(P60) TIỀN HÓA ĐƠN

Điều lo sợ cũng xảy ra. Chạm mặt cô chị hải dương, ẻm cũng hơi bất ngờ. Chủ đầu tư chỉ ra các điểm muốn thay đổi, lão xồm bảo như vậy phải thông tin bên thiết kế để điều chỉnh lại, chủ đầu tư kêu ở thế tưởng bên thiết kế hôm nay có người xuống đâu rồi. Lão xồm gãi đầu cười, chủ đầu tư kêu cứ văn vở với anh làm gì. Xong việc nhà thầu mời đi ăn, đương nhiên bọn tao là TVGS cũng được đi. Ăn uống, trò chuyện thì mới thấy vai vế mình còn bé hơn nhà thầu thi công. Ăn xong ra về, cũng nói chuyện được với cô chị vài câu, đại khái khi nào rảnh thì cafe. cô chị cười tươi, còn bảo chúng ta ko còn như ngày xưa nữa rồi…


Công việc thì cũng nhàn, lão xồm hướng dẫn tận tình nhưng hắn cũng ít kinh nghiệm công trường nên cũng đéo biết nhiều, bảo cứ áp tiêu chuẩn vào mà đi giám sát thôi. Chính thế nên mới cãi nhau với nhà thầu, cứ áp tiêu chuẩn vào thì có mà vỡ mồm. Tao ra công trường vừa vừa xem vừa học lỏm, trao đổi với mấy ông kỹ sư già dặn bên nhà thầu cũng vỡ ra nhiều điều, từ sách vở ra thực tế đúng là một khoảng cách dài. Công trường ko có ngày nghỉ, lão xồm bảo sắp tới tuyển thêm 1 thằng cơ điện, xong thì anh em thay nhau trực ngày nghỉ thôi, trước mắt thì cứ lần lượt trực chủ nhật. Tao mới xuống nên được cho nghỉ chủ nhật tuần đấy. Chiều thứ 7 làm xong đang định về Hà Nội thì cô chị hải dương gọi điện, bảo tối rảnh ko đi cafe tí. Tao ậm ừ, bảo để xem đã có gì gọi lại. Phân vân quá, ko biết có nên gặp hay ko, mà gặp để làm gì, với cô chị, vẫn là những hình ảnh, những kỷ niệm mộc mạc đơn sơ, giản dị mà đẹp lắm, tình yêu thuở đó là 1 cái gì vừa gần vừa xa, vừa hạnh phúc vừa đau khổ. Đang suy nghĩ rối bời thì Luật gọi điện, luật hỏi anh về chưa. Tao tỉnh mộng, người yêu ở hà nội đang chờ, còn đợi gì mà ko về gặp nhau sau 1 tuần xa cách. Tao gọi lại cho cô chị, bảo anh phải về hà nội giờ, hẹn hôm khác nhé. Cô chị vâng dạ, vẫn rất nhẹ nhàng, lễ phép như ngày xưa.

Về Hà Nội, Luật và Nâu đang nấu cơm, thấy tao 2 đứa mặt mày phấn khởi, khoe biết anh về nên em mua đồ nấu cơm. Tao thấy trong lòng xúc động vl, cảm giác có người chờ ngóng đón về cũng ấm lòng ra phết. Ăn xong, rủ các nàng đi cafe ngắm phố cho đỡ ngố, 2 nàng trang điểm, thay quần áo mất nửa tiếng. Tao thấy để nâu đi 1 xe thì ko đành lắm bèn bảo kẹp 3 đê, nâu kêu em mặc váy ko ngồi 3 được, tao bảo có gì ko được, cho em ngồi giữa, luật cũng gật. Nâu ngồi giữa vắt chéo chân, ko dám ôm eo tao, ngồi lái mất thăng bằng khó đi bỏ mẹ, lúc cua bị loạng choạng, nâu phải ôm lấy tao, tì bộ ngực vào. Nâu có bộ ngực to, to hơn những người con gái tao đã từng nắn, tự dưng nghĩ lại mình đã nắn những ai, 2 chị em hải dương, luật, bắc ninh, nâu, tóc vàng, giữa. Ôi bàn tay tội lỗi… Cafe đến 10h mới về. Nhớ mong, dồn nén 1 tuần thành ra phát đầu tiên với luật bị out nhanh, luật có lẽ cũng hiểu. Hơn tiếng sau mới làm thêm cuốc nữa, lần này tao sợ nâu ở dưới cũng nghe tiếng luật rên.


