(P9) CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Xe thắng cái két trước một cái khách sạn kì cục. Cái khách sạn này nằm ở một cái đường nhỏ xíu, tối thùi lùi, ánh sáng xanh lè lè đặc trưng của mấy chỗ có vấn đề. Ngó thấy xe thằng Nghĩa, vài thằng tiểu yêu đã lăng xăng chạy ra mở cửa. Con quỷ này chắc cũng là khách hàng tiềm năng của đám khách sạn này quá – tôi nghĩ vậy. Y như rằng nó tới chơi gái mà giống như đi dự hội nghị khách hàng vậy, bắt tay với bảo kê, tán nhảm với tiếp tân túi bụi. Muốn chửi thề quá xá, vừa mới ban nãy còn kêu đi một mình tao mắc cỡ, thiệt tình thằng quỷ này tính chơi tôi hay sao trời? Có điều lỡ tới đây rồi cũng ráng mà ngồi vậy.

Khách sạn này là bãi đáp kiêm điều hàng luôn cho khách. Nói nôm na là bạn dắt hàng hoặc ghệ tới đụ, hoặc nếu chưa có thì kêu mấy ẻm tiếp tân lựa dùm. Tiện bá cháy luôn. Chỗ này coi bộ làm ăn tốt dữ, xe của đám khách khứa đỗ dài dài ngoài cửa. Tôi với thằng Nghĩa đi vô, đã thấy mấy em tiếp tân lon ton bưng nước, trái cây ra mời. Chiến lược chăm sóc khách hàng tốt à nha – tôi đánh giá cao cái vụ này. Thấy thằng quỷ ghé tai mấy ẻm nói gì đó, cười nham nhở. Chừng 10 phút sau, một cái taxi đỗ roẹt trước cửa, 2 em mặt mũi cũng khá ổn, mặc váy ngắn cũn cỡn bước vô. Thằng quỷ ngó tôi, kêu:

– Long nè, thấy mấy em này sao mày?

Tôi ngó nó khinh bỉ. Bộ nó tính đem mấy con nhỏ này phá đi phẩm hạnh một đời của tôi sao?

– Nói với mày bao nhiêu lần rồi, cái vụ này tao không có khoái. Nhớ chưa?

Thằng quỷ cụp mắt xuống, xuôi xị:

– Ờ ờ thì thôi vậy. Tao sợ mày đổi ý nên gọi 2 em luôn, mày không thích thì tao làm luôn khỏi mất công mấy ẻm tới.

Tôi cũng kinh hãi vì sự biến thái của ông bạn vàng, lắc đầu chán ngán nhìn nó ôm eo 2 con nhỏ lên lầu. Thứ người gì đâu cái gì cũng ham hố hết trơn. Hên là nó chơi với tôi, đi với thằng cha nào gay chắc rủ nó đi chơi đàn ông nó cũng dám thử lắm.

Đang ngồi nhả thuốc chửi thầm thằng quỷ trong bụng tới lần thứ mấy trăm, tôi nghe giật mình. Cảm giác ớn lạnh lâu lắm rồi mấy xuất hiện đó nha. Một cái mặt bự phấn, già khằn, nói không ngoa chính là phiên bản thứ thiệt của thím Trang trong trại ngày nào xuất hiện lù lù ngay kế mặt tôi. Mùi nước hoa bí ẩn xộc vô mũi, kết hợp với thân hình hết date từ năm ơ kìa nào rồi khiến tôi suýt ói. Một chất giọng nữ cao kèm theo chút hơi hướng nghẹt mũi ỏn ẻn vang lên:

– Sao tới chỗ này mà ngồi một mình buồn thiu vậy cậu hai?

Tôi nghe da gà nổi từa lưa khắp từ chân tới mặt. Vụ này cơ bản có thể coi là một loại dị ứng đặc biệt – dị ứng với gái xấu, già và điệu. Tôi sợ tới nín thở luôn, lễ phép đáp:

– Con không có ưa mấy vụ này, thím ơi!

