(P6) CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Bản thân tôi có nhiều ưu điểm, trong đó đặc biệt nổi lên phẩm chất không khi nào xù nợ. Cái bữa trưa đáng nhớ với con nhỏ Huyền, đối với tôi mà nói, giống như một món nợ khủng khiếp dữ lắm. Bởi vậy, tôi quyết định trả ngay vào trưa hôm sau!

Mà nghĩ trên đời nhiều người cũng ngộ ghê ta? Sao cứ khoái đánh giá con người ta qua vẻ bề ngoài không vậy? Bữa đầu tôi mặc bộ đồ vận động viên thể hình vô, tóc tai còn quên chưa chuốt gel, mấy người họ ngó tôi cười hi hi. Bữa nay bận đồ chợ thôi nha mà sao mấy cái cặp mắt đó – đặc biệt là cặp mắt của mấy ẻm nhìn tui thấy khác ghê gớm lắm. Đúng là cái lũ … háo sắc.

Tôi mặc kệ chúng, đẩy cửa bước vô phòng. Hơi bất ngờ khi con nhỏ Huyền chỉ ngước lên nhìn tôi một cái rồi ngó xuống, còn con nhỏ Trang kia ánh mắt lại hơi hiện một chút ngỡ ngàng. Thiệt tình, cái con nhỏ Huyền này cận nặng quá đi thôi. Tôi làu bàu tự nhủ vậy. Trên đời này tui ghét nhất ai nhìn thấy tui đẹp mà không có tỏ vẻ hâm mộ à nha.

Bữa nay công việc coi bộ nhàn. Thường thì đám khách hàng hay càm ràm nhất tầm chiều hoặc ngày nghỉ, còn mấy lúc buổi sáng tương đối ít việc. Tôi không có sơn móng tay móng chân để mà lôi ra ngắm như con quỷ chảnh chọe kia, cũng không ham chơi ba cái game bậy bạ trên máy tính, bởi vậy việc chính của tôi lúc này là nằm dài ra bàn săm soi 2 con nhỏ. Coi nào, con nhỏ chảnh chọe thiệt tình cũng gọi là có chút nhan sắc đi, nhưng cái kiểu đẹp của con nhỏ này tôi không có ưa chút xíu nào. Thứ đàn bà trang điểm lòe loẹt, người ngợm xức nước hoa muốn hư lỗ mũi người ngồi kế không phải gu của tôi. Mà kể cũng ngộ, như con nhỏ Huyền nói lương tháng của con nhỏ này có tầm 4 triệu, nhưng tôi liếc sơ sơ qua cái túi xách nó mang, tôi cũng đoán rơi vào tầm … 3 tháng lương của nó. Chưa kể 3 cái đồ nó bận trên người cũng khá ổn, chắc đều mua tại shop ngon lành chớ không phải đồ chợ giống như tôi.

Con nhỏ Huyền thì ngược lại. Nó giản dị tới quá mức – bởi vậy cũng không phải gu của tôi nốt. Bộ đồ nó mặc chắc cũng anh em với bộ đồ chợ của tôi, có điều là lượt thẳng thớm và rất vừa vặn. Đầu tóc con nhỏ dường như lâu rồi không có đụng kéo, mái tóc dài buộc lại gọn gàng, chấm tới ngang lưng. Mặt của con nhỏ cũng ổn, nhưng trên đó có một thứ tôi ghét cay ghét đắng: cặp kiếng. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi có ác cảm với đàn bà đeo kiếng cận dữ dội vậy, nhưng hình như trong đám ghệ của tôi từ nhỏ tới lớn, con nhỏ nào thị lực cũng bình thường. Tôi nhiều lúc cứ tự suy nghĩ hoài, không hiểu đâu là nguồn cơn cái sự ghét vô lý đó của mình mà không sao kiếm nổi. Tôi đành đoán bừa, chắc đó là hậu quả của ký ức kinh hoàng thời đi học: bà giáo viên nào dạy tôi cũng đeo mắt kiếng hết trơn. Mà giáo viên trong thời đi học của tôi là khái niệm đáng sợ nhất trên đời, y như từ “khủng bố” trong ký ức dân Mỹ sau vụ 11/9 vậy.

