10/12/2019

(P6) Nghiệp quật

By min

Người trong nhà chết oan ức vậy xin gia chủ cho tôi được đến nhà thờ tổ tụng kinh xám hối cũng là để cầu siêu cho họ.

_Dĩ nhiên là được rồi.

Bá Vĩnh vui mừng, hóa ra yêu cầu của sư thầy chỉ đơn giản như vậy. Thế mà làm ông cứ nghĩ sâu xa, ông tưởng sư thầy sẽ đòi hơn thế chứ. Quả đúng là người đến từ nơi cửa Phật, không màng những vật chất phù phiếm. Đâu như mấy ông bà đồng lăm băm ngoài kia, thấy tiền là sáng mắt, gặp ít khó khăn lại chối lừ.

Sáng hôm sau như những gì đã bàn với ông Bá hồi hôm, Tĩnh Hiện đến nhà thờ tổ tụng kinh. Tuy nhiên, sư thầy không tụng kinh một mình như mọi khi, lần này ông buộc Trần Văn đi theo mình, không cho anh ta ngủ nướng nữa. Lí do thì một phần sư thầy muốn đệ tử chăm chỉ học hỏi, phần còn lại thầy lại sợ lỡ may đệ tử gặp những chuyện ngoài ý muốn. Âm khí ở đây ngày một nặng!

Đang mê man ngủ nhưng lại bị ép dậy nên Văn cũng buộc phải lê xác mình theo sau thầy, miệng còn ngáp ngắn ngáp dài. Đến nhà thờ tổ, họ bị gia nô ngăn lại, họ nói rằng nơi này linh thiêng vả lại Bá Vĩnh đã ra lệnh cấm người ngoài đến, chỉ mỗi người trong nhà hoặc gia nô đến dọn dẹp mới được vào. Sư thầy đang chưa biết giải thích sao cho phải, may thay lúc đó có gia nô đi cùng Bá Vĩnh hôm qua đến giải thích giùm, hai thầy trò mới thuận lợi vào trong.

Như thường lệ, sư thầy khoanh chân ngồi thiền, tay gõ mõ, miệng tụng kinh. Trần Văn quỳ gối phía sau, chắp hai tay lại, nhép miệng niệm theo thầy. Cả người anh ta cứ mơ màng, thỉnh thoảng gật người xuống một cái lại vội vàng ngẩng đầu lên nhép tiếp. Tiếng mõ vang lên cũng là lúc âm thanh của cây đàn gáo cất nhịp. Hai loại âm rõ ràng là cách xa mỗi âm mỗi phương mà như phát ra từ một nơi. Nếu nghe không kĩ, có người còn tưởng họ đang tấu chung một khúc nhạc. Dường như tiếng mõ của sư thầy đã làm vơi đi phần nào bi thương trong tiếng đàn cô út thì phải, khiến người ta có cảm giác tiếng đàn cô út nhẹ nhàng dễ nghe hơn, còn có cả một chút phấn khởi.

Dừng kéo dây đàn, Quỳnh Hoa ngẩng đầu lên trời, hóa ra mặt trời đã ló lên từ lúc nào. Thu dọn, cô lại quay bước trở về với căn phòng quen thuộc. Phòng của cô đi qua nhà thờ tổ, vậy nên lúc ghé ngang đây cô đã vô tình đứng lại nghe thầy gõ mõ. Từng câu từng chữ sư thầy đọc, Quỳnh Hoa đều thấy rất thấm. Tâm hồn cô như giảm bớt đi phần nào cay nghiệt trở nên thanh tịnh hơn một chút. Bỗng nhiên sư thầy dừng lại, phát hiện ra Quỳnh Hoa đang đứng ngoài cửa, quay đầu lại hỏi:

_Sao cô không vào đây cùng nghe thầy trò tôi niệm Phật?

Giữ thái độ hơi chần chừ một chút, rồi cô cũng gật đầu cười, đây là lần đầu tiên cô ta cười, trông cũng thật hiền lành. Hoặc có thể là trước đây hai sư thầy họ chưa thấy cô cười bao giờ nên mới nghĩ vậy. Quỳng Hoa bước vào trong nhà thờ tổ, ngồi quỳ gối song song với Trần Văn, hai tay cô chắp lại, giữ cho tâm hồn thanh tịnh. Sư thầy lại tiếp tục đọc kinh, không gian chỉ còn lại tiếng mõ cùng âm thanh của Phật Giáo.

