(P78) TIỀN HÓA ĐƠN

Thoáng giật mình, căng mắt ra nhìn thì lại đéo thấy gì nữa, tối quá, mưa hắt, tao đóng cửa lại, trong đầu vẫn đang hình dung mình vừa nhìn thấy cái gì. Ra khép đóng cửa chỉnh luôn rồi chui lên giường nằm, cảm giác hơi sợ sợ vì nằm 1 mình, dậy bật điện cho sáng rồi úp gối vào mặt cho tối để ngủ. Lại cảm giác ngạt thở, tao thấy mình đang trên 1 cánh đồng trồng ngô, tao lạc lối trong ruộng ngô, nghe tiếng nói chuyện rì rào bảo rủ bắc ninh đi mấy lần mà ko được, tao cố gắng hướng về phía phát ra tiếng nói nhưng cảm giác cứ gần đến nơi thì tiếng nói lại nhỏ đi, gần gần xa xa, tao chạy thật nhanh để đuổi kịp theo tiếng rì rầm thì đến 1 bờ sông, cỏ lau sậy mọc ùm tùm, tao mò mò đi vào trong đám lau, bông ngã tủm xuống nước, tao vùng vẫy, kêu gào. Bật tỉnh dậy, thấy điện vẫn sáng, thở hồng hộc, giấc mơ ghê vl, thấy người ướt đẫm mồ hôi. Đm, có nhẽ đâu thế…


Cầm điện thoại xem giờ, hơn 3h rồi. Tao vùng dậy cho tỉnh táo, nhận rõ là mình vừa trải qua giấc mơ chứ ko phải thật mới đỡ sợ, châm điếu thuốc hút, trời đã tạnh mưa, tao ra mở cửa sổ cho thoáng, gió mát ùa vào. Tao nhìn xuống chỗ cổng rồi nhìn quanh, ko thấy gì, hút hết điếu thuốc lại lên giường nằm, trằn trọc 1 lúc lại ngồi dậy, bật máy tính, online tìm hiểu mấy thứ huyễn hoặc, thật li kỳ. Nhưng đéo đáng tin và nhiều cái vô lý. Thấy nick yahoo của mỹ nhân vẫn sáng, tao vào hỏi chuyện, ko thấy ẻm trả lời, đoán chắc treo trên máy ngủ quên chứ ai online tầm này nữa. Đọc đọc 1 hồi thì lại buồn ngủ, mà chả ngủ biết làm gì cho đến sáng, tao để laptopc trên giường mở playlist nhạc quen thuộc rồi chìm dần vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau đi làm hơi vật vờ, tao nói chuyện với thằng hà tĩnh là có tin mấy vấn đề tâm linh ko, nó được đà kể cho một loạt chuyện mơ hồ ở quê nó, tao hỏi mày có chứng kiến ko, nó kêu ko, cũng là nghe kể lại, tuổi thơ nó gắn với rừng núi, chả có điện đóm gì nên toàn nghe người lớn kể chuyện dọa trẻ con, sau này vẫn nhiều câu chuyện đồn thổi, nó bảo đéo tin, thời đại nhà cao tầng, đéo sợ. Tao đồng ý với quan điểm của nó, tao cũng nhân tiện kể chuyện tao vừa trải qua với bắc ninh, thằng hà tĩnh há mồm trợn mắt kêu thật thế á, hay vl, à mà mày địt em bắc ninh chưa, tao bảo mới 1 lần, nó cười nham hiểm kêu thế khả năng có sự tương thông, âm dương hòa hợp, tao bảo thông thông cái lồn.


Về văn phòng online, tao tranh thủ kể chuyện giấc mơ hôm qua với thôi miên, thôi miên hỏi anh có nhìn rõ người nào ko thì tao bảo ko, thôi miên kêu kiểu này chắc tối nay anh thử qua nhà bắc ninh ngủ xem. Tao bảo đéo gì có chuyện thích thì qua ngủ như ng yêu thế được, nó chả đá đít cho, thôi miên bảo thế thì em cùng qua xong ngủ như hôm trước, tao bảo thôi chịu, hôm đấy thứ 7 mất ngủ còn được vì hôm sau nghỉ, ngày thường mất ngủ thế thì đi làm thế nào. Thôi miên bảo để em nghĩ, em hỏi bạn em xem thế nào. Tao ko biết bạn em là ai nên hỏi, ẻm trả lời là bạn em cũng hơi khác thường giống em, anh chỉ biết thế là được. Vl, hội dị nhân chơi với nhau chăng.

