15 Th11
12:04

(P36) Người tử tù đặc biệt

Cô ngả người vào Kiên. Hôn đắm đuối Kiên. Đã lâu rồi Kiên không được đón nhận những nụ hôn từ đàn bà. Phải chăng Kiên và đàn bà đã là một định mệnh. Trong cuộc đời của chính mình, đàn bà luôn là một thứ gì đấy đến với Kiên trong những lúc khó khăn nhất, Định mệnh, Chỉ có thể giải thích được điều đấy. Trong ánh lửa le lói. Kiên ôm chặt Bunmi và không để cô rời mình. Kiên khác khao dục vọng và Bunmi cũng vậy. Cả hai quấn lấy nhau nằm trong nền nhà sàn. Ánh lửa từ xa phải lại chỉ thấy hình hai người in đậm trên vách nhà. Kiên cảm giác dễ chịu khi bên cạnh Bunmi. Đây là lần đầu tiên Bunmi ôm một người đàn ông. Lần đầu tiên và sau này cô sẽ không còn con gái nữa. Cái quý giá nhất cô trao cho Kiên như định mệnh của mình. Bản năng phụ nữ giúp cô khỏa lấp những gì mà Kiên đang thiếu. Cả hai quấn lấy nhau không dời. Vội vã, hồi hộp và đam mê. Nụ hôn Kiên dành cho cô như muốn nuốt lấy cơ thể cô, như muốn tìm đến nhũng nơi trên thể xác của cô, như muốn cô phải nín thở để được tận hưởng cuộc sống.

Có lẽ ai rơi vào trường hợp này đều sẽ cảm giác như Bunmi. Cô kêu lên đau đớn khi mình không còn là con gái nữa. Lúc đấy cô ghì lấy cổ Kiên, không muốn Kiên xa cô tý nào. Vừa ôm, vừa hôn Kiên cô thì thầm:
– Liệu Kiên có thật lòng với Bunmi không? Bunmi thường không bao giờ nói dối về iệc này. Chỉ có điều, Bunmi cảm thấy cần Kiên. Bunmi sẽ làm tất cả vì Kiên.

Nói xong, cô nhìn thấy Kiên cười nhẹ nhàng rồi môi Kiên lại không cho cô nói nữa. Cứ thế tình yêu và dục vọng giữa hai người đã làm ấm lại căn phòng. Nó làm mất cái giảm giác lạnh lẽo của mùa đông. Tiếng thổn thức làm mọi vật trở nên sống động. Cơ thể Bunmi gần như hoàn hảo. Kiên mơ hồ không hiểu tại sao Kiên lại đến với Bunmi. Kiên đến với Bunmi vì nghĩa hay vì tình yêu? Lúc này Kiên không thể biết được. Một điều duy nhất Kiên biết là Kiên đang được ôm Bunmi vào lòng như một người tình. Một người tình đích thực. Kiên cảm thấy mang ơn Bunmi. Nhưng chính những điều Bunmi nói đã làm Kiên suy nghĩ. Chính vì Kiên mà A Hoa đã chết. Kiên ân hận vì điều đó. Nhưng cũng vì ham mê đồng tiền và quyền lực. Kiên đã lóa mắt để mất đi A Hoa. Cả Thư nữa. Có lẽ Kiên sẽ không bao giờ về được Viẹt Nam để gặp lại Thư. Kiên có lỗi nhiều với Thư. Chính Kiên đã từng nghĩ sẽ lấy Thư làm vợ nếu không có chuyện vừa rồi xảy ra. Nhưng việc đó đã như định mệnh vậy. Cuộc sống cướp mất Thư trong tay Kiên, trong giờ phút quan trọng nhất. Và rồi lúc này, cuộc sống lại mang Bunmi đến cho Kiên. Lần này, Kiên suy nghĩ sẽ không để mất Bunmi nữa. Nếu Bunmi mang được mẹ Kiên về đây, Kiên sẽ lo cho cả 2 người cùng sang Maocau sinh sống. Kiên nghĩ, lúc này Bunmi là người mà Kiên cảm thấy yên tâm nhất. Kiên cần có Bunmi ở cả hai nghĩ của cuộc sống.

