(P6) NGƯỜI TÔI YÊU CÓ IQ 180

Hơn 1 tuần khổ tu với Ku Cương, tôi nhận ra sự thật phũ phàng rằng, tôi éo có cái thiên bẩm gì trong việc tu luyện bí kíp tán gái cả. Đã xấu trai lại còn nghèo, tôi chả có cơ may gì tu luyện siêu cấp với trung cấp bí kíp cả. Hạ cấp bí kíp thì tôi mới thử có vài chiêu thì thấy cũng có hiệu quả, có điều dường như chưa được nhuần nhuyện lắm nên em Linh em ấy mới rời xa tôi không một lời từ biệt.

Hơn nữa, đây lại là Thư, người con gái bí hiểm và thông minh bậc nhất tôi từng gặp. Tôi không tự tin rằng mấy cái thế võ mèo cào mà ku Cương dậy có thể áp dụng được với em ấy.

Nhưng thôi, chả nhẽ thấy khó lại bỏ. Với lại, mặc dù không rõ rệt, nhưng từ trong sâu thẳm tôi có linh cảm rằng, em ấy có một sự quan tâm đặc biệt với tôi. Không lẽ, gu thẩm mỹ của em ấy lại là những thằng xấu lạ như tôi sao.

Cái linh cảm đó tiếp cho tôi thêm động lực để mạnh dạn tiếp cận với em ấy. Gặp trực tiếp thì khó rồi. Em ấy suốt ngày du dú ở trong phòng, chỉ ra ngoài vào tối muộn để tắm. Mà đến phòng em ấy thì như Bình triết nói là lúc nào cũng có vài thằng chầu trực la liếm. Tôi mà đến thì cũng chỉ đứng xếp hàng ở đó thôi.

Chả dại, tôi tính cách tiếp cận gián tiếp thôi. Qua tin nhắn.

Tôi có quá nhiều cớ để nhắn tin với em ấy. Trước giờ ghét thì tôi mặc kệ thôi, chứ bây giờ đã chuyển từ thù sang hận, à quên từ thù sang bạn thì tôi phải tận dụng triệt để.

Tin nhắn đầu tiên, tôi lựa lúc tối muộn, khoảng thời gian mà em ấy đã xong mọi thủ tục và lên giường đắp chăn rồi: “Hey, cảm ơn cậu đã giải vây giúp tôi vụ hôm trước nhé”.

Chưa đầy 1p sau đã có tin nhắn báo về: “Cuối cùng thì cũng chịu nhắn tin rồi à”

WTF, nó nói như kiểu biết trước việc tôi sẽ nt vậy, tôi nghĩ một lúc rồi rep: “Cậu biết tôi sẽ nhắn tin ?”

Nó rep lại ngay “Trông mặt ông không giống người vô ơn”

Đờ mờ, sao có đứa thông minh mà nói chuyện như đấm vào đít ngừoi ta vậy trời. Tôi cố nhẫn nhịn nhắn lại: “Vậy cậu muốn tôi trả ơn sao đây”

Nó rep lại ngay: “Mời đi ăn được rồi”

Ơn rời, không ngờ mọi chuyện lại đơn giản như vậy, tôi rep lại: “Ok, mấy giờ, ở đâu”

Nó nhắn: “10h sáng chủ nhật, đợi ở cổng trường, cẩn thận Bình triết nó biết thì 2 anh em lại hục hặc nhau”

Nhắn tin với nó xong, mặc dù dễ dàng có được một cái lịch hẹn, nhưng tôi chả thấy vui gì, tôi có cảm giác như mọi thứ đều nằm trong sự sắp đặt với tính toán của nó rồi vậy. Tôi tự hỏi liệu mình có sai lầm không khi dấn thân vào mối quan hệ với kiểu con gái như Thư không.

Nghĩ vậy xong tôi lại tự dễu mình, chả phải trước giờ tôi luôn thích người thông minh sao. Giờ gặp Thư lại thấy trờn thì cũng hài hước thật. Nhưng thôi, đâm lao thì phải theo lao, đã lên lưng hổ rồi, giờ mà tụt xuống hổ nó quay lại tát chó phát thì nhấc xác.

