24 Th11
3:00

(P4) Những chuyện rùng rợn qua lời kể của các bác tài

Những năm 1990 gì đó hồi em còn ở Phước Hải, Huyện Long Đất, Tỉnh Bà Rịa Vũng Tàu.
Có ông bác là tài xế chạy xe chở khách đi khám bệnh SG và cũng chở xác chết nếu không may những người ấy qua đời. Chiếc xe của ông khá quen thuộc với dân ở làng ở đây.


Hôm đó nhà em có giỗ, mời ông đến nhà chơi nhậu với ông già em. Vui và quá chén nên ngủ lại nhà em. Ông nằm ngoài hàng ba ngủ cho mát cùng cây đèn pin và tiếng ngáy khò khò nồng nặc mùi rượu. Khuya đó đúng 12h có người thanh niên lạ đến gõ cửa nhà em xin gặp ông Ba.


Ông Ba tỉnh dậy vì lẽ thường thôi nếu đến nhà không gặp ông thì người nhà sẽ chỉ họ đến nhà em tìm ông nên không có gì ngạc nhiên cả. Ngày ấy không có điện thoại cầm tay liên lạc như bây giờ. Em cũng thức dậy, lọ mọ theo ông ra mở cửa cổng.
Tiếng chó sủa vang lên trong đêm, cây đèn pin mờ mờ vẫn nhìn thấy rõ người thanh niên lạ mặt buồn rầu nói :
“Ông Ba! Lên bệnh viện Chợ rẫy đón gia đình con về nha”
Ông Ba hỏi lại : Nhà chị Thuận phải không?
Cậu thanh niên trả lời : Dạ, ông Ba thu xếp đi ngay dùm. Cám ơn ông, con về đây!
Ông Ba trả lời rất nhiệt tình: Ờ, con về báo cho gia đình. Bây giờ ông rửa mặt xong là đi ngay.
Cậu thanh niên lạ quay đi nhanh và khuất hẳn vào bóng đêm. Ông Ba đi rửa mặt, hút thuốc và nhắn em vào gọi ba của em ra đóng cửa cổng. Thế là ông đi lên SG!
Hôm sau,
Khi chở về đến nhà, ông Ba cùng gia đình xuống xe để nâng phụ một tay đưa thi thể ấy vào trong nhà. Ông mới té ngửa…!
Cái xác ấy chính là cậu thanh niên lạ xuất hiện trong đêm trước.
*Em chỉ chứng kiến đoạn đầu, đoạn sau thì nghe ông Ba kể lại. Một chuyện quá bất ngờ trong cuộc đời của ông.

Năm 1965, gia dình em vào SG sinh sống tại khu Khánh Hội Q4: sau 2 năm ở nhờ nhà bà con, đến năm 1967 thì Papa em tậu được một ngôi nhà trong hẻm, ngoài đường trước góc sân nhà đã có sẵn 1 cây dừa trưởng thành và rất sai trái, dù thân cây khá ốm. Dân tình kỳ cựu trong xóm cho biết cây dừa được tốt như vậy là do nhiều gia đình nghèo trong hẻm này và vài hẻm khác sinh con bị bệnh, thiếu tiền chạy chữa nên chịu chết, không tiền ma chay và đành phải đem chôn ngay tại gốc cây dừa này. Lời đồn trên là có thật, vì hàng năm em vẫn thấy nguời thân của các tử nhi này hương khói, cúng kiến đều đặn.

Và các giai thoại về ma xuất hiện trên cây dừa này cũng dần dà được thuật lại với nhiều đối tượng, thành phần, độ tuổi trong xóm (trong đó có em???):

Thời đó, nước máy vẫn chưa đến được từng nhà như bây giờ: khoảng 2/100 gia đình có đồng hồ nước, còn đa số dân tình phải đi gánh nước ở vòi nước (không tên) công cộng, nhà nào khá tí thì gánh từ những nhà có nước máy với giá 1 đồng 02 đôi. Từ đó, nghề gánh nước mướn cũng có đất sống, nhưng phải chen chúc xếp thùng xí chỗ từ 1, 2, 3 giờ sáng. Nước máy trong vắt được hứng vào thùng đầy ắp, nhưng hễ đi ngang cây dừa rồi đem về đổ vào thùng phuy, lu, vại nhà chủ thì hỡi đôi khi thì cát không, lúc thì như nước bùn . . . Sợ tại ma cây dừa, phải gánh đi vòng đường khác: xa, nhưng bảo toàn nguồn nước và không bị chủ chửi mới có tiền.

2 chi công nhân Hãng dệt Việt Thắng đi làm ca đêm về tầm 2, 3 giờ sáng (đi cặp cho đỡ sợ) đi ngang cây dừa: chị thì tóc đầy cát, chị thì ướt tóc . . . Bàn trước với nhau cùng nhìn lên ngọn cây dừa; mỗi chị được thấy một hình ảnh khác: 1 bị thịt đỏ rực như cục máu chực nhảy bổ xuống và 1 bộ bà ba trắng phất phơ trên ngọn dừa. Cuối cũng chẳng hiểu sao cả hai chị . . .”bỗng dưng ướt quần” và nắm chắc tay nhau cùng ù té chạy 


Sâu vào hẻm cách nhà em chừng mươi bước chân là cái chòi gác Nhân dân tự vệ: Mỗi đêm là có 1 tốp luân phiên nhau trực gác từ 18h00 đến 6h00 sáng hôm sau: Mỗi ca trực 2 người với 2 khẩu Cacbin. Ấy thế mà ông ngủ, ông thức cũng nửa đêm có ẻm cực xinh lò mò leo lên tận nơi xin nước uống và nhờ đưa về nhà: vừa quay vào trong lấy nước quay ra thì ẽm cũng “bỗng dưng biến mất” (Chòi gác bằng gỗ, rộng và cao cách mặt đất khoảng 4 mét). Chú này cũng són cả ra quần, liệng mịa cả súng, nhảy dzô ôm bạn miệng nói tiếng bò cạp lun àh.

Khuya có chú Tư chạy xe ôm về muộn, đi ngang: Xe “bỗng dưng chết máy” theo chú kể thì hôm nào đi về khuya cứ đi ngang cây dừa là xe lại bị chết máy. Ban đầu còn sợ sợ, riết chú quen, cứ xe chết máy là chú dừng xe xuống nói nhẹ mấy câu kiểu như nạt yêu: mấy đứa để chú về tắm rửa ăn cơm cái coi, tối giờ chạy xe mệt lắm rồi không còn sức đùa với mấy đứa nữa đâu. Thế rồi xe lại nổi máy ngon lành, thi thoảng có hôm nhiều khách chú lại mua ít bánh kẹo khi về để dưới gốc dừa, sáng sau đi ngang thấy bánh kẹo dập nát, chảy nước hư hết trơn.

Rồi bữa chập tối bà mẹ trẻ dẫn con đi lòng vòng xóm đút cơm, mẹ lo tám, con “bỗng dưng biến mất”: tá hoả cả nhà, cả xóm túa ra phụ kiếm ráo riết đến hơn bảy giờ tối quơ đèn dầu, đèn măng xông, đèn pin, đèn cầy (không chơi đuốc, sợ cháy nhà) thì thấy thằng nhỏ bị ma dấu với cái miệng đầy đất sét trong bụi lá dứa ở vườn của một bà cạnh nhà cạnh cây dừa, dù cửa rào kẽm gai đã đóng kín 
mây mây và mưa mưa


Tới em: Em ứ tin tất cả những mẫu truyện trên, tự mình kiểm nghiệm bằng cách thức khuya vào mọi giờ trong đêm để học bài (tất nhiên là ở trong nhà), tập tạ, tập võ, chơi Guitar (ngoài sân) rồi nhìn thử thật kỹ lên ngọn dừa; kết cục là . . đếch thấy gì nuôn. Chán. Em tuyên bố với lối xóm: chả có con ma nào trên cây dừa đó cả, toàn thêu dệt.

Nhưng rồi bỗng một hôm, tầm 12h00 trưa (giờ Ngọ), tan học về cùng 1 thằng bạn bên Nhà Bè ghé em chơi: Cởi đồng phục ra, em vận cái xà lỏn bẩu bạn:”Mày đứng dưới đợi nghen, tao leo bẻ dừa mày ở dưới lụm anh mình uống cho đã hén, cơm nước tính sau”, thoắt cái em đã ở trên ngọn dừa, vừa xoay được trái thứ nhất, trái thứ hai chưa kịp rớt, thì:”Xoạch, soạt, . . . . ầm, pụp”, em đã . . . rụng từ độ cao 5,5m xuống cuộn kẽm gai trên hàng rào (cách đất 2m), tưng xuống đất . . . nằm bất động vài giây. lồm cồm bò dậy với cái mông chỗ bầm tím, rướm máu, có chỗ lòi cả mỡ trắng phếu . . . í ẹ í ẹ ….. Cái đầu u mấy cục lun.

Gần như khuấy động cả xóm với cú ngã của em: Dì x, thím y, mợ z, . . . người thì rượu mật gấu, người muối hột 30 năm, . . . . đem qua cho thằng “quỷ sứ” uống cho tan máu bầm, mau lành xương (thường ngày cứ hay rủa thằng “quỷ sứ” nó chẳng biết sợ ai). Bây giờ đụng chuyện thì cũng thương thằng “quỷ sứ” dữ hén: Mày thấy chưa con, giờ linh, giờ kỵ mà bây leo trễn chi dzậy; mày tin cây dừa này có ma chưa con, ụ á mày thằng lì. Em nhăn mặt uống cay, nuốt mặn; rồi nhăn nhó :” . . . dạ . . . con chưa tin bác Ba ơi”

Theo các bác thì sao? Có ma đẩy em rụng không?

Tới giờ em cũng ứ tin. Vì hồi còn sinh viên em là hay tổ chức cho các bạn (nam lẫn nữ) vượt rào giờ giới nghiêm khu nội trú của SV ra tận nghĩa địa chơi trò cầu cơ nó mới linh, 11, 12 h khuya mà có thấy gì đâu? (Linh đâu hỗng thấy, chạy nhảy xuống công sự né đạn bảo vệ trường thấy mịa lun)

« »