Trả lời xong lại run thêm một chặp. Mụ quỷ này mà tính hại đời trai của tôi, thằng Nghĩa cũng không thể trách tôi phá cuộc vui của nó à nha. Tôi rút điện thoại báo công an luôn đó! Cũng hên, ý mụ không phải vậy. Ngó cái mặt mụ có vẻ phật ý khi nghe tôi kêu thím, nhưng cái giọng vẫn giả lả:

– Vậy gu của cậu hai là gì, chứ nói chị nghe coi. Đào chị nuôi cỡ nào cũng có, gái miền Tây, miền Nam, miền Bắc, muốn thứ gì cũng có hết trơn.

Tôi làm mặt ngạc nhiên, đưa đẩy một câu:

– Chị làm ăn mạnh dữ ha. Gái gì cũng có thiệt hả chị?

Mụ già này không phải chị em song sinh với thím Trang cứ chặt đầu tôi đi. Nghe trai đẹp khen, cái mũi mụ nở ra chà bá, giọng hồ hởi như nhà khoa học khoe công trình đoạt giải Nobel:

– Nói không phải xạo em, dưới tay chị gái cỡ nào cũng có hết. Tụi teen đua đòi nè, gái sinh viên nè, gái biết ngoại ngữ nè, gái nhảy dù nè…

Nghe mụ nè một hồi mà tôi muốn hoa cả mắt. Tính ngắt lời hỏi mụ coi mụ có gái nào có bằng tiến sỹ chưa, nhưng tôi cũng hơi ngại món đậu nên tôi bỏ. Đang ngán ngẩm tính lái câu chuyện qua chỗ nào khác mà chưa tìm ra cớ, tôi nghe giật mình lần nữa. Không phải thím Trang thứ thiệt xuất hiện à nha, nhưng trước mắt tôi là một đôi đang cặp kè nhau bước vô. Dưới cái ánh đèn mờ mờ ảo ảo, tôi nhìn không rõ mặt nhưng sao giống con nhỏ Trang bà chằn quá đi thôi. Thiệt ra nếu nó với lão lùn hói chim ngắn kia tới chỗ này, tôi cũng đâu có lấy làm lạ. Nhưng thằng cha kia dù có chống thêm đôi nạng gỗ cũng không thể cao lên cỡ vầy. Là một thằng cha khác, có vẻ nhừ nhưng khá phong độ, khác hẳn lão béo hói. Con nhỏ đang nép nép đầu vô ngực lão, tôi nhìn không có rõ mặt nhưng ngó cặp mông quen quá trời quen luôn. Tôi kéo áo thím má mì, chỉ con nhỏ hỏi:

– Con nhỏ này phải gái chị không?

Mụ già ngó theo tay tôi chỉ, lắc lắc đầu:

– Con nhỏ Phượng đó hả? Phải mà hổng phải. Mà em quen con nhỏ đó hả, sao hỏi ngang xương vậy?

Tôi lắc lắc đầu. Tưởng trúng ai dè trật lất. Lại đưa đẩy thêm với bả vài câu cho qua chuyện:

– Phải mà hổng phải là sao chị?

Mụ chép miệng:

– Thì đó, nhiều con nó bạc bẽo lắm em ơi. Chị cực nhọc kiếm khách cho tụi nó, lo lắng từ cái ăn cái mặc cho tụi nó mà tới khi đủ lông đủ cánh tụi nó bay hết trơn. Mấy con nhỏ đẹp một chút, biết nói chuyện chút, cưa được mấy thằng dê già giàu chút, có mấy khi nó ở lại với chị đâu em. Tụi nó làm ăn riêng, có khách riêng, con nào ngon lành thì chuyển qua làm gái bao, vợ nhỏ cho mấy cha già, vừa nhàn vừa kiếm được nhiều tiền hơn. Ba cái lúc chị kẹt khách, năn nỉ chúng nó tới gãy lưỡi nó còn hổng chịu đó em!

Tôi nghe mụ già than thân trách phận một hồi mà cảm thương quá đỗi. Thứ người biết lo lắng, quan tâm, chăm sóc cho người khác như bả sao lại gặp toàn cảnh ngộ éo le vậy trời? Tính an ủi bả một chút cho bả đỡ thương tâm, mà nghĩ tới chuyện mấy bả cho vay lãi tới 2 chục phân một tháng cho các ẻm sắm đồ, lời nói tính chui ra khỏi miệng bỗng dừng lại cái rụp.

Xem tiếp: CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ (P10)

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.