Vậy nên, sáng chủ nhật, tôi tìm cách tránh cả phòng trốn đi gặp Thư, thực ra cũng chả cần tránh bởi cả phòng tôi đều về hà nội hết. Có mỗi Thành Thối ở lại trực với tôi thôi. Thằng này thì còn mải le ve sang bên khoa kinh tế tán mấy em bên đó nên nó cũng chẳng quan tâm tôi làm gì cả.Ra cổng trường, không thấy Thư đâu, tôi lấy điện thoại ra gọi:

Tôi: Cậu đang đâu đấy ?

Thư: Ông cứ đi về phía bên trái là gặp thôi. Tôi đợi ở dưới này.

Haizzz, bảo hẹn ở cổng trường, xong giờ đến nơi nó lại điều tôi đi đâu đây không biết nữa. Mới lần đầu hẹn hò mà nó đã bắt đầu quay tôi rồi. Nhưng chả nhẽ đến đây rồi lại quay về. Tôi đành theo lời nó đi về phía bên trái, xuôi về phía chùa trầm.

Phải mất 10p đi bộ mỏi cả chân tôi mới thấy Thư đứng đợi. Nó đứng đó, mặc bộ quân phục rộng thùng thình, xong choàng thêm cái khăn len với đeo cái kính cận nữa. Nhìn bộ dạng đáng yêu của nó, tôi quên bẵng trách móc việc nó bắt tôi cuốc bộ nãy giờ.

Nó nhìn thấy tôi thì cười rất tươi. Lần đầu tiên kể từ khi biết nó, tôi thấy nó cười rạng rỡ như vậy. Nụ cười khiến khuôn mặt của nó như thiên thần vậy. Tôi ngây ra mất mấy giây nhìn nó cho đến khi nó thu lại nụ cười và nói: Ông bỏ ngay cái mặt trư bát giới ấy đi hộ tôi cái.

Lúc đó tôi mới định thần lại và đánh trống lảng: Cậu có bị ngẫn ngợ không. Sao bắt tôi xuống tận đây..

Nó vẫn thản nhiên: Tôi lắm vệ tinh theo đuôi, gặp ông ở gần trường thì hỏng hết bánh kẹo.

Cách nói chuyện của con nhỏ này chả theo bất cứ mô tuýp nào mà Ku Cương nó dậy tôi cả. Nó cứ tưng tửng như kiểu tôi với nó là 2 thằng bạn chơi với nhau từ hồi cởi chuồng tắm mưa vậy. Con gái con đứa gì mà chả ý tứ điệu đà gì cả. Bực mình.

Tôi nhìn quanh rồi hỏi: Thế lên chỗ khỉ ho cò gáy này thì biết ăn ở đâu.Nó giơ cái gói xách ở tay lên cười đáp: Sao phải tìm chỗ ăn. Tôi có mang đồ ăn theo rồi. Ông cứ việc đi theo tôi thôi.

Nói đoạn nó vứt cái túi cho tôi rồi quay lưng đi về hướng chùa Trầm chả thèm quan tâm tôi có đi theo hay không. Thân thằng con trai, dù tình trường ko có nhiều kinh nghiệm, nhưng bị đứa con gái xoay như chong chóng quả thực làm tôi rất bực mình. Có điều, đã đi đến đấy rồi, không theo cũng không được. Vả lại, cái khuôn mặt dễ thương của nó như có ma lực khiến tôi không thể cưỡng lại được. Đành phải lóc cóc bước theo.

Không biết có ai hẹn hò như bọn tôi không. Đứa con gái phăm phăm đi trước, thằng con trai lóc cóc theo sau. Chả đứa nào nói năng gì cả.

Tôi cứ mải miết đi theo nó, đi mãi đi mãi… tưởng như chả bao giờ dừng lại cả. Đi hết đường bằng thì nó bắt đầu leo núi, trông tiểu thư vậy nhưng nó leo núi thoăn thoắt. Lên đến lưng chừng núi trầm nó mới dừng lại. Ở đó có một bãi đất trống. Và một tảng đá lớn, phẳng như một cái bàn. (Anh em nào leo núi Trầm chắc chắn biết chỗ này).

Lúc đó, Dường như quên luôn sự hiện diện của tôi, nó bước xung quanh khu đất trống nhìn ngắm núi rừng mặc kệ cái thằng tôi đứng ngẩn tò te ở đó.

Ngắm chán, nó mới đi lại chỗ tảng đá rồi quay qua nói: Ông còn đứng đó làm gì, tôi đói rồi, mang đồ ăn ra đây đi.

