(P76) TIỀN HÓA ĐƠN

Thôi miên bảo anh ôm em đi, tao ko hiểu gì, thôi miên nói lại ôm em đi. Tao nghe lời, đưa tay qua ôm, vừa ôm thôi miên thì cảm giác rùng mình 1 phát, thôi miên lại im lặng ko nói gì nữa, tao ôm ngượng nghịu, thấy thôi miên nói rất khẽ, anh coi em như là bắc ninh đi. Tao chợt hiểu, tức là thôi miên đang đóng giả bắc ninh để đối phó với cái huyễn hoặc kia, tao thả lỏng tay, tự nhiên hơn chút, tao thở chậm rãi nhưng cảm giác thôi miên thở hơi gấp, thằng nhỏ của tao tỉnh dậy rồi, đang ép sát mông thôi miên, đấy là phản xạ tự nhiên chứ thực tình tao chưa ham muốn. Nhưng đã ôm thế thì tay cũng ko để yên được, tao khe khẽ đưa lên ngực xoa nhè nhẹ rồi luồn hẳn vào trong bóp bóp, căng phết, đầu ti thấy nhỏ lắm.

Thôi miên thở gấp hơn nhưng vẫn nằm im, bỗng dưng cảm thấy có gì khác lạ, bắc ninh ngồi dậy, xuống giường và đi ra cửa, tao rút tay ra bảo ơ bắc ninh dậy làm gì, thôi miên cũng cất tiếng, thôi chết, hỏng rồi, anh dậy ngay đi. Tao vùng dậy bật điện, bắc ninh đã mở cánh cửa ra rồi. Điện sáng, tao định tiến lại đánh thức bắc ninh thì thôi miên bảo đừng động vào, bắc ninh tự quay lại giường nằm, lại nằm ngủ như chưa có chuyện gì. Đm, đây gọi là mộng du à. Thôi miên cũng đã ngồi dậy, ẻm thờ phào, nhìn 2 mắt sâu trũng chắc cả đêm ẻm chưa ngủ thì phải. Thôi miên bảo tại anh làm em mất tập trung, tao ngơ ngác, thôi miên đứng dậy ra cửa ngó ngược ngó xuội rồi đóng cửa đi vào, ngồi xuống giường, ẻm nói sức mạnh này thật không đơn giản, em ko nhìn thấy được nữa. Tao bảo tóm lại là thế nào, anh chả hiểu gì cả. Thôi miên mới kể, khi nãy ở quán cafe em rõ ràng thấy 1 bóng theo sau bắc ninh đi vào, em trừng mắt nhìn xong bắc ninh đi ra, lúc sau bắc ninh quay lại thì ko thấy nữa. Khi ra về em có linh cảm xấu nên mới gọi cho anh đấy. Khi nãy anh nghe thấy tiếng cười phải ko, em cũng nghe thấy. Em đang ko rõ tại sao anh cũng có thể nghe được. Tao ngơ ngác hỏi, nãy anh thấy có ánh sáng phía mặt em nhìn ghê vãi, thôi miên bình thản nói ko, đấy là điện thoại của em thôi, nó báo tin nhắn cập nhật. Thôi miên cầm điện thoại lên, à thì ra là thế, tao chưa được sờ vào iphone bao giờ nên chưa biết. Lúc đấy cũng đéo hiểu iphone có gì hay.


Thôi miên nói tiếp, khi nãy em nghe tiếng nên ra cửa, ko hề nhìn thấy gì, chỉ nghe tiếng, em có hỏi tại sao làm hại bắc ninh thì thấy tiếng trả lời rằng nó ko hề làm hại, đấy là do bắc ninh tự chuốc lấy, em hỏi tiếp thế anh có liên quan gì mà kéo anh vào vụ ngã xe, nó bảo chỉ là vô tình, anh hay người khác ngồi xe thì cũng như thế, nhưng anh đã cứu được bắc ninh. Đệt, càng lúc càng rối, tao hỏi thế sau đó thì sao, thôi miên nói thì anh bật đèn, ánh sáng, mọi thứ tan biến…Nãy em bảo anh ôm em để đánh lừa cảm nhận xem sao nhưng anh làm em mất tập trung, nó nhanh chóng chuyển qua bắc ninh thật tạo sự mộng du, ko hiểu nó định dẫn bắc ninh đi đâu. Tao nhăm mặt nói bắc ninh có kể với anh là bị mộng du bao giờ đâu nhỉ, thôi miên phì cười, người bị mộng du lại còn biết mình mộng du thì gọi gì là mộng du nữa, tao buột miệng hỏi thế gọi là gì, thôi miên cũng buột miệng trả lời chắc là thẩm du. Vkl

Tao nặn óc suy nghĩ xem rốt cuộc là thế đéo nào nhưng nghĩ mãi ko hiểu, tao hỏi sao em lại cảm nhận được mấy thứ kỳ lạ đó, thôi miên nói em kể anh tin hay ko thì tùy nhé, mấy năm trước em cũng bị tình trạng nghe tiếng văng vẳng bên tai, em đi khám, đi cả vào viện tâm thần, nhưng ko thay đổi được gì, em mặc kệ. Rồi có đêm em mộng mị linh tinh, trong giấc mơ em nhìn thấy và cảm thấy nhiều điều lạ lẫm, sau đợt đó em cảm nhận được những sự bất ổn, nhìn thấy những hình bóng ảo ảnh, em lại đi khám mắt, khám tâm thần, kết quả chẳng có vấn đề gì, mà ko phải lúc nào cũng nhìn thấy…Sau em có đi hỏi một vài chỗ thì họ chỉ bảo đấy là căn cơ, như mình gọi là cơ duyên ấy, nếu có cơ duyên phải nắm bắt được, ko nắm bắt được rất dễ sinh hỗn loạn đầu óc, dễ tèo lắm. Em cũng nghe nói thế chứ ko biết thế nào. Nghe mà rối hết cả rắm, tao tiện thể hỏi luôn thế vụ mắt em lúc thì nhìn vào thấy choáng, lúc thì ko, thế là sao. Thôi miên trả lời luôn bảo anh có nghe thấy cái gọi là sức mạnh tinh thần ko, em chỉ biết lúc nào em tập trung nhìn người đó sâu sắc thì người đó thường quay mặt đi, em cũng ko biết cảm giác người khác nhìn em bị thế nào vì em có trải qua đâu…Tao nghĩ thế là công năng đéo gì ko biết, tao hỏi luôn 1 câu ngờ nghệch nữa là em có thiên lý nhãn hay biến bài như thần bài ko, thôi miên phì cười bảo đấy là phim của châu tinh trì mà anh, ngoài đời làm gì có…

