13 Th11
4:42

(P9) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Khám sức khoẻ xong nó lại được người ta dẫn đi,ngồi xe cùng nó là bốn người,vẫn có hai người ngồi hai bên giữ chặt tay,nó nhận ra người đàn ông mặc thường phục hôm nọ,ông ngồi ghế phụ. Hôm nay ông mặc cảnh phục,quân hàm Trung Tá,vẫn nguyên vẻ từng trải nhưng chỉn chu hơn,nó có thiện cảm với người này bởi ánh mắt ông rất hiền từ khi nhìn nó. Vẫn rất chăm chú quan sát mọi cảnh vật trên đường đi,không hiểu sao nó rất thích thú với việc này,mới có hai ngày không được tự do đi lại mà nó đã thấy những thứ bình thường nhất,đơn giản nhất thật hay ho,hấp dẫn. Mọi thứ hiện ra rất sinh động,ngày hôm nay trời không mưa mà nắng rất đẹp nên không cảm thấy ảm đạm như ngày đầu tiên nó bị bắt. Xe lao vun vút khiến trước mặt nó bối cảnh thay đổi liên tục,đi từ trong thành phố ra đường 10 rồi hướng về thị trấn Vĩnh Bảo. Nó mất phương hướng từ lúc sang khu vực này bởi chưa bao giờ đặt chân tới đây. Không biết xe đã đi qua bao nhiêu cánh đồng,bao nhiêu lần rẽ trái,rẽ phải,nó cố ghi nhớ trong đầu nhưng không thể. Phóng tầm mắt ra xa,vẫn chỉ là những cánh đồng,mỗi khoảnh ruộng lại có vài người nông dân gieo mạ,chẳng có gì đáng chú ý. Không biết mấy người này đưa nó đi đâu đây? Còn bao lâu nữa thì tới? Nơi ấy sẽ thế nào? Có ghê gớm,đáng sợ như trước đây nó vẫn được nghe người ta kể lại hay không?…

Đi thêm khoảng vài cây số,xe dừng lại trước một khu nhìn như trang trại,tường bao trải dài tít ra xa,cây ven tường mọc cao,đều tăm tắp,một tốp người đi từ trong ra,trên vai là các dụng cụ làm nông,trang phục luộm thuộm nhưng xếp hàng ngay ngắn chỉnh tề,họ nhìn vào trong xe khi xe đi qua,nó chỉ kịp nhìn lướt qua cái biển phía ngoài trước khi xe chạy qua cổng rồi dừng lại. Phía bên trong có mấy khu nhà cũ kỹ,màu tường được quét vôi ve đã loang lổ vết ố đen.

Nơi dành riêng cho những thằng như nó là nơi này đây sao? Khi xuống xe,hai người ngồi cạnh nó trên xe vẫn đứng hai bên,giữ chặt tay nó và đợi ông chú mặc thường phục hôm nọ chạy đi đâu đó,khi trở lại ông đi cùng một người nữa mặc quân phục,quân hàm Đại uý. Người này lần lượt bắt tay những người còn lại rồi giới thiệu,ông ta là Giám thị nơi này,đây là Trại tam giam của Quân khu 3 trực thuộc Bộ Quốc Phòng-quân đội Nhân dânViệt Nam. Sau màn chào hỏi,hắn nhìn nó rồi yêu cầu hai người hai bên thả nó ra,tháo còng tay,hắn nói với nó: Cho mày chạy thử,nếu thoát tao thả mày luôn,rồi cười to. Nó chẳng thèm để ý,giờ nó mới quan sát xung quanh kỹ hơn,bốn góc là bốn cái chòi canh,hình như cả khu này được chia làm hai,chỗ nó đang đứng là một khoảng sân rộng,cây cối được trồng khá đẹp trước toà nhà to,nhìn sang bên tay trái nó thấy sân bóng chuyền,dọc hai bên sân là các phòng như phòng ở. Cuối sân bóng,cách khoảng mười bước chân là cánh cổng sắt to đang đóng chặt,cạnh cổng có trạm gác,có vài người đang ngồi trong ấy,không biết phía sau cánh cổng ấy có gì.

