(P39) TIỀN HÓA ĐƠN

Mới 3h chiều tóc vàng đã gọi điện. Bảo anh đưa em đi sớm, đi ăn linh tinh luôn nhé. Tao gật gù, mình có vẻ dễ dãi chiều chuộng chị em quá thành ra đứa nào nó sai vặt cũng được. Đến nhà tóc vàng, đứng ở cửa chờ, gọi điện ẻm kêu chờ em tí, chắc đang trát phấn tô son rồi. Bỗng thấy mẹ em đi đâu về, người phụ nữ vẫn thơm phức như ngày nào. Tao rón rén chào cô, mẹ tóc vàng cười bảo đi đâu đấy, tao đéo biết trả lời thế nào. Bèn nói dạ tóc vàng nhờ cháu chở đi có việc ạ. Mẹ tóc vàng cười bảo vào nhà ngồi chờ đi, tao bảo thôi cháu chờ ở đây tí cũng được. Mẹ tóc vàng đứng hỏi chuyện mấy câu, thấy cũng biết mấy ông giáo sư ở trường tao, chính tỏ quan hệ rộng. Tóc vàng xuống, ơ ơ mẹ đứng đây làm gì, mẹ tóc vàng mỉm cười đi vào bảo anh chị đi đâu về sớm, đừng có mà tít mít, còn ít tuổi chứ ko lớn khôn gì đâu. Chả hiểu nói ý gì.
Tao chở tóc vàng đi, trầm ngâm nghĩ ngợi. Tóc vàng kêu huynh nghĩ gì đấy, mẹ muội nói gì à, tao bảo ko có gì. Tóc vàng nhéo sườn bảo mẹ muội quý huynh lắm, huynh ko phải lo, cứ đi chơi đâu mà bảo đi với huynh là mẹ muội ko ý kiến, thậm chí con giữa đến rủ đi mà mẹ muội cũng ko tin như huynh, có vài lần muội đi chơi về muộn cũng phải nói dối là đi với huynh. Vl thế đấy. Tao thành thanh niên nghiêm túc, đảng viên mẫu mực sao.
Đi lòng vòng mấy vòng, trời tối, tóc vàng bảo đi ăn nem chua rán, bánh xèo. Tóc vàng chỉ đường, ngoằn ngoèo mấy lượt thì đến nơi. Ăn hết suất bánh xèo với đĩa nem no vl. Tao trả tiền, ko thấy tóc vàng tranh trả nữa. Lại lượn, tóc vàng bảo lên phố lượn lờ có gì mua ko, muội muốn mua mấy đồ linh tinh cho tết. Tao phải nhắc tóc vàng ôm vừa thôi, bụng đang no, ôm đéo gì chặt thế. Tranh thủ hỏi dò thông tin về bạn xinh đẹp của Giữa, tóc vàng cười bảo huynh ko với được đâu, người tán nó xếp hàng dài từ trường kinh tế đến trường bách khoa rồi qua xây dựng ko hết. Tao bảo ta ko có ý định tán, hỏi cho vui vậy thôi. Tóc vàng kể kể 1 hồi rồi bảo mà cũng chưa biết chừng. Muội cũng từng chai lì tình cảm, vậy mà gặp huynh mấy lần đã bị huynh làm rung động. Tốt nhất là ko cho huynh biết về nó, đỡ lằng nhằng, hihe. Tao bảo vậy lúc nào ta hỏi giữa, tóc vàng cười hihe tiếp bảo hỏi đi, chỉ cần muội bảo huynh định tán tỉnh đứa kia thì giữa nó chả nhảy lồng lộn lên ấy chứ…

Lòng vòng trên phố, tóc vàng mua quần áo, mua khăn, mua giày. Rồi chọn cái áo vest bảo tao mặc thử, tao mặc thứ, tóc vàng trầm trồ, ôi như wonbin. Hồi đấy wonbin là thằng buồi gì hàn quốc tao đéo biết. Tóc vàng bảo muội tặng huynh áo này nhé. Tao lắc đầu bảo ko hợp đâu. Tóc vàng vẫn bảo quán gói lại. Thôi kệ mẹ.

