10 Th12
3:33

(P4) Nghiệp quật

_Cô út tên gì?

_Quỳnh Hoa.

_Cô út bao nhiêu tuổi rồi?

_Mười chín.

Hai người họ cứ như vậy trò chuyện qua lại nhưng Văn cảm thấy cô Hoa này lạnh như băng, hỏi gì trả lời nấy. Thật khó gần! Mải chìm vào cuộc chuyện trò mà họ không hay rằng cậu cả Khánh nãy giờ đang đứng nhìn họ từ xa. Nhắc đến cậu cả Khánh, ngay từ khi còn nhỏ đã sinh đố kị với Quỳnh Hoa bởi ông Bá Vĩnh lúc nào cũng cưng chiều cô hơn nhất, muốn cái gì là ông liền đáp ứng. Mặc dù hắn là con trai đích tôn, cũng là con cả trong nhà nhưng chẳng khác gì con rơi con rớt, lúc nào cũng bị ông ghẻ lạnh. Uẫn tức trong người nên hắn ta luôn tìm cách kiếm chuyện với Quỳnh Hoa, dẫu cô chẳng làm gì cho hắn cả. Hơn thế nữa, hắn muốn tách Quỳnh Hoa ra khỏi Bá Vĩnh, khiến ông ghét bỏ cô để một mình chiếm hết gia tài này. Đợi khi Trần Văn và Quỳnh Hoa đến gần, hắn ta buông một câu đầy mỉa mai.

_Cô út nhà ta cũng đa tình ghớm nhỉ! Mới sáng ra đã đong đưa với trai rồi.

Đã quá quen với việc bị cậu cả Khánh nói này nói nọ kiếm chuyện, cô cũng không mấy để ý đến. Lườm nguýt hắn một cái rồi phớt lờ đi. Thái độ vô cảm của cô út làm hắn tức tối, chưa chịu dừng lại, hắn nói tiếp:

_Mày học ở đâu ra cái thói không trả lời người lớn đấy hả? Mất mặt cả cái nhà này.

Nghe chửi ấy thế mà cô út vẫn không mảy may mở miệng nói lại một câu, cứ im im rồi khoanh tay ôm đàn bỏ đi mặc kệ hắn. Thế thì có tức không chứ lại? Không làm gì được Quỳnh Hoa, hắn ta lại chuyển hướng sang Trần Văn. Nãy giờ nhìn hai anh em họ thái độ lồi lõm với nhau, Văn hiểu sơ sơ quan hệ giữa họ không tốt, cũng định tránh đi cho an phận làm khách ai ngờ cũng không kịp.

_Hẳn anh là một trong hai sư thầy mới đến đây hôm qua?

Văn nở nụ cười cố gắng không để lại ấn tượng xấu, anh ta niềm nở trả lời:

_Đúng là tôi và thầy tôi mới đến đây hôm qua, làm phiền đến gia chủ thật là ngại quá.

Nhếch môi một cái, Khánh cười khinh.

_Cũng biết là làm phiền nhà người ta cơ à? Biết rồi thì mau chóng mà đi khỏi đi chứ.

Nói rồi, cậu cả chắp hai tay sau lưng bỏ đi. Dẫu không làm gì được Quỳnh Hoa nhưng ít ra vẫn có người để hắn mỉa mai trút bực trong người xem ra cũng hả hê lắm chứ. Còn Văn thì vẫn ngờ ngợ, anh ta chẳng hiểu mình có làm sai gì không mà lại bị Khánh đuổi đi nhanh như vậy. Chép miệng một cái, anh ta liền chạy theo cô. Giữ dáng vẻ khoan thai, cô bước đi chầm chậm chẳng nói chẳng rằng thêm lời nào nữa, cứ hệt như một cái pho tượng biết đi. Văn đi cạnh sau cũng im lặng, sợ nói ra câu nào đó lỡ may làm phật lòng cô út. Vả lại anh ta cũng không muốn phá vỡ bầu không khí bình yên này. Đang đi thì đột nhiệt Quỳnh Hoa đứng sững lại khiến Trần Văn không kịp dừng chân, vô tình va vào lưng cô. Hương thơm dễ chịu từ người cô út thoang thoảng bay vào mũi hắn, thật khiến người si mê.