Mấy người mặc quân phục đưa nó vào một phòng nhỏ,lấy các đầy đủ thông tin trong lý lịch,chụp ảnh rồi bắt nó cởi hết quần áo. Nó chỉ hơi ngần ngừ thì một người quát to: Nhanh,cởi hết,tao còn có việc. Mày có cởi được không hay để tao cởi? Nó trợn mắt nhìn hắn và ngay lập tức nó nhận hậu quả của hành động này-hai người xông vào giữ chặt hai bên làm nó không thể cựa quậy,tên vừa quát to cầm dùi cui,dí thẳng và mạnh vào mồm nó,hắn nói: Vào đến đây thì nói là phải nghe,phải chấp hành hiểu không. Giờ thì cởi hay không cởi?. Thực ra nó chỉ ngại khi cởi quần áo trước mặt nhiều người,lại là đàn ông,chỉ khi người kia quát nó,nó mới tỏ thái độ vì vẫn chưa quen với kiểu bị người ta quát tháo,ra lệnh như thế. Trong tình thế này,không thể cử động bởi bị giữ chặt,dùi cui dí mạnh làm nó hơi đau,còn chẳng mở được miệng ra,còn cách nào khác,nó đành gật gật,tỏ vẻ biết điều,nó không ngờ mấy người này hành động nhanh như thế,trước giờ nó chưa từng bị đối xử kiểu này nên bị bất ngờ,cũng hơi sốc.

Nó ngoan ngoãn tự cởi hết quần áo rồi bị người ta khám xét khắp người,quần áo cởi ra cũng bị sờ nắn cẩn thận. Ban đầu nó hơi ngại nhưng sau đấy thấy nhục nhã khi bị bắt quay lưng lại rồi chổng mông lên cho người ta khám xét,người vừa quát to lúc nãy ngồi nói như ra lệnh: Lấy tay bạnh ra,mạnh nữa vào. Mặt nó nóng ran,mắt hoa lên,đầu choáng váng,răng nghiến chặt làm toé máu trong miệng,nuốt nước bọt thấy vị tanh tanh.

Xong màn khám xét nó được đưa ra gặp lại mấy người đưa nó tới đây. Người mặc cảnh phục quân hàm Trung tá giờ nó mới biết tên V vỗ vai nó: Vào đến đây cháu sẽ khổ hơn đấy,phải chấp hành nghe không? Vài hôm nữa chú lại lên gặp cháu. Chú vẫn cho cháu thêm cơ hội để khai ra tất cả. Sau đêm nay nếu cháu không khai,người ta sẽ có biện pháp mạnh dành cho cháu. Suy nghĩ rồi sáng suốt lựa chọn nhé. Nó bị đưa vào phòng có biển bên ngoài ghi là buồng tạm giam,rộng khoảng 9m,ngay sát cửa vào là bệ xi măng nằm đối diện cửa sổ với chấn song sắt to tướng,dọc theo rìa bệ là thanh sắt dài,to,được gắn chặt các móc,dùng để xích hoặc cùm chân,tiếp sau đấy ngăn cách bởi bức tường thấp là khu vệ sinh cạnh một bể nước nhỏ,nó bị xích chân vào cái cùm sắt trên bệ xi măng,phía bên ngoài,sát cửa sổ to có một người ngồi ghế gỗ quay mặt vào buồng,quan sát nó. Đến khoảng chiều tối,có một người trẻ tuổi mặc quần áo phạm nhân mang khay đồ ăn vào,đặt cạnh nó,người này nói: Ăn nhanh trong vòng 10p,không ăn xong cũng dọn,rồi bỏ ra ngoài. Nó chẳng tâm trí mà ăn uống,lại không cảm thấy đói,hơn nữa nhìn mấy thứ đồ ăn đạm bạc,nó không muốn ăn. Đúng 10p sau,người kia quay lại,nhìn khay đồ ăn còn nguyên,anh ta nhìn nó rồi cũng rất nhanh,lấy khay đồ ăn mang ta ngoài.

Trong buồm giam này khá sáng,ánh đèn vàng từ bên ngoài hắt vào khi trời tối nên có thể nhìn rõ mọi thứ bên trong,người ngồi ngoài cửa sổ vẫn ở nguyên chỗ cũ nhìn nó,theo dõi nhất cử nhất động. Nó nói với người này: Tôi muốn đi vệ sinh,từ sáng tôi chưa đi lần nào. Anh ta trả lời: Đúng 7h,anh có 5p để làm mọi việc cần thiết trước khi lại bị xích chân,đề nghị anh giữ trật tự. Người này không muốn nói chuyện làm nó cũng chỉ có thể im lặng. Nó thấy,như thế này không giống những gì người ta kể với nó trước đây,chẳng có gì ghê gớm,cũng không khốc liệt,chỉ là sẽ chẳng được làm gì mình muốn thôi.

Đêm nay chắc sẽ là một đêm dài,nó nghĩ thế nhưng sau vài ngày chẳng thực sự được nghỉ ngơi,nó thiếp đi,như quên mất mình đang thế nào,sẽ ra sao. Nó không biết rằng,ngày mai nó mới thực sự đối mặt với những điều người ta dành cho nó,những điều mà nó chưa bao giờ trải qua,cũng chẳng thể hình dung được.

