Tổng hợp

(P43) TIỀN HÓA ĐƠN

Tao bảo anh có vào vài lần thấy bọn nó chửi nhau trên mic, lúc thì toàn bọn phản động nói gỉ gì đấy. Mỹ nhân cười khúc khích kêu anh thế là ko biết rồi, vào đấy lên mic hát hò, tụ tập, thậm chỉ có quen biết nhau đi offline nữa vui lắm. Tao hỏi thế em có đi offline ko, mỹ nhân nói có đi 1 lần, quen nhiều bạn mới, ẻm kêu hay vào room hà nội 4 với việt nam 2. Thảo nào tao đéo gặp, tao thì hay vào việt nam 1 với hà nội 10. Chơi room yahoo nếu thằng nào ở đây có chơi thì sẽ biết là thường chỉ vào đúng 1 room thôi, rảnh háng lắm mới đi lượn các room hoặc thi thoảng rủ nhau cả 1 đám đi sang room khác phá, gây chiến. Vậy là tao nắm được sơ bộ rồi. Tao giả vờ bảo thế lúc nào em dạy anh chơi mấy cái đó nhé. Mỹ nhân cười tươi bảo ok.


Đang chém gió hăng say thì giữa với tóc vàng về, giữa khi đi vẫn mặc bộ ở nhà chỉ khoác thêm cái áo, về nhà nó cởi phăng ngay áo khoác. Mấy đứa hỉ hả trò chuyện rồi giữa kêu em đi chợ về rồi, mời sư huynh ra tiếp chiêu. Đm, tiếp thì tiếp. Tao xem qua thực phẩm thấy toàn sườn sụn, thịt bò, tôm. Tao hỏi nấu lẩu à, Giữa kêu vâng. Tao hỏi có mua gừng xả chanh tỏi ớt các thứ ko. Giữa kêu ko, em tưởng ko cần, các lần ăn lẩu chỉ thấy thịt với rau chứ có thấy gì nữa đâu. Đệt mợ, chả nhẽ đá đít nó về hành tinh của nó giờ. Tao bảo thôi em về nhà em mà nấu đi, giữa kêu nhà muội đây chứ đâu. Tao bảo ko, ý anh là em về nhà em ở sao hỏa ấy mà nấu lẩu toàn thịt ko gia vị. Khi này nó mới hiểu thì cười khanh khách kêu huynh ko dặn trước, ai biết đâu được. Tao tặc lưỡi hỏi chợ gần đây ko, giữa kêu gần, đi bộ mà. Tao bảo thôi để anh đi mua thêm gia vị. Chán lắm. Mỹ nhân bỗng cất tiếng kêu để em đi cùng, rồi đi ra cửa cùng tao. Giữa lên tiếng ê đứng lại, trốn việc à, ở nhà nhặt rau cùng bọn tôi đi người đẹp.Mỹ nhân bảo tí về tôi nấu cho, giữa kêu nhớ đấy nhé. Tao cùng mỹ nhân đi ra cổng, thấy tóc vàng nhìn nhìn theo…


