(P5) NHỮNG MỐI TÌNH TRONG TRẠI CAI NGHIỆN

Cuộc sống của tôi trong kỷ luật cũng theo đó mà lên hương dữ dội. Ông già Nghĩa cũng hay thiệt hay, đổi ca với mấy thằng bảo vệ trẻ suốt để canh kỷ luật. Đổi vụ này dễ ẹt, bởi chẳng đứa nào ham hố đi canh mấy thằng kỷ luật ở trỏng, có cái gì vui đâu. Ổng ở gần tôi lâu, đâm cũng khoái tôi. Hai thầy trò cứ rủ rỉ rù rì chuyện trò suốt, tôi cũng đỡ buồn nhiều. 

Có điều, tôi và nhỏ Mỹ Anh lại không được vậy. Con nhỏ không thể cứ ngồi hoài ở chỗ bảo vệ nói chuyện với tôi, bởi tụi học viên hoặc cán bộ trại đi qua xét nét dữ lắm. Hơn nữa, có mặt ông già đó bên cạnh, muốn nói với nhau điều lãng mạn một chút cũng hơi bị … quê quê. Nhỏ chọn giải pháp đứng cạnh tường rào, 2 đứa thì thào nói chuyện như buôn bạc giả. Cứ tới ca ông già Nghĩa, 2 đứa lại chui vô một góc, cách nhau một bức rào mỏng thủng lỗ chỗ, ríu ra ríu rít như đôi trym nhỏ. 

– Em thò ngón tay vô đây đi Mỹ Anh! 

Con nhỏ cũng ngoan ngoãn cho cái ngón tay nhỏ xíu của nó vô cái lỗ thủng. Tôi nắm lấy cái ngón tay hồng hồng của nhỏ thật dịu dàng, kêu: 

– Ngộ ghê ha, trước giờ anh không dám nghĩ cầm ngón tay cũng sướng dữ vậy đâu! 

Bên kia vách, con nhỏ cười khúc khích. Tôi ghé miệng cắn nhẹ vô tay con nhỏ, nghe nó la một tiếng, rụt tay lại, cái giọng làm bộ giận: 

– Anh còn cắn tay em nữa, em không có thò tay vô đâu! 

– Vậy để anh làm nè! 

Tôi cũng nhoi nhoi cái ngón tay út của mình ra ngoài vách. Con nhỏ cũng cầm lấy cái đầu ngón tay tôi mân mê. Rồi đột nhiên, tôi nghe đầu ngón tay mình ấm sực, ươn ướt. Con nhỏ đang hôn lên đó, thì thào: 

– Em nhớ anh quá trời luôn. 

Tôi thở dài, xuôi xị: 

– Anh thì nhớ em quá đất luôn. 

Thiệt tình tôi đang giận cái bức vách hết chỗ nói. Giá như nó thủng lớn hơn một chút, có khi tôi dám cho nguyên cái gì ra khỏi đó chứ không phải chỉ là ngón tay nha. Ý tôi ở đây là cái đầu tôi đó, hổng phải cái gì tầm bậy hết trơn. 

Đột nhiên giọng con nhỏ có vẻ run rẩy: 

– Hay … em kiếm chuyện gì để vô kỷ luật cùng anh nha! 

Tôi muốn ngã té ngửa, đập đầu xuống nền xi măng cái bịch. Con nhỏ này, ý hay vậy mà nó cũng nghĩ ra được mới thiệt là tài. Có điều, ý tưởng hay nhưng không thực tế chút nào hết trơn hết trọi. Tôi dư biết không khi nào họ nhốt chung học viên nam và nữ ở cùng một chỗ cả, nếu vậy chắc buồng kỷ luật tụi nó dám tranh nhau giành một chỗ lắm. Tôi thở dài: 

– Khờ quá em ơi, bộ em tưởng tụi nó nhốt em với anh chung một chỗ hả! 

Con nhỏ nín thinh. Rồi cái giọng nó lại làm như muốn khóc. 

– Nhưng mà em muốn gặp anh quá đi, cứ như vậy em chịu hết nổi rồi đó! 

Tôi thương nhỏ quá đỗi. Giá mà cái bức vách này không tồn tại, dám tôi sẽ ôm nhỏ vào lòng thật chặt, mặc xác đám bảo vệ có lôi tôi ra đập thêm một trận tôi cũng cam lòng. Tự dưng, trong tột cùng tuyệt vọng, tôi bỗng nảy ra một ý hay thiệt là hay: 

– Em qua nói với anh Ngọc đi, coi chừng ổng giúp được đó! 

Lão quỷ này từ sau khi tôi gặp biến cố, tôi bắt đầu có một niềm tin mãnh liệt nơi lão. Ba cái vụ này, tôi chịu chết nhưng với lão, biết đâu lão sẽ tìm ra cách. Con nhỏ nghe nói tới lão, cũng hào hứng hẳn: 

– Ừ ha, sao em lại quên mất ổng? 

Con nhỏ về rồi, tôi vẫn ngồi một mình ngoài hành lang. Không biết lão quỷ kia có giúp nổi tôi không và nếu có, lão sẽ làm kiểu gì hả trời. Đang ngồi mải miết nghĩ ngợi lung tung, thấy từ phía cái lỗ thủng hiện ra một con mắt – con mắt ác như quỷ vậy, chắc chắn không phải con nhỏ Mỹ Anh. Giọng lão quỷ vọng vào: 

– Nè thằng nhóc ác, kêu con nhỏ Mỹ Anh tới làm khó tao phải không? 

Tôi nghe giọng lão mà khác gì nghe tiếng tiên nhạc du dương. Vội vàng chồm dậy, ngó ngó ra. Lão quỷ đang đứng phía ngoài rào, chân nhịp nhịp, miệng cầm điếu thuốc hút phì phèo: 

– Trời đất, có chuyện làm khó được anh sao? 

Lão này cũng thuộc dạng ưa nịnh, nhưng mà khó bẫy à nha. Mặt lão tỉnh bơ như không, dụi dụi cái điếu thuốc vô vách. 

– Mày khỏi nịnh tao đi thằng nhóc ác. Để đó tao coi, mà tao không có dám chắc đâu. 

Nói dứt lời, lão quay lưng bước lẹ luôn. Chắc đỡ phải nghe tôi năn nỉ. Mà ác một cái, lão cứ nói kiểu nước đôi này khiến cái đầu tôi cũng muốn nổ tung ra. Không có dám chắc là bao nhiêu phần trăm hả trời? Du đãng vô địch khám lớn mà ăn nói như giỡn chơi vậy sao trời! 

Tính tôi vốn bộp chộp, nên ba cái vụ chờ đợi này làm khổ tôi dữ lắm. Ngày nào con nhỏ tới, tôi cũng hỏi thăm tình hình lão Ngọc bên ngoài, nhưng con nhỏ mắc cỡ không dám hỏi lão nhiều. Hơn nữa, tính nết lão quỷ này cũng khó đoán, con nhỏ không thân với lão như tôi nên cũng không dám làm phiền. 

Ngóng tới 3 ngày, cổ tôi sắp dài ra như cổ hươu châu Phi thì lão lò dò bước tới vách, gõ gõ: 

– Thằng nhóc ác có nhà không? 

Tôi bật dậy nhanh như tia chớp, mém chút cắm đầu vô vách: 

– Anh Ngọc hả? Sao giờ mới chịu tới! 

Cách bức vách, tôi nhìn không rõ ánh mắt của lão, nhưng đảm bảo cái môi lão đang trề ra dài thượt. Lại nghe lão thở dài: 

– Anh cũng ráng giúp mày, nhưng cái vụ này khó quá. Thôi còn mấy ngày nữa ra rồi gặp con nhỏ đó nha, đừng buồn anh. Anh cũng cố hết sức rồi. 

Sao lão không vác súng vô kỷ luật bắn tôi luôn đi, nói với tôi những lời thừa thãi đó làm gì. Tôi chán nản buông người xuống cái bịch. Thà đừng có nói để tôi trông đợi, ai dè nói xong lão xù trắng trợn. Tôi tính hét to lên: “Du đãng lởm” thì lão đã lượn mất từ khi nào. Chắc hiểu nỗi thất vọng trong tôi nên lão cũng chẳng muốn làm đứng làm mục tiêu để tôi xả bực. 

Con nhỏ Mỹ Anh bữa nay cũng không thấy mặt mũi đâu. Nghe đám học viên nói chuyện bên ngoài thì hình như tối nay trung tâm tổ chức văn nghệ. Cái trại rảnh việc này sơ hở là tổ chức ca nhạc với cả ba thứ văn nghệ tầm bậy, có khi hứng lên thuê cả đám nghệ sỹ cỏ vô biểu diễn. Đám học viên chắc tụ tập vô sân bóng coi văn nghệ hết cả rồi, hèn chi vắng tanh vắng ngắt. Nhỏ Mỹ Anh của tôi chắc cũng đang ở ngoài đó. Thôi vậy cũng được, để con nhỏ giải trí một chút cho vui vẻ – tôi tự an ủi mình vậy, nhưng sao nghe lòng cô đơn và tủi thân quá đỗi. 