Dừng chân ở quán cafe ngồi bệt. Tóc vàng khoác tay tao, 2 đứa nhìn qua ô vách kính dòng người ngược xuôi. tóc vàng tự dưng hỏi ko biết bao giờ thì mình xa nhau nhỉ, rồi huynh đi làm, ko còn ở hà nội nữa chẳng hạn, xa huynh thì sao nhỉ…Tao đưa tay véo má tóc vàng, má mềm, tao bảo nghĩ xa quá làm gì. Tóc vàng ngẩn mặt lên, tao thấy đôi mắt long lanh, chợt hình ảnh cô bé bướng bỉnh hôm đầu tiên tao đến dạy hiện ra. Tao cúi đầu, khẽ chạm môi vào môi ẻm, rất nhanh rồi thôi. Tóc vàng mỉm cười.

Đưa ẻm về nhà thì cũng gần 10h. Tóc vàng nhõng nhẽo bảo huynh ôm muội 1 cái. Thì ôm, đm, lại hôn, hôn nhau hồi lâu. Thấy thấy ban công tầng 2 có tiếng e hèm. Chết, hình như là bố ẻm. Bọn tao dừng lại, tóc vàng ngước lên nhìn rồi bảo bố đi vào đi bố. Bố ẻm cười khẽ rồi đi vào. Tóc vàng thơm má tao 1 cái rồi nói nhỏ, thích anh lắm…
Phóng xe về phòng trọ, thằng thông thấy tao về rủ luôn bảo ra quán net, có team đế chế gọi nãy giờ mà tôi bảo ông ko ở nhà. Gì chứ game thì đi luôn, sợ đéo gì. Làm mấy kèo đến hơn 12h đêm thì thấy có điện thoại, là phấn gọi, ko hiểu có việc gì giờ này. Tao nghe máy, đầu kia là giọng đàn ông, tao hỏi ai đấy thì đầu kia kêu tôi đi đường, thấy cô gái này ngã xe đầu cầu giấy, cô ấy đang đau ko gọi được, tôi xem cuộc gọi gần đây thì gọi cho anh, anh có phải bạn cô ấy ko…