Đi bộ, mỹ nhân hỏi anh học năm 4 à, tao ừ, mỹ nhân hỏi tiếp ơ thế sắp ra trường rồi, tao bảo ko, a học 5 năm cơ. Mỹ nhân à ừ. Ko nói gì nữa, đi đến chợ, tao mua thêm lượt gia vị, khoai khiếc các kiểu. Mỹ nhân hỏi anh cũng biết nấu sao, tao trả lời người nhà quê ko nấu lấy gì mà ăn, đâu như người thành phố, mỹ nhân cười bảo tùy thôi anh, em cũng thích nấu ăn, ở nhà toàn em nấu. Tao quay lại nhìn ẻm, gương mặt thanh tú, da trắng không tì vết, tao lắc lắc đầu. Mỹ nhân nói không tin à, sờ thử coi rồi chìa tay ra tao xem. Tao bảo thử cái gì, mỹ nhân kêu anh thấy tay em ko, có mấy vết bị dao cắt này, móng tay em cắt ngắn này, tay phải cầm dao thái thịt nhiều còn chai đây này. Tao đưa tay cầm bàn tay em, mềm mại, mát lẹm, xoa xoa tí. Tao bảo chả thấy gì, thấy mỗi mềm mịn. Mỹ nhân gắt lên rằng đấy là do đợt này em ít vào bếp thôi… Mẹ, chả hiểu muốn chứng tỏ cái gì nữa. Tao gật, thôi được rồi, tí về cho em nấu, anh nhìn là biết ngay. Mỹ nhân kêu ok. Mua xong thì đi về, mỹ nhân hỏi anh ít nói nhỉ. Tao nghĩ trong đầu rằng bố đang giả vờ ít nói với mày thôi, ngày xưa thì ít nói vì ngại ngần, chứ giờ thì ít cái ccc,. Tao cười bảo ừ, với người lạ thì anh ko biết nói gì. Mỹ nhân vừa đi vừa thủng thẳng bảo thế sao con giữa nó khen anh kể chuyện hay lắm, rồi thì cái gì cũng biết, bọn nó có khúc mắc gì đều hỏi anh. Tao trố mắt nhìn mỹ nhân, mỹ nhân cũng nhìn tao. Tao bảo ơ hay, anh đã cố tình che dấu bản thân, giả ngu giả ngơ rồi mà sao Giữa vẫn biết điều đó là thế nào, tao bước đi trước, mỹ nhân dường như nghĩ ra cái gì bước nhanh vỗ vỗ vào vai tao bảo anh giả vờ với em phải ko…


Tao với mỹ nhân cười nói rôm ra về đến tận nhà giữa. Hóa ra ẻm cũng ko phải dạng ít nói. Thấy tao với mỹ nhân về, giữa đang ngồi xổm nhặt rau, đầu gối ép làm đẩy ngực lên, tao nhìn rõ cả bầu ngực trắng. Giữa ko để ý mà bảo anh chị đi chợ về làm gì mà vui vẻ ríu rít thế. Tao đang nhìn ngực giữa thì tóc vàng lấy vai hẩy hẩy giữa, giữa quay sang, tóc vàng chỉ chỉ vào ngực, giữa cúi đầu nhìn xuống, phát hiện ra đang lộ quá bèn cười hihi, sorry sorry, tưởng nhà chỉ có con gái. Giữa nhổm người dậy chỉnh lại quần áo đỡ xộc xệch rồi kéo cái ghế bé bé ngồi. Đm, được cái ngực thì lại hở cái đùi, quần sooc ngắn quá, nhìn xuyên qua khe quần sooc thấy nội y luôn. Nếu ngồi gần có khi nhìn thấy cả lông. Tao e hèm nhìn tóc vàng, tóc vàng nhìn tao, tao đá đá mắt sang đùi giữa, tóc vàng quay sang nhìn rồi cũng hơi đỏ mặt nói. Bà giữa ơi bà đi thay bộ quần áo khác được ko, tôi biết bà có hàng màu tím rồi. Giữa khi này mới để ý, lại còn dạng đùi ra cúi xuống nghé nghé rồi buột miệng nói ơ shit, hở thật à. giữa nhìn lên tao, tao bảo ta chưa thấy gì, ta chưa thấy gì. Giữa lúc này mới đỏ mặt đứng dậy, đi lên tầng, vừa đi vừa nói, huynh soi muội ít thôi chứ. Đm, tao soi đéo đâu, là nó đập vào mắt tao đấy chứ…

