(P4) MANG GENE CỦA KAVE

Tôi học hành không ra đâu vào đâu chứ ba cái vụ này thì tôi rành một cây. Phóng xe ra chợ, thuê một ông xe ôm nhìn tướng đàng hoàng chút, đưa ổng mấy chục ngàn rồi nói khéo với ổng là xong chuyện. Hôm tới gặp phụ huynh, ổng còn hăng hái phát biểu tới sùi cả bọt mép nữa mới ghê. Vậy là chuyện khó khăn kể như xong, tuy nhiên còn một vấn đề nan giải khác nữa: tụi tôi sẽ bị đình chỉ học 1 tuần.

Đối với tôi thì đây là chuyện nằm mơ còn không thấy: tự dưng được nghỉ tới 7 ngày, khác chi một năm có tới 2 lần Tết. Con nhỏ Linh thì không vậy. Mặt nó méo xẹo như vừa mất của vậy:

– Trời đất ơi, nghỉ 1 tuần vậy Linh biết làm gì? Về nhà không được, bạn bè cũng đi học hết trơn, làm sao giờ?

Tôi lại khịt mũi một cái:

– Đi chơi điện tử, đi đá bi da, đi lượn đường, nhiều thứ mà. Không đi học có cái vui của không đi học chứ bộ.

Mặt con nhỏ càng xịu hơn:

– Long đi mà chơi ba cái trò đó.

Tôi cái tính thiện lương tới chết cũng bỏ không có nổi. Thôi giúp con nhỏ thì giúp cho trót, tôi đành hứa với con nhỏ sẽ kiếm trò gì chơi cùng nó cho qua 1 tuần này vậy.

Ngày đầu tiên, tôi mặc cái áo phông đen chạy xe vè vè qua nhà con nhỏ. Nhà nhỏ xíu, nằm trong con hẻm chỉ cách trường chừng cây số. Nghe lời con nhỏ dặn đợi nó phía xa nhà, tôi dong xe vào quán cafe dọc đường, tranh thủ làm điếu thuốc.

Đúng 12 h kém, con nhỏ đi từ trong cái hẻm ra. Quần Jean, áo trắng đồng phục, tay còn xách thêm cái cặp. Con nhỏ vừa đi vừa ngoái cổ nhìn ra đằng sau, đúng cái dáng có tật giật mình. Tôi hù một tiếng:

– LÊN XE!

Con nhỏ giật mình một cái, rồi nhe răng cười. Đàn bà con gái dễ nể thiệt, ba lúc khóc thút thít rồi ba lúc lại cười re. Đợi nó lên xe, tôi nổ máy rồi hỏi:

– Đi đâu đây chị Hai?

Con nhỏ đấm nhẹ vào lưng tôi một cái:

– Long muốn đi đâu thì đi!

Thiếu chút nữa tôi buột miệng: “Vậy vô nhà nghỉ nha” (Đoạn này tôi xạo đó, thời đó tôi cũng chưa có rành mấy cái vụ này). Có điều cũng hơi lúng túng, không lẽ rủ con nhỏ đi đá bi da hay chơi điện tử? À mà chợt nhớ ra đàn bà con gái đứa nào cũng thích ăn vặt hết trơn, tôi hí hửng phóng xe đưa con nhỏ đi ăn. Nào chè nào ốc rồi linh tinh đủ thứ cả, tôi không khoái mấy thứ này lắm nhưng con nhỏ quả nhiên có vẻ mê. Con gái nhỏ mà, đứa nào là không thích mấy cái đồ ăn vặt. Hôm đầu tiên trong chuỗi 7 ngày kết thúc bằng một thứ hương vị ngọt ngào của chè, trái cây và sinh tố.

Ngày thứ 2, mọi thứ cũng vậy vậy. Nếu không đi ăn thì lại la cà tới mấy tụ điểm chơi bời của đám nhóc, có khi hứng lên tôi còn rủ nó đi chọc bi da. Độc giả đừng chửi tôi ngu nha, hồi đó còn nhỏ xíu và trong trắng nên cũng đâu có nghĩ tới chuyện bậy bạ. Nhiều lắm tôi cũng chỉ hay phanh gấp để ngực con nhỏ va vào lưng chút xíu lấy cảm giác thôi.

