(p9) Ký ức một thời ngang dọc

Có lẽ cái xác nặng rồi thêm thằng Nha Trang, tao, ông kia nữa nên cái giường cũ lâu năm không chịu nổi sức nặng đã sụp xuống. Đ.M lúc đó tao xanh mặt lol, mới có được chút can đảm để cầm nắm với xác chết vậy mà gặp pha này thì c.ặc dái lại lên mây tiếp.
Đ.M thêm mấy má đứng ngoài cửa phòng la quáng lên nữa. Thằng Nha Trang vội chắp tay xá xá, lẩm nhẩm cái gì trong miệng nó rồi nó nói lớn :
_ Mình để bác lên lại
Tao, nó và ông kia lại nhấc cái xác lên và để qua tấm đệm. Đ.M nó, hú hồn chim én. Sau khi cái xác đã nằm trên xe cùng với mấy người nhà đi theo thì chiếc xe tụi tao nổ máy chạy về hướng đường Lê Văn Sỹ. Cuối cùng cũng bàn giao cái xác cho người nhà khâm liệm và thu tiền cước vận chuyển. Vừa định bước lên xe thì 1 bà chị chắc là con hay cháu người đã mất vội kêu tụi tao lại. Chị kia dúi vào tay mỗi thằng 200k và cám ơn rối rít. Tụi tao cảm ơn rồi lên xe nổ máy. Vừa về đến Âu Cơ thì điện thoại thằng Nha Trang lại reo lên. Tao nghĩ thầm : Đ.M nữa hả? Chết gì nhiều vậy
Sau khi tắt máy, nó quay sang nói :
_ Mình về Bình Hưng Hòa lấy cái xác hồi chiều chở về quận 6 anh ơi. Mổ xong rồi
Tao chỉ nhẹ gật đầu, ngó cái đồng hồ: 10h15′ tối. Sờ túi áo, lấy ra tờ 200k nhìn rồi lại bỏ vào túi áo. Thằng Nha Trang nói :
_ Lộc đó anh, không phải ai cũng được như anh đâu, mới vô ngày đầu mà có lộc rồi. Mà chiều giờ em đi với anh, em thấy anh chắc chắn hợp với nghề này. Anh thích nghi còn nhanh hơn em lúc mới vào nghề nữa. Ráng lên anh

Tao cười, 1 nụ cười có phần chua chát. Tao không nghĩ có 1 ngày tao lại làm cái nghề này trong khi đó tao có thể làm nhiều chuyện khác để kiếm tiền. Tao vừa hít 1 luồng gió mát, vừa nhìn xa xăm về phía trước… Đ.M, không lẽ cái nghề này nó chọn mình, đúng là đời không biết trước được chữ ngờ, không gì là không thể. Thôi kệ mẹ, cứ xuôi theo dòng đời, tới đâu hay tới đó, nghĩ nhiều chi cho nặng đầu.

Xe về tới Bình Hưng Hòa, lúc này hình như đã mổ pháp y xong. Nghe ông anh nhận xác nói cái xác này đem về nhà mới liệm, vì người nhà không có tiền mua hòm, phải đi xin hòm từ thiện. Vậy là kéo cái băng ca vào nhưng không vào cái phòng hồi chiều. Vừa bước xuống phía sau thì đã thấy xác người đàn ông ông đó nằm ngay ngắn trên 1 cái băng ca, đồ đạc trên người ông đã được thay mới, kế bên là vài người thân. Bỗng nhiên có 1 thằng bước tới cặp cổ tụi tao ra nói nhỏ :
_ Tụi em về nói với thằng Chủ xe là anh lấy tiền xe ra lấy xác rồi nhe. Nhà khứa nghèo quá, giờ bên anh phải cho luôn hòm từ thiện
Thằng Nha Trang nhanh nhảu đáp :
_ Rồi Ok anh
Thì ra thằng này là bên trại hòm, tao gọi nó là khứa trại hòm
Nói chuyện xong thì tao và thằng Nha Trang lại chuyển cái xác qua băng ca cho lên xe. Đ.M mặc dù giờ cũng còn tâm lý hơi căng thẳng nhưng tao cảm thấy tao đã dạn dĩ hơn nhiều. Đ.M nó, hay là tao có khiếu ta ?

