linh tinh thế, tao kệ ko trả lời.


Đăng lên fb vài câu tâm trạng về cách suy nghĩ lạc quan hay bi quan về 1 vấn đề. Có vẻ hơi sến nhưng kệ mẹ. Tí sau thấy tóc vàng pm bảo huynh biết chuyện gì chưa, tao hỏi chuyện gì, tóc vàng bảo con Giữa cãi nhau với người yêu, ng yêu nó tát nó mấy cái, giờ bị công an bắt luôn vì tội cố ý gây thương tích rồi. Thật vl, tao hỏi thật hay đùa, tóc vàng kêu thật đấy, thằng kia ngu quá, yêu con quan mà ko biết giữ lại còn láo, bị nhốt lên phường rồi, buồn cười vãi. Đm, cũng đến chịu với mấy đứa này. Tao pm cho giữa hỏi, ko thấy online, vài phút sau mới thấy trả lời là thật đấy huynh, muội cũng chán nó lắm rồi, cho bắt luôn dọa nó một trận để chia tay, Tao bảo may quá này xưa ta ko yêu muội, nếu yêu muội có khi giờ đang thụ án rồi cũng nên. Giữa gửi hình mặt cười ha hả bảo huynh đang làm gì, ra mỹ đình trà đá tí đi, ngột ngạt quá, tao bảo thôi, muộn rồi, giữa kêu muộn gì mà muộn, muội đang chán đời đây, tao gõ lại thôi, giờ sợ lắm, đi với muội vớ vẩn lại lên phường. Ko thấy giữa trả lời, tao quay ra lướt fb tiếp, hơn 9h thấy có điện thoại, nghĩ là luật gọi nhưng thư ký lại đọc học sinh 2 đang gọi, vãi, anh có học sinh á, tao ko trả lời, nghe máy, giữa kêu huynh ra đi, tao bảo có xe đéo đâu, giữa hờ hờ chưa mua xe à thế muội qua đón, ở chỗ nào nhỉ, tao bảo thế ra quán cafe hôm trước đi. Giữa ok, tao thay cái quần cho đàng hoàng rồi đi bộ lếch thếch ra luôn, quên cả điện thoại. Ra đến nơi đã thấy giữa đứng chờ, tao bảo mũ bao hiểm đâu, giữa kêu ko cần, tao chở giữa ra sân, giữa kêu lượn vòng vòng đã huynh, ừ thì lòng vòng 1 hồi lên hồ tùng mậu, vòng ngược lại bến xe rồi vòng qua đình thôn, vòng mẹ vào nhà nghỉ. Giữa thản nhiên nói chỗ này quen quen ý huynh ạ, tao bảo quen cái gì, giữa kêu cái chữ nhà nghỉ kia quen quen, hình như huynh đưa muội vào mấy lần. Đm, có 2 lần chứ đâu mà mấy.


Lên phòng, quần nhau như hổ vồ sói cắn, đéo biết cảm xúc ở đâu mà hăng thế, đm, tao thấy chán và hụt hẫng vì luật, thấy bản thân mình như lồn vì cái nghĩ tiêu cực về phấn, phía Giữa, có lẽ cũng sầu nản chuyện tình yêu nên cho bay mất xác. Xong 1 nháy, mệt phờ, có lẽ chơi mạnh quá, giữa bảo giờ muội báo công an huynh hiếp dâm muội nhé, tao bảo ừ, báo luôn đi, nếu ko báo nhanh tí nữa ta lại hiếp tiếp, giữa cười nói thế chờ hiếp xong thì báo 1 thể, cứ thế ẻm tụt xuống BJ, 5 phút sau thằng bé lại cứng đét, tao hiếp, hiếp…


Xong việc, tao bảo em báo công an bắt anh đi, nếu ko thì anh sẽ thường xuyên hiếp em đấy, giữa cười nói mơ đi sói, ko dễ thế đâu. Chia tay chia chân như chưa hề làm gì, giữa chở tao về nhà, tao thò tay bóp mông cái, giữa bảo huynh mất nết vừa thôi nhé. Lên phòng, thư ký vẫn đang ngồi nghịch điện thoại, đm làm gì mà gần 2 tiếng đồng hồ vẫn ngồi nghịch. Thấy tao về thư ký kêu anh có điện thoại đấy, tao hỏi ai, thư ký kêu danh bạ lưu tên là Phấn, gọi facetime mấy lần, em nghe 1 lần bảo anh đi ra ngoài rồi, nàng ta hỏi em là ai, em bảo là ng yêu. Tao biết thừa nó nói đùa nên cũng chả để ý, tao cầm điện thoại xem xem, đúng là thấy mấy cuộc gọi nhỡ và 1 cuộc nhận thật. Tao gọi lại, phấn nghe máy hỏi anh đi đâu thế, tao bảo buồn buồn ra mỹ đình ngồi cho mát, phấn kêu em đi làm về sớm định rủ anh đi ăn đêm, tao nghĩ lại về việc tiêu cực tích cực khi nãy, tự nhiên nói giờ vẫn được mà, em ở nhà đi anh qua…