Sáng hôm sau,người ta tháo xích cho nó vệ sinh qua loa,cho nó ăn rồi đưa vào phòng làm việc. Ngồi chờ nó trong ấy là một người mặc quân phục,không đeo quân hàm. Cái đầu hói làm người này trông già trước tuổi. Hắn nhìn nó bằng ánh mắt của kẻ bề trên,cái đầu nghiêng nghiêng làm người này trông hơi dị hợm. Nó phát hiện ra người hắn nồng nặc mùi rượu khi bước qua rồi ngồi xuống ghế đối diện. Khác với những người đã từng làm việc với nó trước đây,trước mặt hắn không có giấy bút mà chỉ có bao thuốc lá cùng cái bật lửa,hắn nói: Hút đi,hút nhiều vào,một lúc nữa thôi là mày không được hút nữa đâu. Mày tên gì?

Nó rút thuốc,vừa châm vừa trả lời: Em tên Đ.

Người này hỏi tiếp: Tại sao mày bị bắt?

Nó nhìn hắn: Em không biết.

-Vậy là mày vẫn không khai phải không? Tao làm việc nhanh gọn lắm,mày khai hay không? Hắn trợn mắt.

Nó trả lời: Em làm gì đâu mà khai.

Sau câu trả lời của nó,hắn đứng phắt dậy,nói nhanh gọn: Đứng lên,theo tao.

Hắn dẫn nó tới cánh cổng sắt to,đứng trước phòng gác cạnh cổng rồi nói: Từ giờ mỗi khi ra hay vào cổng,mày phải đứng nghiêm,nói chào cán bộ thật to,nghe chưa,bây giờ mày chào đi. Nó lí nhí: Chào cán bộ. Người ngồi trong phòng gác gật gật đầu rồi ra hiệu bảo nó đẩy cửa bước qua. Hôm qua nó vẫn thắc mắc phía sau cánh cổng to này có gì,như thế nào thì giờ đã được biết. Trước mặt nó là cái sân rộng ngang sân bóng chuyền phía ngoài. Bên trái nó thấy căn nhà khá to,bên trong xếp bàn ghế như những dãy bàn ăn,cách đấy vài bước chân là ngôi nhà to,xây hai tầng với nhiều ô cửa sổ,không thấy được bên trong có gì. Bên phải,đối diện nhà ăn là phòng làm việc bởi ở trong có cái tủ như để đựng hồ sơ đặt sau bộ bàn ghế đơn,tiếp đến là bể nước to khoảng 9m vuông,không biết sâu bao nhiêu,trên thành bể và xung quanh bể xô chậu được xếp sắp khá gọn gàng. Đằng sau bể nước là dây phơi quần áo được căng bởi hai cọc bê tông,trên dây phơi toàn là quần áo phạm nhân. Đối diện cửa sắt to nó vừa bước qua,ở cuối sân rộng là lối vào một khu khác,cũng có cửa sắt nhưng không đóng,chòi canh thấp hơn các chòi ở bốn góc bên ngoài,được đặt ở giữa khu này. Người vừa làm việc với nó cầm chùm chìa khoá to đi trước,đi sau nó có anh lính trẻ cầm súng theo sau,vừa đi hắn vừa nói như giảng bài: Từ giờ nếu gặp ai mặc quân phục mày đều phải chào là cán bộ,tao cùng hai người nữa là quản giáo quản lý mày,mày sẽ phải chào là quản giáo,khi chào phải đứng thẳng,thái độ nghiêm túc. Đây là những yêu cầu đơn giản nhất và đầu tiên mày phải chấp hành,sau này mày sẽ được biết nhiều hơn. Bên trong khu có chòi canh ở giữa có bốn khu nhỏ được xây vuông vắn xung quanh chòi,nhìn từ trên xuống chắc sẽ giống bốn cái bánh chưng. Mỗi cái bánh chưng được chia làm bốn,mỗi phần là một buồng giam,cửa của mỗi buồng giam được đặt ở bốn hướng khác nhau. Nó nhìn thấy một người trẻ tuổi mặc quần áo phạm nhân cạnh cửa một buồng giam,người này có vẻ nghiêm túc,anh ta đứng thẳng,từ lúc nó nhìn thấy,đi từ xa cho đến gần thì anh ta đứng rất nghiêm túc,không hề cử động giống như cảnh vệ đứng trước cửa cơ quan nào đó vậy.

