(P7) NGƯỜI TÔI YÊU CÓ IQ 180

Tôi cười như mếu, cố gắng hỏi lại lần nữa: “Rốt cục tất cả những việc này là vì lý do gì, tại sao cậu lại quan tâm đến tôi như vậy”

Nó im lặng, nhìn xa xăm hồi lâu rồi nhẹ nhàng đáp: “Đến một lúc nào đấy, ông sẽ biết”.

Tôi không biết “lúc nào đấy” của nó là bao giờ, tôi chỉ biết “lúc này đây” của tôi. Lúc này đây, với nó, tôi vừa thích vừa sợ, vừa tôn trọng vừa nghi ngờ. Tôi hoang mang không biết nếu tôi tiếp tục mối quan hệ này thì tôi có còn là tôi nữa không, liệu rằng tôi có bị nó quay như chong chóng hay không. Bởi tôi có cảm giác như mọi hành động, thậm chí mọi suy nghĩ của tôi đều nằm trong tính toán của nó hết.

Nói thì nói thế thôi, chứ hồi đó sinh viên, cũng chả nghĩ nhiều đâu, chỉ biết thích là nhích thôi. Bởi vậy nên sau hôm đó, tôi nói chuyện với Thư nhiều hơn. Tiếp xúc nhiều, nói chuyện nhiều tôi mới biết nó hiểu biết xã hội rất rộng, hầu như lính vực khỉ gì nó cũng biết, từ chuyện vĩ mô như vì sao Mr X lại thành lập các tập đoàn, vì sao giá vàng, giá chứng khoán, lại tăng đột biến … đến chuyện vi mô như tại sao có bút bi bấm, bút bi xoay, tại sao giấy viết lại màu trắng mà bảng lại màu đen ….Kiểu một vạn câu hỏi vì sao vậy.

Nói chuyện với nó tôi không bao giờ thấy nhàm chán, mọi vấn đề qua cách nói, cách lập luận của nó đều trở nên hóm hỉnh và logic. Có điều càng nói chuyện tôi càng thấy ở nó có gì đó bí ẩn, mà thói đời, nó càng bí ẩn thì tôi càng tò mò, càng tò mò thì càng thấy thích nó, dính vào nó không dứt ra được.

Thích là vậy nhưng tôi vẫn nhớ lời sư phụ Cương, nghiêm cấm tỏ tình dưới mọi hình thức. Nhưng nếu không tỏ tình thì mọi chuyện nó cứ đều đều như vậy thôi, nó không giống cái Linh trước đây, cứ cầm tay, ôm hôn thoải mái là xong. Ở nó có cái gì đó khiến tôi không dám manh động. Từ lần đầu đi chơi đến lúc đó, đến cầm tay tôi còn chả dám nữa là tiến xa hơn. Cơ mà cứ như thế này thì khó chịu lắm, ức chế lắm.Cuối cùng tôi vứt cm nó cái bí kíp của Ku Cương vào sọt rác. Cái bí kíp của nó dùng để chăn rau thì thích hợp hơn. Chứ nếu có tình cảm thực thì bố ai mà kìm chế được.

Sau mấy đêm ngắm sao, kết hợp giữa chiêm tinh học, tử vi học và bói toán, tôi đề ra cương lĩnh: Bọn nó tán nhau và hành động của chúng ta. Trong đó tập trung phân tích và làm rõ thời điểm chín muồi để tỏ tình là vào ngày 8/3 năm Đinh Hợi (2007).

Để đảm bảo tính bất ngờ cho đối phương, tôi chủ động cắt đứt mọi liên lạc trong khoảng 1 tuần trước “ngày được chọn”. Theo môn “Tâm lý chiến” mà Ku Cương truyền dậy, tôi hiểu rằng đây là thời điểm bọn con gái mong chờ đối tượng thể hiện tình cảm, mà bọn nó càng mong chờ thì mình càng phải tỏ ra thờ ơ, nếu thờ ơ đến độ phũ phàng thì càng tốt. Đối phương càng tuyệt vọng thì hành động của mình càng đạt kết quả cao.

