(P62) TIỀN HÓA ĐƠN

Tao đứng chờ ở cổng. Cô chị cất xe xong lại kêu chờ em tí nhé. Lại rút điêu thuốc ra hút, vừa châm xong ngẩng lên thì thấy xe máy xịch xịch đằng sau. Giọng nói xưa cũ vang lên, anh ơi tiến thêm tí em dắt xe vào nhà. Tao quay lại, đúng là cô em. Cô em vẫn ko nhìn mặt tao. Tao quay ngay mặt đi, dắt xe sang vệ đường bên kia. Tao để ý cô em dắt xe vào rồi ra khép cổng, cô em ngẩng mặt lên nhìn về phía tao, tao quay vội mặt đi, nhưng ko kịp. Cô em ơ ơ, mở cổng đi ra, anh phải ko…Tao cũng chả trốn được, cười hì hì chào chào. Cô em nói ôi tôi chết mất thôi, anh làm gì ở đây thế. Tao nói sơ bộ bảo anh làm công trình ở đây, cô chị bên chủ đầu tư nên anh qua gửi ít giấy tờ. Vừa nói xong thì cô chị tươi cười đi ra, chưa thấy mặt người đã nghe tiếng nói, đi ăn lẩu nhé anh. Đm, hớ quá, cô em kêu vãi cả giấy tờ. Cô chị thấy cô em cũng hơi ngượng nghịu, nhưng cũng nhanh ý bảo em có đi ăn cùng ko, cô em lắc đầu bảo 2 người đi đi, ánh mắt nhìn tao có vẻ khó hiểu vl. Đi được 1 đoạn thấy báo tin nhắn, tao lấy điện thoại ra, số lạ, nội dung là anh giỏi lắm. Có lẽ là cô em nhắn rồi.


Tao cũng ko muốn ảnh hưởng đến cuộc sống của em em làm gì. Suốt bữa ăn, tao ko nhắc gì đến cô em. Ăn xong, cô chị bảo đi 1 vòng thành phố hải dương cho biết, vừa đi vừa chỉ chỉ khu này trước kia là ruộng, các nhà máy mọc lên nên giờ thành khu dân cư hết rồi, sầm uất lắm. Lượn vài vòng thì hết phố. Tao bảo về công trường, cô chị cười kêu kỹ sư chăm chỉ quá. Đưa cô chị về, cô chị bảo tối rảnh ko đi cafe. Tao ậm ừ cứ biết thế.
Về công trường lại ngồi online, cô em nhắn tin trong fb bảo anh đừng xuất hiện sẽ tốt hơn, Tao trả lời luôn là a ko có ý định và cũng sẽ ko làm phiền đến cuộc sống của em đâu. Cô em hỏi thế chị e thì sao. Tao trả lời, nếu em muốn, anh cũng ko liên lạc gì nữa. Cô em trả lời cảm ơn anh. Ừ, có lẽ là nên như vậy. Tao ko mặn mà gì, là do trái đất tròn thôi.


Online ngắm gái, có fb mới biết là nhiều gái đẹp. Có lẽ thời của mỹ nhân đã đến, thấy có hơn 4000 bạn bè. Lúc đó tao tự hỏi 1 ngày đẹp trời 4000 bạn bè cũng đăng stt thì mỹ nhân có đọc hết được ko. Tao vác máy ảnh ra công trường, chụp hình đôi giày đang dẫm lên sỏi đá rồi về đăng. Thấy cô em hải dương like đầu tiên. Cô chị cũng like luôn, còn comment bảo tối cafe nhé mới vl. Tao ko trả lời.
Biêt ngay là comment của cô chị ko ổn. Luật vào tra hỏi, tao giải thích mất 1 trang A4 chữ thì Luật mới nghe, dặn dò đừng có lằng nhằng. Tối, vật vờ ở nhà trọ, cô chị gọi điện rủ cafe đi anh ơi. Tao thật thà nói luôn là cô em ko muốn anh liên quan gì đến 2 chị em nhà em. Cô chị trả lời em với anh là bạn thôi mà. Tao tốt nhất là ko nên, cô chị cười nói cô em sắp về nhà chồng rồi, muốn gặp cũng chả gặp được đâu, anh yên tâm. Tao vẫn nhất quyết ko đi, bảo khi nào cô em cưới xong thì tính. Cô chị phụng phịu kêu ko nghe lời chủ đầu tư à. Đéo mẹ, có kiểu gì lại như thế. Tao kệ. Đi ngủ.

Sáng sớm, chưa đến 7h thấy thằng thông goi điện ra quán lòng sáng ông ơi. Tao cũng tỉnh ngủ rồi, hôm qua ngủ sớm nên nay tỉnh sớm. Mất 15p cho việc đánh răng rửa mặt, thay quần áo và ra đến quán lòng. Xuất hiện thêm 1 người mới, lão xồm giới thiệu đây là ông cơ điện, giám sát phần cơ điện, thế là đủ bộ rồi. Mất 3 chai rượu cho việc làm quen nhân sự mới, lão cơ điện chắc cũng cứng, đi làm 4-5 năm rồi. Tao trêu lão xồm là phải tuyển 1 em thư ký làm hồ sơ giấy tờ, lão xồm cười khà khà nói tuyển gái vào để nó ễnh bụng lên à…

