(P79) TIỀN HÓA ĐƠN

Tao quay vào, bỗng bắc ninh ngồi 1 nhìn lên nói, anh cho ai đấy, tao bảo gọi cho thôi miên, thôi miên bảo qua đây có chuyện muốn nói, bắc ninh bỗng gắt anh gọi nó sang làm gì, bảo nó về đi. Thấy thái độ khang khác, tao nhìn bắc ninh, thấy mặt em thờ ơ vô cảm. Tao hỏi em sao thế, bắc ninh lại nói anh bảo nó về đi, ai cho nó sang đây, em ko muốn gặp nó. Tao chưa hiểu chuyện gì nên lại hỏi ơ sao thế, em và thôi miên có vấn đề gì à, bắc ninh cúi mặt xuống chỉ nói ko được để nó qua đây. Đệt mợ, có vấn đề rồi. Tao ra ngoài sân, định sang gọi vợ chồng phòng cạnh sang xem thế nào mà nhà đấy đóng cửa rồi, đéo muốn gọi. Tao lại quay vào phòng bảo anh ko hiểu chuyện này là thế nào nhưng anh nghĩ thôi miên có thể giúp em, bắc ninh ko nói gì, vẫn gục đầu vào gối, tay ẻm run run, tao cảm giác có sự giằng xé. Tao định tiến lại kiểm tra thì nghe tiếng xe máy phi vào cổng, giọng thôi miên vang lên, nó kia kìa anh ơi, tao quay ra thấy 1 thằng đẹp trai vl, đẹp trai thật đứng cùng thôi miên. Thằng đấy mở mồm nói ko kịp rồi.

Nghe giọng trầm trầm êm êm. Thôi miên chào tao rồi hỏi có chuyện gì, tao kể lại đoạn vừa rồi, thôi miên bảo vào xem bắc ninh đã, bắc ninh ngồi dậy, mặt tỉnh bơ bảo ơ bà lại đến à, nghe giọng thân thiết ko hề giống như khi nãy. Thôi miên chỉ gật đầu rồi lại đi ra, thì thầm to nhỏ gì với thằng đẹp trai kia, thằng đẹp trai kia cũng ừ ào rồi thì thầm lại. Đm, có cái đéo gì mà phải bí mật thế, tao đứng như người thừa, thấy khó chịu vl, tổ sư, cái đéo gì mà công năng đặc dị, có kiếm được tiền ko, chén được hoa hậu ko, nhí nhố. Tao bảo thôi miên là thôi anh về đây, mai còn đi làm, thôi miên nhìn tao rồi quay sang nhìn thằng đẹp trai, tao kệ mẹ, tao vào bảo bắc ninh là 2 người kia có thể giúp em thoát khỏi sự ám ảnh, anh về đây, có gì cứ gọi anh. Bắc ninh ngơ ngác chưa kịp nói gì thì tao đã đi ra cửa, tao quay xe nổ máy chuẩn bị vít ga đi, thằng đẹp trai cất tiếng anh bạn chờ đã, tao hỏi có vấn đề gì à, thằng kia cười mỉm bảo anh bạn liên quan gì với bắc ninh, tao nghe thấy ngứa tiết bèn bảo tôi phạm tội gì à hay bắc ninh phạm tội gì, ông là cảnh sát à, ở đội nào, phòng nào. Thôi miên dường như biết ý tao khó chịu, ẻm giật giật tay tao bảo anh, đây là bạn em, tao bảo ừ, anh chỉ hỏi thế thôi mà.