Nói thì nói thế chứ 1 tuần trời không liên lạc với nó tôi cũng cảm thấy bồn chồn và nao núng không chịu được. Càng đến gần “ngày được chọn” tôi càng hồi hộp. Bọn cũng phòng không cùng đẳng cấp để chia sẻ với tôi. Mấy con gà chả biết thể nào là chiến lược với chiến cục, không biết vạch ra kế hoạch tác chiến như tôi. Bọn nó cứ cắm đầu vác hoa xung phong tỏ tình thôi, mà cái lối đánh xung phong lạc hậu ấy áp dụng trong thời đại này kiểu éo gì chả hi sinh. Tôi là tôi khinh.Rốt cục thì giờ G cũng đến. Trong khi anh em cùng phòng thi nhau hô hào xung phong bắn nhau chí choé bên ngoài thì tôi rúc trong công sự bế quan toả cảng. Lần lượt, Bình Triết, Thành Thối, Đồng nát đều lê lết thất trận trở về. Tôi biết mà, cái kiểu nhắm mắt nhắm mũi oánh vậy, kiểu éo gì chả thua.

Nói thế nhưng tôi hồi hộp đến vớ cmn tim ra, nhìn gương đồng đội lần lượt nằm xuống, tôi lo sợ và tưởng tượng mình cũng phải nằm xuống cùng anh em. Hi sinh thì cũng anh dũng đấy, nhưng chỉ một thời gian thôi là éo ai biết ông là ai. Người ta chỉ nhớ đến người thắng trận, éo ai nhớ đến kẻ nằm xuống. Cùng lắm sau này con cháy đi thi đại học được cộng 1 điểm thôi.

Đúng 11h45 đêm tôi nhắn tin cho Thư hẹn gặp ở sau nhà A. (Tôi không dám gọi điện, phần vì hồi hộp quá sợ éo nói được gì, phần vì sợ bọn bạn cũng phòng nó phát hiện, dàn trận oánh hội đồng thì bỏ mẹ).

Trong khi anh em trang bị toàn vũ khí hạng nặng với những bó hoa, lẵng hoa to tướng và vô số quà cáp khác. Tôi nhẹ nhàng xách một bông hồng duy nhất tiến về điểm hẹn. Không quan trọng bạn có vũ khí gì, quan trọng là bạn dùng nó ra sao.

Đêm mùa xuân, trời se lạnh, tôi đứng hiên ngang dưới gốc cây chờ Thư đến. Cảm giác khí khái và oai hùng vô cùng. Có thể tôi là người duy nhất dành chiến thắng đêm nay bởi tôi biết, Thư có cảm tình với tôi, chỉ cần một phát súng à nhầm một lời tỏ tình để kết thúc cuộc chiến mà thôi.

12h, giờ G đã điểm, tôi chăm chăm nhìn về con đường dẫn từ khu nhà của Thư đến điểm hẹn. 12h15, vẫn không có ai. Mất bình tĩnh, tôi rút điện thoại ra gọi, không ai nghe máy. Tôi đánh liều tiến về khu nhà của Thư. Đang mon men áp sát thì tôi nghe tiếng quát: “Anh kia, đứng lại”.

12h đêm, không gian tĩnh lặng, đang hồi hộp, rón rén nhích từng bước, nên khi nghe tiếng quát tôi giật bắn mình, thiếu điều đái ra quần thôi. Tôi quay lại thì thấy ông thầy trực ban cùng với mấy thằng lính gác đang đứng đó, bộ dạng hết sức phấn khởi và dâm tà làm cái tay đang cầm bông hồng của tôi theo phản xạ dấu ra sau che ass đề phòng bất trắc.

Ông thầy quát tiếp: Giờ giới nghiêm, ai cho phép đồng chí ra ngoài.