Càng lẩn tránh thì càng dính, sau cái buổi đi ăn đi chơi đấy, cô chị năng gọi điện, chat chit với tao lắm. Đm, cứ kiểu này là gay go. Tao nghĩ phải nói chuyện dứt khoát với cô chị 1 hôm mới được. Hôm đó thứ 6, tao hẹn cô chị đi cafe. Cô chị đồng ý ngay. Tao bảo cô chị đi ra ngoài đường rồi tao đón. Vào quán cafe, gọi nước nôi xong tao đề cập luôn, rằng thì là chuyện cũng qua rồi, hiện mỗi người đều có cuộc sống riêng, yên ổn, phải chôn chặt ký ức lại, bây giờ chúng ta ko còn như trước…Cô chị chỉ ngồi lắng nghe, tay khuấy đều đều cốc sinh tố. Tao nói xong 1 hồhooithif cô chị mới cất lời, em ko có ý gì với anh cả, chỉ là quý anh nên muốn có 1 người bạn như anh thôi, tình cảm ngày xưa phai nhạt hết rồi, anh yên tâm. Tao gật đầu, vậy chúng ta đơn thuần là bạn. Ngồi hỏi chuyện yêu đương, cô chị kể đã trải qua thêm 2 mối tình nữa, đều ko đến đâu nên hiện giờ đang chán, ai tán thì đổ ngay. Tao cười bảo, em biết đùa hơn trước nhiều rồi nhỉ. Cô chị hihi. Ra về, cô chị bảo anh chở em đi vòng vòng đi, em tự dưng nhớ lại ký ức ngày xưa 2 đứa đi dạy cùng nhau, tao chở đi lòng vòng, lao bừa vào các ngõ linh tinh rồi lại ra đường lớn. Cảm giác ko được như trước vì đây là hải dương, ko phải hà nội, tao rẽ vào 1 ngõ khá rộng, cô chị ngồi sau cứ ôm, gục đầu vào lưng, còn kể lể nhắc lại hồi đó thế nào, thế nào. Tao bảo còn kỉ niệm đáng nhớ nhất là 2 đứa chuyên vào nhà nghỉ sau khi đi dạy về để trốn cô em. Cô chị ko nói gì, chỉ siết chặt vòng tay. Đm, thế là bao nhiêu lời nói, khẳng định khi nãy trôi theo bánh xe khi tao rẽ vào nhà nghỉ. Đm, sau mấy năm lại úp mặt vào cái máng lợn cũ. Bụng đã mỡ hơn ngày xưa, những kỹ năng có vẻ tăng thêm 1 bậc.


Thế là trôi hết quyết tâm, hết nói nhiều. Cô chị phê ngất ngây, ra về cứ ôm tao cười hihi, kêu anh ko phải căng thẳng, mình là bạn bè thôi mà. Đm, bạn bè cái beep, nãy trong cơn phê vẫn rên anh yêu ơi em sướng cơ mà.
Về muộn, leo lên giường ngủ một mạch, hôm sau đi làm, hơi vật vờ. Lão xồm kêu từ giờ chia lịch trực lần lượt, mỗi tuần 1 người trực, tuy nhiên vẫn tùy theo mức độ công việc, nếu phải tiến độ thì vẫn phải ở lại trực để nghiệm thu cho nhà thầu, chú ý bọn nhà thầu rất gian manh, có thể nó kiện lên chủ đầu tư là mình ko sắp xếp nghiệm thu gây chậm tiến độ thì hỏng. Tuần này lịch cho thằng thông, cho thêm ông cơ điện ở lại để làm quen với công trường nhiều hơn. 4h chiều tao với lão xồm nhăm nhe ra về. 2 anh em về nhà trọ lấy bộ quần áo rồi té, về đến hà nội mới hơn 5h. Nay thứ 7, đoán chắc các cháu ở nhà cả, ai ngờ về thấy khóa cửa im ỉm. Đm, mất cả hứng. Mò lên phòng, tắm giặt luôn cho sảng khoái, xong xuôi mới gọi điện, tất nhiên là Luật trước tiên, Luật ở anh về à, sao ko bảo trước, em về quê rồi, mà nâu với bắc ninh cũng về quê rồi, 3 chị em đi cùng nhau về từ sáng. Vãi lều, biết thế nhận lịch trực tuần này có phải ngon ko. Thở dài, thôi cũng được, chả mấy khi có 1 ngày tĩnh lặng với thủ đô.

Trời cuối thu, nắng vàng cuối ngày chiếu qua mấy lối ngõ hằn dầu vết vuông vức dưới lòng đường. Hoa sữa nở muộn nơi nào còn phảng phất hương quanh đây Ra ban công ngồi hít 1 hơi thật sâu, cảm nhận góc nhỏ tĩnh lặng giữa phồn hoa ồn ã thật thi vị. Nắng tắt cũng là lúc hết điếu thuốc thứ 2, mùa này trời tối nhanh thật. Đi ăn cơm thì quán treo biển đóng cửa nghỉ 3 ngày. Lại lê ra quán bún phở, công nhận phở hà nội ngon hơn phở hải dương nhiều. húp hết cả nước cả cái, đứng dậy sờ túi thì ơ, ví đéo đâu rồi nhỉ, điện thoại vẫn đây, khéo quên mẹ ở nhà rồi…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70

« »