Tôi lủi thủi chui vô trong phòng, kéo cái cửa lại cái kẹt. Một mình gặm nhấm nỗi cô đơn như chó cún gặm xương. Vài ba con muỗi vo ve hôm nay cũng đi party hay sao đó, không thấy lượn lờ ra chích mông tôi. Cô đơn đến thế là cùng, ông trời ạ! Đến một con muỗi trong phòng cũng không có nổi. 

Tôi nằm dài trên nền xi măng, nghĩ miên man. Nhưng mọi suy nghĩ của tôi đều đang hướng về con nhỏ. Con nhỏ giờ đang làm gì? Ngồi xem ca nhạc con nhỏ có vui không? Nó có cười nhiều không? Bất giác lại nhớ cái điệu cười chun chun mũi của nhỏ, dễ thương hết sức. Lại thở dài. Không biết có thằng nào xáp vô tán chuyện với con nhỏ trong lúc tôi nằm kỷ luật không trời! Chợt nghĩ ra vẫn còn lão Ngọc ngồi đó như con ngáo ộp, tôi cũng yên tâm phần nào. Có điều, nhắc tới lão Ngọc tôi lại nghe bực bội. Du đãng mắc dịch! Hứa với thằng nhỏ có một chuyện mà làm không có nổi. 

Tiếng nhạc phía ngoài sân bóng đã vọng vào tận buồng kỷ luật. Tâm trạng người ta đang buồn thúi ruột mà tụi nó ca toàn bài gì đâu vui quá xá. Tôi muốn bịt luôn tai lại, nằm co vào một góc để tránh thứ âm thanh chết người đó vọng vô óc thì chợt nghe cánh cửa sắt mở ra cái “kẹt”. Chắc ông Nghĩa thấy buồn đem vô cho mình ly cafe – tôi đoán vậy. Nhưng chỉ 1 giây sau, tôi biết mình nhầm nhọt lớn, bởi … ông Nghĩa không khi nào xức cái loại dầu thơm nhãn Hermes Kelly! 

Tôi như người mộng du, bật dậy thẳng băng. Tay bất giác cấu vô sườn một cái thiệt mạnh. Không lẽ mới nằm chút xíu mà tôi đã ngủ mơ sao? Chỉ thấy bên sườn đau nhói, còn cái bóng mặc nguyên bộ đồ học viên nam thì nhào vào tôi, mùi hương nước hoa xộc đầy vô mũi: 

– Em nè, đồ khờ! 

Tôi vừa tỉnh mộng, nhưng con nhỏ lại làm tôi lọt thỏm vào một giấc mộng thứ hai. Con nhỏ kêu tôi khờ là hết sức tầm bậy, giờ phải nói tôi ngu mới đúng. Mặt mũi tôi đần ra, tay chân luống cuống không ôm nổi con nhỏ vào lòng. Con nhỏ ôm chặt lấy tôi như sợ tôi biến mất, môi quấn chặt lấy môi tôi không chịu rời ra. Tôi mất một lúc mới thấy người tỉnh táo lại, ôm choàng lấy nhỏ. Nghe con nhỏ lại thút thít khóc trong lòng tôi: 

– Em nhớ anh quá nè! 

Tôi xiết chặt con nhỏ vô trong ngực, vỗ về: 

– Rồi nè, gặp được rồi nè. Đừng có khóc nữa, em còn khóc nữa là anh khóc theo em luôn đó! 

Con nhỏ đang khóc cũng bật cười. Rồi sực nhớ ra điều gì, con nhỏ nhõng nhẽo đánh nhẹ vô ngực tôi: 

– Sao biết bữa nay em tới mà lại dám nằm ngủ trong phòng? Báo hại em kiếm lầm phòng, tưởng anh không có nằm đây, sợ muốn chết luôn! 

Tôi ngẩn người: 

– Ủa đâu có ai báo cho anh biết đâu? Lão Ngọc nói lão đâu có giúp được mình vụ này, mới nói anh hồi nãy mà! 

Con nhỏ lại xì một tiếng: 

– Cái đồ khờ, lại bị ổng chọc rồi! Hèn gì em thấy ổng cứ vừa đi vừa cười hoài! 

Tôi cũng muốn tự tử với cái lão quỷ này. Hết chuyện rồi hay sao mà lão đem cái chuyện quan trọng như vậy ra giỡn tui hả trời. Nhưng giận thì giận, mà thương lại thương ổng hết cỡ. Người đâu mà giỏi giang dữ vậy, thiệt tình quá xứng đáng với cái danh hiệu: vô địch khám lớn đó mà. Du đãng thứ thiệt phải vậy chứ, đâu có giống mấy tụi hàng lởm kia. 

Mà bỏ lão qua một bên đi. Giờ con nhỏ đang ngồi lọt thỏm trong lòng tôi, cái thân hình mềm mại đang áp chặt vô ngực tôi. Không gian tối thui, chỉ có mùi hương Hermes Kelly nồng nàn quyến rũ. Trên người tôi chỉ mặc độc nhất chiếc quần cộc, giờ thằng nhỏ đang bị mông con nhỏ đè tới ná thở, chịu không nổi giựt giựt nhẹ một cái. Con nhỏ cũng nhận ra chuyển động khác lạ đó, nhéo mạnh vài tai tôi một cái, thì thào: 

– Anh chỉ vậy là nhanh thôi! 

Trước khi gởi chap mới, tôi muốn nhắn nhủ tới các bạn độc giả thương mến một điều: Trong cuộc sống đừng nên dễ tin người quá vậy chớ! Đặc biệt mấy cha chuyên viết truyện, xạo một cây 

Tôi ôm chặt thêm con nhỏ vào lòng, chỉ thấy nhỏ thở hổn hển, coi bộ cũng đang bối rối. Tôi nâng nhẹ gương mặt con nhỏ, âu yếm xoa lên má nó, khẽ nói: 

– Bữa nay anh không cho em thoát nữa đâu! 

Trời tối thui, tôi không nhìn rõ vẻ mặt con nhỏ nhưng chắc gương mặt nhỏ cũng đang đỏ phừng phừng. Đang còn dương dương đắc ý bởi câu nói làm con nhỏ im re ngượng ngùng, ai dè con nhỏ thốt một câu khiến tôi muốn đập đầu vô tường: 

– Hứ, ai thèm thoát chứ! 

Vụ này mới à nha. Con nhỏ hay mắc cỡ không dè bữa nay quay ngoắt 180 độ, khiến tôi choáng váng. Nhưng quả thật, trong cái khung cảnh tĩnh mịch và không chút ánh sáng này, dù ai để thoát ai cũng không xứng đáng được làm người hết trơn. Tôi ôm con nhỏ chặt hơn, thở mạnh. thằng cu khẽ chà chà vô cùng tam giác của nhỏ. Cái tư thế ngồi dài, để nhỏ ngồi lên lòng như vầy cũng kích thích dữ nha. Nghe cái cô bé của con nhỏ cũng nóng hổi, thân hình nhỏ vặn vẹo, cái miệng kề sát tai tôi thì thầm: 

– Bữa nay em chiều anh hết cỡ luôn. 

Con nhỏ đừng hành hạ thằng nhóc của tôi ác vậy chứ. Đang bị cái mu con nhỏ đè xẹp lép, thằng nhỏ như thánh Gióng vươn mình đứng dậy cái một. Tôi nghe con nhỏ thì thầm câu đó mà lửa dục bốc cháy phừng phừng. Tôi cũng ghé sát vào tai nhỏ, kêu: 

– Vậy đừng có trách anh ác nha! 

Chỉ thấy con nhỏ cười ngượng, đấm nhẹ vô ngực tôi. Tôi đứng lên, kéo nhỏ dậy theo. Chưa kịp đẩy nhỏ vào tường, cái bộ ngực mềm mại đã ép sát vô ngực tôi, cái giọng Huế lai dễ thương lại thì thào: 

– Anh đứng yên đó nha. 

Trong bóng tối mịt mù, tôi chỉ thấy nhỏ từ từ quỳ xuống. Cái tay con nhỏ lột nhẹ quần cộc của tôi xuống tới ngang đầu gối. Cái miệng nhỏ nhỏ áp chặt vô đám lông rậm rạp của tôi mà hôn hít. Tay con nhỏ vòng qua mông tôi, mân mê nhè nhẹ. Tôi ngửa đầu ra đằng sau, mắt nhắm nghiền. 