Tôi lí nhí: Dạ em ra ngoài đi vệ sinh ạ.

Ông thầy đc đà quát tiếp: Nói láo, đồng chí dấu gì ở sau kia, đừng nói là giấy vệ sinh nhé.

Tôi ấp úng: Dạ … dạ …

2 thằng lính gác thấy thế lập tức xáp lại bẻ tay giằng lấy bông hồng của tôi. Ông thầy thấy thế nổi giận đùng đùng: Đồng chí, tại sao lại xa hoa đến như thế, ai cho phép đồng chí lấy hoa hồng chùi đít hử.

Tôi đang ấp úng tính giải thích thì ông thầy quát bắt tôi lên phòng trực ban. Xong thằng cha khốn nạn bắt tôi lau phòng cả đêm đến chùn chân mỏi gối luôn.

Không những thế, sáng hôm sau, lúc tập trung cả trường, nó còn llôi tôi lên đứng trước toàn trường luận tội. Mà thằng này đúng là được đào tạo chính trị bài bản, cái việc ỉa đải không đúng thời điểm của tôi, dưới sự phân tích lập luận và kết tội của nó thật không khác thằng việt gian bán nước là mấy. Hôm đó tôi được bữa ê chệ trước cả trường. Thật đời tôi đó đến giờ cũng chưa khi nào bị làm nhục trước mặt nhiều người đến vậy.

Một thời gian dài sau đó, tôi vẫn còn bị bạn bè trêu là thằng việt gian ỉa trộm. Tôi hận.

Nhưng hận thằng cha trực ban đó một thì tôi hận Thư mười. Chỉ tại Thư mà tôi thân bại danh liệt. Thật đúng là Nữ nhân hoạ quốc, Nữ nhân khuynh thành mà.

Nghĩ lại, từ khi lên đại học, mọi tai hoạ của tôi đều dính đến nó mà. Tôi nhất định phải tránh xa nó, tránh xa nguồn gốc của tai hoạ mới được.

Tôi âm thầm hạ quyết tâm như vậy và suốt quãng thời gian tập quân sự còn lại, tôi nhất định không liên lạc gì với nó, nhắn tin không, gọi điện không. Ngoài đời tôi cũng tìm mọi cách tránh mặt nó.

Quyết tâm là vậy, nhưng không lúc nào tôi không nhớ đến nó, nhớ khuôn mặt dễ thương, cặp kính cận kute, nụ cười nửa miệng, nhớ cách nói chuyện tưng tửng mà sắc xảo …

Lúc nào tôi cũng nhăm nhăm nhòm vào cái điện thoại, tôi tin rằng sau khi biết mình đã phạm phải lỗi tày trời khiến tôi muối mặt trước toàn trường, Thư sẽ ăn năn và hối hận lắm, nó sẽ phải chủ động nhắn tin xin lỗi, làm lành với tôi … Rồi mặc dù vẫn còn hận nó, nhưng tôi sẽ rộng lượng, tha thứ mà ôm nó vào lòng …Haizzzz. Nhưng bố khỉ, cái con dở hơi này nó có như người thường đâu, tôi không liên lạc thì nó cũng mặc kệ luôn. Báo hại mấy ngày cuối của kỳ tập quân sự tôi như thằng sống dở chết dở. Cũng may là cả phòng cũng toàn mấy thằng sống dở chết dở vì trận thua ngày 8/3 giống tôi. Anh em cùng cảnh ngộ, dễ cảm thông và chia sẻ cho nhau hơn.

Nhưng anh em cũng chỉ giúp tôi cầm cự được đến thế, về đến hà nội, một tuần nghỉ học, xe máy thì không có, tôi nằm còng queo trong nhà, quay quắt với nỗi nhớ Thư không nguôi. 1 ngày, 2 ngày, 3 ngày … khi mà tôi dường như đã tuyệt vọng và chuẩn bị nhắn tin cho Thư trước thì thật may mắn …

Vẫn bất ngờ và đường đột như tính cách vốn dĩ, nó xuất hiện trước cửa nhà tôi vào buổi sáng ngày thứ tư. Nhìn thấy nó, tim tôi đập loạn lên, dù mặt có cố làm ra vẻ lạnh lùng theo bài vở ku Cương truyền thụ thì cũng không dấu được sự hưng phấn toát ra từ ánh mắt.

