15 Th11
3:55

(P5) Người tử tù đặc biệt

Kiên vội chào ông kia và ngồi xuống cùng với Dũng. Dũng biết ý liền xin phép ra ngoài để có chút việc. Thực chất là Dũng để Kiên nói chuyện với ông chủ của mình. Qua câu chuyện, Kiên biết ông chủ tên là Cường. Biệt danh mà xã hội hay gọi là Cường râu. Cường có một thế lực khá lớn ở Ý Yên. Chuyên tổ chức các sòng bạc ngầm, sóc đĩa cho những tay chuyên cờ bạc toàn miền Bắc này. Ngoài ra Cường rất có thế lực với các lượng lượng chính quyền ở Nam Định. Chính vì thế các sòng bạc của Cường luôn đông khách và không bao giờ bị sao cả. Đúng như nhìn con người Cường thì Kiên mới biết. Một con người khôn ngoan, sắc sảo và đa mưu túc trí. Mọi sự việc luôn suy nghĩ thấu đáo trước khi làm việc. Dưới tay của Cường có rất nhiều đàn em xã hội có thể sống chết vì Cường. Nhưng Cường luôn chọn giải pháp là hoà bình và vui vẻ để tồn tại. Có những người ngày trước đối nghịch với Cường, cũng chống đối và phá hoại Cường, nhưng khi Cường thắng thế thì Cường lại quay lại giúp đỡ và kết nạp. Chả thế mà nói đến Cường, dân anh chị xã hội luôn nể trọng. Một con người đa mưu, không dùng giới đao búa để triệt hạ đối phương. mà dùng chính những lý trí để làm ăn.

Nói chuyện với Cường, Kiên đã biết Cường đã bảo lãnh cho Kiên không phải chịu sự quản thúc ở địa phương. Chính Dũng hôm đưa Kiên ra công an xã đã ở đấy điện thoại cho Cường và Cường đã bảo lãnh cho Kiên. Đồng thời Dũng cũng đã đưa một khoản tiền cho người trưởng công an xã đấy để hối hộ cho vụ việc của Kiên. Chính vì thế, lúc này Cường chính là ân nhân cứu Kiên. Nếu theo những gì Cường nói thì Kiên có một nhiệm vụ đi theo Dũng để xem các chiếu đánh bạc là chính. Không phải làm gì. Kiên giật mình. Tại sao lại có một công việc nhàn hạ thế. Không phải là gì mà vẫn có tiền. Nhìn thấy Kiên đang suy nghĩ, Cường nói:
– Chú thống nhất với cháu thế nhé. Có gì cứ hỏi Dũng. Nó sẽ giúp cháu bắt đầu công việc. Còn nội dung công việc thế nào thì cháu phải chủ động với Dũng. Còn đây là chút tiền, cháu cầm về đưa cho mẹ để lo việc nhà. Đừng để mẹ cháu phải lo. Còn hai em cháu ở nhà nữa. Mình làm anh phải có trách nhiệm cháu ạ. Nhất là lúc này. Cháu đang đứng trên một cương vị là người anh cả, lo lắng cho cả gia đình. Còn việc học, cháu cứ tiến hành bình thường. Chỉ có thời gian nào cháu học xong đi làm với Dũng. Dũng sẽ hướng dẫn cách thức cháu làm dần dần. Rồi về sau, cháu sẽ quen công việc mà không cần Dũng nữa. Lúc đấy, cháu sẽ chủ động cho công việc của mình.

