(P71) TIỀN HÓA ĐƠN

Ăn cơm, tao giữ bộ mặt lầm lỳ, ăn nhanh cho xong rồi leo lên phòng, ra ban công hut thuốc. Lúc xong bắc ninh lên hỏi anh dở chứng gì đấy, mặt cứ hằm hằm. Tao bảo em có ng yêu thiếu gia rồi, để ý anh làm gì, bắc ninh hỏi ai bảo anh thế, tao trả lời anh tự biết. Bắc ninh cười, em có ng yêu anh phải mừng cho em, dày mặt thế là ý gì. Tao bảo anh thấy tiếc. Bắc ninh cười ha hả bảo tham vừa thôi bố, người như chị Luật thế gian này ko có nhiều đâu, lo mà giữ ng yêu đi, em thấy chị luật cũng nhiều ng theo đuổi đấy. Đm, lại 1 tin mới nữa. Tao vốn ko bất ngờ với việc luật có ng theo đuổi, tuy nhiên thời gian tao đi công trình, ko biết có vấn đề gì ko. Tao vẫn mặt dày bảo anh vãn tiếc em, ăn ở bao năm chưa xơ múi được gì, giờ em có ng yêu thì hi vọng gì nữa đây. Bắc ninh biết tao đùa bèn đùa lại, ẻm dang tay nói đây, mời anh xơi. Tao giả vờ lại gần rồi mà ẻm vẫn giữ thái độ thản nhiên, tao tiến lại thêm bước nữa thì ẻm bỗng ôm chầm lấy tao. Gục đầu vào vai khóc nức nở. Tao quá bất ngờ, ko hiểu chuyện gì.

Tao hỏi sao thế, bắc ninh cứ vậy mà khóc, khóc 1 hồi mới bớt dần. Tao vỗ về hỏi chuyện gì, đưa bắc ninh ngồi xuống giường. Bắc ninh sụt sịt nói em chưa 1 ngày được hạnh phúc trọn vẹn, những ngày ở bên anh là những ngày tươi đẹp nhất. Ko hiểu tự dưng sao nói những lời này. Tao im lặng, lắng nghe. Bắc ninh nói tiếp chắc em ko sống được bao lâu nữa đâu anh. Tao giật mình hỏi ngay có chuyện gì mà nghiêm trọng thế. Bắc ninh ngẩng mặt nhìn tao, mặt vẫn ngấn nước. Ẻm nói em bị bệnh, tao hỏi bệnh gì, ẻm kêu ko rõ bệnh gì nhưng đầu óc em nhiều lúc bị phân ra như kiểu là 2 người, hay suy nghĩ đến việc tự tử. Đm, nghiêm trọng đấy. Tao hỏi tiếp ở thế mấy lần ngất xỉu đi khám xét thì bác sĩ có bảo bệnh gì ko, bắc ninh bảo ko, đấy là do tụt huyết áp thôi. Tao chợt nghĩ nói thế thì lo gì…Ko sao đâu. Bắc ninh nín dần, ẻm kể nhiều lúc ko hiểu sao như kiểu có 1 con người bên trong em xúi em tìm đến cái chết, còn bảo học xong đại học thì chết. Tao bán tín bán nghi, bệnh đéo gì, hay là bệnh âm. Tao bảo em có đi xem bói toán bao giờ chưa, bắc ninh kêu chưa ạ, tao nghiêm túc nói, hay là bệnh âm, thử đi xem bói đi, em có nói với ai việc này chưa. Bắc ninh bảo chưa, hôm nay em mới nói với anh, em bị như này khoảng hơn 1 năm nay thôi, nhưng cứ ở bên anh thì em thấy an tâm lắm…