Bỏ dở ván game, tao với thằng thông vội vàng về lấy xe phóng ra đấy. Đến nơi thấy phấn ngồi dựa trên ghế chờ xe bus, có mấy người đàn ông đứng vây quanh. Gái đẹp có khác. Tao tiến tới lại hỏi han, phấn có vẻ say rượu thì phải. Thấy chân tay có vài điểm xước xát, phấn thấy tao, òa khóc, ôm cổ tao. Mẹ, chắc say quá rồi. Tao bảo anh chở về, phấn gật đầu. Mẹ kiếp, chở ẻm về mà chỉ chỉ sợ nó ngã, ngồi sau cứ khật khừ. Về đến phòng tao hỏi chìa khóa đâu thì ẻm đưa cho tao cái túi xách, tao bới bới thấy chìa khóa. Dìu phấn vào thả xuống giường, phấn ngủ luôn. Tao ngồi trông, đéo hiểu làm gì say thế.
1 lúc sau thì điện thoại phấn có chuông. Thấy số lưu là Anh củ cặc gì ấy gọi. Tao nhấn im lặng, tí sau lại thấy gọi, tao lại nhấn im lăng. Lúc sau thì thấy tin nhắn, tao tiện tay đọc, thấy nội dung kiểu kiểu anh nhớ em, muốn gặp em thế nọ thế kia. Tao lần mò tin nhắn thì thấy rất nhiều tin trong hộp thư đến, đủ thể loại, chủ yếu là lời tán tỉnh ong bướm. Tao chuyển qua hộp thư đi xem, ngoài mấy tin lằng nhằng thì tao chú ý bởi 1 số lưu là XXX. Tao thấy Phấn trả lời là hẹn anh lúc 10h, thấy mấy tin khác thì nhắn tối qua em ngủ nhé, còn cả tin bảo anh ở nhà em qua ôm anh ngủ, lạnh quá…
Các tin nhắn đều là dịp gần đây. Đệt mẹ, thế là thế lồn nào nhỉ. Tao có cảm giác như mình bị lừa ấy, dù tao ko phải là ng yêu nhưng thời gian gần đây quấn quýt nhau nhiều, vậy mà…Tao ra ngoài hút thuốc, bí bách người, định về mà lại sợ ẻm say rượu thế nhỡ đâu có vấn đề gì, hút hết điếu thuốc lại vào. Tao đi lấy khăn lau bụi bẩn ở chân tay em khi nãy ngã xuống đường. Trong lòng bỗng nhen nhóm ngọn lửa hận thù. Tao nghĩ trong đầu sẽ bình tĩnh theo dõi, điều tra, bắt quả tang 1 phát thì thôi. Theo như tin nhắn thì bọn này cũng hay gặp nhau ở phòng em Phấn. Được lắm. địt mẹ nó nữa.
Tự dưng thấy tởm lợm cái thân thể ngọc ngà kia, tao ngồi bàn, gục đầu ngủ, lúc này muộn lắm rồi, chắc cỡ 2-3h sáng. Đang mê man việc đi chơi với tóc vàng, đứng hôn nhau với tóc vàng thì gặp Luật, luật khóc quay lưng chạy đi, bỗng động đất ruỳnh ruỳnh, sợ vãi. Tỉnh dậy, hóa ra là Phấn đang lay lay người tao. Phấn cười bảo anh lên giường ngủ đi. Tao ngồi dậy, nắng chói chang rồi…Tao leo lên giường nằm tí cho đỡ đau lưng. Phấn bảo anh nghỉ ngơi đi, em đi tắm. Nằm cố tí những cũng ko ngủ được, lại ngồi dậy. Xem đồng hồ đã 7h30. Phấn tắm xong đi ra, xà vào lòng tao thơm chụt cái vào má kêu thương anh yêu quá, sao anh ko ngủ cùng em. Tao nói lảm nhảm đại khái phải thức sợ em nôn hay cảm gì thì còn lo. Phấn choàng tay qua eo tao nhõng nhẽo, em xin lỗi, hôm qua em chia tay 1 chị chỗ làm nên uống hơi nhiều. Tao ko nói gì. Tao bảo anh về đây, phấn níu lại bảo ở lại đã, về làm gì, ngày kia anh mới thi cơ mà. Mẹ, nó nhớ hộ cả lịch thi cho mình cơ à.


Tao vẫn dấm dứt trong lòng vụ tin nhắn, đéo muốn hỏi, tao muốn bắt tận nơi cho hết nhẽ. Định mệnh. Nghĩ đến lại bực, tao kiên quyết đi về. Về nhà gọi điện cho cô chị học sinh xưa bảo hỏi hộ anh xem nhà đấy cho thuê chưa, nếu chưa thì anh chuyển sang, cho bắc ninh ở ké. Cô chị kêu chưa đâu ạ, vừa hôm qua em hỏi rồi. Khi nào anh chuyển. Tao bảo chắc để thi xong nghỉ tết thì chuyển, anh muốn đặt cọc cho chắc. Cô chị cười bảo ko phải đặt đâu, em giữ hộ cho, người quen nhà em mà…Báo lại với thằng thông tình hình, thằng thông bảo ồ ngon rồi lại cắm đầu vào máy tính. Tao mò sang phòng bắc ninh, chưa thấy mở cửa, tao gõ cửa, bắc ninh hỏi ai, tao bảo tao đây. Bắc ninh mở cửa hỏi đứa nào vừa xưng tao, muốn chết à. Tao gật đầu bảo đang muốn chết đấy, lăn luôn lên giường ẻm nằm. Bắc ninh lại kéo tay tao dậy bảo ê em đang nằm mà, tao kệ, bắc ninh kéo mấy phát ko được thì thôi, lại bàn học ngồi. Tao vẫn ấm ức vụ tin nhắn của phấn, nghĩ linh tinh, rồi ngủ lúc nào ko biết. Đang ngủ ngon thì bắc ninh gọi dậy đi ăn cơm, tao bảo đi mua hộp mang về cho anh, anh ngại đi. Bắc ninh sờ trán tao kêu ơ anh sốt thật rồi, trán nóng lắm…Tao cũng thấy hơi mệt mệt.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50

« »