17 Th11
1:26

(P4) Hồi ức chốn lao tù ngày đó

Dù từ nhỏ đã được bố mẹ gửi cho học võ vẽ phòng thân nhưng rơi vào tình huống này, võ hay nhất chỉ có nước chạy. Nhớ xưa cụ Diệp Vấn tuy võ công thâm hậu có thể đánh cùng lúc mấy chục người nhưng khi đứng trong vòng vây cũng chỉ dặn học trò một câu, chạy đã rồi nói chuyện sau.

Tôi cắm đầu chạy vào một quán ăn ven đường, về sau được biết quán này có anh chủ quán là người có tiếng trong khu này nên bọn kia không dám vào phá. Đêm đó gần sáng tôi mới dám gọi taxi về nhà, xe máy bỏ đó coi như mất. Đời cũng lắm thứ khó hiểu, hai ngày sau tôi nhận được giấy mời của công an lên làm việc về vụ ẩu đả đêm ấy. Sau này nghe người thân kể lại, sau khi tôi chạy thoát vào quán ăn kia, bọn chúng quay lại đưa thằng bị tôi đập gạch vào đầu đi cấp cưu và mang luôn xe của tôi đi. Sau đó do biết thằng kia bị nặng quá nên bọn chúng đã báo cho người nhà nó và bày cho người nhà nó tìm tôi đòi tiền bồi thường.

Do không dàn xếp được với bọn chúng nó nên tôi bị tạm giam, thằng nhóc kia nghe đâu chưa đủ 18 và đang hôn mê nặng nguy cơ cao sẽ đi buôn chuối sớm. Hôm lên phường làm lời khai, tôi được mời ở lại làm việc. Nói chung là bị tạm giữ. Và chính thức từ đây tôi mất tự do. Anh công an phường lấy lời khai của tôi còn khá trẻ, chắc tầm tầm tuổi tôi. Qua anh, tôi biết thêm là tôi đã dây tới một bọn đang rất cộm cán khu vực này. Các anh ấy theo vụ này cũng lâu rồi nhưng chưa tìm được đủ bằng chứng, có một bàn tay nào đó đã thao túng và thông báo trước cho chúng mọi thứ.

Về cơ bản lời khai của tôi cũng chẳng có gì đặc sắc, có sao thì tôi nói như thế. Nhưng bên phía nhà của thằng kia thì đang kiện tôi tôi hành hung gây thương tích nặng. Gia đình tôi sau khi biết chuyện cũng đã vào Sài Gòn và nhờ người quen giúp đỡ. Tôi không được gặp người thân trong những ngày này. Tối đầu tiên ở phòng tạm giam tôi không thể nào ngủ được. Trong cái phòng cỡ bốn mét vuông, ba mặt kia kín bưng cái mặt trước là cánh cửa sắt nặng nặng nề có ô cửa tạo nên bởi những thanh sắt vuông to đùng. Lúc tôi vào đó thì trong phòng có tổng cộng 2 người.

Chiều hôm đó chắc cũng tầm 5h, có anh công an vô hỏi là có ăn gì thì gửi tiền rồi mấy anh ấy đi mua giùm cho, còn không thì đợi người nhà gửi đồ vào. Do cả ngày chưa ăn gì nên tôi cảm thấy hơi đói, móc trong túi gửi anh công an mua cho cái bánh mì với chai nước. Thằng kia thì gửi mua cho hộp cơm sườn với gói thuốc. Lúc sau thì đồ ăn về. Lúc này tôi mới quan sát và làm quen với bạn chung buồng. Thằng này vào đây đêm qua, bị bắt tại trận khi đang nhảy xe. Thằng nhóc này mới 19, quê Sóc Trăng lên SG cũng khá lâu rồi nhưng không có công ăn việc làm nên hay đi nhảy đồ kiếm tiền tiêu xài. Nhóm nó có gần chục đứa hoạt động chủ yếu khu vực quận 6. Tối qua đang nhảy hàng thì bị dân phát hiện, trong lúc chạy nó trượt chân ngã thế là bị tóm vào đây.

Tối hôm đó, đầu óc biết bao suy nghĩ bộn bề chẳng thể nào ngủ được. Thằng cu kia có vẻ sành kinh nghiệm nên ngồi hút thuốc lúc là nó lăn ra ngủ. Trong này điện thoại bị tạm giữ, chỉ có ngồi ngáp với đập muỗi. Càng đêm càng lạnh, trời đương mùa mưa nên nền xi măng ẩm ướt và nhớp nháp. Muỗi cứ thế bay o o, đến lúc này mới biết thế nào là muỗi lượn ngênh ngang tựa máy bay trong tập ngục trung nhật kí của Bác. Lo lắng về tương lai và số phận của mình, lo lắng không biết gia đình tôi sẽ phải đối diện với dư luận ra sao nếu tôi bị đi tù. Gần sáng mệt quá tôi cũng thiếp đi lúc nào không biết.

Sáng sau, lần đầu tiên được trải nghiệm cảm giác đánh răng mà không dùng kem và bàn chải. Súc miệng mấy cái rồi đưa ngón tay vào chọc chọc. Sau đó khi được các anh công an cho đi làm vệ sinh xong thì lại về buồng ngồi. Lúc sau thì nhận được đồ ăn do nhà chuyển vào, tôi mời thằng kia ăn cùng. Đói quá nên cũng ráng ăn vài miếng chứ thực giờ cũng chẳng còn bụng dạ nào để ăn. Trong buổi sáng thì tôi được gọi ra ngoài lấy lời khai lần nữa, lần này cũng chủ yếu là ra xác nhận xem có gì mới hay không rồi kí xác nhận vào tờ khai. Chú công an lấy lời khai bảo nếu không có gì mới thì chiều chuyển hồ sơ lên quận. Thằng nhảy xe cũng được gọi ra lấy cung, khác với tôi thằng này khi đi về có vẻ rũ rượi vì sao thì mãi sau này em mới biết.

Buổi chiều, đang ngồi thì được gọi ra chuẩn bị đưa lên quận. Quần áo có vài bộ do gia đình gửi vào bỏ trong balo, lần đầu tiên trong đời được đeo còng số tám. Tôi và thằng nhảy xe mỗi thằng một tay đeo chung cái vòng bằng inox không rỉ sáng choang. Cái xe thùng kín mít, chỉ có cái cửa lưới đan dày như lưới chăng chuồng gà của cha tôi. cảm tưởng như con muỗi cũng chẳng thể nào lọt qua được. Trong thùng xe ngột ngạt vô cùng, mỗi thằng một hàng ghế ngồi dựa lưng vào thùng, mỗi lần xe đi qua ổ gà là mỗi lần ruột gan như muốn lộn ra ngoài.

Chap 1  2  3  4  5  6  7  8  9  10

« »