Đm đéo biết công năng gì mà tỏ vẻ bí ẩn rồi cao cao ngạo ngạo, tao thấy ko vừa mắt, tao hỏi tiếp có vấn đề gì ko, ko có thì tránh ra tôi về cái, mai còn đi cày. Thằng đẹp trai lắc đầu rồi đứng tránh đường, tao đi ra cổng, thôi miên gọi với theo bảo chờ đã, em có chuyện muốn nói. Tao nói cụt lủn “Lên xe”. Thôi miên trèo tót lên, đi ra đầu ngõ tao dừng lại bảo em nói đi, thôi miên cười bảo dỗi à, tao bảo ko dỗi, ngứa mắt khó chịu, thôi miên lại nói ghen à. Tao thở dài, ghen đéo gì. Thôi miên mời bảo đấy là bạn em, cũng có thể coi là sư phụ em đấy. Tao chả quan tâm, tao bảo em chỉ nói thế thôi à. Thôi miên lại cười hihi bảo hôm nay làm sao thế, cười cái nào. Tao nhe răng chứ ko cười, thôi miên kêu cười gì mà như muốn ăn thịt em thế. Tao bảo được thế còn gì bằng, nhưng tóm lại là thế nào, nhanh anh còn về ngủ. Thôi miên trầm ngâm nói vẫn cần sự trợ giúp của anh, cần anh giữ sự bình yên cho bắc ninh thì bọn em mới làm được, tao vẫn đéo hiểu, tao bảo tóm lại anh cần làm gì, thôi miên nói anh ở bên bắc ninh tối nay, bọn em cũng ở đây luôn. Tao phản đối, đéo được, mai a còn đi làm. Thôi miên nhìn tao trân trân bảo anh có muốn giúp bạn anh ko, tao nhìn lại, đm sợ gì, thôi miên mẹ đi xem sao, tao nhìn thẳng vào mắt ẻm, thấy bắt đầu chóng mặt, đm, đéo sợ, tao đưa tay vít mẹ đầu ẻm vào gần tao và tao hôn, hôn mạnh, xem hôn nhau mở mắt thì sao. Thôi miên bất ngờ, ko kịp làm gì, tròn mắt ra, tao thấy nhẹ nhõm hẳn, tiếp tục hôn, ôm chặt, này thì thôi miên…

Tưởng thế nào, té ra hóa giải công năng đặc dị của em chả có gì khó khăn, dị với chả nhân, tao hôn ngấu nghiến, thấy thôi miên cũng mềm người, 1 hồi lâu tao mới nhả ra, thôi miên ngơ ngác nói anh làm trò gì đấy. Tao cười nhẹ bảo em thử lại đi, thôi miên hỏi thử gì, tao bảo thử cái gì mà sức mạnh tinh thần tập trung vào đôi mắt đấy, thôi miên đấy. Ẻm ngước lên nhìn tao, tao lại nhìn vào mắt ẻm, chả thấy hoa mắt chóng mặt gì nữa, bỗng thôi miên quay mặt đi than khẽ “hỏng rồi”. Ẻm chạy quay lại vào trong ngõ vào nhà bắc ninh mà ko nói với tao câu nào, tao gọi với theo hỏi ê có chuyện gì thế, ko thấy ẻm trả lời. Thấy dường như có gì bất ổn, tao quay xe lại phóng vào…
Thằng đẹp trai đang đứng trong phogf nói chuyện với bắc ninh, ko rõ chuyện gì, thôi miên chạy vào thì thầm vào tai thằng đó rồi 2 đứa đi ra ngoài, thằng lồn nhìn tao bảo tưởng anh bạn về rồi, tao nhìn nó, đm, lại có cảm giác hoa mắt chóng mặt, nghĩ bụng thằng beep này cũng biết thôi miên à. Ko đỡ được đành phải quay mặt đi, nhìn sang thôi miên thì chính thôi miên lại né tránh ánh mắt của tao, tao hỏi có chuyện gì mà em chạy vội vã thế, thôi miên kêu ko có gì đâu. Thôi miên lại quay sang thằng đẹp trai hỏi có thấy gì ko anh, thằng kia lắc đầu. Bắc ninh trong phòng đi ra hỏi 3 người đứng bàn tán gì thế, tao trả lời mà cũng là hỏi lại, tối nay anh ngủ đây nhé. Bắc ninh ko nói có mà cũng chẳng bảo ko, ẻm kêu anh hâm à. Tao quay sang cười cười hỏi đểu 2 pháp sư có ở lại ko, thằng đẹp trai nhíu mày nói tôi ko phải pháp sư. Tao bảo à ừ, thế thì 2 siêu nhân.

