17 Th11
10:29

(P5) Hồi ức chốn lao tù ngày đó

Vòng vèo một lúc thì xe cũng dừng, anh công an mở cửa và dẫn chúng tôi vào trong. Trụ sở công an quận 6 hôm nay khá đông, sau khi trao đổi với trực ban thì anh công an dẫn bọn tôi lên tầng và bảo ngồi chờ ở hành lang. Sau đó anh đi vào trao đổi gì đó bên trong, lát sau một người khác đi ra, cầm tập hồ sơ nhìn ngó chúng tôi rồi gọi tên tùng thằng. Anh công an phường bảo giờ bàn giao cho các ông, tôi về nhá.

Em (thôi từ đoạn này xưng em cho xuôi các bác nhỉ) và thằng nhảy đồ được dẫn độ qua một khuôn viên đi qua vài cái hành lang nữa rồi đến một khu kín cổng cao tường. Bọn em sau khi vào ra mắt các cán bộ trông coi thì được đẩy xuống phòng tạm giam. Anh cán bộ mở cái ổ khóa to oạch như bát, kéo mở cái cửa sắt mà song cái nào cái nấy to như cổ tay rồi đẩy bọn em đi về phía trước. Đến trước cửa phòng số 3 thì dừng lại, lại mở ở khóa, lại kéo cửa những âm thanh sắt thép va vào nhau loảng xoảng nghe rợn hết cả gáy. Trưởng phòng đâu, nhập tịch mới nhé. Anh cán bộ hô to. Trong buồng có một thằng người ốm nhom, da dẻ bủng beo và môi thâm xì chạy ra.

Ô có hàng mới à thầy. Em xin nhé.

Quay sang nói bọn em, ở đây mà hòa nhập đi. Chờ xử lệnh gọi thì đi. Xong đẩy chúng em vào trong rồi khóa cửa đi luôn. Em thề, lúc ấy em chỉ muốn quay ra ôm chân ông cán bộ và năn nỉ ông ấy đừng đi, đừng bỏ rơi em như thế. Nhưng tất cả đã quá muộn, trong cái phòng u ám đó có cái gì đó rờn rợn và ghê ghê.

Để em tả cho các bác sơ qua cái buồng mới này, một cái buồng chắc tầm 15 mét vuông, hai bên là 2 bệ xi măng dài cao hơn ở giữa tầm 20 phân. 2 cái bệ này cao hơn cái lòng giữa nên tạo thành cái máng dài chạy tới cuối phòng. 2 cái bệ này chính là giường cho phạm nhân. Cuối phòng có cái tường cao chắc qua ngực một chút có một cánh cửa nhỏ ngăn cách với khu năm, sau này biết thì đó là khu vệ sinh và tắm rửa. Trong phòng có nhõn một cái bóng điện dây tóc nên mọi thứ trong này nó cứ lờ mờ, giữa trưa thì có thêm tí ánh ánh bên ngoài hắt qua cửa.

Vừa nhìn trong phòng một vòng thì nghe tiếng quát:

  • Đm mày, cụp pha xuống

  • Chúng mày tội gì, ở đâu.

Sợ quá, em cúi mặt gằm xuống. Em và thằng nhảy đồ thay nhau kể về tình hình của mình. Sau đó được thằng môi thâm xì khi nãy dẫn xuống cuối dãy và bảo, chỗ của chúng mày đây. Em và thằng kia leo lên giường xếp đồ trên đầu giường. Thằng môi thâm xì xách luôn 2 đôi dép của bọn em cất đi. Thằng nhảy đồ có vẻ mệt nên ngồi dựa vào tường co ro, còn em thì ngồi khoang chân thừ cả mặt ra. Vừa co được cái chân lên thì ăn ngay cái dép của thằng môi thâm xì phang vào mặt.

  • Đm mày, ai cho mày ngồi xếp bằng

Thằng này chạy lại túm tóc em vả thêm mấy phát vào mặt rồi cầm đầu em đập vào tường. Đm, mày phải ngồi dựa vào tường thế này này, bó gối vào nha con. Chưa xin phép mà ngồi xếp bằng à. Đm mày…

Em đau quá, một tay ôm đầu một tay bám vào tường lết lết ngồi cho đúng tư thế. Vào trong tù nghe nói có nhiều luật lệ nhưng em chưa đi lần nào nên chưa biết. Mỗi bài học đều phải trả một cái giá khá đau về mặt cơ thể các bác ạ, cứ mỗi vết thâm nó là một bài học, đứa nào thông minh quan sát tốt thì đỡ hơn.