Ngủ ngon 1 đêm. Sáng, luật lay lay dậy bảo em phải qua nhà chị gái, trưa em ăn cơm bên đấy. Tao đang ngái ngủ bảo lại có mai mối à, luật lấy gối đập bụp vào đâu bảo mối cái đầu, nhà anh rể có cỗ gì đó, bố mẹ em cũng xuống mà, hay anh đi cùng em đi. Tao giật mình, đéo gì, giờ đâu phải lúc ra mắt. Tao bèn nói thôi, để khi khác. Luật hỏi lúc nào anh đi, tao bảo sáng mai, luật ok, thế ngoan, chiều em về em thưởng…


hơn 9h tao mới dậy. Xuống nhà uống nước, thấy phòng nâu mở cửa, tao uống nước xong nghé vào phòng định trêu tí, thấy nâu đang ngồi máy tính, tao bảo lại xem sex à. Nâu đỏ mặt bảo anh vớ vẩn, tao vào phòng nghé máy tính, là nâu đang chat chit. Tao bảo tưởng nghiên cứu sex. Nêu mặt đỏ thêm chút nữa. Tao đi ra, nâu gọi anh, em muốn nói cái này. Tao quay lại hỏi sao thế, nâu bảo lần trước…giọng ngắc ngứ lắm, tao cười nói anh ko nhớ gì cả. Nâu bẽn lẽn, tại hôm đấy anh toàn nói chuyện tình dục, đêm em khó ngủ, lại thấy cái đồ chơi của đen, nên thử…Ko phải em hư gì đâu. Tao cười, nói nghĩa khí, trong đời con người luôn có những lúc cảm xúc làm lu mờ lý trí, anh cũng nhiều lần như thế, anh thấy bình thường. À mà trưa có nấu cơm ko, nâu kêu có nấu, anh thích thì em nấu.
Tao lên phòng, 2 bộ máy tính cũ đã lâu ko mở, bật máy, online. Chủ nhật mà đông người online phết. Thấy có tin nhắn offline của Giữa từ bao giở bao giờ mỗi vài dòng Nhớ, nhớ, nhớ…Tao reply luôn là tôi cũng thế. Ai ngờ giữa trả lời luôn, mẹ, lại chơi ẩn nick. Hỏi thăm tao sao lâu ko thấy mặt mũi đâu, tao kể chuyện đi công trình rồi, giữa kêu buồn thế, ko được gặp huynh rồi. Tao bảo có gì mà ko được, cách hà nội có tí, muội muốn gặp lúc nào là huynh có mặt ngay, giữa hihi kêu muốn gặp luôn bây giờ thì sao, tao bảo ko vấn đề, hẹn ở đâu đi, rủ tóc vàng đi nữa đi, giữa bảo ko, chỉ gặp 1 mình thôi, tóc vàng muội gặp suốt ngày rồi. Lại câu quen thuộc là huynh qua nhà muội đi….

Thay quần áo chỉnh tề, huýt sáo véo von. Đi ra đến cầu giấy thì thấy đùi rung bần bật, rút điện thoại ra nghe thì là Giữa gọi, Giữa kêu bận việc đột xuất ko đi được, hẹn huynh buổi chiều nhé. Ơ đệt mợ, trêu nhau à. Tao ậm ừ, lại quay về. Ngồi quán trà đá quen thuộc, tầm này dở dở ương ương nên quán vắng vẻ lắm. Hút hết điếu thuốc thấy đầu quay quay, cái cảm giác say thuốc lá bị mất từ lâu đến hôm ấy tự dưng tìm lại được. Xe Lx trắng vọt qua mặt, đùi trắng gây sự chú ý, nhìn từ đằng sau bóng dáng quen quen mà xe vọt đi nhanh quá. Tao tự lẩm bẩm nói 1 mình, hình như phấn hay sao ấy nhỉ. Không biết phấn đi làm ở đâu rồi. Nghĩ nghĩ ngợi ngợi linh tình về nghĩa cũ tình xưa 1 lúc thì bóng dáng ấy lại xuất hiện. Lần này chở theo 1 người nữa, phấn, đúng là phấn, phấn có vẻ ko để ý nhưng cô bạn phấn thì nhìn rõ tao, tao cũng nhìn rõ ẻm ấy. Tao nhìn theo, hình như cô bạn ngồi sau nói gì với phấn, thấy phấn quay đầu lại ngoái nhìn, chắc là nhìn thấy tao, thấy mặt phấn khẽ cười, xe vẫn lao đi tiếp… Tao tự cười nhạt, rút điếu thuốc nữa, lại hồi tưởng về những cuộc tình đã qua.