_Đây là phòng tôi.

Cô út lạnh lùng lên tiếng, quay lại nhìn Trần Văn. Anh ta ngại quá chẳng biết nói gì, tâm trí cũng chưa kịp thông suốt nên chỉ biết gãi đầu cười ngại ngùng. Hình như mặt anh còn hơi ửng đỏ.

_Nếu thầy không có việc gì cần đến, tôi xin phép vào trong trước.

Văn gật đầu vụng về, cúi đầu chào. Nói rồi, Quỳnh Hoa một mạch bước vào trong cũng chẳng để ý Văn đang cúi chào. Trở lại căn phòng quen thuộc, cô thở dài một cái rồi nở nụ cười nửa môi. Ngồi xuống vuốt ve cây đàn, ngắm nghía say đắm, chợt cô rơi một hạt lệ, trong vô thức đặt cây đàn xuống cạnh đầu giường:

_Từ bây giờ chỗ của mày sẽ nằm ở đây.

Rồi cô ngẩng đầu lên trời, sổ ra một tràng cười kinh dị và cũng nhanh chóng tắt ngúm. Tóc tai đột nhiên trở nên bù xù, cô ta ôm đầu nói điều ngớ ngẩn.

_Tha cho tôi, tha cho tôi! Xin đừng ám tôi nữa, đừng ám tôi nữa!

Cô như hóa điên loạn, ngây ngây dại dại. Hết vò đầu bứt tóc lại cười sằng sặc một mình. Ngay cả cái lọ hoa quý trên bàn cũng bị cô đập vỡ, mảnh sành văng tung tóe, những bông hoa khô héo rơi vương vãi trên nền nhà. Cẩm một mảnh vỡ lên, cô út nghiêng đầu ngắm nghía, ánh mắt đảo qua đảo lại, cười thích thú. Rồi cô ta cứa mạnh vào tay mình, cứa đến khi máu chảy thành dòng rơi tí tách ra sàn. Cô ngã khụy xuống đất, môi trắng bệnh, mặt tái mét, ánh mắt lơ đãng không còn hồn, rơi lệ. Giọng đã trở nên yết ớt.

_Hãy tha cho tôi!

Trong căn phòng tăm tối che kín bởi những chiếc rèm, nơi mà không một ánh sáng có thể len lỏi. Cô út ngồi bần thần giữa phòng, đáp trả cô là một giọng nữ đầy ma quái, kèm theo nụ cười the thé.

_Tao sẽ giết chết cả nhà mày, sẽ giày vò mày từng chút từng chút một.

Nãy giờ ở ngoài, Văn nghe thoang thoảng có tiếng động lạ phát ra từ phòng Quỳnh Hoa. Anh ta chần chừ định gõ cửa hỏi xem có chuyện gì nhưng rồi lại thôi. Anh nghĩ vừa nãy cô út còn bình thường như vậy hẳn không có chuyện gì đâu nên một mạch đi về phòng. Đứng ngoài cửa phòng, Văn vẫn còn nghe tiếng mõ của sư thầy. Thường thường thầy anh cũng phải gõ đến khi mặt trời nhô cao mới dừng lại, hôm nay cũng không ngoại lệ. Sợ làm gián đoạn sự tĩnh tâm của sư thầy, Văn không vội vào trong, anh ta đứng ngoài cửa ngắm chim lá hoa cành. Rồi anh ta lại thấy con quạ đen lúc nãy, ánh mắt nó sống động nhìn vào trong phòng, ánh mắt ấy hệt như mắt người. Thấy Văn để ý, mắt con quạ liền chuyển từ đen sang đỏ, chằm chằm nhìn anh khiến Văn không khỏi rùng mình. Không dám đứng ngoài nữa, anh ta vội vàng chạy vào trong phòng khép kín cửa lại. Tĩnh Hiện thấy hành động của đồ đệ có chút lạ lùng, bèn hỏi:

_Con bị làm sao thế?

Do đang sợ hãi sẵn, nên vừa nghe tiếng sư thầy, Văn hơi giật mình. Anh ta quay phắt lại, thở phào khi nhận ra là Tĩnh Hiện. Mở cửa ti hí nhìn ra ngoài, thấy con quạ đã bay đi, Văn mới thôi không sợ hãi.