Vkl, nhớ ra đéo có xe, thôi đi taxi, đéo xoắn nữa. Bảo em thư ký là tí về ngủ thì khép cửa giúp anh, anh qua đứa em nó ốm. Em thư ký bảo thôi em về phòng luôn, có vẻ như ko tin tưởng tao lắm, nhưng tao kệ mẹ. Đi bộ ra đường lớn vẫy taxi, quay lại nhà cũ, nhà trọ đầy kỷ niệm. Tao gọi điện, phấn xuống mở cửa, nhìn mặt tươi lắm, phấn bảo anh lên chờ em tẩy trang tí nhé, tao hỏi bạn em đâu, phấn kêu nó chưa về. Tao lên ngồi lại phòng cũ của mình ngày xưa, 1 loạt ký ức trở lại, phấn tẩy trang nọ kia xong đi vào, thấy tao đang ngẩn ngơ, phấn kêu nhớ chuyện cũ à anh. Tao cười nhẹ, nhìn phấn ngon vl, đéo hiểu sao tao tiến lại ôm lấy phấn, phấn đứng yên trong vong tay tao, rồi lại hôn nhau, rồi lột hết quần áo, rồi lại địt, nháy thứ 3 tính cả 2 nháy với giữa, mãi đéo ra, phấn ngất ngây, rên rỉ mãi không thôi…Nghĩ lại cũng ko hiểu sao hôm ấy cứ gặp là địt như vậy. Có lẽ xuất phát từ cái hụt hẫng với Luật lúc tối. Trần chuồng ôm nhau, phấn thẽ thọt nói sao anh lại làm thế, anh có biết em đang cố quên anh, anh làm thế này thì em lại càng nhớ. Tao nặn nặn đầu ti bảo đừng nghĩ gì nhiều, kệ đi.


12h mới về đến nhà, tao nhắn tin cho luật là Mình chia tay em nhé, để những ký ức về tình yêu của chúng ta mãi mãi là ký ức vui vẻ. Tao ngủ ngon 1 mạch đến sáng. Tao nghĩ kỹ và đã quyết định rồi, tao muốn tự do, ít nhất là 1 đoạn đường tự do. Nhưng ko phải muốn là được, đang ngồi trên xe đi làm thì Luật gọi điện bảo anh hâm à, chập mạch à mà nhắn tin như thế. Tao bảo thật đấy, a nghĩ mình dừng lại ở đây là tốt nhất. Tao tắt máy, tắt nguồn. Ngày hôm đó làm việc thấy bình thường, tâm trạng cũng bình thường, có lẽ do mình chủ động nên ko có gì đáng buồn hay đáng sốc. Chiều đi làm về đã thấy Luật đứng chờ ở cổng, thấy tao Luật chạy lại luôn, thái độ có vẻ bực dọc, Luật bảo chuyện này phải nói cho rõ ràng, tao gật đầu. Tao bảo thư ký là cứ ăn trước đi ko phải chờ anh, tao tự trèo lên xe luật, chở luật ra sân mỹ đình, lại 1 góc vắng chỗ đồi cỏ đường vào cái xóm trọ ngày xưa bọn tao ở. Tao ngồi xuống bãi cỏ, mặt trời hoàng hôn chiếu mấy tia nắng đỏ quạch. Luật hét lên anh nói đi, có chuyện gì mà nhắn tin như thế. Tao im lặng, Luật bật khóc, anh đùa em phải ko. Tao ngước nhìn, bóng luật đổ dài trên vệt cỏ. Tao bảo mình dừng lại đi em, tương lai mình sẽ xa nhau, thôi hay dừng lại ở đây để dành cho nhau những kỷ niệm đẹp nhất. Luật gào lên em cần lý do, tao bảo anh nói rồi mà. Luật ngồi sụp xuống mếu máo, anh điên à, em yêu anh như thế nào anh phải hiểu chứ, nếu cần em có thể bỏ hết spa, bỏ hết công việc, em sẽ làm 1 công việc như cũ, em sẽ thường xuyên ở bên anh. Tao lắc đầu, như thế anh lại tiểu nhân quá, cuộc sống thay đổi, anh ko hề phiền lòng, à nói đúng hơi là chỉ hơi 1 chút phiền lòng việc việc đó, anh chỉ thấy tương lai của em rộng mở, anh ko nên cản đường em… Luật khóc to, luật gào lên em ko đồng ý, Tao chả biết nói gì nữa, im lặng.


Trời tối hẳn tao mới chở luật về. Về đầu ngõ, tao bảo mình vẫn làm bạn bình thường nhé. Luật bảo em ko đồng ý, em ko đồng ý rồi rồ ga phóng vút đi. Bước bộ về, thấy lòng nhẹ nhõm lạ thường, thấy mọi thứ đều là phù du, Luật là người gắn bó lâu nhất, giờ cũng có thể rũ bỏ, còn gì là quan trọng nữa đâu…
Cuộc sống tự do trước mắt, mở toang ra cánh cửa bước vào con đường chịch dạo. 1 giai đoạn chả có gì đáng tự hào.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99