Ngắm nghía đánh giá 2 con nhỏ một lúc lâu lắc mà vẫn chưa thấy tới giờ cơm, tôi buồn bã lôi tờ giấy ra vẽ bậy loằng ngoằng. Vẽ xong bức hình em Maria Ozawa mặc áo sườn xám Thượng Hải tay cầm kiếm Nhật chân đi boot Mỹ, ngó đồng hồ đã 11 giờ đúng. Tôi hăm hở vo luôn tác phẩm lại ném cái rụp vô thùng rác, quay qua kêu con nhỏ Huyền:

– Huyền nè, đi ăn trưa với anh nha.

Thiệt tình không hiểu sao khi nói với con nhỏ câu đó, cái tay tôi lại vô thức sờ cái rụp vào sau mông. Cái này gọi là chim bị bắn một lần sợ cành cong nè. Nghe cái bóp tiền nằm im re ở túi quần sau, tự tin mau chóng trở lại với tôi. Con nhỏ Huyền ánh mắt lộ một vẻ mắc cười, nhưng cũng thu xếp đồ đạc trên bàn lại, quay qua nhỏ Trang kêu:

– Vậy em với ảnh đi ăn trước, chút xíu chị Trang ăn sau nha!

Con nhỏ chảnh chọe cũng không nói gì, gật gật cái đầu. Thiệt tình cái thái độ dễ ghét quá đi mất. Tôi ngó con nhỏ khinh khỉnh – bữa nay tôi đẹp trai, tôi mang theo tiền, bởi vậy tôi có quyền khinh khỉnh chớ bộ:

– Ăn gì không cưng, anh mua về luôn cho. Làm mặt lạnh hoài tốn năng lượng dữ lắm đó.

Chọc đúng ổ rồi nha. Mắt con nhỏ long sòng sọc, miệng bắt đầu nhả chữ:

– Đi ăn thì ăn lẹ đi, ba cái thứ quán anh ăn tôi nuốt không vô nổi. Mà tôi cũng không nghĩ anh có đủ tiền mời được tôi đi ăn đâu nha.

Trong cuộc sống tôi gặp và chơi với rất nhiều loại người, nhưng tuyệt đối không khi nào chơi với đám cứ mở miệng ra là tiền bạc. Tôi từ nhỏ ba mẹ cũng chiều chuộng, bởi vậy ai có thứ gì, tôi cũng có thứ đó không bao giờ biết thiếu thốn hết trơn. Tất nhiên là trừ mấy thằng Cường đô la, cu Quậy cu Phá gì gì đi, tụi nó cơ bản không tính là người – toàn siêu nhân biến thái. Con nhỏ này một nửa điểm vừa mắt tôi cũng không có, thêm nốt cái vụ mở miệng ra là đẳng cấp và tiền bạc, thiệt tình không còn lời nào tả hết cảm giác chán ghét trong tôi. Đang còn suy tính nên rút tiền ra ném bể miệng nó hay rút thẻ ATM ra rạch mặt, con nhỏ Huyền đã kéo kéo tay tôi:

– Thôi đi ăn đi anh, em cũng đói bụng quá rồi nè!

…………………………………………………………………………………………………………………………………………………………….

Thiệt tình, tôi muốn trả con nhỏ một bữa cơm thiệt hoành tráng, coi như khỏi thiếu nó cái vụ ân tình bữa trước nhưng xem ra con nhỏ này nhất quyết bắt tôi vướng nợ. Chỉ tiệm ăn A – lắc, chỉ tiệm B – không gật, chỉ tiệm C – kéo tay đi tiếp. Tôi cũng không hiểu nổi con nhỏ muốn ăn cái thứ gì đây nữa, nhưng khi đi qua một cái tiệm nhỏ xíu xiu, nó reo lên:

– Vô đây ăn nè anh. Bữa nay em muốn ăn mì Quảng!

