(P83) TIỀN HÓA ĐƠN

Hồi hộp vl, bắc ninh mà khai đã quần nhau 1 trận rồi thì xác định vỡ thớt. May sao nghe tiếng bắc ninh nói có mấy lần động chạm vô tình thôi ạ, em biết lỗi rồi, do em sai, chị đừng trách anh ấy. Tao thở phào. Lúc sau Luật nói nhưng cái lão đấy sợ còn lăng nhăng ngoài khác nữa, tiếng bắc ninh chen vào chắc ko đâu ạ, em thấy đợt này hay qua em chơi mà cũng ko có điện thoại hay chat chit liên lạc gì, nhưng dù sao chị cũng nên để ý, em sợ nhất cái mụ phấn ý, còn 1 đứa nữa cũng xinh lắm, nói ko phải chứ 2 đứa đấy xinh hơn chị em mình. Luật nghĩ nghĩ rồi kêu 2 người ấy chị đã gặp, thôi được rồi, tóm lại bây giờ chị muốn em rõ ràng, chị rất quý em nhưng việc này ko thể mập mờ được, chị muốn em dứt khoát với hắn ta, em có làm được ko. Ko thấy bắc ninh nói gì, Luật hỏi tiếp em ko làm được à, hay để chị nhường hắn cho em. Lúc này mới nghe tiếng bắc ninh lí nhí em xin lỗi, rồi nghe tiếng bắc ninh khóc. Luật bảo em nghĩ cho kỹ đi, chị ko để mất anh ý đâu, và tình yêu tay 3 cũng chẳng có gì hạnh phúc. Tao nghe đến đây đoán là sắp hết chuyện nên lẻn ra cổng, đi bộ sâu vào trong ngõ đứng chờ, khoảng 5p sau thì thấy xe luật ra cổng phóng đi.


Bỗng thấy thương bắc ninh. Sắp bảo vệ tốt nghiệp rồi, lẽ ra ko nên để xảy ra chuyện này, tính cách bắc ninh khá ngang bướng, hiếu thắng, ko dễ gì mà chịu thua Luật, tao nghĩ tao mới là người cần dứt khoát với ẻm, nhưng thời điểm này ẻm sắp tốt nghiệp, gì thì cũng là 1 dấu mốc lớn, có nên dáng 1 đòn tâm lý mạnh cho ẻm ko. Nghĩ lại ngày xưa thằng thông phát hiện em Đen xyz, nó vẫn gắng gượng chờ ẻm tốt nghiệp xong mới nói, tao phân vân quá thì có điện thoại, chính là bắc ninh gọi, giọng nói còn nghèn nghẹn, bắc ninh bảo chị Luật mới qua đây, chị ý nói em ko được qua lại với anh nữa, em ko biết mình có thể làm được ko anh ạ. Tao nghe xong thì bảo trước mắt em lo vụ tốt nghiệp đi, mọi chuyện để sau tính, tao nghe tiếng khóc rõ ràng, bắc ninh mếu máo nói ko nên lời rằng em yêu anh, em ko muốn xa anh. Đm, thấy đau lòng thật


Tao tắt máy, đi bộ vào phòng bắc ninh, tao bảo anh ở ngoài cũng nghe hết rồi, em ko cần phải như thế, anh là người lăng nhăng, ko đáng để em phải làm vậy, bắc ninh ôm chầm lấy tao mà khóc, 1 lúc mới nín, ẻm nói em biết em là người thứ 3, thật ko đúng, nhưng người thứ 3 cũng là con người mà anh, em cũng có trái tim, em cũng biết yêu, biết nhớ. Đến đây thì tao ko còn lý lẽ gì để nói nữa, đúng vậy, ai cũng có quyền tự do yêu đương, hay như tuyên ngôn của cụ Hồ thì còn quyền mưu cầu hạnh phúc. Xét cho cùng bắc ninh ko có lỗi gì cả, lỗi lầm có lẽ nằm hết ở tao. Tao chỉ biết im lặng, bắc ninh gục vào vai tao mà cực nức….


1 lúc lâu sau thì có tiếng xe máy đôi vợ chồng phòng bên về, bắc ninh thôi ko ôm nữa mà lại giường ngồi. Tao bảo em nghỉ ngơi đi, anh về đây, xe anh vẫn để quán trà đá, bắc ninh im. Tao đi ra cửa, vừa ra thì gặp lão chồng, lão cười khà khà hỏi han, tao đang chán cũng ko có tâm trí trêu đùa, lão bảo ra trà đá tí ko, tao bảo đi, em để xe ngoài đấy, lão hỏi sao để xe xa thế, tao đéo trả lời.

Lão đổ đốn này cũng hay được đi nhậu nhẹt. Tao hỏi đi đâu về sớm thế, Lão bảo lâu lắm mới đưa vợ đi ăn uống tụ tập bạn bè buổi, đi cùng vợ nên ko có chương trình 2, chả về sớm thì làm gì. Lão nhìn tao nói tiếp tối qua anh vừa gặp người yêu chú ở quán hát, tao ngước nhìn lão, vẻ mặt lão đầy nét đê tiện, chắc đang nghĩ về em phấn. Tao nói người yêu cũ, ko phải ng yêu bây giờ, Lão kêu ừ thì cũ. Hôm qua ẻm ấy quẩy, nhìn ẻm quẩy mà cứng hết cờ him, lão sếp anh cũng định sơ múi nhưng có vẻ đéo ổn, con này khó thật đấy. Tao đang chán nản nên buột miệng câu, khó đéo gì, cái gì ko mua được bằng tiền thì sẽ mua đượcbằng rất nhiều tiền, anh bảo sếp anh đấm mạnh tay vào xem. Lão đê tiện nhìn tao ngơ ngác, có vẻ như ko nghĩ tao trả lời vậy. Lão bảo chú nói thật chứ, chú cũng tốn nhiều tiền với ẻm đấy à. Tao lắc đầu, ngày xưa khác, ngày nay khác, ngày xưa yêu tao thì là tình yêu sinh viên, ngày nay em đã đi làm rồi bỏ, đã chạm vào yếu tố kinh tế rồi, có sự tính toán rồi, cứ mạnh tay sẽ ổn thôi. Lão lại khà khà kêu để bảo sếp thử, anh đéo có tiền mà chi đậm, vợ biết nó cắt. Lão về trước, tao rút điện thoại ra gọi phấn, nghe giọng alo anh à, ngọt ngào lắm, tao bảo sắp tới có mấy thằng nó sẽ chi đậm tiền để chiếm hữu em đấy, cố lên nhé…