Hôm sau, thống nhất với đám đàn em, Kiên từ biệt Bunmi để Bunmi sang Việt Nam và làm việc mà Bunmi đã nói với Kiên. Đàn em của Kiên đã lo cho Bunmi đủ thủ tục về Việt Nam ngay trong ngày hôm đấy.

————————————————

Quay trở lại hiện trường nơi xảy ra vụ án mạng giúp Kiên trốn thoát.

Bằng nghe điện thoại từ công an Ninh Bình gọi về thông báo chuyến xe đấy đã bị cướp đi. Một người lái xe đã chết. Những người ngồi sau xe đều đã tỉnh lại. Họ bị đánh thuốc mê bằng một loại thuốc mê của một bộ tộc Lào. Tất cả đều không biết gì và không rõ tại sao. Còn Kiên, Kiên đã trốn thoát ngay sau đấy. Bằng sững người trong im lặng. Trong cuộc đời truy bắt tội phạm của anh, Bằng chưa bao giờ gặp phải trường hợp liều lĩnh như thế này. Những vụ cướp tù trắng trợn như thế này rất khó xảy ra ở Việt Nam. Nhất là những gì về thông tin chuyến áp tải về trại Thanh Phong, Bằng hoàn toàn bí mật, bí mật đến phút cuối cùng. Nhất là để cho an toàn thì Bằng đã phải áp dụng biện pháp vận chuyển về đêm để tránh sự để ý của nhiều người. Ấy vậy mà lại có chuyện này xảy ra.

Sau khi nghe điện thoại của CA Ninh Bình thì Bằng vội vàng đến luôn nơi xảy ra vụ án đấy. Thấy mọi người trên xe vẫn ổn, Bằng cũng yên tâm. Còn người lái xe đã chết, Bằng chỉ còn cách liên hệ về cơ quan để cho người đến tiếp nhận. Lúc này cảm giác trong anh buồn bã. Có gì đó đang như chơi trò chơi với anh. Luôn trong bóng tối để nhìn ra ngoài. Liệu họ có biết những việc gì anh đang làm không? Trong cuộc sống, việc phải đối mặt với kẻ thù còn đơn giản hơn đối mặt với chính những đồng nghiệp của mình. Liệu thông tin này rò rỉ ở đâu? Nam có biết không? Những tại sao lại biết rõ đường đi thế? Vượt qua tất cả những cái mà Bằng tính toán. Bằng thẫn thờ không biết nghĩ gì đành điện thoại thằng cho đồng chí thủ trưởng của mình..
– Kiên đã thoát rồi anh ạ! Có một nhóm người đã cứu Kiên. Hiện không biết rõ ở đâu. Để em về trực tiếp Hà Nội rồi trao đổi cụ thể với anh.
– Ừ! Về đây nói cụ thể anh xem nào!
– Em về luôn trong sáng nay anh ạ. Đúng 9h sáng em có mặt ở cơ quan.

Bằng nói với thủ trưởng của mình xong cùng xe về thằng Hà Nội. Trên xe Bằng suy nghĩ:
– Liệu Kiên được ai cứu? Ai có thể cứu đuợc Kiên lúc này? Nếu thế chứng tỏ Kiên cực kỳ quan trọng để có thể giải cứu Kiên. Còn người cứu đã biết rõ về hành trình như vậy điều này chứng tỏ bị lộ từ nội bộ. Thôi! Mình cứ báo cáo đã. Sau đó sẽ tính toán phương án đối phó.

Bằng nghĩ thế vào không vội vàng thông báo cụ thể cho những gì liên quan đến Kiên. Trước khi về Hà Nội, Bằng cũng đã thông báo cho công an Thanh Hóa và Ninh Bình về những tính toán của mình. Tuyệt đối mọi thông tin liên quan đến việc Kiên bị vượt ngục, phải tuyệt đối giữ bí mật.

