(P55) TIỀN HÓA ĐƠN

Men rượu nồng cay khiến con người ta dễ dãi hơn thì phải, bắc ninh ko trả lời, tao ngẩng đầu lên 1 chút chạm môi vào môi ẻm, tay rờ rờ vào mông mà bóp. Mông căng tròn, bóp 1 lúc thì cố với tay vào khe, thấy dấp dính. Tư thế không phù hợp ko thể tiến sâu hơn. Tao vật bắc ninh lại, môi vẫn ko rời nhau, bắc ninh nằm ngửa, tao đưa tay lên nhằm chỗ nào nhô cao nhất mà rờ nắn, bắc ninh nhắm nghiền mắt. Bỗng đâu chuông điện thoại reo. Bắc ninh mở mắt, đưa tay với điện thoại, đệt, là điện thoại của tao mà, bắc ninh nhìn thoáng qua bảo chị Luật gọi…


Cảm xúc đứt gãy, bắc ninh ngồi dậy và đưa điện thoại cho tao. Tao cũng đứng dậy, ra ban công nghe máy. Luật hỏi han kêu bắc ninh khỏe chưa, em gọi điện ko thấy nó nghe. Tao tỉnh hẳn, nói nhăng cuội bảo bảo nó khỏe lắm rồi, vật ngã cả anh được rồi. Luật hiha hỏi nó vật anh hay anh vật nó, tao trả lời vật nhau thôi, Luật kêu cứ liệu hồn.
Thôi thế là thôi, tụt cả hứng. Đi vào phòng thấy bắc ninh đang ngồi, mặt đỏ bừng, tao bảo anh xin lỗi nhé, bắc ninh kêu ko có gì. Bảo bắc ninh là Luật gọi điện hỏi thăm em mà ko thấy em nghe máy, bắc ninh ớ ớ kêu em để điện thoại trong phòng, ko nghe thấy tiếng chuông nhỉ. Bắc ninh vùng dậy đi về phòng, đùa bỡn với cô bé này ko ít lần, sức hấp dẫn của em nó đúng là không hề nhỏ.

Tháng 5 về, hoa phượng rực rỡ khắp phố phường, mùa hè vĩnh biệt ghế nhà trường thấy trong lòng đầy cảm xúc, phần nhiều là trông ngóng về một cuộc sống mới, cuộc sống thực sự tự lập. Giám đốc trẻ bảo anh cho 2 chú đi theo anh rầu xồm làm tư vấn giám sát nhé. Lão râu xồm cười ha hả bảo 2 thằng đi theo anh uống rượu chơi gái…Bọn tao cứ gật gù, là nhân viên thì theo sự sắp đặt của giám đốc thôi. Nhưng cũng phải bảo vệ đồ án xong xuôi đã, có gì tính sau.

