Tổng hợp

(P36) TIỀN HÓA ĐƠN

Gần sáng thì về phòng, ngủ trương xác đến 10h. Thằng thông đã dậy soi cầu lô và up bài . Ra sân hút điếu thuốc thấy vợ chồng phòng thứ 2 đã đứng buôn chuyện với chủ nhà trọ. Cũng đéo quan tâm làm gì, vào phòng lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn của Phấn rằng nhớ hẹn tối nay anh nhé. Ôi đệt, gì phải dặn sớm thế. Tao nhắn lại hay là hẹn từ trưa luôn đi. Phấn nhắn lại ngay, qua em đi, hihi. Tao vào vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi đi. Dặn thằng thông nghiên cứu cố lấy con nào chắc để về bờ, nó hỏi đi đâu đấy, tao bảo hôm qua đi mua dâm ko mất tiền, hôm nay đi bán dâm xem có đắt không. Thằng bạn lồn cười sằng sặc. Đi qua phòng bắc ninh, Bắc ninh nhìn thấy bèn gọi ê thanh niên kia đi đâu đấy. Tao bảo đi chơi tí. Bắc ninh bèn gọi vào em bảo đã. Tao đi vào, bắc ninh hỏi anh đi đâu thế, tao bảo ơ trả lời rồi là đi chơi mà. Bắc ninh kêu từ giờ em phải quản anh, ko để anh lông bông nữa. Tao cười nói em đùa à, quản làm sao được anh. Bắc ninh ko nói gì, im lặng tí rồi bảo thôi anh đi đi. Tao đi luôn. Trong đầu nghĩ hơi mệt với ẻm này rồi đây.
Sang nhà phấn, Phấn mở cửa, đang ngồi trang điểm. Tao bảo dậy sớm thế người đẹp. Phấn kêu dạo này em chuyển việc, tao hỏi chuyển việc gì. Phấn bảo à ko phải chuyển việc mà là chuyển giờ làm, ko đi làm ăn lương tháng nữa. Tao ngơ ngác ko hiểu. Phấn cười bảo trước kia là em đi làm theo giờ cố định buổi tổi, lên đấy ngồi chơi, phòng nào yêu cầu thì vào. Lương ăn theo tháng và tiền boa của khách, giờ em ko đi thế nữa, em ở nhà, có khách thì gọi. Em thích thì lên ko thích thì thôi. Tao bảo ơ thế trang điểm giờ là chuẩn bị đi làm hả, Phấn bảo ko, em tiếp khách đặc biệt ạ. Tao đứng dậy nói ơ thôi thế anh về. Phấn cười khinh khích kêu anh chính là khách đặc biệt còn gì. Để em mời đi xem phim mấy lần ko được. Quá thể đặc biệt. Tao quay lại nhìn phấn và nói em trang điểm làm gì, em đã quá thể xinh rồi, cần gì trang điểm nữa. Phấn cười tít mắt.
Tao ngồi cạnh Phấn, phấn trang điểm xong quay ra bảo lạnh quá anh nhỉ, lạnh này có ng yêu ôm thì thích lắm. Tao nghe vậy, đưa tay khoác lên vai phấn, kéo phấn xích lại gần. Thấy trong lòng hồi hộp, nhớ như in lần trước chịch phấn, cơ thể ngọc ngà ko tì vết. Phấn hỏi nhỏ anh thấy em thế nào, tao bảo rất xinh đẹp, phấn hỏi lại chỉ thế thôi ạ. Tao trả lời tiếp, sống đoan trang, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Phấn cười rồi nói, thế tiêu chí người yêu của anh thì phải thế nào. Tao nghĩ 1 hồi mới nói, anh chưa bao giờ nghĩ về việc này, theo anh tình yêu phải đến từ những thứ bình thường nhất, tự nhiên nhất, nếu đặt tiêu chí thì vô vàn lắm. Phấn lại cười, tao cúi xuống nhìn phấn, phấn ngước mắt nhìn tao, chạm mắt nhau, hồi hộp, và đôi môi từ từ chạm đến. Phấn thẽ thọt, em thấy nhớ anh nhiều lắm…