Thằng đẹp trai quay sang thôi miên hỏi cậu này là người em kể với anh đây hả, thôi miên gật đầu, thằng đẹp trai lại quay sang tao nói vô sư vô sách chứ chả có năng lực gì đâu. Tao đéo hiểu bọn nó đang nói gì nhưng tao biết là nó đang chê tao, tao nhìn mắt nó, nó lại nhìn mắt tao, đm thằng beep, tao lại thấy choáng váng, chả nhẽ lại dùng bài hôn, mà đéo ai lại đi hôn nó, tao chợt nghĩ ko hôn nó thì có thể hôn thôi miên, sợ đéo gì. Trong lúc choáng váng ấy tao lại quay sang thôi miên, kéo em lại vào hôn ẻm, thôi miên lại bị 1 phen bất ngờ ko kịp chống trả, nghe thấy tiếng thằng đẹp trai kêu ơ cái thằng này. Tao kệ mẹ, chụt chụt thêm vài phát thì bị em thôi miên vùng ra, tao lại quay sang nhìn thằng đẹp trai, thấy mặt nó có vẻ tức giận lắm. Tao cười ha hả bảo mày thôi miên lại hộ tao cái, nó nhìn tao chằm chằm như muốn lao vào, tao thấy bình thường, haha, thế là hóa giải được rồi. Tao đi vào, bắc ninh nhéo tai kêu anh làm trò gì đấy đồ mất nết. Tao giả vờ trầm ổm nghiêm túc nói em ko hiểu được đâu, đó là cách hóa giải di hồn đại pháp của mấy vị kia, bắc ninh cười bảo cái gì mà di hồn đại pháp, chỉ nhảm nhí là giỏi. Thằng đẹp trai gắt lên tiếng Đi về rồi nó quay xe luôn, thôi miên còn lấn cấn, nó lại gắt tiếng nữa về thôi. Thôi miên trèo lên xe, vẫn quay lại nhìn tao, ánh mắt mềm mỏng lắm.


2 pháp sư đi về, tao bảo bắc ninh vào phòng. Tao ngồi nghiêm túc rồi bảo những thứ huyễn hoặc em nghe thấy đều là ảo giác vớ vẩn, chả có ma mãnh gì hết, em phải tin như vậy nhớ chưa, hãy tập trung vào học hành, cuộc sống, tình yêu, có quá nhiều thứ phải nghĩ, đừng xem phim kinh dị nọ kia làm gì dễ bị ám ảnh. Tự tin và lạc quan lên nhé. Bắc ninh cười nhẹ bảo em thấy bình thường mà, thi thoảng sợ tí rồi thôi, em vẫn yêu đời vẫn tung tăng, anh ko phải lo cho em. Anh chịu khó qua chơi với em là được. Tao đang định bảo ôi thời gian đâu mà chịu khó, thời gian chịch nhau với luật còn phải tranh thủ kìa, nhưng thôi, ko nên nói như thế lúc này. Ngồi thêm 30p nữa thì tao về. Gần về đến nhà thì thôi miên gọi điện, ẻm bảo khi nãy anh làm mất mặt em, tao bảo anh xin lỗi nhưng thấy cách đó hóa giải được năng lực bí ẩn của bọn em nên anh làm liều, thôi miên cười hỏi anh vẫn bên bắc ninh à, anh làm hỏng chuyện rồi, bạn em ko giúp nữa đâu. Tao bảo anh về rồi, ko giúp thì thôi, anh thấy chả có vấn đề gì, cùng lắm anh cho bắc ninh về ở cùng anh. Thôi miên lại cười, ko đơn giản thế đâu bố, bố có ở cùng cả đời được ko…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90

« »