Được một lát, con nhỏ lại nhẹ nhàng kéo tôi xuống đất, để tôi nằm ngửa. Nhỏ đứng ngay trước mặt tôi, từ từ cởi áo. Tôi hận quá trời, tại sao trong buồng kỷ luật lại tiết kiệm tới mức không có nổi một ngọn đèn. Nhưng có khi, cái thứ ánh sáng mờ ảo ấy lại làm cho lần đầu tiên của tôi và nhỏ thêm huyền bí. Nhỏ cởi chiếc áo ngực, ném qua phía đầu tôi. Thứ hương thơm quyến rũ từ chiếc áo ngực khiến ngực tôi muốn ngạt thở. Và mém chút tắt thở khi nhỏ đang chậm rãi lột quần. Thứ ánh sáng leo lét từ phía ngoài rọi vào chỉ đủ để tôi nhìn thấy thân hình nhỏ trắng mờ ảo, không có lấy một điểm tối, trừ 2 đầu vú. Tôi kiềm không nổi, muốn nhỏm dậy ôm lấy nhỏ mà hôn, mà liếm thì nhỏ đã ngăn tôi lại. Con nhỏ đẩy tôi nằm xuống đất lại, hai chân dạng ra đứng ngay trên mặt tôi rồi từ từ ngồi xuống. Cô bé của con nhỏ chà nhẹ vô cái đầu mũi của tôi, một thứ mùi vị đặc trưng và ma mị của đàn bà xộc vô óc khiến tôi tê dại. Nhỏ chống tay xuống đất, háng banh rộng, ưỡn vô miệng tôi, la nho nhỏ: 

– Anh mút nó đi! 

Tôi còn đợi nhỏ nhắc sao? Tay tôi ôm chặt lấy bờ mông láng o của nhỏ, cái môi cuống quýt tìm tới cái mu tròn o, nhẵn nhụi. Cô bé của nhỏ ấm sực, ướt rượt, mở rộng thiệt rộng như mời gọi. Tôi lè lưỡi, liếm dọc cái khe nhỏ xíu trên cô bé của nhỏ, nghe nhỏ rùng mình một cái, nấc nhẹ. Cái mông nhỏ nhắp nhè nhẹ lên miệng tôi, cái khe ẩm ướt đầy nước cọ qua cọ lại trên đầu lưỡi. Tôi như phát cuồng, tham lam ghì chặt bộ mông nhỏ trong tay, cái miệng mở rộng mút vô cô bé của nhỏ. Lưng nhỏ khẽ cong lên, miệng phát ra một tiếng rên khe khẽ. Tôi đưa lưỡi vô sâu hơn, chà mạnh vô giữa 2 miếng thịt nhỏ xíu trên cô bé của nhỏ. Con nhỏ oằn mình, hổn hển: 

– Em sướng quá nè anh! 

Tôi xoay người nhỏ lại. Nhỏ lật đật làm theo, cặp mông bự đang banh ra đặt ngay trên miệng của tôi. Đây cũng là lần đầu tiên, tôi nhìn thấy cặp mông của nhỏ. Chỉ thấy một mảng trắng bóc ngay phía trên mặt mình, tôi nghe tim như muốn ngừng đập. Nhỏ cúi người, một tay chống xuống nền xi măng, tay kia nắm vô thằng cu tôi tuốt nhẹ. Tôi đưa tay khẽ nâng mông nhỏ lên, đưa lưỡi vô khe mông nhỏ liếm nhè nhẹ. Nhỏ cúi đầu thở dốc, cái tay tuốt vô con cu tôi cũng mạnh hơn. Khi cái lưỡi tôi nhẹ nhàng đặt vô cái lỗ nhỏ xíu trên mông nhỏ, nó cúi đầu xuống, ngậm luôn lấy con cu tôi thiệt chặt. Cả thân hình trần truồng của nhỏ đè lên người tôi nóng sực. Cái cần cổ con nhỏ đưa ngày càng mạnh, cái mu nhắp vô miệng tôi muốn bầm dập luôn. Tôi xiết chặt lưng con nhỏ, cong người ưỡn thằng nhỏ thọc sâu hơn. Chỉ thấy con nhỏ “ư” thêm một tiếng, rồi miệng nhỏ nhả con cu tôi ra, cái mông cũng nhấc khỏi miệng tôi. “Ơn chúa” – Tôi thầm nghĩ. Vụ này mà kéo dài thêm chừng 2 phút nữa, dám cái cảnh con nhỏ uống sữa chua tôi tự làm lại xảy ra thêm lần nữa lắm. 

Thấy con nhỏ quỳ xuống đất, cái mông ngượng nghịu đưa lên. Mặt con nhỏ giấu vô mái tóc lòa xòa, 2 khuỷu tay chống xuống đất. Doggy luôn sao ta? Tôi cũng run bắn cả người, đầu gối chạm vô đất cái rầm. Trước mặt tôi, con nhỏ đang chổng mông lên chờ đợi – cái thứ cảm giác này yomost cũng gọi bằng cụ tổ. Tôi xoa nhè nhẹ lên mông con nhỏ, thấy người con nhỏ rung rung. Thấy nó lắp bắp hoài mới nói được một câu: 

– Nhè nhẹ thôi anh nha… 

Tôi cúi xuống, hôn lên cô bé của con nhỏ thêm lần nữa như an ủi. Thằng nhóc mà có chân chắc nó cũng không chịu đợi lâu lắc như vầy, nó lao thẳng vô mục tiêu cứ sức mấy mà chờ. Tôi khẽ cầm thằng nhỏ đang run rẩy, chà chà vô khe cô bé của con nhỏ. Người nhỏ co lại thêm một cái, miệng kêu khẽ thêm một tiếng. Tôi kéo chân con nhỏ rộng ra thêm một xíu, nắm cổ thằng nhóc từ từ đút vô. Thấy cả người con nhỏ cong lên, tay nó bám chặt lấy tay tôi như chịu đựng. Cái mông cũng nhỏng cao hơn, phập phồng theo từng hơi thở dốc. Tôi ôm chặt lấy eo nhỏ, nhấn thẳng nhỏ vô sâu hơn. Chỉ nghe “sựt” một tiếng nhỏ, thằng nhóc ngập luôn vô cái lỗ ấm sực và ẩm ướt. Người tôi run lên – thứ cảm giác có được sau bao nhiêu chờ đợi mỏi mòn khiến tôi như muốn xỉu liền tại trận. Con nhỏ khẽ oằn người, miệng la khe khẽ: 

– Thốn quá anh ơi! 

Thiệt tình, cái câu nói đó của con nhỏ đâu có khác gì thuốc kích dục hả trời. Tôi nắn nhẹ vú con nhỏ, miệng vừa an ủi vài câu, vừa nhắp mạnh hơn. Cô bé của con nhỏ không có lông nên cảm giác khi đút vào ngộ lắm. Đám lông và da thịt của tôi chạm vô nguyên một mớ da láng o, cảm giác vừa lạ là vừa thích thú. Cô bé của con nhỏ cũng làm quen dần với thằng của tôi, nhỏ không kêu thốn nữa mà cô bé của co bóp lại nhẹ nhàng từng hồi. Thằng nhỏ sung quá xá sung, từng thớ thịt căng ra hết cỡ. Tôi ôm ghì lấy mông con nhỏ, thằng cu đâm vô lẹ hơn từng đợt. Thấy con nhỏ thở mạnh từng hồi, họng phát ra những tiếng nho nhỏ như mèo kêu vậy. Tôi nhắm nghiền mắt. Cái cảm giác làm tình sung sướng tới tột bậc này không phải khi nào cũng dễ dàng được trải qua. Thứ cảm giác giống như thể kết tinh của chờ đợi, ham muốn và thỏa mãn. Tôi nghe thằng cu tê dại đi từng đợt, tiếng con nhỏ rên mạnh hơn, bụng dưới đau đau. Sắp ra rồi! Tôi vừa tính rút ra để bắn ra ngoài, lại nghe con nhỏ hổn hển: 

– Nữa đi anh ơi! 

Là em ép anh đó nha – tôi thở dài nghĩ bụng. thằng cu không còn gì vướng mắc hùng dũng xộc vô thêm một lúc. Tiếng ư ử trong cổ con nhỏ đã biến thành tiếng nấc nghẹn từng đợt. Tôi ghì chặt vô mông con nhỏ, ưỡn con cu sâu thiệt sâu vào trong cô bé của. Thằng nhỏ co giật dữ dội một hồi, rồi bắt đầu xả súng. Thề có chúa, đây là một trong những lần tôi cảm thấy mình xuất tinh có thể bắn thủng tử cung của đàn bà. Từng đợt từng đợt bắn ra mãnh liệt như 

Gold Gatling Gun vậy. Con nhỏ cong lưng lên như thể bị nội thương. Hết đạn, tôi nằm lăn ra cạnh nhỏ, thở dốc như thể vừa một mình oánh lộn với mấy chục thằng. Con nhỏ cuộn tròn người lại, rúc vô ngực tôi, thì thầm: 

– Cái đồ quỷ, làm em muốn chết luôn nè! 

Tôi ôm con nhỏ vô lòng, ngước mắt nhìn lên trần nhà tối om om. Ngay giờ phút đó, tôi hiểu rằng cả cuộc đời mình, tôi sẽ chẳng thể nào quên được cái phòng kỷ luật tối om, đầy mùi ẩm mốc hòa quyện với thứ hương Hermes Kelly ma mị. Nhỏ ôm tôi chặt hơn, như muốn níu kéo từng giây phút ở gần nhau. Tôi cũng vậy. Tôi muốn cái khoảnh khắc này cứ kéo dài hoài và đừng bao giờ chấm dứt… 

Tiếng ồn ào ngoài sân vọng vào báo hiệu buổi ca nhạc đã hạ màn. Nhỏ luống cuống mặc bộ quần áo trại vô. Tôi ngó nhỏ mặc nguyên bộ đồ nam, lạ lẫm hỏi: 

– Ủa, sao em lại bận đồ ai vậy? 