_Dạ không có gì đâu thầy.

Sáng sớm đã bị dọa cho hú vía, Văn cũng chẳng còn dám bước chân ra ngoài. Anh ta cứ ngồi yên trong phòng cả ngày, lắng nghe sư thầy gõ mõ.

Ở trong nhà Bá Vĩnh thật là buồn chán, với anh mà nói nơi này chẳng có gì thú vị. Nếu như ở nơi khác có lẽ anh ta đã cùng sư thầy Tĩnh Hiện ngao du trừ yêu diệt ma làm được bao nhiêu chuyện tốt đẹp rồi. Hơn thế nữa, mọi người ở nơi khác đều quý mến hai thầy trò. Còn ở đây thì, nghĩ đến Trần Văn chỉ biết thở dài ngao ngán. Đến giờ ăn, người gia nô lại đem ít đồ chay đến cho hai sư thầy dùng bữa rồi rời đi. Nhìn sang những món chay đang đặt trên bàn, Văn tiếp tục thở dài. Nãy giờ sư thầy ngồi thiền trong tĩnh lặng, đột nhiên nghe tiếng thở dài của đệ tử đành lên tiếng hỏi:

_Con làm sao vậy?

Như được mở cờ, Văn cố gắng bày tỏ hết tâm tư của mình với sư thầy:

_Thầy ơi, con thấy nhà họ cũng không cần đến sự giúp đỡ của chúng ta. Hay là chúng ta rời khỏi đây được không người?

Chợt, Tĩnh Hiện hơi thay đổi sắc mặt trở nên nghiêm khắc hơn, ông hắng giọng, kiên quyết:

_Không được!

Trước giờ chưa bao giờ thấy Tĩnh Hiện mất bình tĩnh thế này, Văn đâm ra hơi giật mình. Anh ta không hiểu vì sao sư thầy lại quả quyết như vậy nhưng cũng không dám hỏi tiếp, sợ người nổi nóng. Nhận ra lúc nãy bản thân hơi mất bình tĩnh, sư thầy thở dài một hơi rồi lấy lại nét mặt khoan thai mọi khi. Người nói tiếp:

_Con đói thì hãy ăn trước đi, đừng chờ ta.

Nói rồi, sư thầy lại chìm vào tĩnh lặng, tiếp tục ngồi tĩnh tâm,mặt không chút gợn sóng.

Nhiều năm trở lại đây, trong nhà Bá Vĩnh mỗi năm chết một người không khỏi làm gia chủ như ông muộn phiền. Ngồi một mình trong gian nhà chính, Bá Vĩnh cầm trên tay con cờ nhưng chưa rõ nên đặt vào đâu cho hợp lí. Vừa lúc đấy, gia nô chạy vào bẩm báo:

_Thưa, hôm nay thằng Nô đi mời thầy Vĩ ở làng bên đã bị từ chối rồi ạ.

Bá Vĩnh không nhìn gia nô, vẫn tập trung đăm chiêu vào bàn cờ. Ông hạ tay đặt con cờ bừa vào một vị trí, trầm giọng.

_Thế có nói nếu giúp giải hạn được cho nhà ông Bá thì bao nhiêu ông cũng trả chưa?

_Dạ, thằng Nô nó nói rồi ạ nhưng thầy Vĩ
nhất quyết từ chối._Gia nô nhanh miệng đáp.

Đúng là tiếng xấu đồn xa, chuyện thầy pháp đến nhà ông Bá giúp đỡ bị quật đến điên loạn đều đã lan rộng khắp nơi. Năm lần bảy lượt mời thầy tứ phương về mà không được, Bá Vĩnh liền nổi giận. Ông hất đổ bàn cờ làm người gia nô vô cùng sợ hãi, anh ta đứng rụt lại, người run run. Hất đổ bàn cờ chưa đủ, Bá Vĩnh còn đấm tay xuống bàn, tức mình chửi.

_Đúng là cái bọn sợ chết, thế mà dám xưng thầy này thầy nọ đến khi nhờ đi trừ tà lại từ chối. Đúng là cái lũ ăn gian nói dối.

« »