28/09/2020

(P91) TIỀN HÓA ĐƠN

By min

Muộn rồi ở khu này còn đéo chè mà ăn, có quá nem rán ốc xào mới mở, đi qua thấy thơm phức nhưng chưa ăn lần nào, ra làm bát ốc xào với mấy đĩa nem, chỉ được cái mút vỏ ngon chứ bên trong như ốc luộc, em thư ký hỏi tao thấy ngon ko, tao bảo ko, anh ko thỉ ăn vỏ. Ngồi chán chê rồi về, bảo ăn bún nữa ko các em, thư ký kêu thôi, no rồi, còn để bụng ăn anh. Mạnh mồm ghê.


Tối đó lướt facebook, xem phim cũng phải đến hơn 12h mới ngủ, có điện thoại có cái nghịch cugx hay nhưng kiểu này ko ổn, sáng dậy mệt lắm. Đúng như dự đoán, sáng hôm sau đang mơ đẹp thì nghe tiếng gõ cửa ầm âm, là em thư ký gọi, vùng lên 3 lần mới dậy nổi, vội vội vàng vàng thủ tục để đi, em thư ký gắt làm gì mà gọi mãi ko dậy, muộn đến nới rồi. Xuống sân tao bảo em thư ký chở anh đi, anh còn chưa tỉnh ngủ, đến điểm đón, đéo thấy ai, thôi xong, xe chạy mẹ rồi. Em thư ký lại chì chiết thêm vài câu, tao bảo thôi đành, đi xe máy đi, chả mấy khi được đi làm xe máy, em thư ký vẫn đèo, đi được vài km tao bắt đầu đua tay qua ôm eo ẻm, thư ký có vẻ hơi nhột nhưng ko thấy nói gì, tao cứ ôm rồi gục vào vai nhắm mắt hít hà, đến đoạn gần rẽ vào công trường thấy ẻm kêu anh bỏ tay ra, gặp xe công ty mình rồi kia, tao nhỏm đầu nhìn về phía trước, đúng là sắp gặp xe đưa đón của công ty, tao bỏ tay ra bảo em phóng trước bọn nó đi cho oách, đi sau đến trước, em thư ký kêu ok, ẻm vút ga lao đi, khi đi ngang qua xe công ty, tao lại choàng tay vào ôm eo ẻm, em thư ký kêu úi, tao ôm chặt, thấy mấy bố cháu trên xen nhìn nhìn chỉ trỏ, tao 1 tay ôm 1 tay giơ lên vẫy, em thư ký vọt lên trước, tao lại nằm gục đầu vào vai ẻm tình cảm. Nghĩ bụng chắc mấy thằng đực rựa trên xe ghen lắm đây, em thư ký lúc này mới kêu lên anh làm gì thế, tao bảo anh diễn tí mà, cho bọn công ty nó tin sái cổ mình là 1 cặp luôn. thư ký kêu diễn gì mà ôm chặt quá, tao thì thầm khen eo em đẹp gớm, ko thấy tí mỡ nào…


Hôm ấy giờ cơm trưa, mấy bố cháu trêu đùa, mụ 85 kêu nghe thiên hạ đồn sáng nay 2 anh chị đi xe máy chứ ko thèm đi ô tô, ôm nhau tình cảm lắm. Ơ đm, thế thì liên quan gì đến mụ nhỉ, tao thủng thẳng nói tôi cũng nghe giang hồ đồn bà là les à, ko thích giai, ko thích gái, mụ cười nói vớ vẩn, tôi là lưỡng tính nhé, thích cả gái cả trai, chỉ có điều chưa gặp người thôi. Tao lắc đầu than, thật đáng tiếc, mụ hỏi đáng tiếc gì, tao trả lời gãy gọn, cặp giò đẹp thế kia thật đáng tiếc lại rơi vào người bà, đáng tiếc, đáng tiếc. Mụ 85 tí thì sặc bảo vớ va vớ vẩn.


