(P4) KÝ ỨC MỘT THỜI NGANG DỌC

Vậy là trên chiếc xe cứu thương giờ này chỉ có tao, thằng em Nha Trang và cái xác vô danh nằm phía sau trên chiếc băng ca lạnh lẽo. Đường phố giờ đã lên đèn và có phần thông thoáng hơn. Người tao giờ này cứ lâng lâng, cái cảm giác cứ ớn lạnh phía sau nó cứ vờn vờn tao. À mà tao nói thêm chi tiết này, xe vận chuyển cấp cứu của bên tụi tao đều không có cái gương hậu hình chữ nhật gắn ở phía trên chính giữa kiếng trước, tụi mày hay ngồi trên ô tô sẽ thấy cái gương này, công dụng của nó để cho tài xế nhìn toàn bộ phía sau trong xe. Còn xe của tụi tao bị gỡ ra vì không thằng nào muốn vừa chạy vừa nhìn ra sau coi cái xác chết mình đang chở có bật ngồi dậy hay không? Ám ảnh vl 

Tao phá tan bầu không khí im lặng bằng 1 câu hỏi :
_ Giờ mình đưa xác về Bình Hưng Hòa hả em?
Thằng em Nha Trang vừa lái xe vừa trả lời để tao hiểu thêm :
_ Uhm anh. Giờ mình đưa về đó, phía sau lò thiêu là trung tâm lưu trữ tử thi. Những cái xác anh em mình lấy về đều đưa về đó để mổ pháp y coi chết vì cái gì. Sài Gòn mình có 3 chỗ 1 cái ở Trần Phú ngoài Q.5, 1 cái là Bình Hưng Hòa chỗ mình sắp về, 1 cái nằm ở Hóc Môn. Khi đưa xác về đó thì bên pháp y sẽ xuống làm việc, sau đó thì tới phiên mấy ba trại hòm nhào vô làm việc với người nhà nạn nhân, mà hầu như hòm mấy ba bán mắc gấp 2-3 lần ở ngoài thậm chí là gấp 10 lần tùy gia cảnh giàu nghèo của người đã chết.

Nó vẫn đều đều giọng nói :
_ Xe bên mình chỉ là 1 phần nhỏ trong cái chuỗi dịch vụ này thôi. Như ca này anh em mình đi lấy xác về, mỗi ca mình nhận được 100k tiền tài, nếu xác là người ở Sài Gòn mình lại tiếp tục đưa về và nhận tiếp tục 100k tiền tài. Còn nếu là người ngoài tỉnh thì mình sẽ hưởng 15% trên tổng giá tiền xe vận chuyển. Mình lái xe, chỉ nhận đủ những gì công sức mình bỏ ra, chạy đều đều tháng cũng kiếm hơn 15 củ, còn nếu có sức khỏe trâu bò thì có thể kiếm 20 củ là chuyện bình thường. Anh em mình làm cái nghề này không có sợ ế, chỉ sợ là không có sức chạy thôi. Lúc trước em cũng như anh, cái gì cũng thấy sợ nhưng từ từ rồi cũng quen. Anh cứ nghĩ nghĩa tử là nghĩa tận, anh là người đưa họ về lại với quê hương thì anh sẽ bớt được nỗi sợ hãi trong anh.

