(P67) TIỀN HÓA ĐƠN

Tao lắp pin, bật máy, ok, máy hoạt động bình thường, vợ sếp thở phào sờ sờ nắn nắn máy. Tao bảo ok rồi đấy chị, mụ cảm ơn rối rít. Mụ bảo à em kiểm tra luôn giúp chị máy ko hiểu sao chậm lắm. Tao kiểm tra làm vài thao tác defragment, bỏ bớt các phần chạy ẩn, start up, bảo mụ phải chờ, mụ kêu ừ, rồi vào phòng lấy quần áo, chắc là đi tắm.


Cửa nhà tắm là cửa kính dạng mờ. Tao đi lấy quần áo, thấy bóng mụ bên trong, dội nước ào ào, kích thích vl. Đang thu quần áo thì để ý nhà tắm có ô thoáng, nếu đứng ngó qua thì khả năng sẽ nhìn thấy được hết. Nhưng ko để cái phần con trỗi dậy, tao lấy quần áo về chỗ phản và gập. Mụ vợ sếp tắm xong ra run run kêu rét quá, hỏi máy được chưa em, tao bảo chị lại xem nếu chạy đến 100% rồi là được. Mụ kêu chưa, mới hơn 10% thôi. Tao đi tắm, tắm xong giặt luôn, vừa giặt xong thì lão tóc xoăn gọi điện bảo ra ăn cơm. Mụ vợ sếp kêu chở chị ra cùng với. Mụ ngồi sau, hương phụ nữ có gì đó vẫn thơm thơm phảng phất, đường sóc, mụ vài lần giữ áo tao, dính cả xôi vào lưng, thấy rạo rực bên trong lắm. Mụ hỏi han đủ thứ, tao trả lời hết, mụ kêu thế mà anh nhà chị chả biết gì về máy tính. Tao nói lảng, chắc thời sếp chưa tiếp cận máy tính nhiều. Mụ kêu lúc nào rảnh nhờ cậu chỉ bảo thêm cho chị nhé, chị cũng gà mờ lắm.

Hôm nay là tròn 1 tuần ở công trình, nhớ HN vl, ngày nào cũng gọi điện với luật hoặc luật gọi. Tao bảo ở đây sắp thành ngố rồi, luật cười hihi bảo cố lên, cố ko được thì về. Thôi đành cố vậy chứ biết làm thế nào. Nửa tháng trồi qua, tao nhận ra lão tóc xoăn còn gà hơn cả tao, máy thủy bình lão còn ko biết chỉnh, kiến thức thi công đúng là con số 0 tròn trĩnh, thành ra việc gì cũng đến tay tao. Đã chán rồi lại càng nản. Tao phải ra công trường hướng dẫn tổ đội làm từng tí, may là tao có tí kiến thức ở công trình hải dương đợt vừa rồi nên cũng ko bỡ ngỡ lắm. Nhưng thấy mệt vl. Cuối tuần ấy, tao bảo sếp cho về hà nội, sếp kêu ok, đi cùng hắn về. Đm, về đến bẹn hà nội thôi đã thấy sáng cả thằng người. 1 ngày chủ nhật quần nhau tơi bời với Luật, sáng thứ 2 lại phải đi, sếp bảo bận chưa xuống được, chú đi xe khách cho chị đi cùng, chị xuống ứng tiền cho thầu phụ. Thế là hẹn nhau tại bến xe, lên xe, tao ngồi cạnh vợ sếp…

Xe đầu tuần, có vài mống khách. Tao ngủ gật gù sau vài câu chuyện xã giao Mãi khi đến trạm dừng nghỉ ở phú thọ thì vợ sếp gọi dậy xuống uống nước tao mới tỉnh. Giải lao 15p lại lên xe, lần này tỉnh táo ngắm đường. Bây giờ thì ko biết thay đổi nhiều chưa nhưng hồi ấy nhìn xơ xác thật. Quê tao cũng nông thôn nhưng mà ko xơ xác như vậy. Nhìn nhà cửa rêu cũ, cây cối um tùm, giả như trời hè thì nhìn còn mướt mắt, đây trời đông, đã ảm đạm thì chớ, nhìn cảnh vật như thế lại càng tiêu xơ. Tao bảo vợ sếp ở đây dân chắc nghèo chị nhỉ, vợ sếp ừ, như nhà mình thuê ấy, nghe kể vợ đi xuất khẩu lao động 4 năm rồi chưa về lần nào, có gửi tiền về thì chỉ làm được cái nhà mái bằng bé mà cũng chả dám ở, vẫn ở nhà cũ ở dưới. Tao hỏi chị quê ở đâu, mụ kêu chị gốc hải phòng, ở hà nội lâu rồi. Tao hỏi chị gốc hải phòng thế câu nói trai Nam gái Hải là thế nào ạ. Mụ cười kêu trai nam thì chị ko biết, chị chỉ biết gái hải phòng sống hết mình, nhiệt tình phóng khoáng…