Đúng 9h sang, Kiên vội vàng đến luôn phòng lãnh đạo. Ở đây mọi người đều đang nóng lòng đợi Bằng báo cáo. Sau khi nghe Bằng báo cáo sự việc, mọi người đều im lặng suy nghĩ. Không biết thông tin nội bộ ai đã đưa ra ngoài. Thực chất việc Kiên chuyển đi chỉ có một số lãnh đạo được biết và tuyệt đối bí mật. Hay là Nam? Mọi người đều không chắc chắn. Vì không dại gì Nam lại liều lĩnh để cho người giúp Kiên được. Lúc đấy sẽ lộ tẩy dễ hơn. Vả lại không có vết máu nào của Kiên ở hiện trường. Liệu Kiên có bị thủ tiêu không? Hay bị ai bắt đi? Mọi người đều lo lắng suy nghĩ. Cuối cùng đồng chí Bộ trưỏng nói:

– Việc này nên cất nhắc cụ thể Bằng ạ. Anh thấy mấy nguyên nhân không ổn. Có thể Kiên vẫn còn sống thì chưa chắc đã còn ở Việt Nam. Nếu nhóm kia giải cứu Kiên sẽ phải sang địa phận nước bạn. Mà ở đấy chỉ sang Lào là nhanh nhất qua đường ở Lao Bảo. Còn quay lại sang Trung Quốc thì hơi khó. Vì thế phải tính phương án Kiên còn sống sẽ vượt sang Lào. Nếu đúng thế, Bằng liên hệ với anh ninh nào để được hỗ trợ. Nếu cần gì, khó gì, anh sẽ chỉ đạo. Còn nếu Kiên chết thì khó đấy. Cái này chấp nhận phải may rủi thôi. Chúng nó dám cưóp thì không phải dạng ngô nghê để lại dấu vết. Do vậy, cũng phải đối phó với việc Kiên bị thủ tiêu để bịt đầu mối nhé. Bằng phải tính cả hai phương án này đi. Nhất là lúc này không nên công khai việc Kiên đã vượt ngục để cho mọi người không biết chuyện gì. Nếu Nam có tham gia sự việc này ông ta sẽ có cách tìm hiểu và như vậy, những kẻ tham gia vụ này sẽ lộ diện. Anh tin ở em cách giải quyết. Em về lên phương án tiếp theo rồi báo cáo anh nhé.

Mọi người nghe đồng chí ********* nói và cùng thống nhất sự việc như vậy. Lúc này Bằng thả lỏng người để tạm đỡ căng thẳng. Mọi sự việc diễn ra quá nhanh để anh có thể định hình được chính mình. Anh cảm thấy như có gì đó đè nặng trong anh. Nếu Kiên chết thì sao? Lúc đấy mọi việc gần như đã không còn gì vói Bằng nữa. Lúc đấy càng khó khăn hơn cho Bằng trong công việc tiếp theo. Lúc này, trong Bằng may rủi là điều mà Bằng nghĩ. Hy vọng Kiên vẫn còn sống. Bằng vội về tổ chuyên án để họp phương cách đối phó với tình hình.

Tất cả đều có mặt. Để tiếp tục những gì tiếp theo, lần này rút kinh nghiệp cho những lần trước, Bằng yêu cầu tất cả đều không sử dụng điện thoại trong công việc liên lạc với nhau. Chỉ có hình thức báo cáo hoặc gọi điện qua đường dây đã được đảm bảo anh toàn. Tất cả đều ký cam kết về bản mật thông tin. Chỉ báo cáo duy nhất cho Bằng. Sau đó Bằng lên kế hoạch:
– Cử một nhóm về Nam Định nơi mà Kiên sinh sống. Bằng tính toán cho dù thế nào đi nữa thì cũng sẽ liên hệ với gia đình như bố mẹ, hai em gái. Nhất là Kiên là môt con người hiếu thảo. Điều đó cũng thuận lợi cho Bằng. Ngoài ra luôn cử người mật phục bí mật ở gần khu vực nhà của Kiên và công ty của Kiên. Điều này đề phòng những gì có liên hệ với Kiên sẽ quay về tìm kiên.
– Cử một nhóm bí mật trực tiếp theo dõi Nam. **********. Điều này đã được Bằng xin ý kiến của *********. Lúc này Nam là tình nghi số một và là người duy nhất có mối liên hệ công việc với Kiên. Tuy nhiên để theo dõi Nam không đơn giản vì Nam cũng là lãnh đạo anh. Nhất là đã có thâm niên công tác. Nên không dễ dàng chút nào. Những người theo dõi Nam phải đảm bảo bí mật và không bao giờ tiếp xúc với Nam, tránh bị lộ tung tích.
– Cử một nhóm sang nưóc bạn Lào để liên hệ tìm tung tích Kiên. Ngoài ra liên hệ với đặc tình của mình ở bên Lào để rà soát khoanh vùng khu vực bên Lào. Nơi Kiên có thể ẩn náu nếu trốn sang Lào.
– Một nhóm tìm hiểu tung tích, các mối quán hệ xã hội của Kiên ở Việt Nam, khoanh vùng những đối tượng cần thiết.