Tao cũng nghe nói, nghe kể vài câu chuyện kiểu bệnh âm như thế, nhưng tao sống theo chủ nghĩa hiện đại nên cho rằng đó là hội chứng tâm thần, tự ảo tưởng, ảo giác mà ra thôi, tất nhiên mỗi người mỗi ý nghĩ, và khoa học cũng chưa giải thích được nhiều cái. Tao bảo lúc nào em thử đi xem bói toán đi, bắc ninh vâng dạ. Tao ngồi xuống choàng vào vai em, bắc ninh lại nói ở bên anh em thấy yên bình. Rồi quay sang tao, ngẩng mặt, đón chờ 1 nụ hôn. Tao ko thể, đùa là 1 chuyện, nếu thật mà luật biết thì sao, tao bèn lảng chuyện hỏi thế em đang yêu công tử nào à. Bắc ninh có vẻ hơi hẫng, ẻm nói ko, nó đang tán em thôi, nó là con ông x ở cùng quê em, làm chức Y trên tỉnh. Tao bảo thế đúng công tử còn gì, trai tài gái sắc. Bắc ninh mặt tươi hơn tí nói, gái sắc thôi còn trai chưa biết có tài không, em nghe nói nó cũng quậy phá lắm. Tao bảo có quậy như anh ko, bắc ninh kêu ko, anh quậy đặc biệt, ko ai giống anh được…

Bắc ninh đứng dậy bảo anh nghỉ đi, em về ngủ đây. Nhìn bóng dáng này, nếu ko phải là đang yêu luật có lẽ tao đã dã tưng bừng rồi. Lại ngồi online tí, chat tiếp với thôi miên, thôi miên hỏi có phải anh vừa nghỉ 1 công trình ở tuyên quang ko, tao bảo sao em biết. Ẻm kêu chị vợ giám đốc chơi cùng em, chị ấy thấy em comment trong fb anh nên vừa hỏi. Chị ấy bảo anh lôm côm, đang làm lại bỏ về làm công trình rối bời. Tao thấy có lời mời kết bạn trên fb. Gương mặt quen lắm, đúng là mụ vợ giám đốc cũ rồi…

Tao thử accept cho vui. Mụ ấy đã pm rồi bảo cậu làm ở đâu rồi, nghỉ đột ngột làm anh chị vỡ mặt. Tao bảo có gì mà vỡ chị. Mụ trả lời cậu nghỉ xong đến gần tết thằng tóc xoăn cũng nghỉ, cũng bỏ về y như cậu. Tao bảo vâng, thế chị tuyển ng mới, nhớ phải rõ ràng lương bổng, có hợp đồng đàng hoàng. Mụ bảo cậu có lên làm lại cho chị ko, làm chỉ huy trưởng cho chị, lương ko thành vấn đề. Đm, lại câu lương ko thành vấn đề giống lão chồng mụ từng nói. Tao chối luôn là lên đó buồn quá, chán lắm. Chị thông cảm. Mụ lại kêu rảnh đi cafe, đợt đấy chồng chị ko biết là toàn cậu làm chính, sau cậu nghỉ mới biết ku tóc xoăn ko làm được. Tao bảo thôi chị ạ, cafe chém gió thì được chứ em ko đi công trình đấy đâu. Tao lướt vào xem ảnh mụ, khá mặn mà. Lại chat với thôi miên, thôi miên rủ đi cafe ko anh, lâu lắm ko gặp. Tao nhàn rỗi, cũng muốn gặp thôi miên, xem công năng đặc dị của em có gì phát triển không. Tao thay quần áo, chuẩn bị đi thì bắc ninh bỗng đứng ở cửa hỏi đi đâu thế, tao bảo đi cafe tí, bắc ninh hỏi gái hay trai, tao bảo gái. Bắc ninh kêu cho em đi cùng đc ko, ở nhà chán quá. Tao lăn tăn, ko biết có nên cho bắc ninh đi ko. Bắc ninh tiến lại, giật giật tay nài nỉ. Tao bảo ko được, em đi làm gì, ở nhà làm luận án đi. Bắc ninh cứ thế ôm chầm tao bảo cho em đi, nếu ko em mách chị Luật. Đm lại dọa, tao lùa mẹ tay qua,sờ đúng mông mà xoa xoa, tao bảo cho em đi với điều kiện, bắc ninh hỏi điều kiện gì, tao lè lưỡi liếm quanh mép 1 vòng, bắc ninh dãy ra bảo đồ dê cụ, chạy ra cửa, tao túm được tay, y như cái cảnh cái lần làm rách áo ẻm nhưng lần này áo ko rách, áo len, giãn 1 phát hở hết cả bờ vai, dây áo. Tao kéo phát nữa thì bắc ninh rút được tay, vậy là hở hết 1 bên ngực…