Tao kết luận 1 câu, huyễn hoặc vl, anh đéo tin. Tao vùng dậy ra cửa châm thuốc hút, tao nghĩ toàn tào lao, thời đại iphone rồi, đéo gì tồn tại những chuyện thế này. Tao nghĩ lúc bắc ninh lái xe có thể do mất tập trung vì nghĩ về cái gì đó thôi, còn tiêng cười tao nghe được có thể là ảo giác hoặc bọn lồn nào đi ngoài đường cười. Hút xong điếu thuốc tao hỏi thôi miên là mấy giờ rồi, thôi miên nói 2h15. Tao bảo ngủ tiếp đê, thôi miên bảo vâng, hình như nó đang cố tình thăm dò em thì phải, tao bảo vớ vẩn. Thôi miên bảo vâng anh ko tin cũng được. Lần này tao tắt điên, quay vào ôm bắc ninh, tao dần dà mò ngực bắc ninh mà nhào nặn, có vẻ mạnh tay quá làm bắc ninh tỉnh giấc, bắc ninh thì thầm anh làm gì đấy, còn bạn anh đang nằm cùng mà. Tao rụt tay lại, mệt vl, ngủ cũng ko yên, tao chìm vào giấc ngủ lúc nào ko hay.
Lần này lại nghe tiếng nói, tiếng văng vẳng nói chuyện của nhóm người, nghe ko rõ nhưng có nhắc đến bắc ninh, tao cố gượng dậy nhưng đéo dậy nổi, chân tay như bị ai giữ, tao mở mắt, thấy một màu đen kịt, vẫn nghe tiếng nói xì xào, cố gắng gọi thôi miên ơi nhưng ko thể gọi, rồi tao nghe tiếng thôi miên gọi anh anh, lay lay người, tao choàng dậy. Đm, hóa ra là mơ, bóng đè à. Thôi miên hỏi sao thế, tao kể lại, thôi miên ko nói gì, nhìn sang bên kia bắc ninh vẫn ngủ ngon lành. Tao nghĩ trong đầu yêu quái phương nào có giỏi thì ra đây đánh với lão tôn 1 trận, núp thế trêu ngươi há chẳng phải quá hèn nhát sao, tao đéo sợ. Thôi miên bảo anh hít sâu thở dài, chậm thôi cho thư thái đầu óc. Tao làm theo, thấy thoải mái hơn thật. Thôi miên nói tiếp nó không khống chế được đầu óc anh đâu, tao cũng nghĩ khống thế đéo nào được. Rồi nhắm mắt ngủ tiếp.


Có vẻ cái huyễn hoặc củ cặc gì kia chưa buông tha bọn tao, mà tao nghĩ tại thôi miên thu hút chúng chứ đéo phải tao hay bắc ninh. Tao cảm thấy nói đau chỗ tay xước sát khi nãy tỉnh giấc, đệt mợ, là do thôi miên đang nắm chặt tay tao, tao đưa tay gỡ tay ẻm ra thì ẻm bảo anh nằm yên đi, rồi tao ngh tiếng thôi miên thì thào cái đó gì đó, rồi ẻm ú ớ, tao đưa tay lên trán em xem có nóng sốt gì ko, thấy vã hết mồ hôi, cứ như đang gắng sức làm việc gì. Tao đưa tay nắm chặt tay thôi miên, đéo hiểu thế nào lại nổi hứng thơm vào má em 1 cái, thấy mặt em giãn bớt ra, tao khẽ thổi nhẹ vào tai, tay ẻm nắm tay tao chặt hơn làm tao đéo rút được ra, tao đưa bàn tay còn lại mò thẳng xuống dưới bím, ẻm khép chặt đùi lại, chứng tỏ vẫn đang tỉnh táo, ẻm lại lầm bầm cái gì đéo rõ, tao bỗng nghe tiếng cười văng vẳng, giống hệt khi nãy, tao cũng lầm bầm bảo mưa thì mưa mẹ đi, gió ào ào mãi làm gì, bỗng có tiếng nói thế bắc ninh thì sao, tao dừng tay khỏi người thôi miên, ngoái sang bắc ninh, tao lầm bầm bảo nó có tội tình đéo gì nhỉ, lại nghe tiếng trả lời 1 giọng nữ em ko nói chuyện với anh, tao ngạc nhiên lẩm bẩm hỏi tao á, nhưng ko có tiếng trả lời lại. Bắc ninh vẫn đang ngủ say, tao nhắm mắt lại, cảm giác có mấy khoảng màu đen hơn cả màu tối , thôi miên thả dần tay tao ra, ẻm thôi lầm bầm, bóng đen hơn cả màu đen cũng tan biến, tao mở mắt quay sang nhìn thôi miên, ẻm cũng đang nhìn tao…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.