Tất cả đều thông báo cho Bằng thông qua đường dây nóng. Không liên hệ với nhau. Toàn bộ phương án và mọi vật dụng của mọi người bắt đầu từ lúc này dều được kiểm tra gắt gao. Mọi người bắt đầu tiến hành công việc thầm lặng. Bằng nín thở theo dõi từng này. Những gì mang lại cho Bằng vẫn chưa có thông tin gì cả. Thế mà đã gần một tháng trôi qua mà mọi thông tin gần như không có gì là mới mẻ. Những thông tin bên Lào nói về thì Kiên không xuất hiện ở những nơi mà trước đây Kiên đã có mặt. Kiểm tra thông tin từ Hải quan thì không hề có ai giống Kiên đã sử dụng hộ chiếu để đi sáng nước khác cả. Mọi thông tin từ Nam Định cũng vậy. Đều chỉ là con số không. Nhưng riêng đối với những nguồn tin từ Nam thì chỉ có điều hơi lạ là Nam luôn né tránh những gì, những ai đó đến nhà chơi, hay nói chuyện trong công việc. Mọi thông tin điện thoại về Nam luôn được kiểm duyệt chặt chẽ cũng không phát hiện điều gì. Nam đã quá hiểu những gì đã thực hiện ở an ninh Việt Nam. Nên không dại gì Nam để lộ ra điểm yếu của mình. Những điều đó càng làm Bằng sốt ruột. Hay Kiên đã bị thủ tiêu bí mật? Nhiều lúc Bằng nghĩ vậy. Nhưng trong sâu thẳm anh vẫn còn một tia hy vọng về Kiên. Kiên vẫn còn sống.

Đối với Nam, sau khi thực hiện xong công việc không thấy thông tin gì về Kiên đuợc báo lại. Cảm giác Nam bắt đầu lo lắng. Những nguồn tin về việc Kiên vượt ngục thì người của Nam đã kiểm tra và xác minh là có. Tuy nhiên đến giờ này, những người thực hiện vẫn không có tín hiệu gì với Nam cả. Liệu Kiên đã chết chưa hay đang bí mật lẩn trốn ở Lào? Tuy nhiên, với kinh nghiệm của mình, Nam tin là Kiên vẫn còn sống. Nam cũng không phải không để ý những gì xung quanh mình để đề phòng. Biết đâu, ai đó đã biết về Nam về mói quan hệ của Nam và Kiên. Chính vì lẽ đó, Nam không bao giờ để lộ về mình với mọi người xung quanh. Luôn vui vẻ và coi như không có chuyện gì xảy ra cả. Càng như vậy, Bằng càng cảm giác Nam có gì đó bí ẩn. Không phải ngẫu nhiên Nam lại không tiếp xúc và hạn chế tiếp xúc với mọi người. Có điều gì đó chăng?