Đ.M. câu nói này của thằng em đáng để tao phải suy ngẫm lắm chứ. Anh khoái mày rồi đó thằng em !!!
Sau hơn 10 phút thì xe tụi tao cũng về tới chốt đèn giao thông giao lộ Tân Kỳ Tân Quý và Bình Long, vừa qua chốt đèn khoảng 100 mét trước khi tới lò thiêu là tấm biển xanh chữ trắng ” Trung tâm lưu trữ tử thi “, Đ.M. nó nhìn dòng chữ trên cái bảng mà cảm giác cứ ớn ớn, thằng Nha Trang xi nhan cho xe rẽ phải chạy vào con đường tráng nhựa đủ 2 xe tránh nhau, trời đã tối mà vừa rẽ vào con đường này không có đèn đường nhưng tao vẫn nhìn rõ xung quanh toàn là mộ và mộ, những ngôi mộ đan xen vào nhau không có thứ tự, đéo biết là mộ đã bốc rồi hay chưa. Chạy tiếp khoảng 150 mét nữa thì con đường uốn sang trái và ngay cái góc đường đó tao thấy 1 cái miếu thờ Địa Tạng Bồ Tát. Tao thầm nghĩ chắc là thờ Địa Tạng Bồ Tát để quản mấy cái vong ở đây chứ gì. Chiếc xe vừa ôm sang trái theo con đường thì tao đã thấy ánh sáng của mấy cái đèn cao áp hắt ra từ phía bên lò thiêu, mấy cái ống khói cao cao chắc như ở mấy khu công nghiệp hiện ra trước mắt tao,hình như 1 vài cái còn có khói trắng bóc lên là đà tan vào không trung nhìn ma mị vc.l. Thằng em Nha Trang nói giọng cười cười với tao:
_ Lò thiêu đó anh, mấy cái ống khói đang có khói là người ta đang thiêu đó
Đ.M, ghê vậy !!! Vậy là dân chúng xung quanh đây ngày nào không hít cái khói này trời và chắc chắn sắp tới tao cũng được có diễm phúc hít chung cái không khí này giống như dân ở đây rồi vì tao sắp chuyển qua chỗ thằng chủ xe ở và chỗ đó cách chỗ này không xa lắm. Ngon à, Đ.M nó !!!

Quay trở lại thực tại thì xe tụi tao đã dừng trước 1 cái cổng có thanh barie chắn ngang lối vào, phía sau cánh cổng là 1 cái phòng, chắc là phòng bảo vệ đây mà. Thấy ánh đèn xe của tụi tao, thanh barie từ từ mở lên. Thằng Nha Trang cho xe chạy vào, vừa tới ngang cái phòng bảo vệ nó dừng xe rồi thò đầu nói vọng vào trong với 1 người đàn ông tầm khoảng 40 tuổi :
_ Xác vô nhe sư phụ !!!
Ông ta điềm đạm trả lời :
_ Uhm con. Vô đậu xe ngay ngắn để xe sau còn dzô đậu nữa nhe mậy. Bữa nay ngày gì mà đông ta, hẹn nhau chết hay gì.
Đ.M nghe cha nội này nói mà tao nổi hết da gà. Đúng là những người làm cái việc liên quan tới cái thế giới cõi âm …
Nói rồi cha nội vội lấy cuốn sổ rồi nhìn bảng số xe vừa ghi ghi chép chép vừa hỏi :
_ Nam hay nữ?
Thằng Nha Trang trả lời gọn khô:
_ Nam, sư phụ
Nói xong nó nhẹ đạp chân ga cho chiếc xe từ từ lăn bánh vào trong khuôn viên của trung tâm