Khi đã dừng hẳn, sư thầy quay sang hỏi chuyện Quỳnh Hoa, cốt lõi thầy muốn biết rõ hơn sự việc xảy ra ở nhà cô ta nhiều năm về trước.

_Thật không biết, người xấu số đầu tiên chết oan ở nhà cô là ai vậy?

_Mẹ tôi._Cô út thẳng thừng trả lời.

Rồi cô bắt đầu kể chi tiết về mọi chuyện. Từ khi sinh cô, mẹ cô đã qua đời nhưng không phải qua đời ngay lúc vừa sinh mà cách đó một khoảng thời gian. Vậy nên lí do sinh khó mà qua đời chắc chắn không phải, ngược lại sau khi sinh bà Bá lại rất khỏe mạnh, da dẻ cũng hồng hào chẳng giống nữ nhân vừa sinh xong chút nào cả, mặt mũi thì tươi tắn, thậm chí còn trẻ ra ấy chứ. Lúc ấy trong nhà trong họ, ai nấy cũng khen lấy khen để cách giữ gìn da dẻ, dáng vóc của bà Bá, có người còn hỏi bí quyết. Nhưng thực chất bà nào có bí quyết gì cho cam, mỗi lúc như thế bà lại nói với họ: hẳn là do trời phú đấy! Rồi đột nhiên, tin lành về việc nhà Bá Vĩnh vừa đón một sinh linh mới, mẹ tròn con vuông chưa được lâu thì nhà họ lại nhận tin dữ. Đêm hôm ấy bà Bá bỗng nhiên trở bệnh, mặc dù sáng đó vẫn còn khỏe khoắn. Người bà ta cứ quằn quại, mắt trợn ngược toàn thấy lòng trắng. Mặt xanh xao, tay chân lạnh ngắt chẳng còn tí hột máu nào. Gân xanh nổi hết lên, làn da hồng hào trở nên già nua xấu xí bọc lấy lớp xương khô. Mới trong vài canh giờ mà bà ta hốc hác, gầy gò hơn hẳn. Kể cả mái tóc, vốn dĩ dài và đen tuyền cũng trở nên xác xơ chẳng khác nào cọng rơm. Bà ta lúc nào cũng nắm lấy cổ họng mình như thể bị nghẹn, miệng thở ngáp ngáp một cách khó khăn. Đêm ấy, ông Bá cũng mời đến nhiều thầy lang chữa bệnh, họ khó khăn lắm mới bắt mạch được cho bà ta bởi cứ đến gần là bà Bá lại xua đuổi, có khi vùng vẫy như người sung sức. Thậm chí phải nhờ đến ba bốn gia nô to khỏe giữ chân tay lại, mới khám được cho bà. Nhưng mà lạ là, không thầy lang nào phát hiện ra bà Bá có bệnh, kinh mạch đều lưu thông rất tốt, chỉ có cổ họng bị tắc nghẽn. Mời vị này đến không chữa được, ông Bá lại mời thêm vị khác đến mà kết quả cũng chẳng thay đổi được là bao. Hầu như câu trả lời của họ đều giống hệt nhau: bà Bá không hề bị bệnh.