Tung chăn tung gối, cái ấm ức lúc rạng sáng ko được thỏa mãn với bắc ninh đã dồn nén lên người phấn, phấn ngất ngây. Phấn rên rỉ, phấn kêu la. Phê tận óc.
Xong nằm trần chuồng ôm nhau, phấn nói ko hiểu sao em nhớ anh như vậy, từ ngày biết anh hay đi ăn cơm muộn, em toàn cố tình đi ăn tầm đấy để gặp anh. Tao bảo anh nghĩ có nhiều người đàn ông em gặp, giàu có, yêu thương em, sao em ko chọn họ. Phấn cười nói anh chả bảo tình yêu ko có tiêu chí còn gì, có lẽ em giống anh ở điểm đó, em nghĩ đơn giản yêu là yêu, mình thấy thích, thấy mến, thấy nhớ, là mình yêu. Ờ đúng. tao định hình trong đầu lại xem thời điểm này tao thấy mến, thấy nhớ ai nhất. Nghĩ 1 lúc thì có lẽ là Tóc vàng và Luật, tao ít liên lạc với Luật nhưng rất hay nhớ đến, cũng nhiều lần muốn Luật đi chơi, muốn qua chơi nhà Luật nhưng ko hiểu sao sau khi chia tay hải dương, tao thấy có 1 khoảng cách với Luật. Còn phấn thì sao ? Với phấn thì thiện cảm của tao dành cho phấn ngày càng tăng, cái ác cảm về nghề nghiệp của em gần như đã hết, nghĩ đơn giản là ẻm sống tốt với mình thì mình sống tốt lại, nghề nghiệp của em dù đúng dù sai thì cũng ko ảnh hưởng gì đến mình cả. Tao lại quay sang ôm phấn, sờ sờ nắn nắn, phấn cũng đưa tay xuống thằng nhỏ của tao mà nắn. chả mấy chốc thằng bé lại tỉnh dậy. Phấn cười bảo em cũng hợp anh khoản này quá, lần nào với anh em cũng như lên mây, yêu anh quá. Chụt chụt.
Lại 1 cuốc nữa…
Trưa phấn bảo đi ăn rồi đi xem phim sau, tao gật đầu. Dù gì thì cũng đã hẹn với ẻm mấy lần rồi, hơn nữa vừa được ẻm chiều tới bến mấy nháy đang phấn khởi nên cũng chiều lòng nàng. Đi ăn linh tinh bánh xèo nem nủng các thứ mà cũng no căng. Vào rạp phim, phấn tranh đi mua vé mua nước, phấn bảo em rủ đi là em mời, lần sau anh rủ thì anh mời. Nói vậy khác gì bảo tao nợ em 1 lần xem phim, lần sau phải rủ em ấy đi. Tao cười, nhìn phấn chạy lăng xăng trông thật đáng yêu.
Hết phim, đưa phấn về, phấn nghe điện thoại vâng vâng dạ dạ gì đấy rồi tắt máy. phấn bảo với tao hôm nay em nghỉ, dẹp hết chỉ để chăm sóc khách đặc biệt thôi. Lại về phòng Phấn, phấn bảo hôm trước đi ăn cơm, gặp bắc ninh, cũng ngồi gần hỏi chuyện vài câu, hỏi về anh thì bắc ninh bảo ko quan tâm lão đấy làm gì, suốt ngày lô đề, hư đốn. Phấn quay sang hỏi tao anh vẫn chơi lô đề à, tao cười gượng bảo mới gần đây bập lại, sau vụ chia tay người yêu nên chán chán ý mà, ko có gì đâu. Phấn hỏi thế nợ bao nhiêu, em cho mượn mà trả hết đi, mà lần trước anh trả bằng cách nào. Tao bảo lần trước trúng to nên trả hết nợ và gác chèo. Đợt này cũng nợ như lần trước, hi vọng số đỏ thì gác chèo hẳn, đập thuyền luôn. Phấn cười, phấn bảo em cho mượn, anh trả hết đi mà tập trung học hành…Tao lắc đầu bảo thôi, khi nào cần anh sẽ hỏi….

Cầm triệu bạc của thằng thông mà 2 hôm đi ăn đi chơi vẫn còn chừng ấy. Chủ nhật, đi lấy lương, chị vợ nhắc chịu khó up bài đều cho chị. Vậy là nói ý kiểu thi thoảng chị vào ko thấy trên trang nhất. Đm đúng là có đôi lúc chểnh mảng tuy nhiên muốn lúc nào cũng trang nhất thì có ccc, hằng trăm thằng khác cũng up bài như thế. Tao cứ vâng vâng dạ cầm tiền.


Trời nắng, mùa đông mà nắng to, vàng chói. Không khí lạnh thêm nắng làm cho cảm giác khô hanh tăng thêm mấy độ, may là tao đéo bị nứt nẻ chỗ nào, khả năng là do uống nhiều nước. Về phòng trọ đã 10h, hỏi thằng thông tối nay quyết tử không, thằng thông hỏi tao có bao tiền, tao rút ví ra đếm được hơn 3 triệu. Thằng thông bảo 250 điểm mới về bờ, nó có 2 triệu, vậy là chưa đủ 250 điểm. Tao bảo thôi đm ông làm như đánh là trúng luôn ko bằng, thế trượt thì sao. Thông kêu soi kỹ lắm rồi, đéo trượt được đâu, nó bảo đây này xem sổ kết quả nhé, phân tích giảng giải 1 hồi, tao cũng thấy hợp lý tuy nhiên vẫn bảo thôi có bao nhiêu đánh bấy nhiêu là được, chỉ sợ trượt thì ăn cứt mà sống.
Phấn lại gọi điện, bảo anh ơi đi ăn cơm. Đéo nào ăn từ giờ, tao bảo ăn em trước nhé. Phấn cười khúc khích bảo chỉ được cái mạnh mồm, giỏi thì sang đây em híp chết. Đệt, dặn thằng thông bảo trưa tự đi ăn cơm đi, tao đi có việc đây. Mò sang nhà Phấn luôn, vừa gặp nhau đã lao vào ngấu nghiến, quần áo nhanh chóng bay hết, phấn trèo lên cưỡi, cưỡi, dập 1 hồi tao bảo đổi tư thế, phấn ko nghe, cứ nhắm mắt mà phi, tao out. Mẹ nó, nó phi thế chịu thế nào nổi. Phấn cố rướn rướn thêm mấy cái rồi cũng đổ vào người tao nằm thở. Khi tỉnh táo mới hỏi phấn cho vào trong thế lỡ dính thì sao. Phấn bảo anh yên tâm, em biết phải làm thế nào mà.
Trưa đưa phấn đi ăn cơm, gặp bắc ninh đang ăn. Bắc ninh nhìn chằm chằm bọn tao rồi bỏ dở cơm ra về. Phấn hỏi tao sao em ấy thái độ thế, tao lắc đầu. Cả buổi chiều ở bên phấn, đi cafe rồi, phấn rủ đi chợ, mãi đến hơn 5h chiều mới rời nhau ra về. Thấy thực sự thoải mái…


