10 Th12
3:34

(P5) Nghiệp quật

Năm lần bảy lượt mời thầy tứ phương về mà không được, Bá Vĩnh liền nổi giận. Ông hất đổ bàn cờ làm người gia nô vô cùng sợ hãi, anh ta đứng rụt lại, người run run. Hất đổ bàn cờ chưa đủ, Bá Vĩnh còn đấm tay xuống bàn, tức mình chửi.

_Đúng là cái bọn sợ chết, thế mà dám xưng thầy này thầy nọ đến khi nhờ đi trừ tà lại từ chối. Đúng là cái lũ ăn gian nói dối.

_Ông bớt giận để con sai thằng Nô đi mời thầy khác._Gia nô giọng run lẩy bẩy.

_Thôi không cần mời cái bọn vô dụng ấy nữa.

Bá Vĩnh đứng bật dậy, hậm hực bỏ đi. Còn lại mỗi người gia nô ở đó, anh ta cúi xuống thu dọn những gì mà ông hất đổ. Đến bây giờ người vẫn còn hơi run.

Rời khỏi gian nhà chính, Bá Vĩnh đi dạo một vòng quanh nhà cho khuây khỏa. Ông đứng ở một góc sân, ngẩng đầu lên nhìn trăng mà thở dài. Lòng không khỏi bồn chồn lo lắng, nếu như mà cứ để mọi thứ tiếp diễn thế này có khi cả họ nhà ông chết hết mất. Thấy hơi se lạnh, cũng định bụng vào phòng nằm cho ấm nhưng chưa kịp quay đầu lại, Bá Vĩnh đã cảm nhận được một làn hơi lạnh phả vào gáy. Mặt ông bắt đầu toát mồ hôi lạnh, tay cũng vậy, cả người cứ cứng đờ. Ông ta thấy một con quạ bay ngang trước mặt, rồi nó lại bay lòng vòng quay người ông. Và chợt chẳng còn thấy đâu nữa. Hơi lạnh sau gáy ngày một lạnh hơn rõ rệt, lấy hết can đảm đương đầu. Bá Vĩnh đột ngột quay lại, ông ta giật mình đến nỗi tim sắp nảy ra ngoài.

_Con đứng đây làm gì vậy?

Người đứng đối diện ông chẳng phải là Quỳnh Hoa con gái ông sao? Thế mà ông cứ tưởng ma quỷ, đúng là tự dọa mình. Nét mặt hầu như không có gì thay đổi khi thấy Bá Vĩnh giật mình, giọng cô đều đều.

_Con định đi hóng gió chút thôi.

Thấy an tâm hơn một chút, Bá Vĩnh dùng tay vuốt ngực, thở phào. Khuôn mặt trở nên dễ chịu hẳn, các cơ mặt giãn dần ra, ông căn dặn:

_Cũng khuya rồi nhớ vào phòng ngủ sớm. Ta đi về trước.

_Dạ cha đi._Quỳnh Hoa cúi đầu kính cẩn.

Bá Vĩnh rời đi, góc sân chỉ còn mỗi cô vẫn đứng đó, ngẩng đầu lên nhìn trăng sáng. Không gian tĩnh lặng như tờ thật làm lòng người bâng khuâng. Một dòng kí ức trôi chạy chợt ùa về trong tâm trí cô. Cũng là vào một đêm trăng sáng, cô ta thấy một thư sinh đang miệt mài đèn sách, bên cạnh còn có một cô gái xinh đẹp đứng mài mực. Hai người họ trông rất hạnh phúc, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn nhau. Họ chẳng cần nói gì với nhau cả nhưng lại như hiểu rõ đối phương đang nghĩ gì. Với một giọng âu yếm, thư sinh hỏi cô gái của mình:

_Em có thấy mệt không?

Cô gái đứng bên lắc đầu mỉm cười dịu dàng, được ở bên người này, mệt mấy cô cũng cam lòng. Vốn đã định đi cùng nhau cả đời, dù cho bão tố hay gian truân cũng có thấm là bao.

_Chàng đừng lo cho em, mệt mấy em cũng chịu.

Cảm giác hạnh phúc dâng lên tự đáy lòng, chàng thư sinh kia kéo cô gái của mình vào lòng mà ôm khiến cô ta đỏ mặt. Cô ngại ngùng mắt liếc nhìn đi chỗ khác, đánh yêu anh ta một cái. Không nói thêm gì nàng chỉ mỉm cười viên mãn. Nụ cười của cô gái đang được mình ôm gọn trong lòng càng khiến anh ta thêm phần xao xuyến. Thủ thỉ vào tai cô gái lời hứa hẹn đường mật nhưng cũng là lời tự đáy lòng.