Cảm giác rơi vào tuyệt vọng, ông bá chỉ còn biết ngồi cạnh đau khổ nắm lấy tay bà. Vậy mới thấy, tình cảm ông Bá dành cho bà Bá sâu đậm thế nào. Gia nô đứng xung quanh, ai nhìn thấy mà cũng xót thương cho hai người họ. Đến khi bà Bá thực sự lên cơn, bà ta vung tay ông Bá ra. Cơn ho khan kéo đến dồn dập, bà cứ ho rồi rít dài một tiếng, thỉnh thoảng còn cười ha hả. Mắt bà ta nổi lên những tia máu đỏ xé, gân xanh vốn nổi nay lại càng nổi hơn, cổ họng bà ta sưng to, phì ra như béo mỡ. Bà ta ho một lần cuối cùng, phun ra biết bao thứ ghê tởm. Nào là máu, nào là thức ăn chưa tiêu hóa, rồi người ta còn thấy cả một nắm tóc được vo tròn, bên trong đó kèm theo một cây kim châm, màu đen. Ai nấy nhìn thấy nắm tóc vo cũng đều sợ hãi, giờ thì họ đã đoán ra lí do vì sao thầy lang đến khám đều không tìm ra bệnh của bà Bá. Hẳn là bà ta bị ai yếm rồi! Chưa dừng lại ở đó, một lúc sau khi mọi người đang than khóc cạnh thi thể của bà Bá thì ai nấy cũng đều giật mình khóc thét lên. Thi thể bà Bá nằm trên giường bật dậy như người sống, hết nghiêng đầu sang trái rồi nghiêng sang phải nhìn người trong nhà, người ta còn nghe tiếng cổ bà Bá gãy răng rắc. Bật lên một điệu cười man rợ, bà ta lại nằm ngả xuống giường, đầu ngoẹo sang một bên. Máu trào ra từ cổ họng. Rồi một con chuột sống chui ra từ miệng bà khiến mọi người đều ngỡ ngàng, sao con chuột lại còn sống mà chui từ trong bụng bà ấy ra cơ chứ? Cùng với đó là lũ dòi nhúc nhích, chúng bò từ miệng bà xuống đến cổ, bò vào hốc mắt, bò xuống thân. Chúng nhiều vô kể, gặm nhấm cơ thể bà Bá khiến xác bà lấm tấm thịt tươi chòi đỏ ra thậm chí thấy cả xương. Bị lũ dòi làm cho thối rữa, người nhà phải đem bà ta đi chôn gấp.

Nghe cô út kể xong mà Văn không dám tin đó là thật, anh ta thấy vừa sợ vừa ghê tởm. Nãy giờ người Văn cứ run lên, mặt nhăn hết cả lại. Anh ta thật không thể ngờ là thầy mình nghe xong mà chẳng mảy may gì, đúng là cao nhân. Còn cô út Quỳnh Hoa nữa, cô ta cũng vô cùng bình tĩnh, chẳng tỏ chút thái độ thương tiếc hay buồn đau gì. Chợt sư thầy hỏi cô một câu thật không biết lí do thế nào:

_Cô nghĩ bà ấy sao lại chết thê thảm như vậy?

Văn cứ ngỡ cô út sẽ lắc đầu chua xót nhưng anh ta thật không ngờ cô lại điềm tĩnh đến lạ, trả lời:

_Ở hiền gặp lành, ác giả ác báo. Bà ta bị như vậy là oan nghiệp của bà ta.

Giọng Quỳnh Hoa có chút cay nghiến, người bình thường sẽ không nghĩ đây là cách mà con cái nói về cha mẹ mình. Quả thật là có hơi cay độc. Sư thầy nghe xong chỉ biết lắc đầu thương xót.

_Thiện tai, thiện tai!

Nói rồi, cô út đứng dậy trở về phòng với lí do tự thấy bản thân không được khỏe xin phép không nán lại lâu. Tĩnh Hiện chắp tay cúi chào cô rồi cũng quay sang đệ tử:

_Thôi, ta cũng nên rời khỏi nơi đây. Sáng mai lại tiếp tục.

Tạm quên câu chuyện đáng sợ vừa nãy, nghĩ đến sáng mai lại phải tiếp tục, Trần Văn thật không muốn. Anh ta ra sức thuyết phục:

_Ngày mai có thể cho con nghỉ ngơi không? Con mấy ngày nay thấy rất mệt.

Dù đã cố tỏ ra vẻ mệt mỏi nhưng Văn cũng không làm sư thầy thay đổi quyết định, ông vẫn rất quả quyết:

_Không được!

Nói rồi thầy dọn đồ rời khỏi nhà thờ tổ, Văn cố gắng bám víu lấy thầy mà năn nỉ. Một hôm dậy sớm là quá đủ với anh ta rồi, thêm nhiều hôm nữa chắc chắn anh ta sẽ chết mất. Lúc đó chưa giúp xong cho nhà Bá Vĩnh, có khi thiên hạ lại nghe tin một trong hai sư thầy tới đây giúp đỡ bị chết do niệm kinh quá sức. Nghĩ đến mà đau lòng!