Vừa về xóm trọ bắc ninh đã túm lấy hỏi sao anh lại đi cùng bà kia, tao bảo có vấn đề gì ko, bắc ninh kêu em đã bảo ko thích rồi mà. Tao kệ, đi thẳng về phòng. Bắc ninh dậm chân thình thịch phía sau. Trong các nữ nhân có lẽ tao chỉ thấy Luật là có thể nói khiến tao phải nghe, ko hiểu sao, có lẽ là phải dớp. Bắc ninh mới móc lốp vô tình trong đêm, ừ thì ẻm cũng xinh ngon thật nhưng chưa gì đã muốn khống chế tao thế thì ko ổn.
1 ngày hưng phấn đến tối tinh thần đánh lô bị giảm sút. Tao bảo thằng thông thôi giữ là 1 triệu để đóng tiền nhà, thằng thông kêu tối trúng tha hồ đóng. Đm, nếu mà biết chắc sẽ trúng thì thôi về bán mẹ nhà đi mà đánh, tao cương quyết, thằng thông xong cũng nghe. Đó là 1 sự may mắn vì tối lại trượt. Chán vl, kiểu đã đen rồi thì mãi vẫn ko dứt được. 2 thằng rủ nhau đi làm chén rượu cho đỡ sầu. Tắm giặt xong định đi thì bắc ninh sang bô bô nói 2 bố hôm nay lại trượt lô phải ko. Thằng thông ngước nhìn bảo trượt chẳng qua là chưa trúng. Đi nâng chén tiêu sầu với bọn anh ko. Bắc ninh bảo đi ăn à, cho đi ké với. Vậy là ra quán ngoài ngõ, gọi nồi lẩu 300k, bắc ninh kêu em cũng đang buồn, cho em uống. Tao kệ, thằng thông cũng rót cho bắc ninh, thế đéo nào mời nhau khí thế. Hôm ấy uống nhiều, ăn ít, tao với thằng thông mỗi thằng hết 1 chai nửa lít, chỉ húp nước lẩu thôi mà uống xong vẫn thấy tỉnh như sáo. Bắc ninh thì mặt đỏ bừng, nói lảm nhảm rồi. Tao trả tiền, đi về, tao phải dìu bắc ninh…Bắc ninh vừa đi vừa kêu ko cần anh dìu, em tự đi được, anh là đồ tồi, đừng động vào em…Cuối cùng cũng thả ẻm được về phòng. Tao đi mua mấy gói cafe về, nhớ ra là đéo có nước nóng. May sao thấy con da nâu ngoại thương mở cửa, hỏi nó có ấm điện ko thì kêu có. Mượn về, cắm nước, pha cafe, bảo thằng thông lấy ghế ra sân, ngồi ngửa cổ ngắm sao, uống cafe, hút thuốc, thấy thanh thản vl.


Từ ngày chuyển trọ về đây ít được ngắm sao vì trong phố đèn sáng, mây mù. Ngoài mỹ đình tối hơn, dễ nhìn sao hơn. 2 thằng ngồi lúc thì thấy Da nâu mò ra bảo cho uống cafe với, tao bảo nước trong nhà, cafe trong nhà, tự xử đi. Ai ngờ nó vào tự pha thật, rồi cũng kéo ghế ra ngồi sân với bọn tao. Thằng thông bảo ấy chà, hôm nay ngoại thương lại ra chơi với giao thông xây dựng cơ đấy. Da nâu bảo có gì mà ko chơi. Đúng là hôm nay mới nói chuyện nhiều với ẻm này, thấy ẻm cũng có kiến thức và hiểu biết ra phết. 1 lúc nữa thì em Da đen cũng mò ra hỏi có gì xôm thế cho hóng với, tao bảo vào pha hộ thêm tí cafe thì cho hóng, da đen vảo luôn. Hôm ấy mấy đứa ngồi buôn chuyện đến gần 12h, có vẻ gần gũi hơn chứ ko lạnh nhạt như trước nữa…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50