Tao vào bếp, gì chứ món lẩu tao ko ngại, mấy lần tụ tập bạn bè toàn tao nấu. Lẩu ngon hay ko ở cái nước và ướp thực phẩm. Mà lẩu là phải cay, ăn lẩu đéo có cay thì vứt. Tao tống 3 quả ớt, xả, tỏi, cà chua, hành tây vào xào trước, thơm phức luôn. Thịt bò ướp gừng tỏi muối mì chính, nước lẩu thì cho đẫm hạt nêm, mì chính vào. Đúng ra cần có xương ống hầm trước nhưng đéo có với lại hầm đến bao giờ, kệ mẹ, cho nhiều mì chính khắc ngọt. Mỹ nhân đứng cạnh tao phụ việc, cũng có vẻ là biết làm thật. Tao bảo ở 2 thằng nhãi chưa đến à, tóc vàng kêu để muội gọi điện cho. Tóc vàng gọi sỉ vả mấy câu rồi bảo muội gọi rồi, nó đang đến, giờ này còn hỏi thế sư huynh đến chưa. Sắp xếp xong, tao rửa tay rồi ra ngoài đường hút điếu thuốc, trên này là phố có vẫn đông hơn mạn cầu giấy tao trọ. Hút gần hết điếu thuốc thì 2 ông nhãi đến, từ xa đã bô bô mồm chúc mừng năm mới sư huynh, lâu quá ko gặp, từ năm ngoái đến năm nay. 2 thằng vừa dắt xe vào đã bị giữa với tóc vàng sỉ vả vì tội đến muộn, ko làm gì mà định sẵn đớp hay sao. 2 thằng gãi đầu kêu tôi làm gì biết nấu, các bà phụ nữ nấu là đúng rồi. Giữa ngoác mồm bảo học tập sư huynh đê, 1 tay huynh ấy nấu đấy. 2 thằng cười hì hì bảo thế thì ngon rồi mà, đòi hỏi gì nữa. Giữa bảo tí đi mà rửa bát nhé 2 bố. 2 cu cậu lại gãi đầu nói liệu có việc gì khác ko, rửa bát ngại lắm.


Vào bữa ăn, mấy đứa sì sụp khen ngon, kêu ngon hơn cả quán, tao cũng thấy ngon thật nhưng mà ngon hơn quán thì chưa chắc, có thể các cô cậu khen khích lệ. Giữa bảo uống rượu mừng năm mới nhé, giữa lấy đâu chai chivas xuống rồi khoe ôi nhà em nhiều rượu lắm, bố em đầy rượu, tí nữa mỗi người cầm chai về lấy may. Cái này thì dễ hiểu, nhà quan to đương nhiên rượu tết ko đếm xuể. Lần đầu uống rượu tây, thấy nặng vl. Mấy đứa con gái nhấp môi chắc mỗi đứa được 2-3 chén. Đứa nào mặt cũng hồng lên, ko biết do rượu hay do hơi nóng nồi lẩu. Số rượu còn lại tao với 2 thằng kia bú hết. Xong cũng thấy tây tây. Ăn xong mỗi đứa 1 tay 1 chân dọn, giữa bảo cứ để bát vào chậu rửa, sáng mai bà giúp việc lên rồi. Thằng lái bảo đi hát đi, cho 2 đứa nó mời, ăn lẩu no nê ko góp công sức gì ngại quá. Tao chở tóc vàng, giữa nhảy lên xe thằng lái còn thằng sau sang chở mỹ nhân. Tóc vàng ôm tao chặt vl, như kiểu muốn thể hiện cho ai đó biết quan hệ của tao và tóc vàng ko bình thường. Tao thấy mỹ nhân ko ôm thằng sau những giữa thì cũng ôm eo thằng lái.