Sau khi bị tẩm một trận rất đau vì không ngồi đúng tư thế quy định thì em cũng ngồi bó gối, lưng dựa vào tường mặt thì cắm xuống sàn. Giờ có cho tiền em cũng chẳng dám ngước mặt lên, biết đâu chỉ ngước lên một cái là là ăn thêm một trận đòn. Cái khốn khổ của một thằng tù là sống mà không bằng chết. Đã mất cái quyền tự do cơ bản của một con người nhưng vào đây rồi thì còn bị đẩy tận cùng của sự thấp hèn. Đến ngồi cũng không được ngồi thoải mái, ho một tiếng cũng bị ăn đòn. Rồi đến những nhu cầu tối thiểu của động vật sống như đi vệ sinh nếu không được sự cho phép của các đại bàng thì đành chịu nhịn luôn. Nói thế để các bác còn đang tự do bên ngoài hãy biết trân trọng và giữ gìn sự tự do đó, hãy luôn dĩ hòa vi quý mọi thứ đừng một phút bốc đồng rồi giống em ngồi trong tù đến cứt cũng không có mà bốc.

Ngồi một lúc thì đến giờ cơm chiều, nghe tiếng kẻng keng keng thì thấy mấy thằng ở khu gần cửa (em nghe và đoán thôi chứ không dám ngẩng mặt lên nhìn) đi ra lấy cơm. Một thằng quát to, phòng tập trung chuẩn bị ăn cơm. Thấy mấy thằng bên cạnh bắt đầu di chuyển thì em cũng nhìn và bắt chước bọn nó. Tất cả đứng xếp thành hàng, riêng có bọn ngồi gần cửa thì vẫn ung dung, chắc bọn đại bàng này ăn sau. Sau khi đứng tập trung thì nghe lệnh ngồi xuống. Cả hàng răm rắp tách làm 2 bên máng giữa phòng rồi ngồi xuống. Thằng xe bắt đầu đi phát cơm, mỗi thằng được một bát bên trong có mấy cọng rau muống và ít muối vừng (miền bắc gọi là muối lạc). Những hạt cơm nở to như hạt ngô, mà xám đen. Nhìn đã không nuốt nổi, bình thường ở nhà, cái này cho chó chắc gì chó đã ăn. Nhưng vào đây không có quyền lựa chọn, lựa chọn của một thằng tù là ăn hoặc nhịn hết.

Trong buồng giam được chia theo các giai cấp như sau: đứng đầu là trưởng phòng, thằng này được các cán bộ giao cho quyền quản lí trật tự trong phòng không biết tiêu chí để lựa chọn này là gì nữa. Thường trưởng phòng sẽ là đại bàng luôn. Thứ hai đến bọn bồ nông, bọn này thường là những thằng mà nhà nó chạy tiền để được giữ vị trí này, ở vị trí này bọn nó có quyền dưới đại bàng, có thể đi lại tự do, muốn đánh ai thì đánh, vị trí nằm cạnh bọn đại bàng. Tiếp theo là đến bọn xe, bọn này là tay chân của các đại bàng. Công việc của chúng nó là thay các đại bàng đi phổ biến quy tắc trong phòng khi đón tiếp thành viên mới, chạy cơm nước, điếu đóm và trà nước cho đại bàng và bồ nông. Cuối cùng là tầng lớp cùng đinh như em, tầng lớp chỉ biết cúi đầu chịu đòn và im lặng.

Sau khi bọn dân đen ăn xong thì thằng xe lại đi thu bát vào, trong lúc nó đi thu bát thì thằng nào ăn mà rơi ra nhà nó sẽ đạp cho một phát và bắt nhặt sạch. Còn thằng nào ăn không hết cứ xác định sẽ bị cắt luôn cơm bữa sau, em rơi ngay vào trường hợp đó. Phần vì lần đầu tiên phải ăn thứ đồ ăn kinh dị đó nên không ăn được, phần vì hậu quả của trận đòn hồi chiều làm em đau ê ẩm hết cả nên chả buồn ăn. Bọn dân đen ăn xong thì xếp hàng đi xuống uống nước dưới bể, mỗi thằng đi qua lấy cốc múc nước rồi uống. Mùi nước tanh tanh ngang phè. Xong xuôi thì lại về vị trí ngồi bó gối, lúc này bọn kia đại bàng và bồ nông mới đi ăn. Xuất ăn bọn này có thịt, có muối mè và rau. Sau này dần dần em mới biết, thực ra là xuất ăn nào cũng có thịt nhưng bọn xe khi đi lấy đồ nó sẽ cắt thịt của bọn dân đen đưa qua cho bọn lãnh đạo. Thi thoảng thằng nào có sự tích cực trong phong trào văn nghệ hay có người nhà gửi tiếp tế thì bọn nó bố thí cho thằng đó tí thịt, gọi là có cải thiện.

Chap 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10

« »