Nói đoạn nó lại nhoẻn miệng cười. Nụ cười của nó làm tôi quên hết mệt nhọc và bực bội, ngoan ngoãn tiến lại đưa túi đồ ăn cho nó. Nó mở túi lấy ra bánh mỳ, pa tê, xúc xích, sữa và hoa quả bầy lên tảng đá. Xong nó lúi húi gọt hoa quả, thấy tôi đứng đực mặt ra nhìn, nó cười: Ông tướng, Mở hộ tôi hộp pate với làm bánh mì hộ tôi cái.

Tôi chả biết nói gì, chỉ biết ngoan ngoãn làm theo, bao nhiêu bí kíp với tuyệt chiêu tán gái được truyền dạy tôi quên sạch. Ku Cương mà biết thằng đệ tử chân truyền của nó có ngày bị gái nó quay như quay dế thế này chắc nó sẽ uất ức mà bắt tôi lên núi diện bích vài năm quá.

Khôngg khí im lặng làm tôi thấy ngượng ngùng, nên cố rặn ra câu chuyện để nói

Tôi: “Nhờ ơn cậu mà tôi được đi quét rác cả ngày, đền ơn kiểu gì đây”

Nó vẫn cắm cúi gọt hoa quả nói: “Ông Thích quét rác cả ngày hay báo nhà 7 triệu”

Tôi: “Cậu không nói thì tôi hoặc ai đó cũng sẽ tìm ra cái điện thoại đó thôi”

Nó: “Ông ? Đến bây giờ ông còn chả biết ai là người lấy, chứ ở đó mà tìm ra điện thoại”

Tôi: “Chả phải nói không cần truy cứu vụ đó cho mất tình cảm bạn bè sao. Mà bà biết người lấy đt à”

Nó: “Những việc ông thấy mù mờ, vốn dĩ nó rất rõ ràng, Cái giường ông đứng lên để với lấy cái điện thoại. Liệu có ai chèo lên đó dấu điện thoại mà không bị thằng nằm đó phát hiện hay không. Nhất là chỗ ông đứng lại là đầu giường. Đến đứa trẻ con nó cũng biết thằng nằm giường đó không phải thủ phạm trực tiếp thì cũng là đồng phạm. Có điều, bạn bè cùng lớp, cùng trường, nó mà bị lôi ra thì kiểu gì chả bị đuổi học. Tôi chưa đến mức nhẫn tâm như thế. “

Sau khi đần mặt ra nghe nó phân tích, tôi chợt nhớ ra, hỏi lại nó: “Thế còn vụ cái điện thoại của tôi, làm sao cậu tìm lại được vậy”

Sau khi đần mặt ra nghe nó phân tích, tôi chợt nhớ ra, hỏi lại nó: “Thế còn vụ cái điện thoại của tôi, làm sao cậu tìm lại được vậy”.

Nó nhìn tôi ngạc nhiên: “Đến bây giờ ông vẫn còn mù mờ như vậy sao, việc em Linh của ông đột nhiên biến mất ông cũng cho là chuyện bình thường sao. Đầu óc của ông đơn giản nhỉ.

Nghe nó nói thế tôi ngớ người ra hỏi lại : “Sao cậu biết Linh, mà nó thì có liên quan gì đến việc cậu tìm lại được điện thoại chứ”

Thư cười “Ông lừa được tôi đơn giản thế mà lại để người khác lừa còn đơn giản hơn. Tôi nghe Bình triết kể vụ ông mất điện thoại, đến cái đoạn thằng bệnh hoạn nó phô dâm trước mặt ông với em Linh xong lợi dụng lúc ông với em Linh quay đi để lấy điện thoại đã thấy không logic rồi. Tâm lý những thằng biến thái như vậy, mục đích chính của nó chỉ là phô dâm thoả mãn nhu cầu sinh lý của nó thôi.

Đến đây nó nhìn tôi đầy ẩn ý: “Ông cứ suy từ mình ra thì biết, lúc ông đang thẩm du như thế, ông có nghĩ được gì khác ngoài mông với vú không. Mà nếu ông lo lắng đến chuyện khác thì liệu cái đó nó có cứng lên được hay không.”