Rốt cuộc rồi cũng đưa cái xác về tới nhà, 1 căn nhà trong 1 con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo mà xe không thể vào được, đành phải đậu xe ở ngoài rồi thằng Nha Trang cùng với người nhà đẩy băng ca vào, tao ở lại coi xe. Đứng ngoài này đợi cũng khát nước, băng ngang lộ có tiệm tạp hóa, tao mua 2 lon bò cụng, 1 gói thuốc Marlboro trắng. Móc trong túi áo tờ 200k lúc nãy ra trả. Vậy là tao đã chính thức xài cái lộc của người chết. Và từ lúc đó hình như tao cảm thấy tao chính thức bắt đầu với cái công việc gắn liền với thế giới tâm linh kia.

Hút chưa hết điếu thuốc thì nghe tiếng bánh xe xèn xẹt vang đều, thằng Nha Trang kéo cái băng ca ra bỏ vào xe, đóng cốp. Tao đưa nó lon bò cụng và gói thuốc. Kéo nó ngồi xuống bên lề đường, tao nói :
_ Hút hết điếu thuốc rồi hả đi em ơi.
Tao tiếp :
_ Bây giờ anh bắt xe ôm về nhà anh cho gần, em cứ về rồi mai khoảng trưa trưa anh mang đồ qua ở luôn. Chắc anh nghĩ anh làm được việc này
Thằng Nha Trang cười nói :
_ Ok anh. Để em về nói anh Chủ xe cho, vậy anh cứ để xe máy anh bên chỗ Chủ xe đi,không sao đâu
Vậy là hút xong điếu thuốc, thằng Nha Trang lái xe về, còn tao vẫy chiếc xe ôm về nhà tao ở quận 8. Thằng cha xe ôm ngần ngại không muốn đi, Đ.M chắc thấy mặt tao giống cô hồn quá hay gì, ngó đồng hồ đã hơn 12h khuya. Thôi năn nỉ khứa chạy vậy.
Về đến nhà đã gần 1h khuya, thấy còn nhiều quán nhậu gần nhà vẫn còn đám dân chơi nhậu khuya,lúc trước tao cũng hay vậy chứ có khác mẹ gì đâu. Sài Gòn !!! thành phố không ngủ mà

Vì tao ở 1 mình nên hôm nay sau khi về nhà, tắm rửa xong tao mở hết tất cả đèn trong nhà, từ tầng trệt lên tới lầu 1, kể cả đèn toilet. Cũng ớn ớn trong người, cứ tưởng tượng mấy cái xác nó ở sau lưng thì ăn lol. Nằm trằn trọc 1 hồi lâu rồi tao cũng chìm vào giấc ngủ vì hôm nay thần kinh tao cũng căng thẳng quá nhiều rồi. Trong giấc ngủ tao lại mơ về những cái xác hôm nay tao đã gặp, những tiếng cười ma mị như vọng về từ cõi âm ty địa phủ, những khuôn mặt trắng bệch lúc ẩn lúc hiện, những cánh tay quỷ dị như cố kéo lấy tao…

Mở mắt thức dậy khi những ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ. Tao mệt mỏi vì giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị đêm qua. Nhìn lên cái đồng hồ treo tường : 9h15′ sáng. Hôm nay tao có hẹn với chú 3, 1 người bạn rất thân thiết với ba tao lúc sinh thời, theo như ba tao kể thì có thể gọi là bạn vào sinh ra tử với ba tao. Với tao thì tao luôn coi chú 3 như 1 người chú trong gia đình.