_Em đợi tôi thành danh, tôi sẽ cưới em về làm vợ. Chúng ta cùng sống đến răng long đầu bạc.

Khẽ gật đầu, cô gái ấy đã đồng ý với chàng thư sinh nghèo. Nguyện cùng sống đến đầu bạc răng long. Bất chợt, một cảm giác đau nhói thắt bóp chặt lấy trái tim Quỳnh Hoa. Cô đưa tay đấm liên tục lên lồng ngực mình chỉ mong giảm bớt cơn đau. Nước mắt hơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp tựa như điêu khắc. Ánh mắt đau thương bỗng chốc hóa thành hận thù.

Nửa đêm hôm ấy, khi đang say giấc trong phòng riêng cả Khánh chợt cảm thấy có gì mềm mại nằm trườn lên thân mình. Trong mơ hắn liên tưởng đến một mỹ nữ xinh đẹp, nàng ta đang âu yếm vuốt ve khuôn mặt hắn. Đôi tay mềm mại ấy, quả thật làm hắn muốn sung sướng lên được. Hắn cảm nhận ngày càng rõ rệt hơn, đôi tay ấy đang vuốt ve bờ môi hắn. Vừa man mát vừa khoan khoái. Rồi cả Khánh chợt tỉnh giấc trong sợ hãi, miệng hắn đang bị bóp mạnh buộc phải há ra. Có gì đó ran rát thành cục đang trôi tuột xuống cổ họng. Đôi mắt hắn mờ trừng sợ đến nỗi xanh mặt. Khác hẳn với trong mơ, nằm trên người hắn bây giờ là một con ma nữ. Ánh trăng phả hắt vào gian phòng khiến cả Khánh nhìn rất rõ mái tóc của ả ta, bay bồng bềnh giữa không trung. Bỗng chốc chúng biến thành những con rắn nhỏ, rất nhiều rắn, có vô vàn con rắn mọc trên đầu ả ta. Thân chúng ngày một dài ra, trườn bò ngoe nguẩy trên người hắn. Con nào con nấy cũng nhe răng nanh nhọn, mắt đỏ ngầu như tia lửa. Có con còn cắn phặc vào cổ hắn hút máu. Khánh đau đớn, cơ thể hắn bị hút gần hết máu phút chốc đã suýt trở thành cái xác khô. Hắn muốn kêu cứu lắm nhưng không được, có gì đó cuộn tròn kẹt trong họng hắn ngăn không cho hắn lên tiếng. Chưa dừng lại ở đó, ả ta giơ bàn tay phải của mình lên, khoe ra bộ móng dài nhọn hoắt.

_Mày có muốn tao giúp mày lôi thứ đang mắt kẹt trong họng mày ra không?

Khánh không nói được gì nữa, mắt vẫn mở trừng, mặt không còn một hột máu, lạnh ngắt chẳng khác cái xác chết. Ả ta rít lên một tiếng dài rồi ve vẩy bàn tay, từ từ đưa vào cổ họng cả Khánh. Nhưng mà vừa đưa đến miệng chưa kịp móc vào trong họng thì ở đâu đó tiếng mõ lại vang lên. Ả ta liếc nhìn xung quanh để xác định rõ tiếng mõ chính xác phát ra từ hướng nào. Nheo mắt nhìn ra ngoài cửa, ả thấy ánh hào quang vàng đang len lỏi hắt vào. Biết rằng không thể đối phó được ả ta đành tức giận ngậm ngùi nhanh chóng thoát thân. Lúc ả ta rời đi cũng là lúc tiếng mõ ngừng lại, cả Khánh xem như được phen cứu thoát. Hắn ta ho sặc sụa, khạc ra một nắm tóc bầy nhầy kèm chút máu tanh ngoài ta còn có một con chuột chết.

_Cậu cả không sao nữa rồi thì mau ngủ sớm.

Một giọng nói trầm đều từ bên ngoài cửa phòng vọng vào, cộng thêm tiếng mõ vừa nãy hắn ta chắc chắn đó là một trong hai vị sư thầy xin đến nhà hắn tá túc. Vị hồi sáng hắn gặp thì hẳn không phải chỉ còn có thể là vị còn lại kia. Dù gì đi chăng nữa cũng tạ ơn trời Phật giúp đỡ.