Nắng vàng mắt, buổi trưa đi đường từ trường về công ty mà hầm hập như nung người. Đéo gì mới đầu mùa mà nóng ghê thế. Về cty thấy có mỗi thằng thông và ông kính cận ngồi, hỏi mấy ông kia đâu thì kêu xuống hiện trường khảo sát gì gì đó, thằng thông hỏi ăn cơm chưa tao bảo đã ăn đéo đâu. Thấy ông kính cận kêu thế thì ngon, đi uống beer đi, có 3 anh em, làm không có hứng lắm. Vậy là ra quán beer, tao gọi Luật bảo ăn cơm chưa đi ăn cùng anh, Luật ok, nghĩ là ăn cơm bình thường. Tao qua đón, ra quán beer ngồi, luật ơ ơ sao ra đây, tao bảo uống beer cho mát. Vào bàn, tao giới thiệu với ông kính cận Luật, lão kêu ơ bạn chú à, hình như làm cần công ty mình. Luật vâng, hihi. Tao hỏi sao anh cũng biết, lão kính cận cười gian gian bảo gái xinh khu vực này làm gì qua mắt được anh, rồi quay sang luật hỏi em hình như cũng mới phải ko, bên cty em còn có mấy đứa cao cao, chân dài như người mẫu, luật cười cười bảo vâng, mấy chị làm bên kinh doanh. Đm lão kính cận này, chắc là chuyên soi gái đây. Lão kính cận như đoán được ý tao bèn nói chú ko phải nhìn anh, bọn chú cũng khác gì, anh em xây dựng môi trường thiếu gái, đi làm cũng thiếu gái nên đành thưởng thức bên ngoài. Mấy thằng cười ha ha, luật thò chân đá vào tao phát. Luật chối ko uống beer vì chiều làm, cũng ko ép, chỉ mời, luật đò đưa cũng hết 1 cốc. Ngồi tầm 45p thì Luật bảo về, tao đưa luật về, về đến cty Luật thì gặp ngay mấy người cty luật, mấy mụ léo nhéo trêu luật là kiếm xe ôm ở đâu mà chất lượng thế, à hình như anh này làm ở công ty bên kia, gặp ở quán trà đá mấy lần. Tao gãi đầu cười em còn bé, tranh thủ làm xe ôm kiếm thêm, các chị đi đâu ủng hộ em nhé…

Đi thông đồ án, được thầy khen, coi như xong. Có thể chơi được rồi chờ ngày bảo vệ. Thằng thông thì kêu đang lụt, đm, có ng yêu ở cùng nhà thì chả thế, buổi tối lúc đéo nào cũng rúc nhau thì thời gian đâu mà làm đồ án. Tao thong dong, tối hôm đó rủ luật đi cafe nhưng luật bảo đi ă với nhà chị gái anh rể rồi. Bắc ninh đang ôn thi có vẻ bận, tầm này có lẽ các cháu tóc vàng, giữa cũng đang ôn thi. Loanh quanh ko có ai chơi thôi sang phòng bắc ninh nằm chơi vậy. Tao sang phòng bắc ninh bảo phủ đầu em cứ học đi, anh nằm nhờ tí, nhường phòng cho thằng thông tập trung làm đồ án. Bắc ninh ngước nhìn cũng ko trả lời gì, thấy cắm cúi viết lách. Tao vớ lấy quyển truyện ở giá sách, nằm gác chân trên giường đọc, truyện ngắn việt nam, đọc cũng được. Trở mình phát vô tình nhìn thấy đùi bắc ninh, là do bắc ninh mặc váy rộng, mỗi lần quạt quay sang hướng đấy là thổi tốc váy lên, lộ đùi trắng mịn, tao cứ nhìn và theo chu kỳ quạt, chỉ mong thổi thêm lên tí. Bỗng bắc ninh quay sang nhìn tao, thấy ánh mắt gian gian nên ẻm cúi xuống nhìn, may là lúc đấy quạt quay về hướng tao nên ko thổi tung váy ẻm. Bắc ninh hỏi anh đang nhìn gì thế, tao trả lời nhìn vô định, suy nghĩ linh tinh thôi em cứ học đi. vừa nói xong thì quạt quay đến bắc ninh, bắc ninh đã cảm giác được có gì đó ko ổn bèn nhìn tao cười nói tưởng anh thế nào. Ẻm đưa tay kéo váy thêm tí, lộ nguyên cặp giò. Đm, bình thường ẻm cũng mặc quần sooc ngắn, lộ hết cả đùi rồi nhưng ko hiểu sao kiểu mặc váy lộ lộ tí này lại khiêu khích hơn nhiều, lại còn cố tình kéo lên để trêu ngươi tao, đúng là hồ ly tinh rồi. Tao giả vờ bộ mặt nghiêm túc hỏi em làm gì thế, đừng câu dẫn anh. Bắc ninh nháy mắt bảo em nóng quá. Tao đứng dậy, lại rút đứng quạt chĩa về phía em và bật số to nhất, bắc ninh cũng đứng dậy vì tưởng tao định làm gì. Trong 1 khoảnh khắc váy tốc cả lên, lộ hẳn quần lót đen, mông tròn căng. Nhanh như cắt bắc ninh lấy tay dìm váy xuống, tao cười ha hả, 2 đứa đùa nhau 1 lúc thằng thông mò sang kêu 2 vị làm gì ồn quá. Ơ đệt, thằng này nay lại nói thế, chắc đang rối đầu đồ án rồi. Tao rủ bắc ninh đi trà đá tí ko, bắc ninh bảo ok, đi ra ngoài tí cho thoáng. Mẹ thằng thông nghe được kêu chờ tôi với, bù đầu đồ án bí bách quá.