Người hói đầu dừng lại trước cửa buồng giam mà người mặc đồ phạm nhân đang đứng,yêu cầu nó đứng nghiêm giữa đường đi,hắn mở cửa rồi bắt người mặc áo phạm nhân vào bên trong,khi đi ra anh ta mang theo mấy bộ quần áo phạm,một cái chiếu cói,một cái màn rồi xếp ngay ngắn trước mặt nó. Người hói đầu nói với nó: Đồ của mày đấy,cởi quần áo ra,thay đi. Nó cầm bộ quần áo phạm nhân lên,xộc vào mũi nó là mùi ẩm mốc,mùi gián nhấm rất khó chịu,nhưng vẫn làm theo lời người kia. Hắn yêu cầu nó cầm mấy thứ gọi là “đồ của mày” lên rồi lại đi theo hắn. Dừng trước cửa buồng giam số 2,hắn mở cửa rồi bắt nó vào trước.

Bước vào cửa,ngay trước mặt nó là một cánh cửa khác,to đúng bằng cánh cửa vừa xong,chỗ nó đang đứng là một cái sân nhỏ,phía trên có lưới B40. Bên trong cánh cửa thứ hai tối om,khi vào trong nó thấy một sàn xi măng giống trong buồng tạm giữ nó bị nhốt đêm qua nhưng trên sàn không phải là thanh sắt to có các móc để xích chân mà là một cái cùm được làm bằng gỗ,cái cùm này thiết kế đơn giản,như hai thanh gỗ dài xếp lên nhau,một đầu có lắp khoá sắt to đùng,có sáu lỗ tròn khoét ở giữa,dọc theo hai thanh gỗ. Buồng vệ sinh được thiết kế riêng một khu,không nối với sàn xi măng mà cùng phía với cái sân nhỏ bên ngoài. Tổng diện tích của buồng giam khoảng 9-10m vuông,cái sàn xi măng chiếm một nửa diện tích,nửa còn lại là nhà vệ sinh và cái sân nhỏ. Nếu muốn ra ngoài sẽ phải mở hai lần cửa,ra cái sân nhỏ trước rồi mới có thể ra ngoài. Tên hói đầu bắt nó ngồi xuống trước cái cùm gỗ,hắn lật cùm lên,bắt nó đưa hai chân vào lỗ số 1 và lỗ số 6,đưa hai tay vào lỗ số 3 và lỗ số 4 rồi sập cùm xuống. Nhìn nó lúc này giống như người đang tập yoga hoặc đang ép dẻo gì đấy. Tên hói đầu nói: Tao là Bắc,tao là quản giáo chính ở đây. Từ giờ mày sẽ bị cùm như thế này,mỗi ngày chỉ được thả hai lần,mỗi lần 10 đến 15 phút để vệ sinh cá nhân và ăn uống. Mày tự làm khổ mày thôi,nếu mày hợp tác với bên điều tra,chẳng ai đối xử với mày thế này cả.

Từ sáng đến giờ đầu óc nó trống rỗng,người ta yêu cầu nó làm gì nó đều làm theo,không hề phản kháng,không tỏ thái độ. Tất cả mọi thứ với nó bây giờ đều không có lựa chọn,chỉ có thể răp rắp làm theo sự điều khiển của người ta,ngoài một việc,khai hay không khai,chỉ có việc này là nó có quyền được chọn nhưng hình như nó đã mặc định trong đầu là sẽ không hé răng nửa lời khi chưa biết thông tin của những người khác-những người cùng vụ với nó. Đây là sai lầm lớn mà mãi sau này nó mới nhận ra. Tự nó kéo dài những ngày kinh hoàng gây nhiều đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần chỉ vì lựa chọn sai lầm này.

Đây mới chỉ là khởi đầu của một chuỗi ngày vô cùng khổ ải mà nó sẽ phải trải qua. Nó không thấy được ngay lúc này nhưng chỉ ngay sau đó vài tiếng,khi hai chân bị cùm ở hai lỗ xa nhất,hai tay lại ở hai lỗ gần làm cả người phải cúi gập,hơi thở không thể bình thường như lúc đầu,hai bên hông co giật bởi mạch máu bị chèn,nó mới bắt đầu cảm nhận được-”nơi dành riêng cho nó” là thế này đây. Không biết nó sẽ chịu được bao lâu? Hay lời nói của tên hói đầu kia chỉ là doạ nó? Ai lại tra tấn hành hạ người ta kiểu này? Trước giờ nó chưa được nghe người ta kể về kiểu giam hãm thế này,những gì nó tưởng tượng sai bét.

Trong căn phòng này,thứ làm nó thấy khó chịu đương nhiên là cái cùm,ngay lúc này là thế. Nhưng nó vẫn chưa biết,còn một thứ khác có thể làm nó phát điên phát rồ,dù rất bé nhỏ nhưng sức tàn phá,độ khó chịu cũng chẳng thua kém gì,và điều này đến vào cuối ngày,khi mặt trời bắt đầu lặn xuống…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24

« »