Vào hát, lần trước bọn nó đã biết tao hát dễ nghe nên dứ mic bảo tao hát trước. Tao cũng chả ngại nữa mà làm ngay 1 bài, rồi lần lượt hát, rồi song ca, rồi lại nhạc nhẽo quẩy tưng bừng. Ko hiểu sao thấy vỏ chai bia lăn lóc, uống thêm tương đối nhiều. Hơn 12h mới về. Buổi khai xuân như thế là tương đối vui.
Thằng thông ở tịt luôn bên con bé ng yêu. Tao dạng chân dạng tay ngủ 1 mạch tít mít. Đang ngủ ngon thì thấy bị lay lay dậy, dậy đi, dậy đi, 10h rồi. Tao mở mắt, là bắc ninh, nó xuống rồi sao, tao cầm điện thoại, mới hơn 8h mà. Bắc ninh hỏi anh xuống sớm thế, người sực mùi rượu bia thế này. Tao ngồi dậy dụi mắt, lúc sau mới tỉnh ngủ, ra oánh răng rửa mặt, hà hơi vẫn thấy có mùi rượu bia thật. Tỉnh táo đi sang phòng bắc ninh, đẩy cửa phòng vào, ôi mẹ, ẻm đang thay quần áo. cả tao và bắc ninh đều giật mình, tao nhìn thấy cặp đùi và bờ mông căng đét. Tao vội đi ra khép cửa, mồm thì nói to bảo thay đồ phải đóng cửa vào chứ. Bắc ninh ở trong cãi lại, có anh vô duyên thì có, vào ko gõ cửa, tự nhiên như ruồi. Tao đứng ở ngoài 1 lúc thì hỏi xong chưa, bắc ninh bên trong nói ra xong để làm gì. Tao trả lời để anh vào chứ làm gì. Bắc ninh mới nói vào đê, vào phòng bắc ninh bảo lần sau cấm kiểu xông vào như thế, nàng nói tiếp có việc gì ko. Tao bảo ko, sang chúc mừng năm mới, ôm cái lấy may nào. Bắc ninh cười nhe răng bảo ôm cái mông ấy, lì xì đâu. Tao tiến đến choàng tay, ôm luôn bảo lì xì cái ôm này. Bắc ninh bất ngờ ko phản ứng kịp, đứng hình mấy giây, tao thấy thế càng ôm chặt. Nghe thấy tim ẻm đập thình thịch. Đang vui thì đứt dây đàn, tiếng thằng thông về, chắc nhìn phòng ko có người nên mò qua phòng bắc ninh, thấy tao đang ôm ẻm nó quay ra luôn nói tôi ko nhìn thấy gì, các vị cứ tự nhiên. Bắc ninh đỏ bừng mặt dãy dãy đẩy tao ra…

Rồi thì Hà Nội lại trở về với nét thường nhật của nó khi được lấp đầy với sinh viên, người đi làm từ các tỉnh khác về. Dòng người ùn ùn đổ về thủ đô, đéo hiểu sao hà nội càng ngày càng đông, tao thấy đông hơn nhiều so với hồi tao mới xuống. 4 năm rồi, 4 năm với thủ đô rồi, 4 năm chứng kiến từng tòa nhà cao tầng mọc lên, những công trình mà tao nhớ hồi năm nhất bị các thầy nhồi rằng sau này các em sẽ là người xây dựng những tòa nhà đó, xây cao, cao mãi. Ừ thì cũng mơ mộng, thấy cũng tự hào nhưng đéo hiểu sao càng ngày càng nhận thấy nghề xây dựng bị mang tiếng xấu, nào là rượu chè gái gú, nào là rút ruột công trình, thành ra nhìn về tương lai cũng hoang hết cả mang.
Sang kỳ 2 có mấy đồ án môn học, nghe các bậc đàn anh bảo học hết năm 4 là có thể kiếm tiền bằng nghề rồi. Thế mà mấy ông anh đấy học 6 năm rồi vẫn đéo thấy đi kiếm tiền bằng nghề, thỉnh thoảng gặp trên trường chào nhau các bố vẫn cười bảo trả nốt môn này anh lấy bằng, 2 năm rồi vẫn nốt, ko hiểu nốt đến bao giờ.
Sông sét đã thành đường trần đại nghĩa, vô hình chung tạo ra khoảng không thoáng đẹp phía cổng sau trường xây dựng. Buổi chiều cứ nườm nượp gái đẹp đi lại qua đây. Đám sinh viên đực trường xây dựng cứ ra đấy là ngớp ngớp, khổ thân trường toàn đực nó thế. Sang kỳ 2 lịch học lộn xộn buổi sáng buổi chiều. Với tinh thần quyết tâm sống với nghề, 2 thằng động viên nhau cố gắng ghê lắm. Khổ nỗi từ quyết tâm đi đến hành động thực tế là 1 khoảng cách khá dài, đặc biệt trong bối cảnh gái gú loằng ngoằng.
Sau cái đợt khai xuân thì tao lại sa vào món chơi room yahoo với mỹ nhân. Có hôm ngồi đến 2-3h sáng chỉ để nghịch mấy trò bomb, mic, voice. Cũng vì thế mà độ thân thiết của tao với mỹ nhân tăng thêm 1 bậc. Vui trò chơi mới ko quên nhiệm vụ, vẫn đều đặn tuần qua nhà phấn chơi 2-3 lần, tuy nhiên tần suất xúc than cũng giảm hơn chứ ko phải lần nào gặp cũng chịch. Phấn vẫn vậy, yêu si mê lắm