Tôi há hốc mồm, bé giờ tôi chưa gặp đứa con gái nào nói về mấy chuyện tế nhị này mà không đỏ mặt, không chớp mắt như nó. Trong khi đó nó vẫn đều đều phân tích: “Tất nhiên, Khả năng thằng bệnh hoạn đó kỳ tài hiếm gặp, có thể chia trí để vừa thẩm du vừa tính toán cơ hội lấy điện thoại không phải là không có, nhưng % rất thấp, đặc biệt là ngay sau khi nó lấy điện thoại lại có một thằng xuất hiện để nhắc ông việc đó lại càng thấp.

Nó đưa miếng xoài lên cái miệng chúm chím cắn một miếng, chậm rãi nhai và nhìn ánh mắt sốt ruột của tôi thích thú. Đến khi tôi sắp hết kiên nhẫn nó mới nói tiếp: Tất nhiên, những việc đó vẫn hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng khách quan mà nói, việc trùng hợp như thế là rất hiếm. Bởi vậy, khi nghe Bình triết nói, tôi nghĩ ngay đến việc em Linh của ông có gì đó mờ ám trong vụ này. Chỉ là suy đoán với khả năng xảy ra rất thấp thôi, nhưng tôi vẫn tìm cách gặp em ấy để tìm hiểu thêm thông tin.

Tôi mượn thẻ ngành của chị, xong nhờ đứa em họ, chặn gặp em ấy ở cổng trường, đưa em ấy ra quán cafe. Nhìn cái mặt tái xanh của em ấy khi thấy thẻ ngành của chị tôi, tôi biết chắc em ấy có liên quan đến vụ việc này rồi. Chỉ hỏi mấy câu sơ sơ em ấy đã khai tuốt ra mọi việc.

Thật ra số ông còn may chán, ý định ban đầu của em ấy với người yêu hoặc (cái loại gì đó mà em ấy gọi là người yêu) là ốp ông chấn cả xe lẫn điện thoại cơ. Có điều, thằng biến thái kia tự nhiên xuất hiện làm em ấy thay đổi kế hoạch, đổ tội cho thằng biến thái. Cái thằng mà chạy lại báo ông việc thằng biến thái lấy điện thoại chính là người yêu em ấy đấy. Chắc lúc đấy máu của ông nó đang chạy đi nuôi chỗ khác nên đầu óc mù mờ để bọn nó xoay cho như thế cũng không biết gì.

Chỗ này tôi thấy có điều gì đó không ổn nên hỏi lại: “Nhưng việc này nằm ngoài kế hoạch ban đầu của Linh thì làm sao người yêu nó biết được mà đổi vai diễn nhanh vậy.”

Thư cười: “Hoá ra đầu óc ông cũng không phải bỏ đi, lúc đó tôi cũng hỏi em Linh y như ông vậy. Em ấy mới khai là trong lúc ông rúc mặt vào … ngực của em ấy thì em ấy đã bấm điện thoại nhắn tin cho người yêu rồi”

Tôi choáng váng : “Vậy là lúc đó em ấy vẫn tỉnh táo nhìn cái của nợ của thằng biến thái kia sao”
Thư cười : “Có ông sợ thôi, chứ em ấy thấy lại kích thích ấy chứ”

Tôi lầm bầm: “Lại có loại con gái như vậy sao”

Thư: “Đâu phải mọi thứ đều đơn giản như ông nghĩ đâu, với lại trong đầu em ấy đang chăm chăm nghĩ đến việc quây ông, tự nhiên thời cơ đến, em ấy phải tận dụng ngay thôi, Lúc đó ông đang trên mây nhưng em ấy thì hoàn toàn tỉnh táo”

Nghe Thư nói thế mặt tôi đỏ rần rần vì xấu hổ. Thư vẫn thản nhiên nói tiếp: “Em ấy khai hết xong tôi nói em ấy đưa trả điện thoại thì tôi sẽ bỏ qua, em ấy chả mừng phát điên lên.