Chiều, nhóm xây dựng tụ họp, thông báo có sếp mới, có 1 thằng hàn trẻ măng, chắc chỉ hơn bọn tao vài tuổi sẽ phụ trách đội biệt thự, trước giờ đang được kiêm nhiệm bởi thằng hàn trưởng nhóm xây dựng, thằng hàn mới nhìn trắng trẻo đẹp trai như diễn viên, mãi sau này tao mới biết nó là con cháu ông cốp nào đó cho sang đây như kiểu trải nghiệm, rèn luyện. Thằng hàn mới bảo đội biệt thự dẫn nó ra công trường, đi 1 vòng, nghe bố cháu chém gió phành phạch chả ngượng ngùng gì, thỉnh thoảng còn buôn đôi câu coi thường việt nam, nó bảo nó đi nhiều nước nhưng chưa đâu thấy bụi bẩn như việt nam, thật là vl, chả có nét gì là 1 người viễn xứ, mấy thằng việt bọn tao nhìn nhau, dự đoán tương lại mệt với ông nhõi này đây…

Giữ đúng lời, chiều tối Luật gọi điện hỏi ở nhà ko để ẻm qua, tao bảo qua đây ăn cơm luôn, xuống dặn em thư ký nấu thêm cơm cho bạn anh nữa nhé, ẻm bảo lo gì, hôm nào chả thừa cơm cho chó nhà chủ, hôm nay ko thừa là được chứ gì. Láo vãi. Tắm giặt xong xuôi thì Luật đã đến, nhìn đi đâu về ko biết mà trang điểm lung linh, ko để tao hỏi thì Luật kêu đi hội nghị làm đẹp với gì gì ấy để thêm kiến thức. Lĩnh vực này tao ko rành nên cũng chả hỏi thêm, ôm ôm ấp ấp tí chưa kịp làm gì thì em thư ký gõ cửa cồng cộc bên ngoài gọi xuống ăn cơm, mẹ kiếp, đúng là phá đám. Xuống phòng 2 ẻm, nhận thấy sự khác biệt lớn, luật đang ăn mặc sang chảnh trang điểm lung linh đứng cạnh 2 em kia vừa nấu cơm bếp núc mặc quần áo ở nhà, ẻm du lịch có vẻ thân thiện hơn thì khen khen nịnh nịnh nịnh váy đẹp, mặt xinh, riêng em thư ký ko nói gì. Vừa ngồi ăn thì luật có điện thoại, Luật nghe điện kêu thế ạ, vâng, vâng, vậy chị cứ tham khảo, em qua luôn ạ. Xong thì Luật bảo xin lỗi, em phải về, có chị khách vip nên em phải gặp trực tiếp. Tao hơi buồn, nhưng đó là công việc, là nghề nghiệp, tao bảo thế tí em có qua ko, Luật bảo để xem có muộn ko đã ạ. Tiễn Luật ra về, mùi nước hoa còn phảng phất. Hụt hẫng 1 chút


Lên ăn cơm, Thư ký hỏi ng yêu anh làm nghề gì, tao bảo Spa, thư ký bĩu môi bảo ui spa nhiều gái ngành lắm, tao phì cười, ờ thì các em làm spa em nào cũng trắng trẻo thơm tho, nhiều lúc cũng dễ liên tưởng sang gái ngành, nhưng Luật thì khác mà. Tao nói cử nhân luật, trước làm hành chính nhân sự, đang nghỉ ko lương để làm spa, là chủ Spa. Em du lịch kêu uầy, giàu thế, nhất anh nhé. Tao ko nói gì, tao có nhờ mơi đéo gì đâu mà cứ lôi chuyện giàu nghèo vào việc tình yêu. Ăn xong tao về phòng ngay, tâm trạng ko tốt lắm, thấy có gì đó kiểu như Luật đang xa dần tầm tay của tao, cảm giác lại giống tao nằm trong nắm tay của luật, Luật có thể buông bỏ tao bất cứ lúc nào và tao ko thể với lại Luật được.