Kiên không biết nói gì. Nhận lấy gói tiền mà Cường đưa cho Kiên. Kiên chỉ nó lí nhí cảm ơn. Sau đó thấy Dũng vào, Cường vội chào cả hai và lên phòng. Còn Dũng, nó cười khỉnh. Nhìn mặt nó bây giờ sao ghét thế, vẫn cái nụ cười như vậy. Không thể thay đổi được. Dũng đưa Kiên về nhà và căn dặn những điều mà Kiên phải thực hiện sau này, Quả thực, đây là lần đầu tiên trong đời Kiên được cầm một số lượng tiền lớn đến như vậy. Kiên mừng thầm mà không biết rằng công việc mình sắp tham gia nó nguy hiểm như thế nào. Nhưng trước mắt, với Kiên là một tương lai sáng lạng. Kiên thầm cám ơn Dũng. Về sau Kiên mơí biết rằng, việc Kiên gặp Dũng tình cờ cũng là chủ ý và sự sắp đặt. Chính Dũng biết tin Kiên như vậy nên đã chủ động đến để gặp Kiên và nói lời đề nghị đấy cho Kiên biết. Cũng chính sau này, Kiên mới hiểu đấy là cả một nghệ thuật tìm người của Cường. Cường luôn tìm những con người như Kiên để ban ơn. Tạo ra một ơn huệ để từ đấy có thể khai thác và điều khiển Kiên. Chứ không phải riêng gì Kiên mà có rất nhiều người giống Kiên. Nhưng lúc này, Kiên chưa thể biết điều đấy. Với con người mà chưa bao giờ thoát ra khỏi ngôi làng nhỏ bé ở vùng quê Hải Ninh đấy thì sẽ không bao giờ hiểu rằng. Tất cả là một cạm bẫy. Một cạm bẫy chết người cho những con người có lòng tham về tiền.

Dũng đưa Kiên về nhà và nói qua cho Kiên biết những công việc sẽ tiếp tục như thế nào. Bắt đầu từ tuần sau, Kiên sẽ đi cùng Dũng để biết những cách thức làm việc. Với Kiên, đấy là điều mà Kiên thích nhất. Đúng thật, khi con người ta chưa biết về giá trị đồng tiền thì con người sẽ thờ ơ với chính nó. Nhưng khi cuộc sống bon chen bắt con người phải chấp nhận đối mặt với đồng tiền thì chính đồng tiền làm con người phải khao khát được nó. Chính vì thế, lúc này, Kiên bắt đầu thay đổi để biến mình thành một cỗ máy kiếm tiền. Một cỗ mát thực sự như chính công việc của Kiên vậy.

Ngày đầu tiên Kiên cùng Dũng đi làm việc. Dũng bảo Kiên và đưa cho Kiên một cục tiền khá lớn. Cả hai ngồi ở nhà Cường và nói chuyện, Cường xuống nói chuyện với cả hai:
– Hôm nay, Dũng và Kiên lên Thành phố để vào sới bạc của Hùng Chó nhé. Với số lượng tiền này, Kiên và Dũng cứ thoải mái đánh bạc. Nhưng nhớ là phải đánh bạc. Chứ không tiêu và việc gì. Cố gắng phải thắng. Thua thì thôi. Thắng thua ở đây không quan trọng. Còn Kiên, nếu xong việc đến thẳng nhà chú nói tình hình nhé. Còn Dũng, không phải qua, cứ làm những việc mà chú đã trao đổi trước.

Kiên thầm cười trong bụng. Sao một công việc như vậy mà đơn giản thế thôi? Liệu có gì không? Chứ đánh bạc, nhất là sóc đĩa thì có gì đâu mà phải học. Kiên buồn cười định hỏi Dũng, nhưng nghĩ lại có hỏi cũng chả giải quyết được việt gì nên cùng Dũng chuẩn bị lên thành phố Nam Định. Mục đích đầu tiên là vào một sới đánh bạc của Hùng chó. Một trong những trùm XHĐ ở Nam Định, chuyên bảo kê cho việc mở các sòng bạc và bảo kê khai thác khoáng sản. Hùng chó nổi tiếng với những phi vụ đánh bạc trên sông. Những loại khách của Hùng chó luôn được phân ra làm nhiều tầng lớp. Nhưng cơ bản chỉ chia ra làm 3 loại: Loại đầu tiên là tầng lớp tiểu thương, có tiền để đánh bạc. Loại thứ hai là quan chức nhà nước có tiền đi đánh bạc. Và loại cuối cùng là những thành phần khác, không rõ lai lịch nhưng được sự giới thiệu của người quen để đi đánh bạc. Lúc này, Kiên nằm trong loại được sự giới thiệu của người quen để đi đánh bạc.

Hôm nay, ăn mặc chỉnh tề, quần áo gọn gàng, Kiên đi cùng Dũng lên thành phố Nam Định để vào sới của Hùng chó oánh bạc. Sới này, hôm nay được Hùng chó bố trí nằm ở khu khu khá biệt lập nằm ở con phố Hàng Cau, gần bờ sông. Đúng như đã hẹn, Dũng chỉ đưa Kiên đến đầu đường và căn dặn Kiên một số việc. Điều quan trọng là Dũng giới thiệu Kiên để Kiên được vào với bạc. Kiên làm như đúng những gì Dũng nói, đóng vai một người đi đánh bạc. Mà Kiên đi đánh bạc thật chứ có giả đâu.

