(P63) TIỀN HÓA ĐƠN

Chả nhẽ thanh niên trai tráng phong độ ngời ngời lại dày mặt bảo quên ví, nghe buồn cười. Tao nhanh chóng nhớ ra cô chị học sinh và gọi điện, cô chị học sinh nhà gần đây mà. Phía kia nghe máy, tao giả lả cười hỏi thăm vài câu sáo rỗng thì đi thẳng vấn đề, cô chị cười hehe bảo ok, chờ em tí. Chưa đến 5p thì thấy cô chị học sinh đi ra, dạo này nhìn nhẵn nhụi trơn lông đỏ da rồi, ẻm trả tiền hộ. Đi về, hỏi chuyện lăng nhăng. Chả chuyện nào ra chuyện nào, tao rủ vào nhà anh chơi, nhà anh đang không có ai, cô chị nhăn nhở bảo ko được đâu sói, nguy hiểm lắm sói ạ. Thế là lại vào nhà 1 mình. Mới 7h tối. Bật máy online, lướt fb thấy mỹ nhân khoe quà sinh nhật sớm, là cái điện thoại iphone 3 thì phải. Có lẽ thời của mỹ nhân đã đến, facebook làm gương mặt ẻm được nhiều người biết đến hơn, sẽ có nhiều ng theo đuổi hơn nuwaxa.

Tao thấy 1 chút nuối tiếc, có lẽ đéo còn cơ hội chịch ẻm nữa rồi. Đăng nhí nhố status cho có tâm trạng 1 mình rồi bỏ qua đọc báo, online yahoo. Giữa pm, đang ở đâu thế huynh, tao bảo đang hà nội. Giữa bảo đi chơi ko, tao bảo ko, lười đi, đang thẩm du 1 mình đang sướng. Giữa bảo vẫn giận muội vụ lần trước à, tao bảo ừ. Giữa kêu thôi thế để muội mời cafe nhé, tao bảo ko uống cafe, giữa hỏi thế thích uống gì, tao bảo nước bọt của muội. Đm, gõ xong gửi đi mới thấy mình thô thiển quá, ai ngờ giữa hihi kêu huynh có dám hay ko thôi. Tao lướt facebook, thấy tóc vàng comment, tao pm ngay tóc vàng, lâu lắm rồi ko gặp cô nàng này, ở khía cạnh tổng thể thì tao thích tóc vàng hơn giữa, có lẽ do ấn tượng từ ngày đầu gặp nhau. Tóc vàng bảo lâu lắm ko gặp huynh nhỉ. Ừ, cũng lâu ko gặp thật, tao rủ tóc vàng gặp nhau cafe tí, lạ thay tóc vàng từ chối, ẻm bảo có hẹn rồi. Hay đấy, tao hỏi có ng yêu rồi à, tóc vàng kêu ko, đang thăm do nhau, quen qua facebook, hôm nay là buổi hẹn đầu tiên. Ờ, thôi vậy. Cái ngày đéo gì mà gái gú chạy xa mình hết thế ko biết.


Vào room chơi, vắng vẻ, chắc chúng nó chơi facebook hết rồi. Kệ mẹ, cứ lên mic hát 1 mình, hát 2 bài xong thì thấy người quen. Là em thôi miên. Tao cũng ko chào, em thôi miên cũng ko hỏi, tao hát thêm vài bài buồn bã của Tuấn hưng, Đêm định mệnh, xa vắng. Hát xong thôi miên mới nhảy vào pm khen anh hát hay quá, sao nay tâm trạng thế. Tao bảo ko có ai chơi, 1 mình. Thôi miên rủ đi lượn phố với em ko, em cũng đang 1 mình. Tao bảo anh sợ đôi mắt em lắm, thôi miên hiha bảo em đeo kính đen. Thôi miên lại hỏi anh có đi ko em qua đón. Tao ừ thì đi. Ngại đéo gì. Cho thôi miên số điện thoại bảo khi nào qua thì gọi.

Thôi miên qua đón thật, lần trước đi bộ lang thang từ nhà phấn về thì gặp ẻm chở về, ko biết ẻm có nhớ nhà ko. Đang nghĩ ngợi thì thôi miên gọi hỏi địa chỉ, tao hướng dẫn đến tận răng, 3 phút sau tiếng xe máy ở dưới. Tao xuống. Thôi miên mặc quần jean màu trắng, cắt xẻ. Áo khoác thể thao mỏng, đeo kính đen thật. Nhìn cá tính và xinh xắn. Tao bảo thôi khỏi đeo kính, anh ko sợ đâu, thôi miên hihi tháo kính ra, tao nhìn thẳng vào mắt ẻm, ẻm cũng nhìn thẳng mắt tao. Tao thấy bình thường, ko còn cảm giác chống chếnh như trước, có lẽ do đã chuẩn bị sẵn hoặc do tâm lý đang trong trắng không tạp niệm. Tao chở thôi miên đi, hỏi đi đâu, thôi miên kêu đi đâu thì đi. Vẫn chất giọng khí khái kiểu này. Tao bảo anh ko đi chơi bời nên ko biết chỗ nào chơi, thôi miên trả lời ý anh là em chơi bời hả. Tao ko nói gì, thôi miên bảo bảo thế thôi đi ngồi cafe bệt. Ừ thì đi.