Trầm ngâm ngồi sân phơi hút thuốc, ngắm mảnh trăng non sắc lẹm mới lên giữa bầu trời tối mịt, cô quạnh, đìu hiu. Tự nhiên thấy thèm 1 cảm giác ôm, thèm 1 cuộc lượn lờ phố xá cùng người yêu. Tiết trời đã sắp sang thu, lại nghe đâu đây tiếng trẻ con nhà ai khóc, cảm giác man mác buồn từ cảnh vật đến tâm can. Lôi điện thoại ra vuốt vuốt, tao ấn gọi chi Luật, Luật nghe, tao bảo anh nhớ em. Luật trả lời gọn gàng em đang bận, chút em gọi lại nhé. Khác gì 1 gáo nước dội vào đống củi lửa mới nhen, lạnh ngắt.
Em thư ký lên, chắc ko thấy tao trog phòng nên cũng ra sân phơi, thấy tao ngồi trầm ngâm, ẻm hỏi sao thế anh, tao bảo ko sao, ăn xong ngồi nghỉ ngơi cho tiêu cơm. Em thư ký bảo em thấy trong mắt anh có điều thất vọng, từ lúc người yêu về. Tao cười kêu em giỏi quá, đuổi hình bắt chữ à. Em thư ký quay đi, tưởng em về phòng ai ngờ ẻm vào phòng tao lấy cái ghế rồi kéo ra đặt ngồi cạnh tao, ẻm bảo tăng hà nội ko đẹp bằng trăng ở quê. Ừ, cái đấy tao nhận ra từ hồi mới xuống HN học, ko có gì phải bàn cãi. Em kể quê em trời trong vắt, trăng sáng căng, nhưng tối mùa hè ra sân ngồi hóng, bóng trăng chiếu qua mấy ngọn tre ngọn trúc, lãng mạn hơn nhiều. Tao hỏi quê em, em kêu ở thị xã, nhưng ông bà nội cách nhà vài chục km, gần đồi gần rừng, cuối tuần nào em chả xuống đấy chơi, mà mang tiếng thị xã nhưng rộng rãi thoáng đáng hơn hà nội nhiều. Tao cười, tao hỏi sao ko dùng từ là thưa thớt và kém phát triển hơn hà nội nhiều, thư ký cười khanh khách nói tùy cách nghĩ mỗi người, 1 vấn đề nhưng nghĩ theo phương diện tiêu cực cũng đúng mà tích cực cũng ko sai. Tao ngẫm lời ẻm nói, đúng thế thật, tất cả là do suy nghĩ, nếu tao nghĩ phấn làm nghề đó là hèn hạ là bán sắc bán hương cũng đúng, nhưng nếu phấn nghĩ nghề đó là nghề phục vụ bàn cao cấp thì cũng chẳng có gì sai. Tao im lặng.


E thư ký lại kể chuyện hóng hớt trên công ty, tao nhớ ra bảo thằng hàn mới sang thái độ có vẻ khó chịu, em thư ký bảo vâng, lúc chiều nó còn sai em pha cafe cho nó, bực hết cả mình, mà cái em trà nước toàn trốn đi đâu, bụng to thế rồi vẫn chưa cưới, hình như nó muốn đẻ xong mới cưới thì phải, tao bảo việc chó gì phải pha nước cho nó, em thư ký kêu thông thường thỉnh thoảng có khách thì các bác hàn tiện vẫn bảo thư ký pha, chứ còn pha cho cá nhân thì chưa bao giờ, hôm nay nó mới sang gọi em bảo cho nó xin cốc cafe, em ngạc nhiên quá nhưng chả nhẽ bảo tao ko pha. Chẹp, lần sau em sẽ ý kiến. Quay trở lại chuyện em trà nước, em thư ký khen suốt nó xinh cơ mà ham chơi quá, chả biết đẻ ra có phải con của mấy bác hàn không. Tao chỉ nghe ẻm nói rồi gật gù lấy lệ, trong đầu vẫn đang ngẫm về suy nghĩ tích cực với tiêu cực, bỗng em thư ký hỏi anh có hay nói chuyện với chị 85 ko, tao bảo thỉnh thoảng, chỉ hay ngắm đùi thôi, hỏi làm gì, thư ký trả lời em thấy dạo này chị ấy hay hỏi em về anh, thấy lạ lạ…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99