Bắc ninh bỗng đứng im, tao bảo anh xin lỗi, anh ko cố ý. Bắc ninh bảo anh có nhớ cái lần anh xé áo em rách ko, tao gật đầu, băc ninh nói tiếp em thấy hoàn cảnh hôm nay cũng giống giống, có nhiều hoàn cảnh em thấy hay bị lặp lại lắm, ko biết em có sao ko anh nhỉ. Đm, lại nghĩ ngợi rồi, tao tiến lại ôm bắc ninh. Thấy thương thương ẻm. Rồi đéo hiểu sao từ từ hôn nhau, bắc ninh đáp lại nhiệt tình. Tao lùa tay vào ngực mà nhào nặn, rồi quần áo cũng rơi dần ra, tao phệt bắc ninh tại phòng tao, bím ẻm chật kinh khủng, dù cũng đầy nước nhưng bóp ghê lắm, tao được tầm 5-6 phút thì suýt nữa out, phải ngừng lại hôn hít cho qua cơn kích thích, rồi 2 đứa chạy sang phòng em mà dã, đã kiềm được rồi nên dã tương đối, đéo biết bắc ninh có quan hệ nhiều ko mà thấy ẻm bị động lắm, tao bảo gì thì làm thế, xong cứ nằm nhắm mắt rên ư ử. Dã mạnh liên hồi, lúc gần ra thì rút ra phụt đầy bụng đầy ngực ẻm. Đéo hiểu sao lúc ấy tao lại làm thế mà ko bắn bên trong.


Phê pha 1 hồi rồi cả 2 mới tỉnh dậy. Tao rửa ráy mặc quần áo định đi, bắc ninh bảo ơ em thỏa mãn điều kiện cho anh rồi mà, phải cho em đi chứ. Tao bảo điều kiện gì, có thỏa mãn gì đâu. Bắc ninh kêu anh đừng lật lọng, tao nghĩ lại tình huống khi nãy, à ra thế, tao nhanh trí bảo điều kiện của anh là…tao lại dùng lưỡi liếm quanh mép, đấy, phải thế mới là điều kiện chứ. Bắc ninh buột miệng hỏi dùng miệng á, em chịu thôi. Tao cười ha hả bảo thế thì ở nhà học đi nhé.


Tao chuồn luôn, lòng lâng lâng vừa sướng vừa sợ, sướng vì được chịch cái bím ngon, chịch được một lần đương nhiên là có thể chịch thêm, mà sợ là sợ vì luật biết thì chết. Tao nể Luật vl, bao nhiêu con người đã quen, đã gặp, chỉ có luật là theo tao từ năm 1 sinh viên đến giờ. Gặp thôi miên ở 1 quán cafe chỗ đường láng, trong túi có 200k. Lương đã nhận đéo đâu, nghĩ uống cafe chắc vẫn đủ. Đéo ai ngờ đến nơi thì thấy thôi miên lại đang ngồi với mụ vợ sếp cũ. Tao cùng dày mặt chào 2 người đẹp, chờ anh lâu chưa, kể ra nói với thôi miên thì được còn nói thế với vợ sếp cũ thì hơi láo. Cơ mà kệ mẹ, cứ đánh đồng tất như nhau, thấy vợ sếp ko phải ứng mà thôi miên nói trước, chị này hơn anh gần chục tuổi đấy, ở đấy mà xưng anh. Tao giả ngây giả ngô ơ anh tưởng bạn em, nhìn trẻ như em mà. Vợ sếp cười hihi. Thôi miên lại tung ánh mắt về phía tao, tao nhìn lại, lại thấy như bị rơi vào khe núi sâu thẳm, tao phải quay đi. Đm con bé này, thật là thú vị, đéo hiểu lúc nào thì bị nó hút mà lúc nào thì ko.