Sau khi xác nhận là người đã được giới thiệu, đám chim lợn của Hùng chó cho Kiên qua vòng bảo vệ ban đầu để vào vòng trong của chiếu bạc. Kiên quan sát, ở xung quanh lúc này là toàn hàng nước ngồi ven đường. Xa xa là một số cánh xe ôm đỗ đợi khách. Nếu theo những gì Dũng nói thì toàn bộ những người khu vực đấy đều được Hùng chó chả công rồi. Tất cả điều có nhiệm vụ cảnh giới cho Hùng chó. Nếu bất lỳ có động tĩnh nào là truyền nhau để giải tán sới bạc. Còn thông tin với nhau chủ yếu bằng ám hiệu. Một tuyến phố ngắn như rất nhiều hàng nước buổi tuối. Do vậy, hiệu lệnh ra hiệu với nhau chủ yếu bằng ám chỉ của tay. Những con bạc đến được xác định để phương tiện một nơi khác và đi bộ đến đấy. Kiên cũng thế, lững thứng bước vào khu vực dành cho các con bạc đang sát phạt nhau. Bên ngoài có rất nhiều bảo vệ thuộc dân xã hội ngồi ngoài. Sau khi kiểm tra cụ thể Kiên, Kiên được vào đánh bạc. chỉ có điều bọn bảo vệ ngờ ngờ Kiên do Kiên còn trẻ quá, mặt ngu ngơ nên chúng có vẻ ngờ ngờ. Thường thì những con bạc đến đây để khát mác thì toàn các thành phần lão làng, bươn chải cuộc sống. Nhưng đằng này, Kiên lại khác, ngô nghê. Nhưng vì có giới thiệu nên bọn chúng không để ý lắm. Dù sao cũng là một con bạc. mà con bạc nào mới đầu chả vậy, đều ngô nghê cả. Có ai là ranh mãnh được ngay đâu.

Chỗ đánh bạc là một nhà hai tầng, diện tích khoảng 200 m2. Chúng được đấu thông các nhà với nhau. Số người trên chiếu bạc khá đông, Kiên không để ý hết. Nhìn thấy các chiếu riêng, Kiên chọn cho mình chiếu đánh sóc đĩa. Vì dù sao, đầu tiên là Dũng cũng bảo chỉ cho đánh sóc đĩa. Ngồi vào đánh sóc đĩa có khá nhiều người xung quanh. Nhà cầm cái là chủ sòng. Lúc này, Kiên bắt đầu để ý đến cách người ta đặt cửa. Ngồi nhìn một lúc, Kiên đặt đại cho mình một cửa với sống lượng tiền nhỏ. Vì chiếu bạc này chỉ dành cho các con bạc nhỏ nên chủ yếu dùng tiền mặt đặt tại chỗ, chứ không quy đổi. Lần đầu tiên, Kiên đã trúng. Kiên reo lên sung sướng. Và canh bạc đỏ đen bắt đầu đến với Kiên. Thua và thắng trong một thời gian, chỉ trong vòng gần 1 tiếng đồng hồ, Kiên đã thua hết số tiền mà Cường đã đưa. Không còn cách nào, Kiên đành đứng dậy khỏi chiếu bạc. Chỉ có điều Kiên để ý những con bạc vẫn tiếp tục lào vào để sát phạt nhau. Tiếng cười, tiếng hét sung sướng, tiếng nói ầm ĩ vang cả khu vực. Còn Kiên, mặt bần thần đi ra khỏi nơi đánh bạc. Kiên đi bộ ra khu vực gần bờ sông, ngồi đấy để đợi Dũng đến đón. Thấy lâu quá, không thấy Dũng đến, Kiên vội bắt xe ôm đi thẳng về nhà Cường. Kết thúc một buổi đánh bạc. Đây là lần đầu tiên Kiên đi đánh bạc thực sự. Vì mọi lần ở các hội làng, xã, thanh niên làng luôn tổ chức đánh bạc, Kiên chỉ nhìn vì không có tiền tham gia. Lần này, với số lượng tiền khác lớn. Với sô tiền đấy, Kiên có thể nuôi hai em ăn học cả năm, nuôi cả gia đình Kiên. Nhưng chỉ với một tiếng đồng hồ thì đã không còn. Có thắng, có thua. Thế mới biết con người khi đã ngồi vào chiếu bạc thì cái cảm giác đỏ đen đã lấn át ý thức. Để từ đó, họ không còn lý trí và tỉnh táo khi tham gia những canh bạc đỏ đen đấy.