Hôm nọ đang ngồi trà đá cổng trường thì gặp ông anh bách khoa ngày xưa ở cùng xóm trọ mỹ đình. Anh em hàn huyên, mấy năm ko gặp ko ngờ lão phát gớm, nghe kể thì đang làm team leader 1 dự án đéo gì ấy. Tao hỏi có việc gì cho em theo, lão hỏi chú làm được gì, tao bảo đéo làm đc gì, nhưng ko biết thì học, anh biết em rồi mà. Lão gật đầu, xin nhau số điện thoại, lão bảo anh cũng có làm việc với mấy bên xây dựng nhưng bên xây dựng chúng mày đéo ai tuyển làm bán thời gian đâu, thôi có gì anh sẽ gọi cho. Tao cho địa chỉ, bảo rảnh qua uống rượu. Lão hỏi tình yêu tình báo ra sao, tao kêu lộn xộn lắm, chia tay hải dương lâu rồi. Lão chẹp miệng con đấy ngon thế mà bỏ à. Tao cười, vâng, có con khác ngon hơn. Lão cười khà khà.


Cũng 1 chút nhớ về hải dương, bao lâu ko liên lạc, ko biết giờ ra sao. Gọi điện cho Luật hỏi ở cửa hàng ko thì qua chơi, luật bảo qua đi. Qua đến nơi thấy có thằng beep nào đang ngồi cùng, Luật giới thiệu đó là bạn trai luật. Tao hơi ngạc nhiên, mà cũng phải để nó có bạn trai chứ, tao cười chúc mừng, trêu thằng beep kia là bác may mắn đấy. Hắn cười. Ngồi lúc thì về, về phòng kể với thằng thông là luật có ng yêu rồi, thằng thông bảo mày tiếc à, tao bảo ko, à mà cũng hơi tiếc…Thằng thông kể chia tay con ng yêu nó rồi, hỏi tại sao, thằng bạn bảo đéo yêu nữa thì thôi chứ sao. Tao động viên thôi yêu đương buồi gì, tập trung học hành kiếm việc làm thôi. Thằng thông gật gù nói, chuẩn đấy…Chán chán lại lê sang phòng bắc ninh, lân la hỏi chuyện về Luật, bắc ninh kêu chị Luật nhận lời yêu anh kia được tháng nay rồi mà, anh kia theo đuổi chị luật lâu lắm. Tao nghe mà thấy tim có 1 phần vụn vỡ, ký ức về Luật òa về, những lần cảm xúc nhất thời, những lần yêu thương. Tao vẫn nói chỉ có Luật mới là người bắt vía được tao, đối diện với Luật tao luôn phải chân thật. Bắc ninh nhìn thái độ tao rồi hỏi, sao thế, khi người ta quan tâm anh thì anh vô tâm, giờ người ta có chốn thì anh lại tiếc à. Tao bảo vớ vẩn, tiếc gì mà tiếc. Bắc ninh mỉm cười nói thôi đừng buồn nữa, còn có em đây mà. Vkl, nói cứ như dỗ trẻ con ko bằng.


Tuần ấy thấy buồn thật, cứ nhàn nhạt, phấn gọi điện cũng cáo bận ko sang. Rõ ràng tao biết thời điểm ấy trái tim tao đang dành cho phấn. Nhưng thực sự ko đành, thấy xót lòng còn hơn cả lần nghi ngờ hải dương. Tâm trạng ko tốt, vật vờ, thằng thông động viên thiếu đéo gì gái hả mày, quanh mày tao thấy bao nhiêu gái rồi, tham lam làm đéo gì bố. Tao nghĩ ừ, tham đéo gì, nhưng thực sự cảm giác mất mát khó nguôi ngoai…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70