(P8) Hồi ức chốn lao tù ngày đó

Bồ nông tiếp đến là một dân anh chị chính hiệu, nghe đâu anh này cai quản mấy sòng bài bên phía Bình Thạnh. Đợt vừa rồi bị cơ quan chức năng tổ chức úp sọt nên vào đây. Đàn em đã lo cho hết mọi thứ, chỉ chờ tới ngày là ra. Anh này tuy là giang hồ nhưng cư xử rất người đời chứ không có chút gì là giang hồ cả.

Và kế tiếp là bọn mà trong cái buồng này ghét cay ghét đắng đó chính là bọn xe. Thằng xe là tay chân của đại bàng, và cũng là chân sai vặt của bồ nông. Nghe đâu là có được ăn uống và bồi dưỡng tiền hàng tháng. Bọn này chủ yếu sống dựa hơi của đại bàng, cứ sau mỗi lần mà đại bàng chuyển buồng hay đi trại khác thì bọn này cũng xác định trước là ăn đủ. Riêng thằng này em cay vì nó là thằng hay đập em nhất, trước sau gì có cơ hội em cũng phải chơi lại nó một phát. Nếu không có đại bàng chống lưng, cỡ thằng này với em chỉ một cước là đo sàn.

Dân đen trong này cũng nhiều cảnh hay ho, cách chỗ của em một người nữa có một bác (bác này cũng tầm 60 rồi) nhìn hiền khô. Và cái cách đi tù của bác nó cũng khác người bình thường. Nghe kể quê bác này ở Quảng Trị, vào SG kiếm việc làm nhưng chẳng quen biết ai nên tìm mãi không có việc, tuổi cũng lớn nên xin đâu người ta cũng từ chối. Cuối cùng phải đi lụm ve chai sống qua ngày, tối thì nằm công viên hoặc cửa tiệm của người ta, ngày đi lụm lon. Một đêm nọ đang nằm ngủ trong công viên, thấy có đám uýnh nhau bác này chạy ra coi có thằng bị đám kia rược chạy ngang qua rớt cái bóp. Tiện tay bác lụm bỏ túi, rồi quay về ghế đá nằm ngủ ngon lành. Sáng móc bóp ra thấy có tiền, ít giấy tờ và cái gói gì đó nho nhỏ. Đợi tới tối bác mang qua chỗ mấy thằng thanh niên ngồi chơi ở công viên hỏi. Cả hội đang chụm vào xem cái gì thì bị cơ động ở đâu chạy vô chụp gọn. Qua kiểm tra thì thấy đó là ma túy và bác này bị hốt vô đây. Có lần ngồi tám chuyện bác bảo vào đây sướng hơn ở ngoài, cơm ăn chẳng phải lo. Em hỏi thế người nhà bác không vào thăm à, bác bảo chết hết rồi. Giờ ra ngoài kia hàng ngày phải lo ăn từng bữa, ngủ cũng chẳng có chỗ mà ngủ, lúc nào cũng lủi thủi một mình. Vô đây có ăn hàng ngày dù không được đi lại nhưng thân già cũng chỉ cần thế thôi, sống nay chết mai cứ nghỉ được ngày nào là vui ngày đó rồi. Và còn mấy đứa trong buồng nữa đa số là nhảy đồ, móc túi bị hốt vào đây.

Hàng ngày xoay vòng thế nào cũng có đứa trong phòng được gọi là nhận đồ tiếp tế. Nhận xong chỉ được nhìn thôi, nhìn để biết xem gia đình bạn bè quan tâm tới mình như thế nào trong cảnh hoạn nạn này. Chứ nhận rồi là bị thu chứ có được dùng đâu, vậy nên các bác ai có đi thăm anh em ở trỏng thì thôi mua vài ba thứ nhẹ nhẹ như mì tôm, thuốc lá, thuốc rê và kem đánh răng thôi. Chứ có gửi những thứ khác vào anh em ở trỏng cũng không đến lượt đâu.

Trong trại ngoài những lúc như giờ vệ sinh buổi sáng, giờ cơm là được đứng dậy đi lại còn thì toàn ngồi bó gối. Mà không biết thằng nào đã nghĩ ra cái kiểu ngồi quái đản này nữa. Cơ thể con người được thiết kế để vận động giờ bắt ngồi bó gối thế này nó làm cơ thể nhão hết, cơ bắp không được vận động thì teo tóp và tinh thần con người cứ thế mà suy sụp dần. Có lẽ cái kiểu ngồi này được nghĩ ra để tránh bọn dân đen làm phản lại băng cường quyền. Đúng là chỉ khi ngồi trong này mới thấy thời gian trôi chậm như thế nào, rảnh rỗi không có gì làm lại nghĩ, lại giá như và tưởng tượng ra cảnh sôi động của nhịp sống ngoài kia. Đếm thơi gian trôi qua cũng khá lâu rồi và em cũng đã đi tù được 5 ngày.

Ngày thứ 5 thì em được gọi ra nhận đồ tiếp tế từ gia đình. Anh cán bộ đã giữ đúng lời hứa là báo cho gia đình em, nhìn nét chữ của mẹ ghi trên tờ giấy, cố gắng lên con, ba mẹ đang lo cho con rồi. Em tí nữa thì đứng khóc ngay giữa cửa buồng. Xin lỗi cha mẹ, con bất hiếu lại làm cho cha mẹ già phải lo lắng rồi.