Anh xe ông đưa Kiên đến nhà Cường. Kiên xuống xe và gõ cửa. Cảm giác đợi Cường ra mở cửa nó làm Kiên hơi ngại. Chưa bao giờ Kiên rơi vào trường hợp như thế này? Kiên suy nghĩ mãi. tại sao Cường lại cho Kiên một khoản tiền lớn thế để đánh bạc? Mà không yêu cầu thắng hay thua? Cái gì cũng phải có nguyên nhân của nó. Chắc chắc có điều gì uẩn khúc tại đây. Mà sao giờ này không thấy Dũng đâu cả. Nó bỏ bom Kiên ở đấy rồi bặt tăm. Để đến bây giờ một mình Kiên phải đi về.

Đang đợi người mở cửa thì bỗng Kiên thấy Dũng ra mở cửa. Nhìn thấy Kiên, Dũng cười vui vẻ:
– Tao đợi mày ở nhà chú Cường lâu rồi. Tưởng mày về sớm hơn mức tao tưởng. Lúc đầu tao đoán mày trụ cùng lắm đến 30 phút. Ai dè đường những một tiếng đồng hồ. Thế là ổ rồi đấy. Thôi, cứ vào nhà đi! Chú Cường đang đợi mày ở trong đấy.

Kiên đang định mắng thằng Dũng, nhưng chưa kịp mắng nó đã bắt đầu cảm thấy hồi hộp khi nghe nói nói. Kiên lo lắng. Không rõ Cường sẽ nói gì với Kiên. Vào phòng khách, thấy Cường đang ngồi uống nước ở trong. Kiên vội vàng chào Cường và lặng lặng ngồi xuống gần đấy. Nhìn đồng hồ lúc này đã gần 22h rồi. Cường thong thả rót nước mời Kiên và nói:

– Thế nào cháu? Thua hết rồi hả? Hôm nay cháu đánh bạc thì cháu để ý được những điều gì?
Kiên kể lại tất cả những chi tiết khi Kiên bắt đầu vào sòng bạc của Hùng chó cho Cường nghe. Nghe xong, Cường cười nhẹ nhàng và nói:
– Hôm nay, chú muốn cháu thử đánh bạc xem độ khát máu đánh bạc của cháu như thế nào? Bản chất sự việc nó nằm ở chỗ đấy. Khi bắt đầu vào sòng bạc, cháu quan sát thấy họ bố trí các chiếu bạc không? Tuy nhìn hỗn đọn nhưng đều có chủ ý đấy. Không phải tư dưng. Đây chỉ là một chiếu bạc nhỏ, chưa phải lớn. Nếu lớn còn phải bố trí nghiêm ngặt hơn. Từ những chim lợn phục vụ vòng ngoài đến những cá gỗ ngồi trong. Nhất là những người cầm cái. Tất cả đều có một hệ thống đồng bộ. Không thiếu một ai. Nếu thiếu coi như chiếu bạc đó bỏ đi. Ngoài ra trong chiếu bạc còn có cả những chim mồi với nhiệm vụ câu khách và mời khác. Chủ yếu là phụ nữ. Hoặc những con bạc giả đóng làm cho tăng phần sát phạt của con bạc. Nhưng tất cả đều không bằng thằng cầm cái cháu ạ. Thằng này gần như quyết định sống còn của chiếu bạc. Như cháu thấy. Chúng dùng các bát và con cái đặc biệt đấy. Không tự dưng lấy ở ngoài đâu. Con cái thực chất Hùng chó đặt riêng cho những sòng bạc của hắn. Tất cả đều dùng chung một loại. Thực chất nó là một đồng xu, được đúc khá cầu kỳ. Nhưng trong ruột là rỗng. Ruột chúng cài vào trong đó mạt sắt để có độ bắt dính ở bát cầm. Mạt sắt có tác dụng như một lực hút nam châm để biến đổi cách hô cái. Và cái bát của người cầm cái quyết định yếu tố thứ hai cho chiêú bạc đấy. Khi cân chiếu bạc mà cảm thấy ổn thì người cầm cái lắc lên và theo kinh nghiệm, con cái sẽ sấp hay ngửa đều do người cầm cái. Nên gần như kết quả đều có sự tính toán hết rồi. Mọi hình thức bên ngoài là do ngụy trang mà thành thôi. Chứ không có thật như đánh bạc đâu.