Nói sơ về chú 3, chú nhỏ tuổi hơn ba tao, chú năm nay 53 tuổi. Gia đình chú sinh sống tại thành phố Vĩnh Long, 1 thành phố nhỏ bên bờ con sông Tiền ở miền Tây với cây cầu Mỹ Thuận nổi tiếng nối 2 bờ Vĩnh Long và Tiền Giang. Hai vợ chồng chú 3 cũng thuộc diện có của ăn của để, họ có 1 dãy nhà trọ hình như là 50-60 phòng cho công nhân thuê ở khu công nghiệp cách tp Vĩnh Long cũng 7-8 cây số, và 1 hiệu thuốc tây lớn do thím 3 đứng bán cũng là nơi gia đình chú ở tại trung tâm tp Vĩnh Long.

2 vợ chồng chú có 2 người con gái, đứa lớn thì nhỏ hơn tao 1 tuổi ( 24 tuổi) , đứa nhỏ thì 21 tuổi. Tao gọi tụi nó là con chị Vĩnh Long và con em Vĩnh Long. Con chị Vĩnh Long thì nghe nói đã tốt nghiệp cao đẳng rồi, cũng theo nghề bán thuốc tây của gia đình nó, con em Vĩnh Long thì cũng năm cuối trường Cao đẳng du lịch nào đó tao cũng đéo quan tâm. Lúc sinh thời, ba tao và gia đình chú 3 cứ qua lại thăm hỏi nhau suốt nên tao cũng hay theo ba tao xuống Vĩnh Long nhiều lần. Qua những cuộc nhậu nhẹt ăn uống với gia đình chú 3, tao luôn nghe chú và ba tao kể những kỉ niệm lúc còn trẻ, rồi cùng nhau làm ăn, gầy dựng sự nghiệp. Và sau những nụ cười nhớ về cái thời trẻ thì chú 3 luôn luôn nhắc về cái ơn của ba tao, nhờ ba tao mà gia đình chú mới có được ngày hôm nay. Lần nào như vậy thì ba tao đều xua tay mà lào bào ơn với nghĩa gì.
Rồi thời gian qua nhanh, tao lập gia đình, hôm đám cưới tao, cả gia đình chú 3 từ Vĩnh Long lên Sài Gòn dự đám cưới. 2 đứa Vĩnh Long hôm đó makeup nhìn cũng lung linh, 2 đứa nó cũng nổi bật giữa dàn hot girl bạn tao. Đ.M lúc đó nhìn cũng thèm muốn chảy ke, trách sao trước giờ đéo nhìn ra được vẻ đẹp tiềm năng của 2 đứa nó, trước giờ chỉ nghĩ tụi nó như 2 đứa em, Đ.M nó. Hôm đó, ba tao vui lắm, những gì ông mong muốn như bao ông bố bà mẹ đã thành hiện thực. Thấy tao lớn, thấy tao lập gia đình….Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì 6 tháng sau ba tao mất sau cơn bạo bệnh, trước lúc ông mất, ba tao chỉ hối tiếc 1 điều là không thể nhìn được mặt cháu nội của ông. Lúc đó vợ tao đang có bầu tháng thứ 3.

Trở lại với thực tại, hôm nay tao hẹn gặp chú 3 từ Vĩnh Long lên là do chú thấy nhà tao chỉ có 1 mình tao ở, mà nhà tao lại là nhà mặt tiền nên để hơi phí. Chú muốn thuê lại tầng trệt cho con chị Vĩnh Long mở 1 hiệu thuốc và cũng muốn con em Vĩnh Long về ở với chị nó, nghe đâu con chị thì học xong ra làm cho mấy hiệu thuốc lớn ở Sài Gòn, giờ muốn ra mở quầy thuốc, không muốn về quê, con em cũng vậy, muốn ở lại Sài Gòn làm. Đ.M tụi mày, nuôi tụi mày ăn học cho khôn rồi giờ tụi mày đủ lông đủ cánh thì bắt đầu bay với nhảy.