Tầng 2 của quán cafe bệt bài trí ngộ nghĩnh, được khoảng 5 bàn, khá hợp với giới trẻ. Tao và thôi miên chọn 1 bàn cạnh vách kính nhìn xuống đường, 2 đứa ngồi cạnh nhau, tao hỏi em uống gì, thôi miên kêu gì cũng được anh. Rồi lôi điện thoại ra chụp ảnh, có lẽ thời đó đã bắt đầu phong trào check in, đi ỉa cũng up lên facebook. Tao gọi 2 cốc sinh tố. Ngồi hỏi chuyện thôi miên còn chơi với cánh xã hội nâu kia ko, ẻm kêu tan đàn xẻ nghé rồi anh, room giờ ko ai chơi nữa nên cũng ko offline gì cả. Ẻm hỏi tao chuyện việc làm, tao bốc phét vài chuyện hay ho kể cho nghe, em cười hihi bảo dù biết là chuyện bịa nhưng vân thích nghe. Đưa cốc sinh tố lên uống ực cho nhanh, nhìn ra phia cửa kính. Ơ bóng dáng quen thuộc, là tóc vàng, tóc vàng đi cùng thằng nào kia ko biết. Chả mấy chốc thì 2 đứa nó cũng lên, tao chủ động ngồi nép sau em thôi miên, tao thì thầm bảo anh gặp người quen, em cho anh núp nghe ngóng tí, thôi miên quay sang mắt nhìn tao, đm, lại bị choáng váng rồi, hay là em này biết phát công tùy lúc chăng. Tao quay mặt đi, ẻm thôi miên khoác tay, ngồi dịch gần tao, 2 đứa ngồi nhìn ra ngoài đường qua vách kính. Trông giống như 1 đôi tình nhân. Tóc vàng cũng ngồi bàn gần cửa sổ, thế là gần bàn bọn tao, có lẽ view đẹp nên được lựa chọn. Nghe giọng thằng beep bảo em uống gì, may là bàn bên đấy ngồi đối diện nhau, tóc vàng quay lưng lại tao nên chắc ko nhìn thấy tao, tao nghĩ trong đầu tóc vàng sẽ gọi sinh tố dưa hấu. Y như rằng tóc vàng bảo thế.


Tao hỏi chuyện thì thầm với thôi miên rằng em có công năng đặc dị à, thôi miên chỉ cười nhẹ. Hóng chuyện sang bàn bên kia, nghe câu được câu chăng, đại khái đang làm quen mở rộng, chắc cũng chat chit à ơi nhau trên fb nhiều rồi. Thằng beep nhìn cũng thư sinh tựa tựa tao, ăn nói có vẻ mềm mỏng. Thôi miên mở mồm bảo, ko đẹp trai bằng anh đâu, soi làm gì…