Vừa vào đến cái sân thì tao đã thấy 1 chiếc Ford Transit đời 2007, trên mui xe có trang trí tòa sen nhuộm vàng dọc theo chiều dài của chiếc xe, trước đầu xe phía trên mui có ghi dòng chữ ” Trại hòm XYZ ” . Vậy đích thị đây là xe của trại hòm rồi.
Giờ tao mới quan sát xung quanh. Trước mặt tao là 1 tòa nhà trệt, kiểu như nhà cấp 4, phía trước là 2 cái phòng làm việc cửa đóng nhưng bên trong còn sáng đèn. 1 phòng đầu tiên có tấm bảng xanh hình chữ nhật với dòng chữ nền trắng ” P. Pháp y ” được gắn phía trên giữa 2 cánh cửa phòng. 1 phòng kế bên cũng tấm biển giống như vậy với dòng chữ “P. Giám đốc “. Ở bức tường khoảng giữa 2 phòng có gắn tấm bảng nội quy cái đé.o gì tao không quan tâm tới. Phía trước 2 phòng này có 1 cái hành lang nhỏ và có 1 bộ ghế đá được đặt vào 1 góc hành lang. Bên hông nhà là 2 phòng vệ sinh để cửa mở và cũng sáng đèn. Tao thấy tầm 7-8 người đứng chụm lại ở sau chiếc xe Ford Transit của trại hòm, nam có, nữ có. Tao thấy vài người con gái vẫn còn sụt sùi khóc thút thít. Cạnh đó là mấy ông đạo tỳ đang quây quanh cái quan tài, chắc là đang tẩm liệm. Thôi việc ai nấy làm tao cũng không để ý vì còn phải phụ thằng em Nha Trang mở cốp xe để kéo cái băng ca trên xe tụi tao xuống. Lúc này chắc có lẽ tao đã từ từ hơi bắt nhịp và quen dần công việc nhưng vẫn còn tâm trạng sờ sợ. Thằng Nha Trang đi trước, tao đẩy cái băng ca theo sau nó, tao đẩy cái băng ca, hướng đầu cái xác người đàn ông về phía trước, mà cũng đéo có cái khăn hay miếng vải phủ trên mặt, đã sợ chết mẹ mà lâu lâu tao lại liếc nhìn vào cái khuôn mặt đã tái tái đó. Ám ảnh thấy mẹ !!!

Đi được vài bước thì có 1 người đàn ông trạc khoảng 35-37 tuổi gì đó bước từ chỗ đám đạo tỳ đang khâm liệm, khứa mặc bộ đồ màu xanh đậm, kiểu công nhân nhưng có mấy ruy băng màu đọt chuối kiểu phản quang đính vào, khứa cười rồi nói với thằng Nha Trang, vừa nói khứa vừa nhìn tao:
_ Bữa nay có lính theo phụ nữa hả mậy?
Thằng Nha Trang cũng đáp trả :
_ Đây là anh.T đi theo với em vài ca cho quen, sau này cũng như em thôi chứ lính lác gì anh ơi
Nói rồi nó quay qua tao giới thiệu :
_ Này là anh …, dân kì cựu ở đây đó anh.T
Vậy là khứa này là nhân viên ở đây, tao tạm gọi là ông anh nhận xác. Tao nhìn khứa gật đầu chào, khứa cũng gật đầu chào lại tao rồi nói :
_ Lính mới hả em? Ráng đi, làm riết quen tay hà
Đ.M nghe khứa nói như đơn giản lắm vậy. Nhưng cũng tự an ủi vì câu khứa nói như lời động viên cho 1 thằng còn lớ ngớ như tao. Khứa lại hỏi tao:
_ Xác mới hả em trai? Nhìn còn tươi nè
Đ.M đúng là dân làm nghề lâu năm, đứng trước cái xác mà phán tỉnh bơ.
Khứa nhìn xung quanh lại hỏi tao tiếp tục :
_ Người nhà đâu em trai?
Tao trả lời :
_ Dạ bên Công An đang kiếm người nhà anh. Không có giấy tờ gì hết !!!
Khứa đáp nhẹ :
_ Uhm vậy thôi em đẩy vào phòng này đi, chờ người nhà tới mới mổ được.
Tao đẩy cái băng ca theo hướng chỉ tay của khứa, vào 1 căn phòng phía cuối cùng đâu lưng với 2 căn phòng phía trước. Và tao chầm chậm đẩy cái băng ca về phía căn phòng đó cùng với thằng Nha Trang, đi ngang qua chỗ cái quan tài thì tao nghe mấy cha đạo tỳ nói vọng qua chỗ đám người kia :
_ Mấy anh chị qua nhìn mặt lần cuối đi !!!
Cũng tò mò, tao quay sang nhìn vì khoảng cách tao và cái quan tài cũng khá gần, khoảng chừng 1.5 mét hoặc 2 mét là cùng…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38

« »