Con nhỏ hí hửng khoe: 

– Là bộ đồ anh Ngọc đó. Ảnh kêu em mặc bộ đồ nam ra ngoài, búi tóc rồi lấy nón đội vô. Trời tối đâu ai nhận ra em đâu! 

Lão quỷ này thiệt tình chu đáo và ranh mãnh hết sức luôn. Tôi đang buồn vì sắp xa con nhỏ nhưng xém chút cũng bật cười. Con nhỏ bận đồ xong, xáp lại gần ôm lấy tôi thêm một chặp, thì thầm: 

– Em không bao giờ quên nổi bữa nay đâu! 

Tôi cũng ôm nhỏ thật chặt. Giờ nói thêm bất kì điều gì cũng đều là thừa thãi cả. Nhỏ ôm tôi một hồi rồi cũng đành buông tay. Tôi bước ra hành lang, thấy nhỏ lúi húi bước qua chỗ ông Nghĩa già bảo vệ, lí nhí: 

– Con cảm ơn chú. 

Ông Nghĩa cũng làm mặt tỉnh như không, nhẹ nhàng kêu con nhỏ: 

– Con thăm bạn xong rồi thì về đi ngủ đi nha. Để nó đó chú trông cho, không hụt kí nào đâu mà sợ. 

Con nhỏ đang ngượng ngùng, nghe giọng ổng giỡn tỉnh queo vậy cũng chắc cũng thấy đỡ quá xá. Tôi đợi nhỏ đi xa, bò bò lại gần ông già bảo vệ, giơ ngón cái lên với ổng một cái. Ổng cười phì, móc điếu thuốc ném tôi một nhát: 

– Thằng quỷ này, tao cũng chịu thua mày luôn đó! Tao làm đây 5 năm mà chưa thấy qua thằng nào số đào hoa cỡ mày đó con! 

Tôi cười he he, đón điếu thuốc của ổng, chui vô buồng gác chân lên tường nhả khói. Lại thêm một đêm mất ngủ nữa đây! 

Sáng sớm, tôi ngủ nướng tới tận giờ ăn sáng. Mang đồ ăn cho tôi bữa nay không phải là con nhỏ, mà lại là lão Ngọc mới kì! Lão ngó nghiêng vô trong hành lang, kêu tôi: 

– Dậy ăn sáng đi anh đại! Anh làm gì ngủ quên trời quên đất luôn vậy anh đại! Bịnh hả, ốm hả, lao lực hả? 

Giọng lão chói lói làm nguyên nửa cái trại phải ngoái lại nhìn. Xưa nay chưa thấy du đãng số má đi bưng đồ ăn sáng cho thằng nhóc tì bao giờ nha, lại còn kêu thằng nhóc là anh đại! Thiệt tình lão này giỏi món chọc quê người khác phát ớn luôn. Có điều, càng lúc càng thấy lão thân thương với mình hệt như anh em ruột vậy. Cái cách lão đối xử với em út như vầy, bảo sao ở ngoài xã hội đám đàn em sẵn sàng bán mạng vì lão mà không cần suy nghĩ tới một giây. Tôi nghe trong lòng cảm động ghê gớm, chạy ra tính ôm cổ lão một cái, nhưng sợ lão tưởng tôi biến thái đạp một cái bắn vô trong nên bỏ. Tôi nhe răng cười với lão một cái, chạy ra đón khay đồ ăn, kêu: 

– Ủa con nhỏ Mỹ Anh đâu mà để anh phải mang đồ qua đây vậy! 

Lão khịt mũi vẻ bất mãn: 

– Mày là cái thằng dại gái, nhìn thấy anh không lo hỏi tối ngày lo hỏi vụ con nhỏ Mỹ Anh. Nó đi may vá gì đó rồi, tao nghe nó nói vậy. Nè ăn đi, tao chạy đi tập thể hình chút! 

Nhìn cái tướng lão nghênh ngang đi xa dần, tôi nghe trong lòng ấm áp quá đỗi. Muốn la vọng theo một câu “Cẩn thận tạ đè nha anh”, nhưng may mà kìm lại được. Ngồi ăn sáng, lại nghĩ vẩn vơ hoài. Con nhỏ rảnh quá hay sao đi may vá chi vậy? Hay nó ngượng nên tránh mặt tôi hả trời? 

Xế trưa con nhỏ mới về. Cái mặt hồng lên vì ra nắng, con mắt nhìn tôi ánh lên vẻ hạnh phúc xen lẫn chút ngượng ngùng. Nhỏ bới cho tôi một bo cơm đầy tú hụ, chạy ra chỗ ông bảo vệ già nhõng nhẽo: 

– Con ngồi coi ảnh ăn được không chú! 

Ông bảo vệ già cũng chào thua con nhỏ luôn, la: 

– Hay tao bắt mày vô trỏng ở cùng nó, tha hồ coi ăn cơm nha! 

Nhỏ chúm chím cười, nhăn nhăn cái mũi: 

– Là chú nói đó nha! 

Nói xong nó dợm bước tính chạy vô thiệt. Ông bảo vệ già phát hoảng, la: 

– Nè nè, không có giỡn à nha! Đi ăn cơm đi con, mày tính phá tao hả? 

Con nhỏ cười khanh khách, liếc tôi thêm một cái, chu mỏ hôn gió về phía tôi một phát. Ông già Nghĩa ngó tôi, tặc lưỡi: 

– May là tao già rồi, không bị tụi bay chọc tới chết mất nha! 

Tôi cười khì, bưng bo cơm vô ngồi ăn. Con nhỏ bạo dạn dần với cuộc sống trường trại, nhưng ở nó vẫn có cái nhí nhảnh đáng yêu ghê. Tôi kêu ông già Nghĩa: 

– Thấy con nhỏ đó làm vợ con được không chú? 

Ổng gục gặc cái đầu: 

– Được quá đi chớ, tụi bay xứng đôi quá luôn đó. Có điều không biết gia đình con nhỏ chịu không? Mày phải ráng mà cai đi người ta mới dám gả con cho mày chứ! Nhà con nhỏ coi bộ cũng khá lắm, sức mấy chịu thằng con rể nghiện ngập cỡ mày! 

Tôi tò mò hỏi lại ổng: 

– Ủa sao chú biết nhà con nhỏ khá? 

– Trời đất, tao trông ngoài phòng khách mấy bữa, ba má con nhỏ đi mấy cái xe hơi mắc tiền lắm, đám bảo vệ cũng tán chuyện hoài à. Nghe đâu ông già nó làm kinh doanh lớn lắm đó con. 

Thiệt tình, nhìn cái cách con nhỏ ăn xài, tôi cũng hiểu phần nào về hoàn cảnh gia đình nhỏ. Nhưng nghĩ xa xôi mà chi, cứ sống cho yên ổn quãng thời gian trước mắt ở đây cái đã. Gia đình tôi cũng nề nếp, gia giáo, đâu có ngại gì ba cái vụ môn đăng hộ đối này. Ủa, mà mình có ý định cưới nhỏ từ bao giờ ta? 

Thiệt tình, cho tới tận giờ này, tôi vẫn không hiểu cái ý định cưới con nhỏ đó có phải là sự thật hay không? Tôi vốn là đứa ghét sự trói buộc, thích tự do long nhong, nhưng quả thật nếu như có một cơ hội, tôi vẫn luôn muốn có vợ là một thứ phụ nữ như con nhỏ. Ở nó có nhiều thứ khiến đàn ông say đắm, không hẳn chỉ vì cái vẻ bề ngoài hay những thứ phù phiếm nhìn ra ngay được. Có những thứ nhỏ, rất nhỏ nhưng khiến tôi xúc động tới tận đáy lòng. Đó là chuyện ba mẹ nó giàu – í lộn lại nói nhảm. 

Quãng 3 ngày sau, tôi mãn hạn kỷ luật. Kỷ lục về thời gian thụ án tại trại – với tội danh đánh cán bộ. Tính ra tôi nằm kỷ luật cỡ chỉ 10 ngày, quá hời so với vụ đấm được vào mặt một thằng đáng ghét, có một tối thiên đường với nhỏ và thêm nữa là số má tăng vòn vọt trong trại. Tay cầm bịch đồ, bước chân ra khỏi dãy kỷ luật, tôi thấy cái dáng mình hiên ngang giống lão Ngọc quá đỗi. Sau lưng còn có cả tiếng xì xào: “Anh Long đó, ảnh mới kỷ luật ra”. Có chút số má cũng không phải là chuyện dở à nha. 