Tao nói xong tắt máy, Phấn gọi lại tức thì, phấn hỏi anh nói thế là sao, tao cũng chẳng ngại ngần gì mà bem luôn, anh thất vọng về em quá, anh vẫn luôn băn khoăn việc ngày ấy chia tay em nhưng đến giờ anh thấy thế thật hợp lý, em ko bao giờ bỏ được nghề ấy. Phấn hỏi lại giọng thờ ơ, nghề gì, tao buột miệng nói nghề gái, gái nhảy. Phấn cười, nghe tiếng cười đầy chua xót, phấn bảo anh phán xét thế nào cũng được, nếu anh thấy xấu hổ vì đã từng yêu người như em thì thôi, cứ coi như chưa từng gặp gỡ đi, anh cứ sống cuộc sống của anh, em sống cuộc sống của em, thế nhé. Tao thở dài, ừ cũng đéo liên quan gì nhau nữa, kệ mẹ nó thôi. Mãi sau này tao mới biết hoàn cảnh éo le của phấn, và tại sao đoạn này phấn ko thể rũ bỏ việc ngành…
1 ngày mệt mỏi, đau đầu yêu đương, tao muốn giãi bày, muốn tâm sự, nhưng ko có ai, ko biết tâm sự với ai. Tao treo stt thê lương trên yahoo, đăng 1 vài dòng đầy tâm trạng trên fb, bật máy tính, nghe nhạc buồn rồi dần chìm vào giấc ngủ.


Đêm, mở mắt tỉnh dậy, khoảng sáng nhạt qua khung cửa sổ đủ để biết là mình đã mở mắt, văng vẳng đâu đây tiếng trẻ con nhà ai khóc, nghe não nề, ảm đạm. Một giấc ngủ mơ hồ, dậy thấy đầu óc tỉnh táo lạ thường, playlist nhạc buồn đã hết, vậy chắc cũng phải hơn 2h sáng rồi, vớ lấy bao thuốc lại đứng cạnh cửa sổ hút, thấy yêu luật, thấy thương bắc ninh và thấy buồn về phấn, rít liên tục mấy hơi, tự dưng có ý nghĩ buông bỏ, thôi thì chẳng yêu đương, chẳng nghĩa tình cho nhẹ lòng, thanh thản
Bật máy tính, thấy tus trên fb 1 rổ comment, toàn lời động viên hỏi han sáo rỗng. Qua yahoo, có mấy cửa sổ chat, 1 của Luật, Luật bảo đi ngủ sớm đi, chuyện này mai em sẽ xử lý anh sau, đừng thức khuya, giữ gìn sức khỏe. Cửa sổ nữa của thôi miên, hỏi han tràn lan đại hải, rằng thì là mà thứ 6 nhớ nghỉ phép đi xem bọn em bảo vệ, bọn em ở đây chắc ám chỉ nó và bắc ninh, Cửa sổ thứ 3 là của tóc vàng, lâu lắm mới thấy tóc vàng pm, tóc vàng hỏi huynh có chuyện gì, lâu lắm ko gặp, muội cũng đang chán quá, rảnh đi cafe nhé huynh…


Tao bỏ qua, lướt facebook 1 hồi, thấy bắc ninh đăng cái ảnh cổ tay bị cứa chảy đầy máu, tất nhiên là ảnh mạng thôi, nhưng tao cũng thấy ái ngại, mẹ, biết đâu nó nghĩ quẩn thật thì to tội. Tao dặn lòng đợt này phải để ý mới được. Bỗng tóc vàng pm bảo huynh vẫn online à, tao bảo vừa tỉnh dậy, muội làm gì on muộn thế, tóc vàng kêu ko ngủ được, bắt đầu than buồn kể khổ, tao phán 1 câu chắc đét luôn là muội thất tình chứ gì, bị lừa xong phắn à, tóc vàng gửi hình :d sao huynh biết. Đèo mẹ, bọn mày ngoài chán vì tình thì còn vì cái beep gì nữa, tao bảo huynh cũng đang rồ tình đây, tóc vàng hỏi chuyện, tao bảo để khi nào gặp thì kể, giờ buồn ngủ rồi. Tóc vàng kêu thế hẹn trong tuần này tụ họp huynh muội đi nhé, cả trăm năm rồi ko gặp huynh, tao ờ ừm rồi tắt máy, leo lên giường ngủ. Quay bên nọ trở mình bên kia chưa vào giấc thì có tiếng mèo kêu, vẫn là mấy tiếng ngoao ngoan ghê rợn, tự dưng nghĩ hôm nay hình như mới đúng ngày giỗ bà cô gì đó của chủ nhà…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90

« »