Thấy tôi không nói gì, Thư chỉ cười rồi thản nhiên ngồi xuống ghế, đoạn nó ngước mắt chăm chú nhìn tôi. Tôi cũng chăm chú nhìn lại nó. Phần vì không muốn lép vế, nhưng phần nhiều là vì tôi nhớ nó, muốn ngắm nó cho thoả nỗi nhớ 2 tuần qua.

Chúng tôi cứ nhìn nhau như thế phải đến mấy phút. Rốt cục lại thì như bao lần trước đây và nhiều lần sau này, tôi lại là đứa thua cuộc và phải lên tiếng trước: Cậu hại tôi vậy chưa đủ sao, còn đến đây làm gì.

Thư cười: Ông bị hâm à, tôi hại gì ông.

Tôi: Sao hôm đó tôi nhắn tin cậu không ra, gọi điện cũng không trả lời.

Thư đáp: 12h đêm, tôi ngủ lâu rồi, mà có còn thức tôi cũng chả ra ngoài một mình vào cái giờ đó.
Tôi: Dù thế nào thì cậu cũng phải báo lại để tôi biết chứ. Báo hại tôi bị tóm cổ rồi bêu rếu trước toàn trường.

Thư: Ơ hay, đã bảo ngủ rồi, ông muốn tôi báo mộng à.

Tôi đuối lý, ấp úng: Ờ … ờ thì … hôm sau cậu biết thì cũng phải hỏi thăm tôi một câu chứ.

Thư cười: Hỏi thăm ? Hỏi thăm cái gì … Hỏi thăm ông ăn uống cái gì mà nửa đêm phải đi “ấy” trộm à.

Động đến nỗi đau, tôi đỏ dần mặt vì xấu hổ nói như quát: Thế hôm nay cậu còn đến đây làm gì.

Thư im lặng một hồi, đoạn nhẹ nhàng: Tôi đến lấy bông hồng ông định tặng tôi …

Tim tôi lại rung lên một hồi khi nghe câu nói nhỏ nhẹ đó. Tôi lí nhí đáp: Bị thu mất rồi còn đâu.

Thư cũng lí nhí, giọng còn nhỏ hơn cả tôi: Ngốc vậy, không biết mua bông khác tặng tôi sao.

Tôi mừng rơn, tim đập loạn lên: Đợi mai nhé, mai tôi đi mua rồi tặng cậu.

Nghe đến đây thư cười lớn rồi nói: Ông bị sao thế, sao phải đợi đến ngày mai, sao không phải là hôm nay.

Tôi ấp úng: Tôi đã chuẩn bị gì đâu, với lại .. tôi .. tôi không có xe.

Thư tiếp tục dồn tôi: Hoa hồng ở đâu chả có, tôi mua đâu chả được. Nhưng hôm đó ông tặng tôi bông hồng để làm gì. Giờ ông có thể làm luôn được mà.

Rời đất ơi, từ thuở cha sinh mẹ đẻ, tôi chưa bao giờ thấy đứa con gái nào như nó. Có ai đời con gái ép con trai phải tỏ tình như nó không hả trời.

Nhưng thôi, số kiếp đã an bài rồi, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời thôi, tôi đành phải cam chịu mà ngập ngừng nói: Tớ … Tớ .. Tớ thích cậu.

Thư im lặng nhìn tôi một lúc lâu rồi nói, giọng ngọt ngào và buồn man mác: Em đợi anh nói câu này bao lâu rồi, anh có biết không.

