15 Th11
4:04

Chuyện tình liêu trai (end)

Như tôi đã nói, từ làng đi qua con suối khoảng hai cây số là nghĩa trang. Đi thêm hai cây số đồng trống nữa là tới cánh rừng cao su. Trong nông trường cao su cũng có cư dân nên thỉnh thoảng vẫn có người đi qua nghĩa trang vào ban đêm tuy nhiên ít. Trước đây tôi chưa bao giờ dám. Vậy mà rồi tôi cũng làm được, tổng cộng ba chuyến.

Chuyến thứ nhất yên ổn, không có gì xảy ra. Chuyến đi thứ hai sau đó khoảng một tuần. Lúc đi thì ổn, còn lúc về tôi có cảm giác sờ sợ và nghe như có tiếng bước chân của ai đó đi theo khi qua nghĩa trang. Càng sợ thì cảm giác đó càng rõ. Tôi phải cố gắng lắm mới không bỏ chạy rồi thở phào khi tới được bìa làng. Sau đó tôi nghiệm ra rằng khi chúng ta sợ như vậy, thính giác truyền tín hiệu về não bị trễ đi một quãng. Càng sợ thì độ trễ càng lớn. Ta nghe tiếng bước chân của chính mình nhưng bị delay nên cho rằng bước chân của ai khác.

Chuyến đi thứ ba xác nhận những suy nghĩ của tôi đúng như vậy. Từ đó tôi cho rằng ảo giác đóng vai trò khá lớn trong những câu chuyện tâm linh người ta vẫn kể. Ở ngưỡng cửa 60, tôi hiện nay nghiêng về xu hướng không tin chuyện ma quỷ. Mà như vậy thì tôi phải suy nghĩ rất thấu đáo cuộc gặp giữa tôi và N.

Một cách dễ dãi thì ta có thể cho đó là ảo giác. Nhưng ảo giác không thể giải thích được chuyện tại sao tôi và H gặp N chỉ một lần mà lại gần như cùng thời gian – H gặp chị mình sau tôi khoảng bảy giờ theo như lời H kể cho tôi nghe.

Chúng ta thường được chia làm hai: nhóm tin vào tâm linh và nhóm bài bác. Tâm linh luôn là đề tài ăn khách nhưng cũng dễ gây tranh cãi. Gõ vội trong lúc chuẩn bị cho chuyến đi chơi xa nên ý tưởng hơi lộn xộn. Để rãnh tôi sẽ mở một topic về đề tài này, có thể là món khai vị ̣đại loại như: “có ai từng: được chữa, hoặc chữa được, hoặc nghiên cứu về chữa bệnh cách bức – hay chữa mẹo – hay chữa thuật – tên gọi tuỳ theo vùng miền. Tôi có thời gian tìm hiểu về chữa bệnh cách bức và nhận ra nó nằm ngay lằn ranh giữa tin và không tin vào tâm linh.

Ở lần gặp cuối thì coi như tôi và N đã khẳng định sẽ sống bên nhau rồi. Nhưng hẹn ước bao lâu sẽ đón N trốn đi lần thứ ba thì chưa tính tới. Nhà tôi lúc đó rất nghèo. N dư biết hoàn cảnh gia đình tôi. Ba tháng N ở Bảo Lộc thì tôi làm chưa đủ trả số nợ mượn bạn bè cho chuyến đi vượt biên. Chưa kể 9 chỉ của thằng P. Tôi là anh lớn, đứa em trai kế nhỏ hơn tôi 4 tuổi chỉ biết làm ruộng, chưa từng vào rừng làm gỗ. Nhớ lại hoàn cảnh như vậy thì chuyện thu xếp để trốn đi thêm lần nữa, có lẽ cả tôi và N cũng biết là cần cả năm.

Tôi cũng có thời gian thắc mắc về cái chết của N. Thời đó người ta chỉ nói trúng gió mà sau này chúng ta gọi là stroke hay tai biến gì đó. Tôi thì tin N chết vì hẹp hở van tim vì N bệnh nặng lắm. Viết tới đây lại nhớ mỗi khi ôm N, tôi nghe được tiếng máu chảy rồ rồ trong lồng ngực nàng.

Trong câu chuyện tôi kể thì có đến 20% sự thật chưa được nói đến vì nó trần trụi quá. Cũng vậy, có thể có tới 20% tình tiết tôi tự thêm vào để thêm hấp dẫn.

Nó cũng như một món ăn, như món cá kho chẳng hạn. Đầu bếp phải bỏ lòng ruột, chặt đuôi, cạo vảy đi. Rồi lại thêm hành, tiêu, tỏi ớt. Khi thưởng thức ta phải chấp nhận chứ chẳng lẽ lại kêu đầu bếp ra hỏi: “mấy hạt đen đen, cay cay thơm thơm này chú bỏ thêm vào hay của con cá vậy?”

Chúc các anh một tuần mới vui vẻ nha. Hết

Cre: Xìm Lông Nhú

Part 1 2 3 4 5 6 7 8

« »