Nói thật, tôi mà là ông thì ngay khi thấy em ấy biến mất tôi đã đoán ngay ra là em ấy có vấn đề rồi. Chứ chả u u mê mê như ông đâu”

Cái con nhỏ này nó ăn nói chả nể nang gì cả, cứ chì triết tôi mãi, tôi cố bình tĩnh đánh trống lảng: “Mà sao cậu mất công vì tôi thế, tôi đã lừa cậu cơ mà”

Thư cười phá lên đáp: “Sau bao nhiêu chuyện như thế mà ông vẫn nghĩ ông lừa được tôi sao, tôi thế này mà để ông lừa vớ vẩn như vậy sao. Ông cầm quyền giáo trình mới cứng như thế, mà lại cầm độc có 1 quyền như vậy mà ông nghĩ tôi tin ông mượn trên thư viện về sao. Óc tôi có ngắn đến mấy thì cũng phải biết check lại thông tin từ những đứa khác chứ điên hay sao nghe thế mà đã hồng hộc chạy về nhà. Mà nói luôn cho ông biết là thẻ sinh viên lúc nào tôi cũng để trong cặp. Quên làm sao được”

Tôi đần mặt ra hỏi lại: “Cậu giả vờ bị tôi lừa, nghỉ một tiết học để tôi nghĩ là cậu bị lừa ? Để làm gì vậy”Thư vẫn thản nhiên: “Ông đã mất công lừa,tại sao tôi không giả bộ tin”

Tôi hỏi lại: “Nhưng để làm gì chứ”

Giọng Thư bỗng trở nên dịu dàng: “Để làm quen với ông, không được sao”

Giọng nó nhỏ xíu, mà tôi nghe như sét đánh ngang tai vậy, nó lại chủ động đi làm quen vơi tôi trước, không đùa chứ. Tôi ấp úng hỏi lại, cố gắng để xua đi không khí ngột ngạt: “Kh.. ô .. ng … Không…. phải tại tôi đẹp trai quá chứ”

Thư nhìn xa xăm một lúc rồi cười: “Cứ cho là như vậy đi”

Lúc đó, tôi thấy mọi thứ trở nên mù mờ, rắc rối và khó hiểu. Tôi biết nhan sắc tôi ở mức nào, chắc chắn chả phải vì lý do đó mà em ấy chủ động tiếp cận tôi trước. Nhưng nếu không thì vì sao chứ. Tôi với em ấy chưa bao giờ gặp nhau trước đó.

Càng nghĩ càng lú, mà càng lú thì mặt càng đần ra, lúc tôi bình thường lại thì thấy Thư đang nhìn tôi, chăm chú và thích thú, có điều trong mắt Thư có gì đó buồn man mác, tôi hay bị ám ảnh với những ánh mắt như vậy.

Thấy tôi chăm chú nhìn lại, Thư đỏ mặt quay đi, haizz, cuối cùng thì nó cũng phải biết ngại ngùng với e thẹn giống con gái bình thường một chút chứ. Không khi lại ngột ngạt và khó chịu. Tôi lại phải hỏi tiếp: “Thế còn vụ quỳnh, sao bà biết tôi lấy nó ở Long Biên”

Quỳnh cười tủm tỉm: “Ông có cần tôi đọc địa chỉ nơi ông lấy cành quỳnh đấy không, ông đúng là không biết trân trọng những gì mình có. Cành quỳnh đó hiếm có lắm đó. Nó là loại quỳnh trắng duy nhất ở Hà Nội nở hoa vào ban ngày đấy. Trong giới chơi quỳnh, bác NVX cũng khá nổi tiếng đó. Chỉ có đứa ất ở dở dở chơi Quỳnh nửa mùa như ông mới không biết điều đó.”

Chả nhẽ lúc đó tôi lại khai thật với nó là tôi có phải là đứa chơi quỳnh nửa mùa đâu. Chỉ vì tình nghĩa giang hồ mà tôi mới mất công sang Long Biên vác quỳnh về thôi chứ. Nhưng thôi, nó đã nhầm thì cứ để cho nó lẫn luôn đi. Tôi vừa mới nghĩ vậy thì nó nói luôn: “Mà ông cũng trọng tình nghĩa nhỉ, lóc cóc sang tận đó để xin quỳnh về cho bạn”

Ôi rời ơi, cái éo gì nó cũng biết hết thì tôi phải làm sao đây. Cảm giác như kiểu mình đứng trước nó mà không mặc gì vậy. Bị nó nhìn thấu hết. Một cảm giác cực thốn luôn.

Tôi cười như mếu, cố gắng hỏi lại lần nữa: “Rốt cục tất cả những việc này là vì lý do gì, tại sao cậu lại quan tâm đến tôi như vậy”

Xem tiếp phần 7: NGƯỜI TÔI YÊU CÓ IQ 180

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.