Tao vào toilet vệ sinh cá nhân xong xuôi, tao lót tót ra quán cà phê sát nhà, hông quên hú xe bánh mì ngang đường :
_ Y cũ nhe chị ruột.
Bà chị bán bánh mì nhìn tao cười
Bước vào quán cà phê quen thuộc của tao hay uống. Khứa chủ quán biết ý tao liền hỏi :
_ Phê đá ngọt hả T ?
Tao cười đáp :
_ Y cũ sư phụ ơi
Ly cà phê đá được mang ra kèm theo 1 ly nước lọc. Tao có thói quen buổi sáng trước khi ăn uống là phải uống 1 ly nước lọc. Uống hết ly nước lọc, cầm ly cà phê đá tao lấy muỗng khoáy khoáy rồi làm 1 ngụm, châm thêm điếu Marlboro, tao nhả khói tận hưởng dư vị cuộc sống. Lúc này chảo xíu mại sốt cà bốc khói cùng với ổ bánh mỳ nóng hổi và chút dưa chua đã được đặt trên bàn bởi bà chị lúc nãy tao vừa kêu. Tao cười :
_ Cám ơn nhe chị ruột, em đéo ăn được xíu mại chỗ nào được ngoài chỗ chị
Bả bĩu môi:
_ Đ.M.M tao hết tiền lẻ rồi thằng chó. Đưa tiền lẹ mày
Tao cười ha hả rồi móc túi đưa bả 20k, tao chọc tiếp :
_ Bo chị 5k luôn, khỏi thối bà nội ơi
Đ.M bà chị cũng không vừa :
_ Mày quên đi bưởi, bữa trước ăn đưa 10k còn thiếu 5k, bữa nay xạo lol bày đặt khỏi thối
Móa tao luôn là người thua trong những cuộc xéo xắt với bả. Tao ăn ngon lành, xóm tao là vậy đó, đủ thứ thành phần từ công chức cớm kẹ, dân văn phòng, công nhân cho tới tụi đá xế nhập nha, tụi xì ke….cũng phức tạp lắm. Sài Gòn mà, ở đâu chẳng phức tạp, đâu riêng gì quận 8 khu tao ở.

Chú 3 hẹn tao tầm 10h sáng ở nhà tao. Nhìn đồng hồ cũng gần 10h, chắc chú sắp qua tới. Đ.M nhắc tiền nhắc bạc thì hay rồi. Ngoài đường chiếc Innova 7 chỗ biển số 64H đang xi nhan tấp từ từ vào hướng nhà tao. Tao vội chạy ra vẫy vẫy chiếc xe, thấy tao chiếc xe từ từ tấp vào, kiếng xe bên phụ hạ xuống, chú 3 nhìn tao cười :
_ Khỏe hả con?
Tao vội đáp :
_ Dạ khỏe re chú. Chú xuống uống cà phê với con luôn. Chú cười, nụ cười hiền từ

Bước xuống ở cửa sau nữa là 2 chị em con Vĩnh Long, còn người lái xe tao cũng quen đó là chú 5, em vợ của chú 3. Vậy là tất cả 4 người họ cùng với tao bước vào quán cà phê.

Kêu nước uống xong xuôi đâu đó, chú 3 hỏi thăm tao đủ điều. Tao trả lời không kịp ngáp. Lại nói về vấn đề cái nhà, chú 3 nói:
_ Hôm nay chú ghé con để gặp trực tiếp con, như chú đã nói qua điện thoại. Giờ con muốn cho 2 em nó thuê như thế nào thì con cứ nói với 2 đứa nó.