Tôi chưng hửng. Hổng dè nó dắt mình đi tới đi lui rồi bắt chui vô cái tiệm chừng 10m vuông tính cả phần nhô ra ngoài vỉa hè này. Chẳng kịp để tôi từ chối, con nhỏ lôi tôi vô cái roẹt. Tôi thở dài một cái, bước vô theo con nhỏ vô trong. Quán nhỏ nhưng sạch sẽ, tụi tôi đi sớm nên khách khứa chưa có ai tới mấy, thoải mái chọn lấy một chỗ ngay trong góc. Quán bán duy nhất mì Quảng, tôi có muốn gọi thêm gì để mời con nhỏ chắc chỉ kêu được thêm … ly nước. Cũng hên, mì Quảng cũng là món tôi ưa nên ăn trưa cũng ổn. Con nhỏ ngó tôi ăn liền 2 tô mì một lúc, chống tay vô cằm cười tủm tỉm:

– Anh Long ăn tốt ghê ha! Em thấy mấy người làm công sở ai cũng ăn ít xịt à, có mình anh ăn nhiều dữ vậy đó.

Tôi trầm ngâm, tính tiết lộ với nó một bí mật: đêm nào tôi cũng lao động nặng nhọc hết trơn hết trọi, nhưng nghe ra coi bộ hơi mất hình tượng, đành gục gặc đầu:

– Tại nhỏ tới lớn anh quen vậy rồi, bởi vậy mới cao lớn và đẹp trai được như giờ đó em.

Con nhỏ cười khúc khích. Rồi lại ngó qua tôi lần nữa, cái con mắt tò mò:

– Sao em nhìn anh có cái tướng lạ lắm, không giống dân công sở gì hết trơn.

Tôi nhún vai:

– Thì anh mới làm được có một bữa, sao đã có nét công sở như tụi em được.

– Em không nói cái đó, mà anh nhiều lúc coi lạ lắm nghen. Bữa đầu tiên nhìn anh khờ khờ thấy thương, nhưng lúc kêu tính tiền bộ dạng tự tin thấy ớn luôn. Bữa nay cũng vậy, quán xá nào anh cũng rành thì phải, dân công sở tiền đâu vô mấy cái chỗ đó được.

Tôi toát mồ hôi lạnh. Con nhỏ này sao không xin vô CIA làm đại đi, làm công sở chi uổng phí tài năng quá vậy. Nghĩ ngợi một hồi, tôi lắp bắp:

– Tại ba cái chỗ đó … tụi bạn anh hay đưa anh đi ăn mà.

Con nhỏ coi bộ không tin tưởng lắm, cái mắt liếc tôi rát rạt, nhưng cũng không hỏi gì thêm nữa. Nó ngó nghiêng cái đồng hồ, kêu:

– Thôi về đi anh ha. Trễ rồi đó, lát bà Trang bả lại càm ràm.

Tôi thở phào, đứng dậy kêu tính tiền. 45 ngàn cho 3 tô mì, thiệt tình sao rẻ quá trời rẻ luôn. Tôi đưa tờ 50 ngàn, tính dợm bước bỏ đi, chợt thấy trong lòng ớn lạnh. Vụ này không ổn à nha, dân công sở mấy ai không lấy lại tiền thối. Mắt trước mắt sau ngó coi có bạn bè quen mặt không, tôi len lén đưa tay cầm lấy tờ 5 ngàn, đút thật lẹ vô túi. Chuyện này mà đồn ra ngoài, giang hồ chắc không coi tôi ra gì nữa quá. Mất nét hết trơn!

Xem tiếp: CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ (P7)

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.