Ngồi hóng chuyện lâu lâu, ko rõ cụ thể bao lâu nhưng đường đã thưa thớt người dần rồi. Tóc vàng và thằng beep đứng dậy, tao bảo thôi miên cùng anh làm thám tử ko. Thôi miên cười nhạt nói đi thì đi, em kia là ng yêu anh à. Tao lắc đầu, tao bảo học trò cũ, bạn bè thôi, nhưng cũng hơi tò mò vì được biết đây là buổi gặp đầu tiên của nó với trai lạ quen trên facebook. Có vẻ cũng làm thôi miên tò mò nên ẻm kêu đi thôi anh kẻo mất dấu. Thằng beep chở tóc vàng, tư thế của tóc vàng ngồi giống như thôi miên ngồi sau lưng tao, có 1 khoảng cách nhỏ. Nếu tóc vàng ngồi sau xe tao thì ẻm chắc là ôm chặt lắm rồi. với kinh nghiệm thám tử hồi trước theo dõi em Đen, tao giữ khoảng cách vài chục m. Nhưng thế đéo nào chưa kịp định hình thì thấy xe phóng vào nhà nghỉ. Tao giật mình, em thôi miên phì cười. Đéo gì nhanh thế á, tóc vàng tao vợt mấy lần ko được, sao gặp thằng beep này lại nhanh như vậy. Tao dừng lại cách đó khoảng 15m, đứng sau cái biển quảng cáo. Thấy tóc vàng vùng vằng gì đó, thằng kia thì túm tay tóc vàng, tóc vàng giật ra rồi đi ra ngoài. À, có thể bố cháu kia tự ý lao vào nhà nghỉ, gì mà ăn xổi thế thằng ku. Tóc vàng đi bộ dọc đường, thằng kia lấy xe máy rìn rìn đi theo, tóc vàng nói cái gì có vẻ gắt gỏng, tao nghe ko rõ. Thôi miên đứng cạnh tao bình luận, mới gặp buổi đầu đã muốn chén con nhà người ta rồi, gặp em thì em sút cho vỡ…Tao vẫn nhìn theo tóc vàng nhưng mồm thì hỏi thế gặp buổi thứ mấy thì chén được, thôi miên hihi nói còn tùy vào mức độ bồ kết nhau. Tao lại bon miệng hỏi tiếp, như anh với em thì gặp đến buổi thứ mấy mới chén, thôi miên lại cười hị hị bảo anh thì ko bao giờ chén được em, vì anh đâu dám chén. Đm, thế là ý gì nhỉ, nếu tao dám thì chén được luôn à.

Tao chờ tóc vàng đi thêm đoạn nữa thì bảo thôi miên là thôi em về đi, anh đi bộ theo dõi tình hình. Thôi miên chẹp miệng, đi chơi với anh chán thật, toàn để tâm trạng đâu đâu. Tao quay lại nhìn thôi miên, nhìn thẳng mắt em, ko thấy vấn đề gì, tao bảo anh xin lỗi nhé. Rồi tao đi bộ nép nép xem tình hình đôi kia thế nào. thằng đầu bìu vẫn rìn rìn ga đi theo tóc vàng ỉ ôi cái đéo gì ấy, đại khái lí do đau bụng buồn ỉa chứ ko có ý gì, bảo tóc vàng len xe đi nó chở về, 1 lúc thì thấy tóc vàng lên xe, ngồi tít mãi sau. Mẹ, thế là mất dấu rồi. Định lấy điếu thuốc ra hút thì có tiếng xe máy ngay sau lưng, là thôi miên, ẻm kêu lên xe đi anh ko mất dấu. Tao leo mẹ lên ngồi sau, hỏi em chưa về à, thôi miên bảo thám tử như anh chán chết, thám tử lại để người khác theo dõi cả bản thân mà ko biết. Thôi miên phóng xe đi, tao giật mình tí ngã, theo phải xạ thì đưa tay ôm lấy em ẻm, đm, tranh thủ ôm luôn. Đã thấy dấu vết tóc vàng, tay tao cứ để im vị trí đấy, bụng ẻm này ko có tí mỡ nào, rất chắc. Tiện tay xoa xoa, khen em có tập thể dục thẩm mỹ ko mà eo đẹp thế, thôi miên trả lời anh đi theo dõi mà đầu óc mất tập trung thì theo dõi kiểu gì. Tao cười ha hả bảo có em theo dõi hộ anh rồi mà. Thôi miên nói nhưng em cũng đang bị mất tập trung vì anh đấy…


Rồi thằng kia cũng đưa em tóc vàng về đầu ngõ thì tóc vàng xuống, tao thấy tóc vàng bước thẳng ko thèm nói gì. Thằng kia cũng nhanh chóng tàu lượn. Xem ra buổi gặp ko thành công cho lắm. Tao vẫn đang hít hà mùi thơm từ tóc, từ quần áo của thôi miên, bảo ẻm là em đưa anh về nhé thì ẻm kêu về gì sớm, mới 10h. Tao hỏi thế đi đâu nữa giờ, ẻm kêu đi đâu cũng được. Tao nhe răng nói vào nhà nghỉ chứ, thôi miên cười bảo dám ko. Tao lắc đầu, cứ cho là không dám đi… Đi thêm 1 vòng thì thôi miên đưa tao về.
Gần 11h lên giường, trằn trọc chưa ngủ được, gọi điện cho tóc vàng trêu tí, vì tối dám từ chối lời rủ rê của sư huynh này mà đi với thằng beep. Tao giả vờ hỏi han, tóc vàng than thở đủ đường, bảo như shit, biết vậy đi chơi với huynh. Tao bảo thế giờ đi chơi luôn, tóc vàng kêu muộn rồi, bố mẹ muội ko cho đi đâu, à mà nếu ăn đêm gần nhà thì được…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80

« »