Mải tập trung chat chit, lão hàn trưởng nhóm tao qua đứng sau mà tao ko biết, lão bảo làm gì thế, tao cười cười, lão kêu có thuốc lá ko cho nó xin điếu, nó quên ko mang, tao mở ngăn kéo đưa cho cả bao, nó bảo cảm ơn rồi giở ví ra đưa tao 50k, tao bảo sao mày đưa tiền tao, chả nhẽ tao ko tặng mày được bao thuốc lá à, nó cười lại nói vậy lần sau tao mua thuốc cho mày. Tao đứng dậy cùng nó ra hút thuốc, chém gió hỏi han nó vài câu là thấy việt nam thế nào, nó trả lời chung chung rằng cũng có nhiều điều thú vị, nhiều trải nghiệm mới. Nói thế thì nước đéo nào chả giống nước nào, trả lời như củ cặc. Lão hàn nói tiếp nó đang ở mỹ đình sông đà, hỏi nhà tao chỗ nào, tao bảo ở gần đấy, lão cười khà khà kêu vậy cuối tuần nhờ tao dẫn bọn nó đi chơi nhé, ở đây đéo ai dẫn đi, buồn. Tao ok


Chiều, thôi miên gọi điện, vẫn là chuyên huyễn hoặc, ẻm bảo tối nay anh phải qua nhà bắc ninh đi, vì tình trạng này thì mức độ ảnh hưởng đến bắc ninh đang tăng dần, dễ bị trầm cảm. Tao nghe giọng có vẻ nghiêm trọng nên cũng ậm ừ, tắt máy xong tao gọi bắc ninh luôn hỏi han vài câu, bắc ninh bảo em thấy bình thường, ko có gì khác lạ cả, thấy rất thoải mái mà. Tao tự dưng nghĩ những sự bình thường thường đang ẩn chứa mối bất thường to lớn. Đang như vậy mà thấy thoải mái bình thường thì đó chính là sự bất thường, kiểu như mùa đông là phải lạnh, năm nào cũng lạnh mà năm nay ko lạnh thì đó chính là bất thường, có thể mùa hè năm sau sẽ cực nóng…

Chiều đi làm về tắm giặt nhanh chóng rồi xuống giục các em nấu cơm nhanh để ăn, thế mà cũng phải chờ dài cổ 6 rưỡi mới có cái bỏ vào mồm, tao ăn uống qua loa cho xong rồi gọi điện cho bắc ninh hỏi ở nhà ko anh qua chơi. Bắc ninh bảo qua đi, tao qua luôn. Ở gần nhau nên ko ngại đi, ở xa như Luật nhiều lúc lười đi vl. Bắc ninh đang nằm xem phim, tao cũng lân la mò lên nằm cùng, vừa ăn xong được nằm là thoải mái nhất. Bắc ninh cũng quá quen với việc tao tự ý nằm giường của ẻm rồi nên cũng tỏ vẻ khó chịu gì, chỉ nói im cho em xem phim nhé. Nghĩ trong đầu, em coi thường anh quá rồi, anh vì muốn giúp em mới qua chứ đâu phải qua để chim chuột mà phải rào đó thế. Tao ra sân đứng hút thuốc, gặp hàng xóm của ẻm, 2 vợ chồng trẻ, cũng tầm 30 chứ chả trẻ lắm, vợ rửa bát, chồng phơi quần áo, tao chào hỏi làm quen thì gặp ngay đồng môn, lão cũng dân xây dựng, đi công trường nhiều rồi giờ về làm tư vấn thiết kế cho chủ đầu tư. Thế là 2 anh em chém gió chuyện nghề chuyện nghiệp, lão phơi xong thì rủ ra trà đá, tao đi luôn.


