(P4) TIỀN HÓA ĐƠN


Định mệnh, thằng giao thông tối mịt rồi mà đéo thấy lên. Nay chủ nhật rồi mà, thằng này chuyên có kiểu về quê xong là lấn cấn, chắc lại sáng thứ 2 mới mò lên sớm. Có tí gái thấy trong lòng xao động mà ấm áp vl, tắm giặt xong ngồi đọc sách tí thì thấy cô em sang gọi anh ơi sang ăn cơm, 3 con bắc ninh nghe tiếng chạy vội ra bảo ơ kìa, thế beep nào lại gọi anh ngọt thế. Tao gãi đầu bảo mới hỏi kỹ thì có họ, tao ở cành trên, cô em hải dương cành dưới. 3 đứa bắc ninh bảo ơ cậu có ở hải dương đâu mà cành với lá. Nói phét chưa quen, đang ko biết trả lời ra sao thì cô em nói, họ hàng con cháu bác hồ. Thôi sang ăn cơm. Tao lúi cúi đi, liếc sang 3 đứa kia thì thấy đúng là em Luật vẫn ngon, ngày càng ngon.
Bọn con gái tao thấy chỉ ở HN 1 năm thì thay đổi đến 150 độ, ban đầu lên nhìn quê quê thì sau 1 năm nhìn đã như gái phố, thay đổi hẳn phong cách ăn mặc, tóc tai. Chưa kể có 1 số thành phần đú thì còn ăn chơi vút tầm. Số lượng vẫn giữ vẻ bình dị của làng quê chắc đếm trên đầu ngón tay. Ừ thì chị em là phái đẹp, tiếp thu cái đẹp. Ko trách được việc đấy. Cũng như ngay cả bọn tao hồi học cấp 3 toàn đi dép đi học, bây giờ xuống hn hơn năm gần như đi học, đi dạy đều đi giày.
Sang ko thấy cô chị, cô em bảo chị sáng mai mới xuống. Học chiều mà. Ừ, tự dưng ý nghĩ đen tối xuất hiện trong đầu, giống như có 1 đôi giày mới tinh, ngại xỏ vào lắm, nhưng đã xỏ vào 1 lần thì lại cứ muốn xỏ vào thôi. Ăn ngon, ngon thật, vẫn còn gượng gạo nhưng xưng anh em cũng hơi hơi quen mồm rồi. Ăn xong thì 3 con bắc ninh sang, rủ đánh bài. Tao xin kiếu, về mở phòng ông bách khoa ngồi máy tính nghe nhạc, chơi game.

Hóng mãi sang bên kia xem mấy đứa con gái họp xong chưa để sang chấm mút phát, đm mới được tí mồi, say vãi. Tổ bố sư mấy con bắc ninh vẫn quang quác bên đấy, hơn 10h rồi. Mẹ kiếp, đành đi ngủ.

Đêm thanh vắng, se lạnh, cuộn cái chăn mỏng cũng thấy thật ấm áp. Trăng muộn chiếu qua ô thoáng, lọt thành một ô vuông sáng. Mất điện, tí ánh đèn mờ mịt của đèn ngủ cũng vụt tắt, chỉ còn lại 2 ô trắng của ánh trăng. Tiếng dế kêu, ếch kêu giữa lòng Hà Nội làm cho tâm trạng kẻ xa quê cũng đôi chút khắc khoải. Không rõ là mấy giờ, nghe văng vẳng âm thanh rất khẽ như gọi anh ơi, anh ơi. Tiếng gọi thì thoảng lúc rõ lúc không như hòa cùng tiếng gió. Tao chột dạ, đéo ai gọi thế nhỉ. Ngồi dậy, cố nheo mắt, lắng tai thì lại ko nghe thấy gì, chỉ có tiếng côn trùng rinh rích. Ngả lưng xuống 1 lúc lại có tiếng khẽ khọt, anh ơi. Đm, lần này thì hơi ghê rợn. Tao khẽ rùng mình nằm im, rồi lại vùng dậy tìm cái bật lửa, quờ quờ mãi mới thấy. Bật mấy phát lửa mới bùng lên, ánh sáng vàng vọt rọi bóng lên tường mờ mờ.
Ra mở cửa, 1 cơn gió lạnh thổi làm lửa bật tắt…

Tao thấy bóng trắng mờ mờ đung đưa phía phòng đầu tiên, chính là phòng cô em. Mẹ nó, rờn rợn. Lại 1 cơn gió ào qua, cuốn bụi vào mắt, tao phải nhắm mắt lại tránh bụi, vẫn kịp nhìn bóng trắng mờ mờ bay bay. Gió lặng, mở mắt, vẫn nhìn về phía phòng đầu thì lại ko còn bóng trắng nữa. Đéo kịp nghĩ gì, quay vào, đóng sập cửa phòng…Đm chả nhẽ có ma, trong đầu đầy rẫy suy nghĩ. Cả xóm trọ giờ còn mỗi mình là con trai…Hoang mang cố bật cái bật lửa, vẫn ko lên, chỉ có tia sáng chớp chớp ngắn ngủi từ viên đá. Không gian lại trở về tĩnh mịch, sợ đéo dám ngủ, bỗng nghe tiếng xe máy bình bịch xa xa rồi càng lúc càng rõ, là xe ông anh bách khoa. Tao lại mở cửa, đm đéo phải, xe của đứa đéo nào ở mấy dãy trọ trên, tí ánh sáng của đèn xe may vụt qua rồi không gian lại trở về vẻ tối mờ. Đang định vào đóng cửa thì có điện. Bóng đèn ngủ sáng, tao vội bật ngay bóng đèn tuýp, đèn sáng trưng. Cảm giác đã an tâm hơn rồi. Lại ra cửa ngó về phía phòng đầu, thấy đèn phòng cô em vẫn sáng. Tò mò đến đó khẽ gọi, cô em thưa ngay, rồi lọc cọc ra mở cửa…