Tôi mặc kệ những ánh mắt ngưỡng mộ sau lưng, chân đi 2 hàng tới tận cửa phòng. Lão Ngọc đang nằm khoèo trên giường, tay ôm cuốn truyện kiếm hiệp Kim Dung, bộ dạng chẳng thèm để ý tới cái gì trên đời hết trơn. Lão nghiện nặng mấy thứ này, rảnh là nằm dài ra đọc. Tôi cũng ghiền cái vụ truyện đó, thi thoảng hứng 2 anh em bàn luận truyện tới sùi cả bọt mép mới chịu thôi. Tôi hơi hồi hộp, không biết lão có lao xuống ôm mình thật chặt hay không? Rón rén bước lại gần giường lão, vỗ vai lão một cái rồi khoái trá đợi gương mặt lão ngạc nhiên và mừng rỡ khi thấy tôi. Lão quay đầu lại, tôi cười híp mắt lại, ngồi xuống giường lão. Nghe nguyên cái chân lão đạp trúng tôi muốn rơi ra khỏi giường, cái miệng lão la lớn: 

– Người hôi toàn mùi kỷ luật, không đi tắm đi ngồi nhe răng làm gì thằng nhóc ác! 

Thiệt tình, không còn lời gì để nói hết trơn. Tôi xách ca xà bông đi vô nhà tắm, vừa đi vừa lẩm bẩm. Tôi vô kỷ luật được chục ngày mà coi bộ trại cũng có nhiều lính mới quá ha. Cái đám học viên mới vô nhìn là biết liền, cái tướng đi khép nép, mắt đảo vòng vòng ngó trước ngó sau. Dọc đường đi tới nhà tắm, thấy phải cỡ chục gương mặt mới mẻ. Bộ ở ngoài đang có đợt truy quét tệ nạn sao – tôi nghĩ vậy. Thường khi nào thành phố làm căng, mấy tụi xì ke vô đây nhiều hơn hẳn. Tôi cũng mặc kệ tụi nó, vô nhà tắm xả nước một hồi cho đã. Trong kỷ luật, tắm ba cái xà bông trại vừa không thơm và khô hết da, giờ đụng vô cái lọ dầu tắm CK thấy người khoan khoái lạ. 

Đóng bộ căng đét, chải chuốt láng o, tôi ra ghế đá ngồi rung đùi hút thuốc, đợi con nhỏ Mỹ Anh về. Nó sáng nào giờ cũng theo xe ra ngoài đi may hết trơn, dù sao ra ngoài đường cũng có chút không khí xã hội, con nhỏ cũng đỡ buồn. Ngồi kế tôi là 2 cái mặt lạ hoắc còn đang đờ đẫn, chắc mới ra khỏi cắt cơn đang lảm nhảm về hàng họ thuốc men. Kể cũng ngộ, tụi này vô trại mấy ngày đầu chỉ có nói nhảm về hàng họ suốt ngày, còn vài hôm sau sẽ đổi tông nói toàn về gái. Tôi cũng quen nên chẳng thèm để ý, ngồi tập trung ngóng con nhỏ của tôi. 

Cửa trại vừa mở, cái xe 54 chỗ bự tổ chảng từ từ tiến vào. Tôi nghe trong lòng hồi hộp ghê. Không hiểu nhỏ Mỹ Anh vui cỡ nào khi thấy tôi ra ngoài. Chắc không “vui mừng” kiểu lão Ngọc à nha, nếu không dám tôi giết con nhỏ lắm đó. Thấy lục tục đám beo xuống xe, tôi núp vô cái lùm cây, tính đợi nhỏ ra hù một cái. Trên cái ghế tôi vừa ngồi, 2 chàng sảng thuốc cũng bật dậy, coi bộ cũng kích động à nha. Con nhỏ bước xuống, mặt mũi có vẻ vui vẻ. Nó quăng mớ đồ vô phòng, la: 

– Cất dùm em nha chị, em chạy qua kỷ luật chút! 

Tôi nghe xúc động dữ. Hóa ra ngày nào con nhỏ đi may về cũng ba chân bốn cẳng tới kỷ luật để thăm tôi. Thiệt tình muốn nhào ra ôm con nhỏ hết sức thì cái chân bỗng khựng lại. Một trong 2 anh sảng thuốc tiến ra phía con nhỏ, nói gì đó tôi nghe không rõ. Tôi tò mò, đứng lại coi rốt cuộc con nhỏ chơi với đám mới ra cắt cơn này từ hồi nào? Thấy thằng nhóc ác gãi đầu gãi tai ra bộ bối rối, con nhỏ thì mặt chán ghét thấy rõ, im im không nói gì hết trơn. Thằng nhóc trình bày thêm một hồi, thấy con nhỏ la như cháy nhà giữa sân trại: 

– Nói không đi cafe là không đi, sao anh lải nhải hoài vậy! Sáng chưa có uống thuốc hả? 

Tôi mém té ngửa. Con nhỏ của tôi sao dạo này cũng bà chằn dữ dội vậy! Thấy thằng nhóc mặt mũi sượng trân, đứng im không nói thêm được câu gì. Ba con beo già thích chí cười khành khạch, chỉ trỏ vô thằng nhỏ. Tôi mon men bước ra sau lưng nhỏ, kêu: 

– Vậy đi uống cafe với anh nha. Sáng anh có uống thuốc rồi đó! 

Nhỏ nghe tiếng tôi thì giật mình một tiếng, quay ngoắt lại phía sau. Nhìn thấy tôi, nhỏ “A” lên một tiếng rồi quên béng luôn chuyện đang đứng ngay giữa sân trại, nó nhào vô ôm tôi chặt cứng. “Ẩu à nha” – Tôi cũng hơi hoảng, nhưng lại thấy trong lòng ngọt ngào kì lạ. Đang muốn dang tay ôm lấy nhỏ, đã nghe một giọng nữ cao vang lên chói lói: 

– Mỹ Anh có muốn vô phòng bảo vệ nói chuyện không? 

Nhỏ giật mình, buông tôi ra cái rụp, làm mặt khổ quay qua nhỏ bảo vệ nữ: 

– Trời đất, thấy ảnh ra em mừng quá nên quên chứ bộ! 

Con nhỏ này thích nghi với đời sống trường trại nhanh dữ nha. Mới vô có hơn chục bữa mà nó trả giá được với bảo vệ luôn mới ghê. Con nhỏ bảo vệ nữ coi bộ cũng có cảm tình với nó, chỉ làm mặt nghiêm đe: 

– Chỉ lần này thôi đó nha Mỹ Anh! 

Con nhỏ lè lưỡi ra cái bộ dạng nhát ma, rồi quay qua tôi giục: 

– Đi anh, mình đi ăn trưa, em đói bụng quá rồi nè. 

Tôi thản nhiên nắm lấy tay con nhỏ, dắt nó đi nhong nhong giữa trại. Sau lưng, con nhỏ bảo vệ nữ lại tiếp tục la: 

– Long, muốn vô kỷ luật nữa hả? 

Đi cùng con nhỏ xuống nhà ăn, thấy mấy bà giáo vụ già cũng đang lụi cụi lấy cơm (Trại này cán bộ cũng ăn cùng bếp với đám học viên hết). Nhìn thấy tôi, bà giáo vụ già mừng rỡ la: 

– Ủa con ra kỷ luật rồi hả Long? 

Rồi bỏ bo cơm, chạy lại phía tôi dòm dòm coi bộ thân thiết lắm. Tôi nghe trong lòng cũng ấm áp lạ thường. Trong cái khung cảnh tù đày này, thứ quý giá và hiếm hoi nhất chính là tình người chứ chẳng phải điều gì khác. Bả dòm một hồi, vỗ vỗ lên vai tôi, kêu: 

– Nhìn vẫn còn ngon lành quá hen. Lát ăn cơm xong lên phòng giáo vụ nha con, cô có công chuyện kiếm con đó. 

Tôi dạ một tiếng gọn lỏn. Bả coi bộ hài lòng dữ, quày quả lấy cơm rồi đi thẳng. 

Con nhỏ không cho tôi đi lấy cơm. Nó bắt tôi ngồi im tại bàn, lăng xăng chạy đi lấy cơm, xuống căng tin mua mấy thứ đồ tôi thích ăn bày một đống tại bàn. Lão Ngọc lại gật gù: 

– Bữa nay như kiểu đón Việt kiều về nước nha! Kiểu này chắc tao cũng ráng kiếm bạn gái trong trại quá, nhìn mà phát thèm! 

Tôi xăng xái phát biểu: 

– Em thấy tướng anh với thím Trang là đúng hợp luôn đó anh Ngọc! 

Thím Trang là beo cỡ thời tiền sử tại cái trại của tôi. Bả cỡ 50 tuổi, gầy nhom, mặt lúc nào cũng trát nguyên lớp phấn dày cui. Bữa nào đi ăn cơm ngang qua bả tôi muốn bỏ bo luôn, bởi nhìn bả thấy phán ớn. Lão Ngọc nghe câu nói đó của tôi suýt nghẹn, trợn mắt kí đầu tôi một cái, mặc cho con nhỏ Mỹ Anh ở bên cạnh cười khúc khích. Sao đánh tôi ngang xương vậy chớ – thiệt tình tôi thấy không còn ai xứng đáng với lão hơn bả. 