Xuống đến nơi thì đã 11h. Gọi điện trước nên lão tóc xoăn ra đón, kẹp 3. Tao ngồi ôm lấy mụ vợ sếp nhưng quần áo mùa đông dày cộm, ko cảm nhận được gì. Hôm đó thấy buồn vl. buồn vì cảnh vật hoang sơ của miền trung du vắng vẻ, buồn vì vừa gặp người yêu được hôm đã lại phải xa, buồn vì nhiều điều lằng nhằng. Ra công trường cáu gắt với mấy ông thầu phụ, mấy ông kêu nay làm gì nóng thế, tối qua anh uống rượu nhé, làm nửa tháng rồi chưa được mời các chú đến nhà. Thế là tối có cỗ. Nhà lão đội trưởng cách công trường cũng khoảng 4-5km, cái vẻ heo hút thì vẫn thế, 5h đã vào đến nhà lão, lão bảo ngồi uống nước đã, chị với cháu đang nấu sắp xong rồi, chờ mấy ông x y z tí, các ông toàn ở quanh đây. Xưng hô anh em thế thôi nhưng lão đội trưởng cũng phải ngoài 40 rồi, đi công trường cứ anh em cho dễ làm việc.


Lão xoăn uống có vẻ kém, được nửa bữa mặt đỏ như gấc rồi từ chối, chỉ nhấp môi. Tao tít đến hết bữa, rượu ngon, gà đồi, lợn cọc, dân dã nhưng mà thật. Ăn xong lão tổ đội còn kêu giờ đi lên thị xã chương 2, tao bảo thôi, rét mướt, đi đến đêm mới lên thị xã à. Kiếu ra về, lâu lắm mới được bữa rượu ngon. Lão sếp lù từ hôm tao làm đến giờ cũng chưa thấy tổ chức ăn bữa nào cho ra hồn, chán vl. Về nhà trọ, lão tóc xoăn vào thẳng ổ mà nằm lăn ra ngủ như chết. Tao lấy quần áo, định đi tắm thì thấy phòng tắm đang có người rồi, chắc là vợ sếp thôi. Tao gọi to chị tắm sắp xong chưa, mụ ở trong nói vọng ra, chưa, sao thế. Tao bảo à nếu sắp xong rồi thì em tắm mà lâu nữa mới xong thì em thôi, em ngủ luôn, nhịn tắm. Mụ cười khinh khích ở trong kêu bẩn thế à. Thế là cứ 1 trong 1 ngoài chém gió. Lúc sau mụ tắm xong đi ra, tao bảo thôi, lạnh quá em ko tắm nữa. Tao ra phòng khách ngồi hút thuốc, thấy nhà dưới có ánh đèn, tao lê la xuống thì thấy 2 bố con nhà chủ đang ăn cơm. Nhà nhỏ, cũ kỹ, thật là nghịch lý khi nhà mới thì người ở trọ dùng còn nhà củ thì chủ nhà ở. Chủ nhà pha chè, tao ngồi uống chè hút thuốc hỏi chuyện bao giờ cô mới về, chủ nhà mặt buồn rười rượi bảo ko rõ, ban đầu bảo đi 3 năm nhưng lại gia hạn thêm, 4 năm rồi chưa về lần nào. Gửi tiền về làm được cái nhà đấy nhưng chú có ở đến đâu, có 2 bố con ở nhà này đủ rồi, bao giờ mẹ nó về thì lên nhà mới ở. Tao thấy chạnh lòng, đúng là muôn hình vạn trạng của cuộc sống.


Ngồi làm mấy chén chè rồi về. Tao đóng cửa lạch cạch định đi ngủ thì mụ vợ sếp gọi ô vào chị nhờ cài máy tính này tí, sao cái này ko cài được. Tao vô tư vào phòng mụ, laptop mụ để trên cái bàn gấp trên giường, tao ngồi vào giường, xoay máy ra bảo chị muốn cài gì. Mụ bảo cài cho cái phần mềm, làm đúng hướng dẫn theo crack mà ko được. Tao lần lần mò mò, mụ đứng cạnh nhìn ngó…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80

« »