Nghe Thư đổi cách xưng hô, tôi cũng hơi giật mình, nhưng cảm xúc ngọt ngào vẫn xâm chiếm khắp cơ thể. Cảm giác lâng lâng này khác xa cảm giác xôi thịt với em Linh trước đây. Lần đầu tiên trong đời tôi có tình cảm sâu đậm như vậy với một người con gái, và thật may mắn là tình cảm của tôi được đáp lại.

Một tuần trời tôi sung sướng đến phát điên, tôi thấy mọi thứ xung quanh đều trở nên tuyệt vời. Biệt đội người yêu của ku Cương từ béo tới gầy, từ cao tới thấp, từ xấu tới đẹp đều tuyệt vời. Tiếng động lạ phát ra từ phòng nó cũng tuyệt vời, quãng đường lóc cóc đi bộ từ nhà đến trường tuyệt vời, bạn bè trong lớp tuyệt vời … Ai ai cũng tuyệt vời.

Vâng. Có người yêu thật tuyệt vời. Có người yêu như Thư còn tuyệt vời hơn nữa. Thư rủ tôi trốn học lang thang khắp Hà Nội. Từ đường Hàn Quốc, bến Nhật Bản ở Hồ Tây, sang vườn Hoa Cải bên Gia Lâm, rồi vườn hoa hồng ở Tây Tựu …Đó là những ngày tháng tươi đẹp nhất trong suốt cuộc đời tôi. Những ngày tháng đó còn kéo dài đển cả khi thi hết kỳ 2 năm thứ nhất. Mặc dù trốn học đi thi suốt cả năm, nhưng trước khi thi khoảng 1 tuần, Thư ôm sách đến nhà tôi học. Học chung mới thấy, tại sao điểm thi của Thư lại cao đến vậy. Nó nhớ dai một cách kỳ lạ, một cái định nghĩa dài nửa trang, nó đọc khoảng 2-3 lần là thuộc. Hơn nữa thì nó có một cách học rất logic. Nó bày cho tôi cách học theo sơ đồ tư duy. (Mãi sau này đi làm rồi mới biết là phương pháp mind map), nhờ đó, tôi ít phải học thuộc hơn, học theo bản chất hơn. Đặc biệt là khi liên hệ với thực tế, kiến thức xã hội đồ xộ của nó mới phát huy tác dụng. Hầu như mọi điều luật, mọi quy định nó đều đối chiếu với thực tế và giải thích cho tôi hiểu tại sao các nhà làm luật lại xây dựng quy định như thế. Và quy định đó, khi áp dụng trên thực tế sẽ như thế nào. Có thể nói, nó là người đặt nền móng cho khả năng tư duy và lập luận của tôi sau này – khi đi theo con đường luật sư.

Kỳ thi đó, và cả các kỳ thi sau này nữa, nhờ Thư, mọi thứ đều trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Điểm của tôi, đặc biệt là điểm thi vấn đáp luôn đứng trong top đầu của lớp.Tất nhiên, vì những lẽ đó, tôi không thể không yêu Thư, ngày càng nhiều hơn. Có điều, nhận lời yêu tôi, nhưng Thư vẫn giữ khoảng cách. Cầm tay thì có, chứ hôn thì không tuyệt nhiên không. Chúng tôi có không gian riêng rất nhiều, khi đi chơi chung, khi học chung … Một vài lần tôi cũng thử, nhưng Thư đều tìm cách dãn ra.

Mà nếu không muốn, ngay lập tức ở Thư toát ra vẻ lạnh lùng khiến tôi không dám tiến xa hơn. Tôi không hiểu, nhưng biết là có căn vặn Thư cũng sẽ không nói. Nếu muốn, nó đã tự nói.

Yêu mà không hôn…..

Tôi sống trong cái tình yêu không trọn vẹn đó suốt một thời gian dài, cho đến một ngày

Xem tiếp phần 8: NGƯỜI TÔI YÊU CÓ IQ 180

« »