Cơm trưa xong xuôi, tôi với con nhỏ lon ton lên phòng giáo vụ. Phòng giáo vụ cũng vừa cơm nước xong, mỗi người ngậm một cái tăm ngồi coi tivi, coi bộ nhàn nhã ghê. Thực ra, trong cái trại này nhàn và sướng nhất chính là đám giáo vụ, tối ngày chỉ lo nói chuyện với học viên, ổn định tâm lý cho tụi nó đỡ trốn trại và bày vẽ chuyện gì đó cho tụi học viên giải trí. Tôi bước vô cửa phòng, thấy nguyên một đám ánh mắt nhìn mình đầy trìu mến. Ông Bảo ngoắc ngoắc: 

– 2 đứa vô đây ngồi uống trà nè. 

Bà giáo vụ già cũng lăng xăng tới bàn làm việc, móc ra gói bánh ngọt đưa cho con nhỏ Mỹ Anh. Con nhỏ cười re, coi bộ quen với mấy vụ ăn hối lộ của giáo vụ dữ. Lại nghe giọng ông Bảo tỉnh rụi: 

– May mà mày ra sớm nha Long, tụi thầy ban đầu sợ trại xảy ra án mạng thì chết cả đám! 

Tôi ngẩn người. Cái gì mà có án mạng ở đây trời? Con nhỏ mặt đỏ phừng phừng, nhõng nhẽo la: 

– Thầy mà nói ra em nghỉ chơi thầy luôn đó! 

Cái con nhỏ này thiệt tình cũng liều quá xá luôn. Đe nghỉ chơi cả với giáo vụ mới ghê. Lão Bảo cười ha hả, sức mấy lão sợ con nhỏ nghỉ chơi: 

– Bữa mày mới bị bắt vô kỷ luật, con nhỏ này tối ngày lên giáo vụ ăn vạ, nó còn đòi tự tử nữa đó. 

Bà giáo vụ già nghe cũng tủm tỉm cười. Mặt mũi con nhỏ sượng trân, chúi đầu vô lưng tôi không dám ngó ra. Tôi nghe trong lòng ngọt ngào quá đỗi, vòng tay ra sau ôm nhẹ lấy con nhỏ. Đám giáo vụ cũng coi như không thấy gì hết, tỉnh queo ngồi uống nước. Bà giáo vụ già lại tiếp lời: 

– Thôi ra như vầy là tốt rồi. Tụi cô đang lo sắp tới Noel, không có ai phụ mấy vụ văn nghệ của trường. Nhỏ Mỹ Anh nó hăm nếu con không ra nó cũng không có tham gia, làm tụi cô mong con ra muốn chết luôn! 

Cái mặt con nhỏ áp vô lưng tôi nghe nóng phừng phừng. Thứ da mặt mỏng dính như con nhỏ bị đám giáo vụ cho 2 chiêu chí mạng nhảy dame x3 chắc cũng xém cháy vì mắc cỡ. Tôi kêu bà giáo vụ: 

– Giúp được phòng giáo vụ việc gì, tụi con cố hết sức được mà cô. Mấy thầy cô giúp tụi con quá trời rồi mà. 

Bả ưa nịnh dữ lắm, chỉ thấy cái mũi nở ra to thiệt to. Mắt bả híp lại, gật gù: 

– Vậy cô nhờ Long một chuyện nha. Con kêu anh Ngọc đi đánh guitar dùm trường được không? 

Tôi muốn á khẩu với cái đề nghị của bả. Lão Ngọc chơi guitar mùi mẫn có tiếng, nhưng trước giờ đâu ai dám kêu lão đi đánh nhạc cho mà hát. Hơn nữa, bài tủ của lão toàn nhạc tù, nhạc chế, không lẽ trại định tổ chức liveshow văn hóa phẩm độc hại sao ta? 

Trong trường trại, thứ không thiếu nhất chính là đám biết chơi đàn. 10 đứa từng đi cai, đi trại bét ra cũng có một vài đứa biết chơi nhạc cụ. Không guitar thì gõ bo, cá biệt có đứa chơi được cả organ và nhiều loại nhạc cụ khác. Tôi biết lão Ngọc chơi guitar cũng thuộc dạng số má ở trường trại, nhưng kiếm đại một đứa biết chơi đàn là được, cứ gì phải bắt lão đích thân chơi? Tuy nhiên cái vụ này lại có mắc mớ bên trong mà lúc đó, tôi không sao hiểu nổi. 

Thường thường, đám du đãng trong trại luôn phải giữ một bộ mặt trầm hết sức – đại loại anh đại phải có phong thái lạnh lùng giống như phim võ hiệp vậy. Chào họ – lạnh lùng gật đầu. Bới cơm cho – lạnh lùng ăn. Bực lên xáng vô mỏ – lạnh lùng đập lại chèm bẹp. Đám Nam Tàu, Hiếu mốc trong trại cũng vậy. Ngồi đâu là làm bộ như nhà hiền triết đang suy tính về lẽ nhân sinh, ít khi thấy giỡn với đám em út, nói chuyện thoải mái cũng không. Chính vì vậy, đám học viên mới kiềng và nể, không xáp vô nên đâu biết mấy lão nghĩ gì, tính gì. Thiệt tình cũng không trách họ được, du đãng mà suốt ngày cà rỡn, chọc tụi nhỏ, riết rồi sẽ bị lờn mặt, nói đám em út không có chịu nghe. Bởi vậy, dù họ không muốn nhưng cũng phải ráng giữ lấy “cái nét” du đãng mắc dịch của mình. 

Lão Ngọc nhà tôi không vậy. Style của lão là hòa đồng, không hay làm bộ. Lão cũng chẳng cần lạnh lùng hay trầm ngâm gì hết ráo, cái tiếng ác của lão ngoài giang hồ đủ làm chỗ dựa cho lão tung hoành không có vướng mắc nào tại cái trại nhỏ xíu này. Hơn nữa, cái cách đối xử của lão hiền lành nhưng có uy, đám em út lúc nào giỡn ra giỡn, làm ra làm chứ không lộn xộn. Mà tính lão rất ghét trò đu đeo, không ưa cái đám khoái dựa hơi kéo đàn kéo lũ theo lão chỉ vì cái tiếng. Bởi vậy, suốt quãng thời gian trong trại, lão cũng chỉ cần có một mình tôi và nhỏ Mỹ Anh là em út. 

Kể cũng tội cho đám nhỏ cùng phòng. Tụi nó nhóc con khoái coi mấy thứ phim ảnh, ca nhạc, nhưng tới khi lão nằm đọc truyện lại buồn thiu chui ra ngoài chơi hết. Lão không ưa ồn ào khi đang đọc sách, mà sách kiếm hiệp lão đọc cỡ 18 tiếng một ngày. Tôi bước vô phòng, lão vẫn nằm gác chân đọc truyện coi bộ say mê lắm. Rón rén bước lại, lấy trong túi ngực ra phong kẹo caramen đưa cho lão: 

– Ăn kẹo nè anh Ngọc! 

Lão có cái tật như con nít là khoái ăn kẹo. Ba cái lúc đọc truyện lại càng khoái dữ. Thiệt tình, giang hồ số má khoái ăn kẹo – tôi mà kể chuyện này ra ngoài chắc lão cũng mất số luôn. Lão cầm phong kẹo, bóc một cái đút vô mồm, lim dim đọc tiếp. Tôi thấy bực à nha, mất công mua kẹo về dụ mà lão cầm tỉnh bơ, không thèm nói với tôi một câu cảm ơn cho có. Tôi leo luôn lên giường, ngồi chồm hỗm: 

– Đấm lưng không anh Ngọc? Vừa nằm đọc vừa đấm lưng nha! 

Lão quay mặt lại, ngó tôi đầy vẻ nghi ngờ: 

– Mày lại tính kêu tao làm gì, đúng không? 

Lão này đúng là con quỷ mà. Tôi làm mặt khổ, kêu: 

– Trời đất, làm gì có cái vụ đó. Anh giúp em bao nhiêu việc rồi, em làm vầy không được sao? 

Lão nghe có vẻ yên tâm, xoay cái lưng lại tiếp tục đọc, kêu: 

– Vậy thì được. 

Tôi đấm nhè nhẹ vô lưng lão. Lưng này đi massage chắc mấy con nhỏ đấm bóp nhìn cũng muốn xỉu luôn. Ngoài cái hàng chữ vênh váo: vô địch khám lớn, lão còn xăm nguyên cái thuyền buồm bự thật bự, đen thui, nhìn qua hao hao giống tàu hải tặc trong phim vậy. Đám giang hồ Bắc xăm trổ cũng khác nhiều so với dân Nam, thường sau lưng sẽ là một điển cố nào đó của Tàu: Tam anh chiến Lữ Bố (Trương Phi, Quan Vân Trường, Lưu Bị đánh với Lữ Bố), lãng tử hồi đầu (hình cha thư sinh bước một chân lên thuyền, mặt ngoảnh lại), một tay che trời (cái bàn tay quỷ vươn lên nắm lấy mặt trời), long tranh hổ đấu (rồng hổ oánh lộn) hoặc các hình bự, có ý nghĩa đàng hoàng. Tôi cũng khoái xăm trổ lắm, nhưng như kiểu có duyên cớ gì đó, mỗi lần nằm xuống tính xăm lại bị hoãn, giờ trên người vẫn trắng bóc. Khi tới tuổi trưởng thành hơn, nghĩ về mấy vụ xăm trổ lại thấy may. Dẫu sao, thứ đó có đẹp, có ngầu nhưng khi dính vô trên người, muốn bỏ cũng không có được… 

Tôi lại làm bộ trầm trồ: 

– Tướng anh Ngọc đẹp quá ha, hình xăm cũng ngầu một cây! 