Ngồi la cà gần tiếng thì mới về, tao lại vào phòng bắc ninh nằm hỏi em định học đến mấy giờ, bắc ninh kêu tầm 12h thôi, em ko có sức cày đêm như bọn anh. Tao đọc tiếp quyển truyện, bắc ninh đã đề phòng nên quấn váy chặt, quạt thổi ko bay nổi. Ko có gì để xem, tao về phòng ngủ, bảo thằng thông ngủ sớm đi để mai còn đi làm, nó ậm ừ, vò đầu bứt tai mấy phút rồi cũng đi ngáp.


Hôm sau lên công ty, ông râu xồm rủ thằng nào rảnh đi khảo sát hiện trường với anh, tao xung phong. 2 anh em phi xe máy bạc mặt xuống tận hải dương, trời nắng nóng, đường bụi bặm, mệt hết cả người.
Khu đất mới đang giải phóng, san lấp. Lão xồm bảo mình phải thuê 1 bên trắc đạc lấy mốc giới tim trục các thứ cấp số liệu cho mình, tao gật gù. Tao hỏi mình làm tư vấn giám sát luôn à anh, lão gật đầu nói ừ, nhưng là đứng tên 1 công ty khác, cơ bản mất công chạy việc thì chạy trọn gói luôn thể, lão kể tiếp bố của giám đôc trẻ làm chức vụ gì, mối quan hệ gì, các kiểu con đà điểu, tao nghe nhớ qua quýt vì ko quan tâm lắm. Tao hỏi sao ko nhận gói thi công, lão cười ha hả bảo chưa đủ tầm, tao hỏi tiếp tầm gì thì lão bảo 1 là tầm công ty, bên mình có làm thi công đéo đâu lầm thi công cần vốn lớn, máy móc… Ngoài ra sếp to thì còn sếp to hơn, thi công lợi nhuận cao, có khi công ty mình chưa đến lượt. Hắn lại giảng giải làm tư vấn thiết kế thực ra là nghề bán giấy, lợi nhuận được bao nhiêu đâu, còn phải cắt lại cho các bên…Đi lòng vòng 1 hồi thì hẹn gặp mấy ông trắc đạc, lão xồm làm việc, tao ngồi hóng thôi. Đến trưa thì xong việc, bên trắc đạc mời ăn cơm nhưng lão xồm bảo thôi, phải đi xe máy về hà nội. 2 anh em lại phi về hà nội, nắng mùa hè nhìn đường như đốt lửa, về đến hà nội thì hơn 1h chiều. Đấy là lần đầu tiên tao đi công trường…
Về kể cho thằng thông nghe, bố cháu có vẻ háo hức, còn hỏi mày gặp cô chị hải dương ko, tao bảo gặp đéo gì, nó có phải làm ở công trường đâu mà gặp. Thằng thông kêu sắp tới làm ở đấy có khi mày lại có mối đỡ buồn. Tao nghĩ bụng, biết đâu là thế. Ký ức các buổi đạp xe đưa nhau đi dạy, lúc về lại tạt vào nhà nghỉ làm cuốc, những ký ức mộc mạc đơn sơ nhưng thật đẹp.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70

« »