Dường như dân công trình thằng nào cũng hào sảng thoải mái thì phải, lão khề khà kể chuyện đủ thứ, kể cả gái gú, cờ bạc rượu chè, lão bảo vừa hôm qua đi ăn với nhà thầu rồi đi hát có em xinh vkl mà gạ ẻm đi qua đêm em đéo đi, ẻm đó lão lần nào đi vào quán đó cũng gọi, chăn suốt ko được. Tao cũng trải lòng nói chuyện ngày xưa em yêu 1 đứa ở tuyên quang xinh lắm, cũng làm nghề vịn nhưng quyết ko đi khách. Lão bảo ơ con bé hôm qua tao hỏi cũng tuyên quang khéo lại người yêu cũ mày, tao chợt mông lung bảo nó tên X, người cao cao, da trắng, giọng nói dễ nghe…Lão vỗ đùi kêu thế đúng mẹ nó rồi, nó đi xe LX màu trắng phải ko. Ơ địt, chả nhẽ thế. Lão bảo đm tao còn có số nó đây này, tao hỏi đâu em xem, nhìn số lạ lạ đéo phải của phấn tao thấy mừng mừng, cho rằng người giống người thôi chứ phấn đang làm kế toán tài chính đéo gì cơ mà. Lão kia bảo để anh gọi nó nhé, lão gọi luôn, bên kia nghe máy lão nói vài câu ong bướm, đại khái em đi chơi cùng anh được ko, anh ko thích ngồi trong quán hát, lão bật loa ngoài, tao nghe giọng, đm đúng là phấn, tao gật đầu, lão lồn kia lại nói anh đang ngồi với ng yêu cũ của em, em ko đi chơi với anh thì đi ôn lại tình xưa với chú ấy ko, tao ra hiệu bảo đừng đùa quá trớn thế, nói vài câu thì phấn bảo bận nên tắt máy. Lão hỏi đúng à, tao gật đầu, đầy cay đắng, vậy là phấn vẫn ko thể thay đổi, chia tay lâu rồi tao ko còn nuối tiếc gì tình yêu đấy nữa, nhưng tao tiếc cho phấn, thực sự tiếc…
Lão bô bô kể tiếp ẻm này anh quen lâu rồi, có 1 đợt ẻm ấy nghỉ làm dài dài, hình như mới đi làm trở lại cách đây mấy tháng thôi, thấy bảo cũng học xong đại học rồi cơ đấy, nhưng chắc đi làm vất vả đéo chống được, nghề này ngồi mát ăn bát vàng, tháng làm vài chục củ, thoải mái ăn chơi. Tao thấy khó chịu, tao bảo em yêu em ấy từ hồi sinh viên, lần mới gặp gần đây em ấy bảo nghỉ rồi, không ngờ…Lão bảo nghỉ thế đéo nào, nhan sắc đang rực rỡ, có nghỉ cũng phải chờ lúc hương sắc phai tàn, đủ vốn đủ lời. Tao ko nói gì, chém gió vài câu nữa thì về.


Bắc ninh hỏi anh sang chơi với em hay là chơi với hàng xóm thế, đi đâu ngồi cả tiếng ko về. Tao cười trừ, đang khó chịu trong lòng vụ phấn, tao bạo mồm bảo tối nay anh ngủ lại đây mà, bắc ninh nhíu mày kêu ơ hay, anh làm cứ như nhà anh ko bằng, ai cho ngủ mà ngủ, tao bảo anh ngủ lại để giúp em, em đang bị ám, ko có anh thì em bị điều khiển đấy, hôm trước em bị mộng du em có biết ko, bắc ninh cười ha hả kêu thôi ông ơi, chém vừa thôi, có chuyện gì thì nói ra, đừng lí do vớ vẩn mà đòi ngủ lại. Tao thở dài, chắc ẻm đéo tin đâu thật. Tao bảo thế các cụ em nghe tiếng nói nọ kia em ko sợ à, bắc ninh tỏ vẻ suy nghĩ trả lời, đúng là có sợ, nhưng em ở 1 mình suốt có sao đâu, chỉ sợ lúc đấy thôi xong lại hết mà. Tao chẳng biết nói thế nào nữa, tao gọi điện cho thôi miên kể lại tình hình ko ngủ lại được đâu, thôi miên bảo anh cứ ở đấy, em với bạn em tí nữa sẽ qua, chắc là có cách giải rồi…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90

« »