Ngồi cafe, mụ vợ sếp bắt đầu kể lể bảo từ lúc cậu nghỉ anh nhà chị suốt ngày phải quanh ở công trường, xong thằng tóc xoăn nghỉ nốt, hiện vẫn chưa tuyển được người, vất quá. Tao cười nói công trình ấy đơn giản, bản vẽ có rồi, cứ thế đưa cho các đội làm. Mụ thở dài nói nhiều bố chữ đọc còn chưa thạo nói gì đến bản vẽ. Tao bảo chị trả lương cao vào là có nhiều đứa đi ngay, mụ kêu hay cậu xuống làm lại đi, muốn lương bao nhiêu cứ nói. Tao lắc đầu, đã chán rồi thì tiền ko phải là vấn đề, huống gì công việc hiện tại của tao đang khá ổn, lương khá, chế độ tốt, môi trường văn minh, sẽ học hỏi được nhiều thứ. Ngồi 1 lúc thì bà kia về trước. Chờ mụ về tao mới hỏi thôi miên em rủ anh đi cafe là vì mụ này à, thôi miên kêu ko, chị ấy xin đi cùng thôi, anh dạo này thế nào, em thấy bà chị này cũng tốt mà, sao ko làm cho bà ấy.

 Tao bịa chuyện là đã lầm lỡ bóp vú sờ mông mụ ấy 1 lần nên giờ ngại ko dám gặp, thôi miên cười hihi kêu anh nói phét như thật, mà nhiều lúc nói thật người khác lại tưởng phét. Thôi miên bảo mỹ nhân của anh giờ sang chảnh quá, hot girl facebook rồi, tao bảo ừ, tiếc thật, ngày trước còn có thể chén, giờ thì chắc ko thể. Thôi miên lại cười khanh khách bảo anh nói chuyện với em như 2 thằng đàn ông thế, tao nhìn ẻm bảo anh coi em nhưng bạn, như 1 thằng bạn. Thôi miên nguýt bảo nhìn lại hàng đi, người ta thế này mà bảo thằng à, chẳng qua em chưa thích chơi fb thôi, em mà chơi thì hot chả kém mỹ nhân đâu. Tao giả vờ trố mắt bảo thật thế á, thế thì anh phải làm gì đó, ko sau này lại tiếc giống như tiếc mỹ nhân bây giờ. Nói bóng gió thế thôi nhưng thôi miên hiểu nhanh, giơ tay hình cái kéo kêu thử đi, em ko phải bọn gà cho anh chăn đâu, hehe. Đm, tao nghĩ bụng mày toàn chủ động rủ bố đi chơi, đương nhiên là có tình cảm với bố, vậy thì thịt mày có gì là khó, cũng thông cảm vì con gái hay nói ngược lại mà, nó nói thế cho kiêu kiêu tí chứ chả nhẽ nói anh chén em đi cho đỡ tiếc, có điều vẫn phải đề phòng cái công năng đặc dị của ẻm, nghĩ vậy, tao hỏi thêm về chuyện này. Tao hỏi thôi miên rằng em có kỹ thuật gì mà nhiều lúc anh nhìn vào mắt em anh thấy trống trải, mênh mông như rơi vào khoảng không nào đó, thôi miên cười hì hì bảo có gì đâu, tự anh cảm giác thế thôi mà, tao nghiêm túc nói anh hỏi thật đấy. Thôi miên ngước nhìn tao, tao nhìn ẻm, đm, lại thế rồi, lần này thì cảm giác ánh mắt sắc lẹm như xoáy vào tâm trí bên trong của tao, đầu óc tao ra lệnh phải quay mặt đi chỗ khác, lại nghe tiếng cười rất khẽ…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80

« »