Kiên ngạc nhiên nghe Cường nói. Cảm gíac của Kiên lúc này là sợ Cường. Sao Cường biết rõ thế. Nếu biết rõ thế sao cho Kiên đi đánh bạc? Kiên thắc mắc và hỏi lại:
– Thế có nghĩ là bịp bợm hả chú?

Nhìn khuôn mặt ngây ngô của Kiên, Cường ti tí cười và nói:
– Thế cháu tin là thật sao? Cờ bạc thì làm gì có thật. Không bao giờ người ta gọi sự thật trong chiếu bạc cả. Đấy chỉ là những trò bịp bợm mà thôi. Nghệ thuật của nó chính là sự bịp bơm. Bịp bợm làm sao cho giống như thật. Càng giống thật thì càng chứng tỏ sòng bạc đấy có giá trị. Như cháu thấy đấy, một chiếu bạc mở ra còn có bao nhiều là người ăn theo, từ các chim mồi, chim lợn rồi đủ các thành phần nuôi chúng. Ngoài ra còn phải chung chi cho chính quyền để tồn tại nó ngay trong lòng thành phố. Những lợi nhuận đấy không nhỏ cháu ạ. Một con số khổng lồ hơn mức cháu tưởng tượng đấy. Với số tiền mà chú đưa cho cháu, đối với cháu là nhiều, nhưng khi mang đi đánh bạc thì chả được bao nhiêu. Thế nên, để con bạc còn có thể tiếp tục đến đánh bạc thì phải có nghệ thuật.

Khi nào cháu làm chủ được hành vi của mình khi đang đánh bạc, không bao giờ cảm thấy thấy khát máu với những thứ đỏ đen. Có như vậy, cháu mới có thể điều khiển được chiếu bạc theo những gì cháu muốn. Đây là bài học đầu tiên mà cháu được thực tế để cháu biết thế nào là đánh bạc. Ở mình, mọi ngành nghề kinh doanh để có rủi ro. Đánh bạc cũng vậy, cái gì cũng có rủi ro. Nhưng với cờ bạc, đấy là bản chất của người châu á rồi. Rất máu đỏ đen. Để đánh vào tâm lý đấy, cháu cần phải hiểu tâm lý được người đánh bạc. Làm được, cháu sẽ thành công. Hôm nay là bài học đầu tiên của cháu về đánh bạc để cháu tham khảo thôi. Đừng nghĩ ngợi gì nhiều về số tiền đã mất. Không quan trọng đâu. Từ lần sau, cháu sẽ theo thằng Dũng để nó hướng dẫn cháu nhiều cách thức thực hiện. Dũng bây giờ cũng chỉ là đang học việc thôi. Chưa đủ tầm để cầm cái cho một chiếu bạc. Nhưng chú hy vọng cháu sẽ thành công. Hay coi đánh bạc là một nghệ thuật sắp đặt. Chứ không phải là một canh bạc đỏ đen.

Kiên nghe xong Cường nói cũng đã dần ngộ nhận ra vấn đề. Lúc này, cảm giá nhìn thấy đồng tiền trong Kiên hoàn toàn khác biệt. Kiên đã thay đổi chính mình để hiểu thế nào là đồng tiền. Nhưng có lẽ Kiên không hiểu vì sao Cường lại nói với Kiên như vậy? Có một điều bí mật mà Kiên không thể biết. Và chính các bạn cũng không thể biết… Bí mật đó tiếp tục được em khám phá sau những chap tiếp theo. Lần này, Kiên đã bắt đầu trở thành một con cờ trong một canh bạc. Canh bạc cuộc đời.

« »