Đã gần một tháng trôi qua, Bằng như ngồi lửa. Mọi thông tin từ những nơi mà Bằng muốn đều không có tín hiệu gì. Liệu Bằng tin ở việc Kiên đã chết hay còn sống không? Hôm nay do quá căng thẳng, Bănh vội vàng gọi một tách cafe để thư giãn cho chính mình. Trong gần một tháng, anh không về nhà. Chỉ ở nơi có đường dây nóng để chờ thông tin. Vợ anh cũng lo lắng cho anh, nhưng biết làm sao được. Công việc là thế. Anh cũng không ân hận về những gì mình đã làm. Nhiều lúc áp lực công việc làm Bằng chùn bước. Liệu anh làm gì nữa? Khi chính những đồng đội của mình lại hại chính mình? Trong lực lượng cảnh sát cũng không phải là thuận buồn xuôi gió. Cũng có những cuộc ganh đua, đấu đá. Có ai đã từng nghĩ cho cái chung mà không có toan tính iêng? Chính vì điều đó, Bằng càng cảm thấy phải tìm được Kiên, để có thể lấy dược những gì mà Kiên đang giữ trong mình làm bí mật.

Đang ngồi suy tư thì điện thoại reo lên. Bằng như một cái máy lao đến bên điện thoại và nghe:
– Alo. Có thông tin gì không?
– Có anh ạ! Gần đây có một người phụ nữ người Lào cứ lảng vảng gần nhà Kiên. Cô ta thuê một ngôi nhà gần đấy thì phải. Có hành vi lạ lắm anh ạ. Anh cho ý kiến em với!
– Khả năng người của Kiên. Kiên còn sống. Nếu là người Lào thì khẳng định chắc chắn hơn. Em cho anh em thức đêm, chia ca không ngủ nhé để theo dõi. Tuyệt đối không để ai biết chuyện gì. Có thể Kiên cho người về đón mẹ cũng nên. Nếu đúng thế, để anh đến ngay Nam Định xem như thế nào!

Bằng mừng thầm vì đã có một manh mối duy nhất. Nhưng tại sao là phụ nữ? Nếu phụ nữ thì chưa chắc đã làm người của Kiên. Kiên lõi đời, cũng không dại gì để một phụ nữ về đưa mẹ mình đi. Mà người phụ nữ này qua đường sân bay đến Việt Nam nên cũng khó có thể mang bà cụ theo đường này. Nhưng đây là đầu mối duy nhất để biết Kiên ở đâu. Không thể bỏ qua được điều đấy. Bằng mừng rỡ vội cùng đồng đội mình về ngay Nam Định để xem tình hình. Bằng cũng không quên thông báo với nhóm bên Lào tản ra các cửa khẩu giáp danh với Việt Nam để theo dõi tình hình. Đặc biệt là những tuyến mà bọn buôn lậu hay đi. Chính ở đây rất dễ thoát nếu người ta muốn vượt biên sang đấy.

Sau khi gặp đồng đội đang mật phục quanh nhà Kiên, Bằng được thông báo là người phụ nữ đấy rất khả nghi. Dò hỏi nhà Kiên và có vào nhà nói chuyện với mẹ Kiên vài lần. Sau đó người đấy thuê một nhà ở gần đấy. Liệu có gì uẩn khúc chăng? Bằng lệnh cho đồng đội tuyệt đối không được làm lộ sự việc. Để từ người đàn bà tình nghi này liệu có thể có thông tin liên quan đến Kiên?

Đúng như bằng dự đoán, người phụ nữ đấy không ai khác là Bunmi. BunmN sang Việt nam luôn và tìm đến địa chỉ nhà Kiên. Để cận thận, Bunmi giả vờ là người đi thu mua đồ phế phẩm về kim loại. Sau đó, Bunmi thuê một nhà ở gần đấy cho thuận tiện công việc. Thời gian Bunmi ở đây cũng gần một tuần rồi. Mọi người thấy mấy lần Bunmi có vào nhà Kiên nói chuyện vui vẻ nhưng không có biểu hiện gì ngoài việc nói chuyện cả. Mọi người đều im lặng mật phục 24h/24h. Theo nhận định của Bằng thì nếu là người của Kiên về đón mẹ thì chắc chắn sẽ đi ban đêm. Còn ban ngày rất khó vì Kiên cũng biết việc này. Ở Việt Nam chỉ cần bước qua cánh cổng làng thì an ninh đã biết chứ chưa cần ra khỏi địa phương. Do vậy, Bằng thống nhất với anh em là khả năng đối phương sẽ tận dụng đêm xuống để đi. Nếu đúng thế thì mọi người phải chia nhau ca ra theo dõi.