Lại là tiếng chuông làm giật mình tỉnh mộng. Số điện thoại lạ lắm, số khá đẹp. Tao nghe máy, giọng nữ bên kia hỏi có phải anh ko, tao bảo đúng rồi, ai đấy. Giọng nữ cười hihi bảo mình vừa nhìn nhau đấy anh. Tao đoán là cô bạn của phấn, tao cũng trêu đùa vài câu, giọng nữ bảo bạn em ko dám gọi cho anh, nó kể cho em nghe về anh nhiều lắm. Bọn em đang ở cafe gần cầu giấy, anh qua ngồi cùng cho vui. Tao bảo thôi, anh đang bận. Nói thêm 1,2 câu thì tắt máy. Thở dài, thôi đã qua rồi chớ lằng nhằng làm gì.
Ngó đồng hồ đã 10 rưỡi. Về thôi. Về thấy nâu đang nấu cơm, ơ, thế giả như mình đi chơi thì lại phụ công nâu rồi. Tao ngồi phòng khách trò chuyện, hỏi nâu là lâu nay có gặp ng yêu ko, nâu kêu chán lắm, mang tiếng đóng quân ở gần mà 2 tháng nay rồi ko gặp, ko được ra ngoài luôn thì phải. Tao trêu thế yêu đương gì nữa, giải tán đi, hết thanh xuân, hết tuổi trẻ đến nơi. Nâu cười kêu có khi cũng phải thế thôi, em cũng thấy chán rồi. Nâu hỏi tao đi đâu ăn mặc lịch sự thế, tao bảo đi chăn gái nhưng bất thành, nâu cười ha hả kêu chăn gái ko thành nhưng bị gái chăn à. Nhìn Nâu cười ngực rung bần bật, tao soi soi liếc liếc, trong đầu bỗng có ý nghĩ, có nên địt nâu ko nhỉ. Tối hôm qua no đủ với luật rồi nên hôm nay thấy ko thèm khát gì, chỉ là chợt nghĩ vậy thôi chứ ko manh động. Tao bảo nấu xong gọi anh nhé rồi lên phòng. Lai bật máy tính online, tầm này ko thấy ai online. Lọ mọ thế nào dò sang facebook. Tao cũng nghe nói món facebook này lâu nay rồi nhưng chưa chơi, phần vì bận, phần vì vẫn yêu thích yahoo. Đăng ký xong tài khoản, lấy danh bạ từ yahoo, ôi shit, cả đống yahoo có facebook, thảo nào chúng nó bỏ dần yahoo, có khi mình lạc hậu quá mất rồi . Như là được đi vào 1 thế giới mới, tao mò mẫm, kết bạn, xem ảnh… Nâu gọi xuống ăn cơm, hỏi nâu có facebook ko, nâu kêu có, đm, thế đúng là mình tụt hậu rồi đây. Ăn xong vội vàng phi lên tiếp tục đắm chìm facebook. Đéo hiểu sao có những đứa bạn từ hồi cấp 2, cấp 3 cũng hiện ra. Đến chiều đã có mấy trăm bạn bè rồi. Mò đi xem ảnh, hồi ấy chưa có camera 360, ảnh vẫn chất phác lắm. Xem đến mỹ nhân thì đéo thể rời mắt, ngoài đời đã đẹp, nhìn ảnh còn đẹp hơn, lại có hở hở kín kín, ngon khó cưỡng….

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70

« »