Sáng hôm sau, cậu cả ngay lập tức đem chuyện tối qua kể với ông Bá. Bá Vĩnh nghe xong thì không khỏi giật mình, suy ngẫm một hồi thế nào rồi chợt lên tiếng.

_Nhà ta xem ra được cứu rồi.

Cả Khánh vẫn chưa hiểu rõ được cứu là được cứu thế nào, mà ai cứu mới được? Hắn cứ băn khoan mãi nhưng mà chưa kịp hỏi rõ đã thấy Bá Vĩnh sai gia nô xuống bếp chuẩn bị ít món chay, ít đồ lễ… Rồi ông ta cũng đi ra ngoài luôn.

Rời khỏi gian nhà chính, Bá Vĩnh cùng gia nô lập tức đem ít đồ vừa chuẩn bị đến phòng của hai sư thầy. Vẫn giữ thói quen cũ, Tĩnh Hiện lúc này đang ngồi gõ mõ tụng kinh. Bá Vĩnh đứng ngoài cửa thấy sư thầy đang tĩnh tâm hơi ngần ngại nên đành đứng đó đợi một lúc chờ khi tiếng mõ của Tĩnh Hiện dừng lại mới mạn phép vào trong.

_Chào thầy, chẳng là bấy lâu nay thầy đến nhà mà tôi chưa qua thăm được thấy thật thất lễ. Nên hôm nay…

Bá Vĩnh chưa kịp nói hết câu đã bị Trần Văn đứng bên chặn họng lại, anh ta dùng giọng hơi mỉa mai:

_Hóa ra nhà mấy người cũng biết thất lễ cơ à?

Nghe vậy, Bá Vĩnh cúi đầu hổ thẹn, đúng thật là có cứu tinh trong nhà mà không hay biết. Sư thầy lắc đầu nhìn Văn, lên tiếng giải vây cho ông ta.

_Kìa, chúng tôi đến làm phiền gia chủ mới là người thấy thất lễ. Ông đừng để ý lời đệ tử của tôi, nó còn nhỏ vẫn chưa hiểu chuyện.

Bá Vĩnh cười khổ, sau đó sai gia nô đặt đồ lễ lên trên bàn nói là chút quà mọn. Sư thầy liếc nhìn sơ qua đống đồ đặt trên bàn rồi từ chối mãi nhưng mà cũng không được, đành phải nhận. Quanh đi quẩn lại trò chuyện một hồi rồi ông ta vào thẳng vấn đề chính. Kể hết sự tình oan trái trong nhà với mong muốn được giúp đỡ. Sư thầy nghe xong cũng gậy đầu cảm thông, nói:

_Có lẽ cũng là số nạn, đã lỡ đến đây giúp được gia chủ tới đâu thầy trò tôi sẽ cố gắng giúp.

Văn đứng bên nãy giờ nghe đầy đủ câu chuyện anh ta lắc đầu liên tục ra hiệu sư thầy đừng đồng ý. Nhưng mà thầy đã lỡ đồng ý mất rồi, anh nghĩ mà chán. Chẳng biết khi nào mới rời khỏi được nơi quái quỷ này. Sư phụ anh đúng là, chỉ toàn rước phiền toái vào thân. Nhận được sự đồng ý giúp đỡ của sư thầy, Bá Vĩnh không kiềm được cảm kích mà quỳ xuống tạ ơn. Thấy vậy sư thầy vội đỡ ông ta đứng lên:

_Kìa, xin gia chủ đừng làm thế chứ!

Giữ nguyên trạng thái xúc động, Bá Vĩnh cảm kích.

_Tôi thật không biết lấy gì để đội ơn thầy.

Rồi sư thầy nói tiếp.

_Nhưng tôi có một yêu cầu nhỏ.

Chưa biết là yêu cầu gì nhưng Bá Vĩnh đã vội vàng gật đầu đồng ý. Cơ mà đừng nói là một mà cả ngàn yêu cầu cũng được miễn sao giúp được nhà ông giải hạn. Vậy nên sư thầy lại nói tiếp.

_Người trong nhà chết oan ức vậy xin gia chủ cho tôi được đến nhà thờ tổ tụng kinh xám hối cũng là để cầu siêu cho họ.

_Dĩ nhiên là được rồi.

« »