Mà cái lần đầu tiên tiếp xúc với ngực đàn bà, cảm giác nó kì lạ và thần bí thật. Khác xa cái lúc giờ, nhiều lúc mân mê cặp ngực mấy con nhỏ bồ có cảm giác hệt như đang cầm cái bánh dày chuẩn bị đút vào mồm vậy. Mỗi khi ngực con nhỏ chạm nhẹ vào lưng, hệt như có dòng điện chạy ngang qua người vậy. Thằng nhỏ bị giật tới cứng người.

Ngày thứ 3, thứ 4 trôi qua cũng vậy, có điều khoảng cách giữa tôi và con nhỏ trên cái yên xe đã được giảm bớt nhiều nhiều. Nó không còn để cái cặp sách chen giữa tôi và nó nữa mà đưa tôi treo phía trước xe, đôi khi tôi phóng xe nhanh một chút nó còn bám lấy eo tôi nhè nhẹ. Tôi lúc đó chỉ cảm thấy khoái khoái – một thằng nhóc tì mới 16 tuổi đầu chạy xe đèo ghệ bám eo đằng sau cũng bảnh lắm chứ bộ?

Ngày thứ 5 trong chuỗi 7 ngày đình chỉ học là một ngày trọng đại. Tôi không tin vào thần, phật, tuy nhiên tôi nghĩ rằng trên đời quả thật có ông trời và ổng cũng theo dõi tôi suốt mấy ngày vừa qua, bụng thầm chửi tôi ngu ngốc. Ổng coi hoài hẳn cũng thấy sốt ruột, bởi vậy ổng không muốn mấy cái vụ đó tiếp tục lặp lại thêm lần nữa.

Ngày thứ 5, tôi như thường lệ đón con nhỏ ở quán nước. Có điều ngoài trời mây kéo đen sì cả, chắc chỉ chốc lát là sẽ có mưa to. Mưa thì mưa, cùng lắm tôi tắm mưa chứ tôi đâu có ngại. Tuy nhiên con nhỏ Phương Linh thì không như vậy được. Nó leo lên xe, lo lắng:

– Sắp mưa rồi nha. Mình chạy đâu giờ?

Tôi cũng chép miệng:

– Chắc vô quán cafe nào đó ngồi thôi, mưa vầy thì đi đâu nữa. Đợi chút, Long đèo Linh qua nhà lấy cái áo mưa nha.

Tôi chạy xe tà tà về nhà. Ban ngày nhà tôi cũng chẳng có ai, ba má tôi đi công chuyện suốt, một bà giúp việc già thì nay ở nhà tôi, mai mốt ra cái nhà ngoại ô trông coi. Bên đó có cây cối gà qué nên bả có vẻ thích, dăm ba hôm mới về nhà tôi đang ở dọn dẹp một lần.

Xe đỗ cái két trước cổng. Con nhỏ Linh nhìn vô căn nhà tôi, ánh mắt có vẻ hâm mộ à nha:

– Nhà Long bự ghê ha!

Tôi cười ngượng nghịu, rồi mở khóa. Cái cửa vừa mở ra cái kẹt thì nghe đánh rầm một tiếng. Sét ngoài trời đánh vô cái cột thu lôi căn cao ốc kế bên, gió thổi mạnh như sắp có bão. Con nhỏ Linh bị tiếng sét làm giật cả mình, mặt mũi tái nhợt. Tôi cũng lo lo, bảo con nhỏ:

– Thôi vô nhà Long trước đã, lát tanh mưa mình đi sau nha!

Con nhỏ chưa kịp nói gì thì ông trời đã trả lời dùm nó. Mưa như hắt nước xuống cả 2 đứa tôi. TÔi quýnh quáng mở rộng cái cửa, đẩy cái xe vào rồi giục nó:

– Vô lẹ đi, bộ muốn tắm mưa cho mát hả?

Con nhỏ cũng luýnh quýnh chạy vô. Cơn mưa lớn thiệt, có chút xíu mà đã làm 2 đứa ướt như chuột lột. Cái áo trắng đồng phục của con nhỏ dính nguyên một mảng nước lớn ngay trước ngực, bó sát hẳn vào cái áo ngực. Tôi bất giác cứ nhìn lom lom vào cái mảng ướt ấy, nuốt nước bọt đánh ực một cái.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10

« »