Tao lướt ánh mắt qua chỗ 2 chị em nó. Đ.M giờ mới để ý, con chị Vĩnh Long thì mặc bộ đồ kiểu công sở, cái áo sơ mi trắng với bầu ngực căng tròn,tao thấy rõ cái áo lót màu kem sữa lấp ló sau những khe hở của những cái nút áo, cái quần tây nó mặc chấm ngang mắc cá chân, hở ra khoảng cổ chân trắng nõn kèm với đôi giày búp bê, khác hẳn so với cái chân của mấy cái xác ngày hôm qua tao đi lấy ( Đ.M, thấy so sánh kiểu này đúng xàm lol ). Nó makeup nhè nhẹ toác lên phong cách quý phái nhưng vẫn sexy . Con em Vĩnh Long thì mặc áo thun body bó sát người, cặp ngực con này thì cam lai bưởi, không to cũng không nhỏ, da nó hơi ngăm hơn con chị, nó mặc chiếc quần Jean cũng bó sát cặp mông to tròn… Đ.M tả hơi miên man chi tiết rồi, tóm lại 2 chị em nó có thể diễn tả bằng 1 câu : ” Ngon từ thịt, ngọt từ xương “

Vì đã quá biết nhau và coi nhau như người trong nhà nên tao thẳng thắn :
_ Anh có nghe chú 3 nói chuyện của 2 đứa. Nghe 2 đứa thuê anh cũng vui vì 2 đứa như người nhà, anh giao nhà cho mấy đứa anh không ngại. Thôi bây giờ như thế này, anh giao nguyên căn nhà cho 2 đứa, mỗi tháng chỉ cần chuyển vào số tài khoản vợ anh 6 triệu để anh phụ vợ anh chu cấp cho thằng nhóc. Sắp tới anh cũng phải qua chỗ làm ở luôn, nhà thì giao cho 2 đứa coi sóc.

Đ.M nói tới đây tao thấy 2 chị em nó tròn mắt ngạc nhiên. Mà không ngạc nhiên sao được khi mà với căn nhà 2 tầng, ngang 6 mét dài 20 mét, có sẵn trang thiết bị, mặt tiền đường lớn với giá tao đưa ra là quá rẻ, nhưng vì là người nhà và tao cũng không muốn cho người lạ thuê. Căn nhà này là nơi chứa đựng cả tuổi thơ của tao, nó đã qua 1 lần sửa chữa và 1 lần xây mới trước khi tao cưới vợ. Cứ ngỡ nó là cái tổ ấm sau này của tao, nhưng không…

Tao nói tiếp :
_ Nếu chú 3 và 2 đứa coi anh là người nhà thì cứ như vậy đi. Chú 3 sắp tới còn có việc làm mới
Tao kể việc sắp tới tao sẽ làm và không quên kể chuyện ngày hôm qua tao đi với thằng Nha Trang. Nghe xong 2 chị em nó đứa ồ đứa à như vẻ sợ sệt, con chị nói :
_ Trời đất bộ hết việc rồi hay sao mà anh.T lại đi kiếm cái việc đó làm. Nếu anh cần việc, em giới thiệu anh vô mấy công ty dược chạy ngon lắm.
Tao cười nhếch mép :
_ Anh cũng có thể kiếm chứ cần gì tới em
Chắc nó biết nó hơi lỡ lời gì với tao nên im lặng nhìn tao
Lúc này chú 3 mới lên tiếng :
_ Về phần căn nhà, chú rất cám ơn T đã có ý giúp cho tụi nhỏ. Chú hiểu tính của con. Còn về công việc mới, chú ủng hộ việc con làm, cái nghề này không phải ai cũng làm được và phải có duyên mới làm được nhe con. Con cứ làm thử, nếu cảm thấy không được thì về Vĩnh Long, làm rể chú…Coi như mình bắt đầu lại cũng được con ơi.

Nói xong chú 3 cười ha hả. Tao nhìn sang 2 chị em nó, mặt tụi nó đỏ bừng sau câu nói không biết là giỡn hay thiệt của chú 3…Đ.M nó, khi cho 2 chị em nó thuê lại ngôi nhà thì tao đâu biết rằng chuỗi ngày sắp tới có nhiều chuyện xảy ra ngoài sự tưởng tượng của tao…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »