15 Th11
3:56

(P4) Người tử tù đặc biệt

Đã gần hai tháng từ ngày bố Kiên mất. Cuộc sống của gia đình Kiên thay đổi hoàn toàn. Kiên cảm thấy nặng nề trong cuộc sống gia đình vì những mất mát vừa rồi. Đúng thật, khi con người còn sống thì không ai nghĩ rằng lúc mất đi sẽ như vậy. Kiên suy nghĩ: Liệu mình có nên tiếp tục học nữa không? Hay đi làm để nuôi hai em ăn học. Một gánh nặng trên vai Kiên. Người mẹ của Kiên cũng đã mệt mỏi sao bao năm tháng. Kiên không muốn người mẹ của mình phải khổ nữa. Ước nguyện lúc này của Kiên là tiền. Tiền là cái để Kiên có thể tiếp tục những hoài bão của mình, tiếp tục những tham vọng của mình. Và quan trọng là tiếp tục sống.

Kiên chọn phương án: Sáng đi học, chiều về phụ giúp ở một xưởng cơ khí gần nhà. Xưởng cơ khí đây của một bác Hòa, ngày trước làm ở trong quân đội. Sau khi giải ngũ, bác này về nhà sẵn có nghề cơ khí, mở một xưởng để gia công các đồ cơ khí. Kiên xin làm ở đấy vì bác này cũng bố Kiên cũng giải ngũ một đợt. Nên thấy hoàn cảnh Kiên như vậy, bác đồng ý ngay.

Cứ thế, buổi sáng, Kiên đi học, chiều về Kiên làm ở xưởng đấy. Công việc cũng bình thường. Nó cũng giúp Kiên khá nhiều để có tiền nuôi hai đứa em của mình ăn học. Với bản chất thông minh của mình, Kiên luôn bộc lộ trong công việc hàng ngày và học tập. Vì thế, xưởng sản xuất của bác này luôn có những sản phẩm cần có tính toán và độ chính xác cao, Kiên đều giúp được bác. Vì vậy, bác ấy rất quý Kiên, coi Kiên như con cái trong nhà. Chính vì thế Kiên cũng thoải mái hơn. Nhưng có một sự việc đã xảy ra với Kiên mà chính sự việc này đã làm Kiên hiểu được cuộc sống hơn. Nó làm Kiên thay đổi những gì trong con người Kiên. Và chính vì lẽ đó, Kiên đã thành một con người khác.

Đấy là vào một buổi chiều, lúc đấy Kiên đang làm việc ở xưởng bác Hòa bỗng nhiên từ đâu khoảng 5 đến 6 người, có vẻ là dân xã hội bao vậy kín xưởng của bác Hòa. Đồng thời chúng hò nhau lao vào xưởng cơ khí của bác và tìm bác Hòa. Thấy thế bác Hòa vội chạy ra xem thì chúng dùng mã tấu lap vào chém bác Hòa làm bác gục ngã. Sau đó toàn bộ nhóm người đó, đập phá xưởng của bác Hòa. Thanh, con trai bác và mọi người trong xưởng cùng với Kiên không hiểu sự việc gì. Mọi việc diễn ra quá nhanh. Lúc này, tất cả mọi người vội vàng chạy tản ra, tìm đồ vật nào có thể chống trả được là lấy. Nhanh như cắt, Kiên vớ được một thanh sắt dài cầm trong tay để phòng vệ. Lúc này, mọi người trong thôn đã nghe thấy tiếng xung đột ầm ĩ liền chạy đến để xem có sự việc gì xảy ra. Còn bọn chúng, có vẻ càng hăng máu hơn đánh lại nhóm người của bác Hòa. Kiên cũng lao vào theo bản năng để tự vệ. Trong lúc đánh nhau, Kiên đã đánh gục một tên bằng cây gậy sắt đấy. Thấy có vẻ không ổn, những người còn lại vội vàng nhảy lên một xe đợi sẵn ở ngoài và đi. Một lúc sau, công an xã đến để kiểm tra sự việc. Lúc này, toàn bộ xưởng của bác Hòa đã bị phá hỏng. Bác Hòa nằm gục trong vũng máu. Thanh vội vàng đưa bác Hòa vào bệnh viện. Còn tên XHĐ kia cũng nằm gục tại chỗ. Công an xã vội vàng giải tán mọi người để khám nghiệm hiện trường. Sau đó xe cứu thương đưa tên đã bị Kiên đánh gục lên xe và cùng với Kiên đi thẳng về phía trụ sở công an xã Hải Ninh. Kiên không còn cách nào khác phải theo lên xe. Lúc này, mọi ngươì ở thôn chỉ biết nhìn theo xe ô tô chở đi. Kiên kịp ngoái lại nói với người quen bảo lại với gia đình đừng lo về Kiên.

Tại trụ sở công an xã Hải Ninh, lúc này Kiên mới biết rõ sự việc vừa rồi. Nguyên nhân chính là do bác Hòa có gia công một số đồ cơ khí để cung cấp cho một chủ buôn hàng. Do cạnh tranh nhà cung cấp nên một đối thủ đã thuê một nhóm côn đồ xuống rằn mặt bác Hòa. Hiện tại, bác Hòa đang được điều trị tại bệnh viện. Về sau Kiên biết, bá đã không thể tiếp tục làm công việc cơ khí được nữa do vết chém vào người bác quá nặng. Còn tên XHĐ mà Kiên đã đánh gục bằng thanh sắt để tự vệ đã bị chết khi đưa vào bệnh viện. Kiên ngồi lặng im ở trụ sở công an xã. Lúc này, trong Kiên không thể hình dung được những gì sẽ xảy ra với mình nữa. Một sự việc đến quá bất ngờ với Kiên. Nó đã đẩy Kiên đến con đường phải đánh trả. Dẫn đến thiệt mạng một người. Kiên ngồi buồn và lo lắng không hiểu mình có bị khép vào tội nào không?

Sáng hôm sau, sau khi lấy lời khai của tất cả mọi người, Kiên được tại ngoại vì lý do phòng chống tự vệ. Tạm thời công an xã đang điều tra vụ việc nên Kiên không được đi ra khỏi địa phương. Kiên trở về nhà. Mọi người trong nhà lo lắng cho Kiên liệu sau đấy Kiên có thể tiếp tục học được nữa không? Cảm giác lúc này đối với Kiên là buồn và chán. Chính vì thế để Kiên xin tạm nghỉ học ở nhà để lo lắng việc nhà. Tạm thời dừng việc học lại. Mọi người ở trường Kiên không hiểu lý do stại sao? Chỉ có Kiên là hiểu và định hướng cho mình một hướng mới. Nên tiếp tục học hay đi làm?

Cũng chính vì công việc và học hành như vậy, Kiên ở nhà thường hay la cà ngoài đầu làng. Một lần ngồi ở đầu làng, Kiên có tiếp xúc với một nhóm bạn đang ngồi đấy tán chuyện.
Dũng! Sao mày ở đây? Kiên mừng rõ khi nhận ra Dũng là thằng bạn nói khố hồi còn nhỏ. Nhưng sao này do Kiên vào đội tuyển thi toán của huyện nên không còn gặp lại Dũng nữa. Cả hai mừng rỡ. Dũng hỏi han tình hình học hành và gia đình của Kiên. Kiên kể lại cho Dũng nghe tất cả những gì mà Kiên vừa trải qua. Thấy bạn rơi vào hoàn cảnh đấy. Dũng mới có một lời đề nghị:
– Tao có việc muốn bảo mày. Nhưng với điều kiện mà không được ngại. Một công việc rất hay. Mày thông minh, học giỏi thì sẽ có rất nhiều tiền. Như tao đây này, học hết lớp 6 là tao nghỉ học đi làm, Thế mà làm cho ông này, đến bây giờ tao chả thiếu cái gì. Cái gì cũng có. Nhưng phaỉ chấp nhận một tý.
Kiên ngạc nhiên và mừng rõ hỏi lại Dũng:
– Thế công việc gì đấy? Cho tao làm với. Liệu tao có ổn không? Công việc thế nào tao cũng làm được. Mày giới thiệu cho tao nhé.

Dũng nhìn Kiên với ánh mắt nghi ngờ. Sau khi để ý xung quanh không có ai để ý đến câu chuyện của hai người, Dũng mới nói:
– Nhất trí! Tao sẽ giới thiệu ông chủ của tao cho mày tiếp xúc. Nhưng vơí một điều kiện là mày tuyệt đối bí mật. Không cho bất kỳ một ai được biết tao và mày làm ở đấy. Nếu nhất trí, tao sẽ giúp mày. Với mày, tao tin là mày có khả năng kiếm tiền. Thậm trí còn hơn tao rất nhiều là đằng khác.
– Đồng ý! Có gì mày giúp tao. Hoàn cảnh tao lúc này không thể lựa chọn khác được. Chỉ có điều tao đang bị quản thúc tại xã nên không đi xa được. Vả lại còn mẹ, hai em gái tao nữa. Chắc mày hiểu hơn tao.
– Đơn giản! Chỉ cần ông chủ tao thống nhất chọn mày cho công việc là mọi việc khó khăn của mày coi như đã giải quyết xong. Chứ tầm cỡ công an xã hay huyện của chỉ đơn giản thôi. Không có gì là phức tạp cả. Ông ấy sẽ bảo lãnh cho. Khỏi cần phải quản thúc. Chỉ có tử hình thì may ra ông ấy không giúp được. Chứ cỡ như mày thì hà hơi là xong. Mày không phải lo. Điều nữa, nếu mày được làm việc thì điều quan trọng là trung thành với công việc. Không linh tinh và loạng quạng như ở các nơi khác đâu. Mày phải nhớ điều đó mới có thể làm được. Ngoài ra, công việc này cũng nhàn hạ, không vi phạm pháp luật. Mà điều quan trọng là mày vẫn có thể tiếp tục học được và giúp được gia đình một cách thoaỉ mái. Như tao đây này. Nhà tao có 4 anh chị em, hai bố mẹ già mà tao cứ như chơi vậy. tao lo cho cả nhà mặc dù tao là út trong gia đình. Từ khi làm dưới tay ông ấy, tao khôn ra nhiều mày ạ. Thế mới hiểu: Cuộc sống nó cần tiền như thế nào. Không có tiền, chả có gì là nên cơm cháo cả. Nhất là cuộc sống. Nó như địa ngục vậy. Vậy nên con người tự sinh ra, cũng tự tay trói mình bởi luật sinh tồn.
– Sao mày nói như ông cụ non vậy?
– Uh! Có thể tao bằng tuổi mày, nhưng về cuộc sống xã hội thì mày còn nhiều điều phải học tao lắm. Tao sớm ra xã hội kiếm tiền. Tiền nó làm tao già đi so với bọn bạn. Nhưng tiền nó lại làm tao nâng tầm kiến thức so với những thằng không nhìn thấy tiền. Đấy! Cũng chỉ vì đồng tiền và mưu sinh cả thôi. Chứ cuối cùng, mày có sống được yên ổn không? Lúc này, nếu mày có tiền, chỉ cần khoa mồm một tý là mọi cái xong ngay. Đến ngay cái án quản thúc tại địa phương của mày, mày có tin không? Đều quy ra tiền cả đấy. Nếu mày không tin. Tao chứng minh cho mày xem. Coi như mày nợ tao một việc nhé.

Kiên ngạc nhiên về sự hiểu đời của Dũng. Bằng tuổi Dũng, Kiên chỉ biết học chứ có biết gì ngoài cái làng mà Kiên đang sống đâu. Đây có lẽ là lần đầu tiên, Kiên được chứng kiến sự việc này. Kiên gật đầu để Dũng thử xin hộ cho mình sự việc vừa rồi. Dũng cười khểy và hỏi cụ thể xem ai là trưởng công an xã. Kiên nói cho Dũng biết. Sau đó, Dũng chở Kiên đến công an xã hải Ninh luôn. Kiên đợi ở ngoài để Dũng nói chuyện bên trong. Một hồi lâu, thấy Dũng đi ra cười tươi tỉnh:
– Đã xong rồi nhé. Mày yên tâm. Mai mày sẽ được gọi lên xã để hiểu sự việc hơn. Còn giờ, mày về nhà nghỉ ngơi đi. Nhất là bảo lại mẹ mày cho yên tâm. Đồng thời, mày không phải bảo lưu việc học hành nữa. Cứ chuẩn bị tinh thần tiếp tục đi học. Còn tối thứ bảy cuối tuần, mày đừng có bận gì. Đợi tao ở nhà, tao qua đón. Tao sẽ hẹn ông chủ của tao để mày gặp mặt. Nhớ đừng bận gì đấy. Nhỡ hẹn là ông ấy khó chịu lắm. Thôi! Mày về nhà đi kẻo mẹ mày mong.

Kiên nghệt mặt không hiểu tai sao Dũng có thể xử lý công việc nhanh thế. Cách đây mấy ngày, Kiên còn phải ngồi tạm giam ở phòng giam để công an huyện lấy lời. Rồi đủ thứ, thế mà….. Kiên thắc mắc và chào Dũng để ra về. Cũng chờ đợi xem đúng là mai công an xã gọi Kiên ra không? Nếu đúng như những gì Dũng nói thì quả thật ông chủ của Dũng là một người có thế lực hoặc là Dũng quá hiểu đời.

Đúng sáng hôm sau y như lời Dũng, Kiên đượ trưởng công an xã gọi ra để giải quyết vụ việc. Kiên không biết như thế nào, ngồi trong phòng, kiên chỉ ký vào một số giấy tờ đã được thảo trước. Trước khi về, ông trưởng công an xã có nói:
– Lần sau nhớ cẩn thận nhé cháu. Mọi sự việc có thể xảy ra ngoài ý muốn. Nhưng trước hết phải biết kìm chế trong mọi hành động.

Kiên cười thầm và ra về. Nghe lời ông trưởng công an xã nói mà Kiên chả biết nói gì. Kìm chế trong mọi hành động. Lúc đấy Kiên không chủ động chống trả chắc Kiên cũng đã bị chém trọng thương như bác Hòa rồi. Còn đâu mà được nói chuyện như bây giờ. Nghĩ vậy, Kiên vui vẻ ra về. Lần đầu tiên Kiên cười vì một công việc mà đứa bạn nối khố đã giúp mình. Thầm khâm phục nó. Nhưng Kiên vẫn thắc mắc là tại sao Dũng có thể làm được chuyện đấy? Câu hỏi đó về sau Kiên mới hiểu. Còn lúc này, người đầu tiên Kiên nghĩ đến là mẹ Kiên. Kiên phải về nhà thông báo cho mẹ Kiên biết cho mẹ đỡ lo.

Đến tối ngày thứ bảy, như đúng hẹn, Kiên đợi Dũng ở nhà. Kiên lo lắng và bồn chồn và suy nghĩ, Liệu công việc mà Kiên chuẩn bị làm là gì? Ông chủ của Dũng là ai? Nhiều câu hỏi mà Kiên không có lời giải. Một lúc sau, đúng 20h, Dũng đi xe máy đến đầu nhà Kiên và gọi Kiên. Kiên ăn mặc quần áo chỉnh tề cùng Dũng đến nhà của ông chủ Dũng. Đi mất gần một tiếng đồng hồ mới tới nơi. Nhìn ngôi nhà bề thế và nguy nga, thấy khuôn mặt Kiên cứ ngây ra, Dũng cười và nói:
– Thôi nào! Đến nơi rồi. Có gì mày chuẩn bị tinh thần đi. Nói năng hoạt bát vào, không phải ấp úng. Ông này hay có thành kiến với lần tiếp xúc ban đầu lắm.

Kiên giật mình khi Dũng nhắc nhở. Cùng với Dũng bước vào một căn phòng. Có lẽ đây là phòng khách. Nên mọi cái trang trí đều cầu kỳ. Dũng và Kiên ngồi ngoài phòng đợi. Có tiếng người đang đi ra. Một người đàn ông, dáng người nhỏ nhắn, thấp, lùn đang đi ra. Đôi mắt ti hí. Nhìn khó có thể hình dung đây là một ông chủ. Ông ta mặc một bộ quần áo đơn giản. Nhìn xung quanh, Kiên nhận thấy căn phòng chỉ động một mầu vàng. Từ nội thất đến các đồ vật trang trí trong gia đình đều có màu vàng. Đang mải nhìn thì người đàn ông kia hỏi:
– Cháu là Kiên, bạn của Dũng à?
Kiên giật mình nhìn lại………

Vậy Kiên gặp ai? Ông chủ của Dũng là ai? Kiên sẽ làm việc gì? Chỉ biết sau cuộc gặp gỡ này sẽ là một trang mới trong cuộc đời của Kiên. Em tạm dừng tý, làm tách caffe. Các cụ chịu khó chờ em mất phút nhé……

« »