Tao vào phòng, cô em bảo em ngủ 1 mình sợ nên phải bật điện. Lúc mất điện sợ vãi nên sang gọi anh mấy câu ko thấy anh trả lời đoán anh ngủ say rồi nên về đóng cửa, gió rít mạnh quá. Tao cũng kể là nghe tiếng gọi rất nhỏ, tao vùng dậy mở cửa thì ko thấy ai, thấy bóng trắng phất phơ chỗ phòng này. Cô em nhìn tao bảo anh đừng trêu, em sợ thật đấy. Tao bảo có điện sáng rồi mà, hỏi cô em có nến hay đèn pin gì ko thì nó bảo có cái đèn ác quy nhưng nãy bật ko thấy lên. Lâu ko dùng. Tao cầm xem thì thấy đứt mẹ 1 dây từ ác quy ra đèn. Cắt cắt nối nối tạm mất 2 phút thì đèn sáng. Tao bảo để ra soi xem thế nào, cô em cũng đi theo, nép sát người tao, tay bám chặt cánh tay tao.
Phòng cô em là phòng đầu tiên, đi ra vài bước là cổng của chủ nhà. Lối cổng của chủ nhà chạy dài, vuông góc với dãy phòng trọ bọn tao đang ở. Soi xung quanh cổng ko thấy gì bất thường, quay sang soi chỗ cỏ trước mặt thì thấy thấy bóng trắng mập mờ, khẽ giật mình rồi soi kỹ, cô em nhìn nhìn rồi bảo ôi cái váy của em. Đm, té ra là thế.
Lội ra lấy váy vào cho ẻm thì bị vài vết bẩn, vuỗi vuỗi mấy phát ko sạch, ẻm bảo thôi để mai em giặt lại. Bố sư, làm tí thì són đái ra quần, bóng trắng với cả váy trắng. Vào phòng ẻm ngồi, lúc này đã tỉnh mẹ ngủ. Nhìn đồng hồ thì đã hơn 1h đêm. Hỏi han vài câu nữa thì tao bảo thôi về ngủ đây. Về phòng bới bới tìm cái bật lửa khác đề phòng mất điện nữa, tìm mãi ko thấy thì nghe tiếng gõ cửa, cô em gọi. Ra mở cửa thì cô em bảo 1 mình sợ, lại phòng ngoài cùng. Tao bảo thế vào đây nói chuyện.
Mẹ kiếp, đêm hôm đấy đóng thêm 3 nháy đến tận sáng. 6h thì ẻm về phòng ẻm. Tao nghỉ học, ngủ tít. Đến gần 11h thằng bạn lồn giao thông đập cửa gọi mới tỉnh dậy, nó hỏi tao sao ngủ muộn thế, nghỉ học à. Tao thì hỏi nó sao lên muộn thế, nghỉ học à. 2 thằng sang phòng chị em hải dương thì thấy cả 2 ở nhà, cô em hỏi tao anh nghỉ học à, tao bảo ừ, nghỉ buổi ko sao. Thằng giao thông cùng cô chị tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi sao về quê có 2 hôm mà bọn này đã xưng hô anh em ngọt thế. Tao bảo cô chị là mình có họ đấy, bọn tớ mới điều tra ra, cậu từ này cũng phải gọi tớ là anh. Cô chị bĩu nhẹ môi bảo vớ vẩn, cô em giải thích em gọi anh ấy là anh cho tình cảm…vcl giải thích
hỗ trợ bọn nó nấu nướng, rồi chén. Cô em cứ anh anh, em em làm tao cũng ngại bỏ mẹ. Cơm nước xong về phòng, thằng giao thông hỏi dò xét mày với con em có mối quan hệ gì thế. Tao bảo, quan hệ lồn, thích nhau thôi mà, giống như mày với con Luật kia thôi. Thằng giao thông ngớ người bảo đm mày tàu ngầm ghê vãi, khá lắm thằng bạn. Rồi nó kể đéo sơ múi được tí gì ở con Luật kia, khoác vai nó cũng né, khoác tay cũng duỗi, bố khỉ. Tao bảo con Luật ngon thế chắc nhiều thằng theo, thằng bạn lồn trả lời đéo xinh bằng con em của mày…Ừ đúng là đéo xinh bằng, nhưng nó có vẻ chơi hơn, chịu khó mặc hở hơn nên nhìn ngon hơn. Tao nghĩ trong đầu, có khi đéo ngon bằng cô em của tao thật đấy chứ, tao lột hết, chiêm ngưỡng hết rồi…


Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9…


« »