Đúng như dự đoán, đêm hôm đấy, khi mọi người đã đi ngủ hết, khoảng gần 12h đêm, một bóng đen xuất hiện ở nhà Kiên. Sau đó, xuất hiện hai bóng đen đi ra về phía cổng làng. Mọi người im lặng theo dõi. Đúng rồi, đấy chính là người phụ nữ đấy và người còn lại không ai khác là mẹ Kiên. Bằng vội cắt cử mọi người bí mật theo dõi và tuyệt đối không để lộ. Sau đấy hai người phụ nữ lên một chếc xe ô tô. Người phụ nữ kia lái xe và hướng về quốc lộ 1.

Đúng rồi! Họ đến đón mẹ Kiên. Bằng mừng rõ. Đầu mối đây rồi. Không còn thời gian nữa. Tất cả các mối quan sát theo dõi bí mật bám sát theo ô tô đấy. Tuyệt đối Bằng bảo mọi người không được để lộ mình. Tất cả cùng hướng về hướng Nghệ An. Xe ô tô đi vun vút trong đêm. Còn Bằng theo dõi cũng không muốn lộ nên cung đường xe này đến đâu, Bằng yêu cầu mọi người ở từng nơi theo dõi thông báo. Theo những gì Bằng phán đoán, khả năng xe đang đi về phía cửa khẩu Lao Bảo, Nghệ An

Bằng đã đúng, Xe đang đi về phía lào ở Nghệ An. Lúc này Bằng điện thoại trực tiếp cho nhóm anh bên lào chuẩn bị mật phục theo dõi, Bằng cũng liên hệ với nhóm XNC ở cửa Khẩu tạo điều kiện cho hai người mà Bằng thông báo dể thông quan, Không được phép lộ diện. Như đúng những gì bằng tính, hai người phụ nữ đã đến cửa khẩu Lao bảo và thông quan ở đây. Lúc này ở cửa khẩu đã rạng sáng, mọi người làm việc thưa thớt. Theo đúng sắp đặt Bunmi và bà mẹ Kiên được thông quan sang bên lào. lúc này, người của mình ở bên lào đã nhận diện ra hai người phụ nữ này và bí mật theo dõi. Cả hai không ngờ rằng, bằng đã cử người theo dõi mà không để ai biết cả.

Khoảng mấy tiếng đồng hồ sau, ô tô đến một khu vực vắng vẻ. Lúc này xuống xe là Bunmi và bà mẹ Kiên. Cả hai dừng xe và điện thoại cho ai đó. Khoảng 15 phút sau có một người Lào ra đón cả hai đi vào phía trong khu rừng. Mọi nguời bí mật theo dõi sau đấy. Thấy xa xa là một ngôi nhà. Lúc này Bằng cũng đang ở Lào. Không một ai trong nhóm lộ ra mình đang làm gì. Từ ngôi nhà mở cửa là một người đàn ông. Kiên! Đúng rồi. Bằng mừng thầm. Không ngờ Kiên vẫn còn sống và đang lẩn trốn ở một nơi mà không thể ngờ tới.

Kiên mừng rõ khi nhìn thấy mẹ mình. Kiên không kìm được nước mắt nữa. Nhưng chưa kịp nói câu nào thì có tiếng nói đằng sau:
– Anh Kiên đứng im. Anh đã bị bắt!

Kiên không kịp định hình thì người của Bằng đã đến bắt Kiên và đưa bà mẹ của Kiên theo xe về Việt Nam. Còn Bunmi thì không thể theo Kiên được. Phía mình cũng không thể bắt Bunmi do Bunmi là người Lào. Bằng không còn cách nào khác chỉ có thể bắt được Kiên và đưa mẹ Kiên về cùng. Lần này, Kiên lại bị bắt trở lại. Và liệu về Việt Nam lần này Kiên có thoát nữa không? Những mảng ngầm phía sau Kiên có bị lộ diện không?

« »