Cái này hố à nha. Khen tướng lão đẹp khác gì chọc tức lão. Cái cùi chỏ lão cho ngay một phát vô mạng sườn tôi: 

– Thằng nhóc quỷ, chọc tao hả? Có chuyện gì thì nói nhanh, khỏi giả bộ đi! 

Tôi cười trừ, ngồi xuống cạnh lão làm mặt ngoan: 

– Thật ra thì cũng có chuyện em tính nói với anh nhưng mà ngại không biết nói sao nữa! 

Lão tỉnh bơ xoay người lại: 

– Bởi vậy nên mày mang kẹo dụ tao, phải không? Tao biết mà, tự dưng thấy mày tốt đột xuất tao cũng nghi nghi. 

Tôi liếm môi: 

– Thật ra thì cũng không phải chuyện của em. Mấy bà giáo vụ biết anh chơi đàn đỉnh cao luôn, muốn mời anh đợt này tham gia văn nghệ chút để các bả nở mày nở mặt nhưng không có dám kêu anh, nhờ em qua nói đỡ. 

Đời ai cũng khoái nghe nịnh hết trơn hết trọi. Lão Ngọc cũng không phải ngoại lệ. Lão nghe khen “chơi đàn đỉnh cao”, rồi giáo vụ cũng kiếm thằng nhỏ tới năn nỉ, trong lòng cũng khoái tới nở hoa luôn, nhưng mặt ngoài vẫn làm bộ lạnh te: 

– Mắc mớ gì đến tao? Tại sao tao phải đi tham gia cái văn nghệ khỉ gió đó? 

Chất của du đãng đỉnh cao là nắm thóp được du đãng đỉnh thấp, du đãng đỉnh thấp lại nắm cổ được đám du đãng tép riu. Cái vòng luẩn quẩn ấy tôi không có biết, nhưng đảm bảo đám giao vụ khôn hơn nghiện biết thừa. Lão Ngọc nhà tôi mà tham gia mấy cái vụ này, đâu dễ gì lão chịu đi một mình. Nam tàu và Hiếu mốc – 2 du đãng cộm cán của trại được lão phân công gõ bo và chơi đàn đệm, bởi lão đâu có tính solo như kiểu Ưng Hoàng Phúc. 2 nhà du đãng hiền triết lại thộp cổ đám đàn em biết văn nghệ đi theo mình cho đỡ … quê độ. Mấy thầy cô trong phòng giáo vụ mém xỉu tại chỗ khi thấy 3 gương mặt du đãng cô hồn khét tiếng của trại hung hăng bước vô … đăng ký tiết mục văn nghệ. Thiệt tình, tính mấy ổng cũng ham vui, suốt ngày làm mặt trầm đâu có dễ chịu chút nào. Hơn nữa, phàm là người có chút tài lẻ, ai cũng khoái được biểu diễn và hò hét ca ngợi hết trơn. Nam tàu gõ bo một cây, thi thoảng cao hứng ổng đệm cho ông Ngọc đàn bá cháy luôn. Hiếu mốc mặt mũi lầm lì nhưng móc guitar cũng có số, có điều trước khi ông Ngọc vô chưa khi nào thấy ổng đàn kiểu liveshow trường trại, chắc sợ … mất số. Có điều, du đãng bự nhất trại cũng tham gia thì còn ngại cái gì nữa chớ! 

Mà cũng tội nghiệp mấy người phòng giáo vụ. Thấy 3 cha nội bước vô, đám giáo vụ lăng xăng bưng nước mời như thể có phái đoàn của thành phố ghé thăm. Không nịnh cũng không ổn, bởi ở thứ trường trại này, tiếng nói của họ có khi còn lớn hơn của nguyên đám cán bộ cộng lại. Thứ dữ như ông Ngọc hay Nam tàu, nếu đứng lên kêu … phá trại chắc nguyên cái trại nhỏ xíu này cũng tanh bành. Bởi vậy, đám cán bộ cũng biết đường mà nhường mấy ổng một cây, có chuyện gì cũng mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện. 

Tới phần chọn tiết mục, đám giáo vụ cũng thiếu điều quỳ lạy ổng. Hỏi Ngọc tính hát bài nào để ban nhạc chuẩn bị, ổng làm bộ suy nghĩ một hồi, kêu: 

– Bài “Đêm 30” có được không? 

Bài này lạ à nha. Đám giáo vụ nghĩ nát óc không ra bài nào có cái tựa vậy, đang bối rối thì lão kêu: 

– Nó như vầy nè! 

Rồi gân cổ ca: 

– Ba mươi, đêm pháo giao thừa, con nằm trong chốn lao tù. Trại giam, bốn bức tường cao, con phân vân biết trốn sao … 

Nguyên đám du đãng cười rần rần. Mặt lạnh như Hiếu mốc cũng phải nhếch mép lên. Lão này sao không đi đóng hài, đi làm du đãng chi uổng quá vậy trời. Nhìn mặt mấy bà cô phòng giáo vụ méo xẹo, tôi đành chạy qua kêu ổng: 

– Trời hát nhạc đó sao mà diễn anh Ngọc! 

Lão trợn mắt kêu: 

– Nhưng đó là bài tủ của tao, không hát bài đó tao hát bài gì? Hay hát “Chim sẻ và đại bàng” nha? 

Tôi cũng thua lão luôn. Nhưng cũng hên là còn có người trị được lão. Con nhỏ Mỹ Anh từ đâu chạy vô, bám tay nhõng nhẽo: 

– Anh Ngọc hát mấy bài nhạc vàng đi mà. Anh hát mấy bản đó hay quá trời hay luôn, đi nha anh, nha anh! 

Cái “nha anh” của con nhỏ kéo dài tới lần thứ 3 thì lão du đãng mắc dịch cũng chịu thua con nhỏ luôn. Thiệt tình, vậy mà cứ luôn mồm kêu tôi là “dại gái”, lão cũng dại nguyên cây. Chốt lại, lão sẽ ca một bản nhạc vàng, Hiếu mốc đàn và Nam tàu chơi bo. Du đãng band rốt cuộc rồi cũng hình thành. 

Tôi và con nhỏ cũng tham gia thêm mấy tiết mục tầm bậy, dù biết chắc dưới sân có bao nhiêu hoa cũng sẽ không tới lượt tụi tôi mà sẽ được sắp hàng tặng cho band Tam ca du đãng, kể cả khi các lão hát sai nhạc từa lưa. Không tặng, mai mốt gặp bị đập thì cũng mệt à nha. 

Buổi chiều trước khi văn nghệ diễn ra – cũng là chiều Noel luôn, đám giáo vụ mời cơm học viên tham gia văn nghệ để lấy khí thế. Cái vụ này cũng là một điểm đặc biệt tại trại tôi, bởi theo tôi biết rất ít nơi cán bộ mời học viên ăn chung như vậy. Tất nhiên không thể mời hết, ông Bảo chỉ nhắn tôi kêu lão Ngọc, bộ đôi Nam tàu và Hiếu mốc, thêm con nhỏ Mỹ Anh và một con nhỏ làm chân trang điểm khác lên phòng giáo vụ ăn cơm. 

3 lão du đãng được mời cơm coi bộ cũng phấn khởi à nha. Nói gì thì nói, ăn cơm trại riết đổi sang cơm đời cũng thấy ngon chứ bộ. Chưa kể, mới bước vô, lão Ngọc đã nhìn chằm chặp vô bình rượu của ông Bảo. Ông giáo vụ già biết ý, dù tiếc đứt ruột nhưng cũng ráng tươi cười, rót đầy vô ly của 3 lão. Ai dè, lão Ngọc làm một câu khiến ổng té ngửa: 

– Trời đất, sao lại để thầy rót rượu mời tụi tôi được. Ba cái vụ này thầy cứ để tôi. 

Nói xong tỉnh bơ thò tay ra nắm lấy chai rượu. 2 lão du đãng kia thấy vậy mặt mũi cũng tươi như hoa. Trong trại này, rượu là đồ hiếm ngang với ma túy, hơn nữa đám chơi xì ke thường thích cái cảm giác được phê, được lâng lâng. Không có hàng thì rượu cũng ổn quá đi chứ! Lão Ngọc làm chủ xị, cùng 2 lão kia chén chú chén anh một hồi, chai rượu không còn lấy một giọt. 

Nhìn lão Ngọc đi liêu xiêu lên sân khấu, tôi thiệt tình cũng chỉ biết trông chờ vào chúa lòng lành. Rượu vào, lão hứng lên có khi kêu học viên phá trại không chừng. Chưa tính 2 cha du đãng mặt mũi cũng đỏ gay đỏ gắt, một ôm bo một ôm đàn như chuẩn bị đi đánh lộn chứ biểu diễn gì trời. Đám học viên đang lộn xộn ở dưới, thấy 3 bóng hình kinh tởm bước lên sân khấu liền im bặt. Nhìn mấy bà giáo vụ mặt mũi tái nhợt, tôi cũng thấy áy náy quá đỗi. Nhưng lỗi một phần cũng là ở các bả, ai biểu kêu lão trời đánh kia tham gia biểu diễn làm chi! 

Chỉ thấy Hiếu mốc dợt đàn một nhịp, tiếng hoan hô nịnh đầm đã vang lên khắp bốn góc trại. “Trong đám vỗ tay này, dễ chừng tới 3/4 là lính ổng” – Tôi đoán vậy. Nam tàu cũng hứng chí đập bo một lượt, nghe âm thanh cũng ổn lắm à nha. Tiếng vỗ tay lại vang lên ào ào. “Lính Nam tàu cũng đông dữ” – Tôi chép miệng. Thiệt tình, mấy đứa này cũng không có cơ hội để nịnh đầm đàn anh lộ liễu như vầy nếu họ không lên biểu diễn đâu nha. 

Thấy Hiếu mốc quay qua ông Ngọc, nói nhỏ gì đó. Tôi nghi đang bàn chuyện kêu gọi học viên phá trại lắm nha. Thấy lão Ngọc gật gù gì đó, cái bộ dạng nửa say nửa tỉnh trông chẳng có nửa điểm nào giống nghệ sỹ hết trơn. Lão cầm lấy micro, hắng giọng một cái. Tim tôi đập lô tô luôn. Lão mà lớn tiếng la: “Anh em đâu, phá trại đi về chơi Noel!”, dám đám này lao ra bóp cổ bảo vệ rồi đạp đổ cổng trại lắm. Đang còn run rẩy thì nghe cái giọng lão vang lên trong loa: 

– Anh em ổn định trật tự, ngồi ngay ngắn chuẩn bị nghe ca nhạc nào! 

Lão này thời đi tù từng làm tới thi đua của trại (trong trại tù ngoài Bắc, thi đua của trại chỉ có 1, là giang hồ có số má bậc nhất, chuyên quản lý phạm nhân thay quản giáo) nên nói năng hệt như nói với … đám tù vậy. Thấy đám học viên đang nhộn nhạo im re. Tôi cũng muốn nín thở. Ngó qua mấy bà giáo vụ, thấy mấy bả đang ôm ngực. Cũng hên mấy bả sức khỏe tốt, chứ ba cái vụ này dễ bị đột quỵ lắm nha. 

Cái giọng lè nhè của lão lại vang lên: 

– Bữa nay anh em muốn nghe nhạc tù hay nhạc thường nào? 

Tôi biết mà! Lão quỷ này lại dở chứng, thiệt khổ không để đâu cho hết. Đã vậy, đám học viên bên dưới chẳng thèm để ý tới gương mặt méo xẹo của đám bảo vệ, đồng thanh hô lớn: 

– Nhạc tù đi anh! 

Anh giết em đi anh Ngọc ơi! Tôi ngó mấy đôi mắt hình viên đạn của đám giáo vụ mà lòng thầm than một tiếng đau khổ. Ai dè lão quỷ nghe xong, giơ cái tay ra hiệu im lặng rồi nói tiếp: 

– Nhạc tù thì là tủ của anh rồi, có điều bữa nay anh hát nhạc tù xong anh sợ không yên ổn. Có 2 đứa nhóc ác nó hăm nếu anh hát nhạc tù bữa nay, mai nó cúp cơm anh. Bởi vậy, anh em chịu khó nghe nhạc vàng một bữa! 

Nguyên đám học viên cười rần rần. Tôi cũng cười mà là … cười khổ. Ánh mắt của lão đưa về phía tôi và con nhỏ Mỹ Anh, hàng trăm ánh mắt đám học viên soi chòng chọc vô 2 đứa nhóc ác dám hăm cắt cơm anh đại. Tôi thiệt tình quê không để đâu cho hết. Kêu lão lên hát, lão lại lên tấu hài mới thiệt là bực bội. 

Tiếng đàn guitar vang lên từ đôi tay Hiếu mốc khiến đám học viên im bặt. Hồi nào vào trại tới giờ, tôi mới thấy Hiếu mốc cầm đàn chơi trước nguyên đám đông. Nhưng quả thật, ổng chơi đàn nghề thiệt. Tiếng đàn cất lên giữa cái không gian im ắng có sức truyền cảm tới lạ lùng. Nam tàu cũng bắt đầu gõ bo. Thứ nhạc cụ trường trại cũng cất lên những âm thanh đặc biệt của riêng nó, hòa cùng tiếng đàn bập bùng tạo thành thứ hợp âm không có ở bất kỳ thứ sân khấu ca nhạc nào. Lão Ngọc cũng cầm lấy mic, cái chất giọng nhừa nhựa, buồn buồn của lão cất lên: 

– Lời đầu năm ba viết cho con 

Trên quê hương khói lửa rã mòn….. 

Sau này về với xã hội, thi thoảng hứng chi đi coi liveshow của mấy đám ca sỹ tiếng tăm, tôi cũng chỉ thấy không khí bị nổ tung cỡ như khi lão Ngọc cất tiếng hát là cùng. Phần vì tò mò với màn trình diễn của 3 nhân vật tiếng tăm, phần vì thực sự lão ca bản đó quá hay, cái không gian im ắng như bị xé toạc bởi tiếng vỗ tay, hú hét. Mấy bà giáo vụ già tay cũng đã buông khỏi ngực, ánh mắt hướng về lão ngập tràn vẻ biết ơn. Biết ơn lão đã tha mà không có quậy trại! 

Phần trình diễn của tam ca du đãng vừa kết thúc, tiếng hò reo vang lên quá trời. Mấy tay bảo vệ, quản lý gương mặt cũng giãn hẳn ra. Mấy cha bảo vệ già coi bộ còn trầm ngâm xúc động, lặng đi không nói nên lời. Biểu hiện của khán giả như vậy, tới cỡ Micheal Jackson còn âm thầm sung sướng chớ nói chi 3 lão nghệ sĩ nửa mùa này. Lão Ngọc cúi đầu xuống chào khán giả, coi bộ say quá tưởng mình là ca sỹ thiệt hay sao trời. Đám học viên bắc tay vô miệng, la chói lói: 

– Tiếp đi ba anh ơi! 

– Em thần tượng anh quá, anh Ngọc ơi! 

Cái lão này coi bộ rượu vào dễ dụ à nha. Chỉ thấy lão làm bộ như cảm kích, vớ cái micro, chép miệng: 

– Tính hát một bài rồi đi xuống, mà anh em nhiệt tình thế này anh đành phải tiếp nhận thôi. Trong không khí đêm Noel tưng bừng như thế này, anh biết nhiều đứa ở đây xa bồ, xa vợ, chắc cũng tủi thân và cô đơn lắm… 

Tôi hơi bất ngờ nha, rượu vào không ngờ lão trở nên tâm lý và tình cảm như là người khác vậy. Lại nghe cái giọng lè nhè của lão tiếp tục: 

– … bởi vậy anh và Nam, Hiếu sẽ gửi tới các em một nhạc phẩm vui tươi hơn. Mọi người đồng ý không? 

Đám học viên lại vỗ tay rào rào. Mặt lão tỉnh bơ, quay qua Hiếu mốc, nói vọng vào micro: 

– Hiếu chơi cho anh bản “Đồi thông hai mộ” đi em! 

Nguyên đám học viên té chúi nhủi. Tiếng cười rần rần vang lên khắp sân trại. Đám giáo vụ cũng nhịn không nổi, mấy bà có máu nhột ôm lấy bụng mà cười. Hiếu mốc cũng cúi gằm đầu, cái vai rung rung kiểu nín cười mà không có nổi. Con nhỏ Mỹ Anh cười hết cỡ, tay níu chặt lấy áo tôi, cái bụng gập cả xuống. Thiệt tình, tôi cũng phục lão quỷ này quá xá. Đêm Noel tưởng chừng buồn chán ở trại, không dè lại là một đêm vui tới nín thở đối với đám học viên. Có điều, chỉ tội cho đám học viên đăng ký hát sau tam ca du dãng. Mất công trang điểm đẹp thiệt đẹp, áo quần xúng xính, ai dè bị lão cướp sân khấu tới gần hết cả đêm. Nam tàu hứng lên còn ca luôn một bản tiếng Hoa, giọng khỏe khoắn cao vút. Hiếu mốc cũng góp một bản đàn não nùng, nghe hay tới giật mình. 

Xem tiếp phần 6: NHỮNG MỐI TÌNH TRONG TRẠI CAI NGHIỆN

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.