(P35) TIỀN HÓA ĐƠN

Thật bất ngờ là có mặt bạn em Giữa. Em ấy mặc váy choàng dài đến gối, đi đôi giày cao cổ, bên trong áo choàng tao thấy lấp ló ko biết là áo 2 dây hay áo quây màu trắng, vẫn điệu cười nhẹ nhàng mà thu hút. Tao với tóc vàng đi vào, thằng Lái nhìn nhìn ngó ngó rồi sủa 1 câu rằng ơ nhìn huynh với con tóc vàng đi cùng nhau đẹp đôi nhỉ. Tao cười bảo nhìn 2 thằng mày dạo này người lớn hơn nhiều rồi đấy. Giữa xun xoe lại ngồi cạnh tao, tóc vàng cũng ngồi cạnh, vô tình thành ngồi xen kẽ 1 nam 1 nữ, tao chiếu tướng bạn em Giữa. Bữa nhậu chỉ hay kể chuyện trường chuyện lớp, mấy cháu nữ cũng tự nhiên như ruồi uống rượu ầm ầm. Tao cũng phục bọn này là chơi cũng giỏi mà học cũng khá, nói thật là tao biết thân biết phận gia cảnh nhà mình nông thôn nên luôn dè chừng, chứ tao mà sinh ra ở nhà giàu như bọn nhãi này có khi phá phách rách trời. Đến lúc thì cặp nào nói chuyện cặp đấy, 2 thằng nhãi thì bàn nhau chuyện cứt gì ko rõ, giữa thì hỏi tao đủ thứ rồi khoe đủ thứ, cứ nhắc đi nhắc lại mãi vụ du lịch muội ko may nằm nhầm giường huynh, chắc chắn hôm đó huynh có làm gì muội rồi, khai ra đi. Tao bảo ko nhớ, cùng lắm là trong lúc ngủ chỉ quay sang ôm là cùng, ko có gì to tát đâu, Giữa kêu ko biết, huynh phải có trách nhiệm, haha. Vkl


Tàn cuộc, thằng lái kêu tôi thanh toán hết rồi. Giờ mọi người đi hát nhé. Kéo nhau đi hát, tao ngồi hút thuốc nghe bọn nó hát, cơ bản cũng vào tai, bọn nó chèo kéo mãi tao hát nhưng tao ko hát. Bạn em giữa lúc sau mới mở mồm kêu nghe nói anh hát hay, anh hát bài cho vui. Tao hỏi em nghe ai nói, ẻm trả lời nghe Giữa kể anh biết đàn hát. Được sự động viên của gái đẹp, tao cũng lên làm bài. Cơ bản là diễn thành công. Các cháu xuýt xoa khen.
Ra về, mấy đứa lại rủ đi trà cháo cho tỉnh, lúc này đã hơn 10h, tao bảo thôi, lượn cho lành. Tóc vàng bảo đi qua nhà tao rồi tóc vàng tự về nhưng tao ko nghe, tao bảo để tao chở ẻm về rồi tao bắt xe ôm cũng được. Về đến đầu ngõ, bối cảnh lại giống lần trước, lại đứng ôm nhau ở cửa nhưng nói chuyện thì thầm nên chắc nhà ẻm ko nghe tiếng. Lại hôn nhau 1 hồi, quyến luyến lắm.


Về đến phòng, thằng thông hút thuốc đóng cửa, mùi khói sặc sụa. Thấy tao về nó khoe lúc tối trúng 20 điểm lô, rằng ko định đánh nhưng ngứa tay gần hết giờ mới ra ghi, thế lại ngon.
Tao bảo tóm lại giờ nợ bao nhiêu, thằng thông kêu hơn chục củ, chưa kể hôm nay vay thêm 3 triệu là hơn 13 củ. Phải 250 điểm thì về bờ. Tao bảo vậy cố chờ mấy hôm nữa lấy lương được hơn 2 củ thì gộp vào làm phát tổng kết rồi thôi, chứ cứ nợ nần mệt vl. Nó gật gù. Mùa đông ngủ ngon vãi loằn, rượu tê tê nằm xuống là ngủ. Đang ngủ ngon thì thằng thông lay lay gọi gọi, tao hỏi có việc gì thì nó suỵt suỵt. Nó thì thầm kêu hình như xóm trọ có trộm, lúc tối thấy mấy thằng lạ lạ cứ lảng vảng ở cổng, mày lắng nghe hình như có tiếng cạy cửa. 2 thằng nằm im thở khẽ, đúng là có tiếng cọt kẹt thật. Tao hỏi mấy giờ rồi, thằng thông kêu hơn 2h, thằng thông kêu chỉ có phòng mình và phòng bắc ninh ở nhà thôi thì phải, 2 đứa ngoại thương phòng cạnh cả ngày ko thấy mặt có khi về quê, phòng vợ chồng kia cũng thế. Tao bảo chắc chỉ có phòng bắc ninh và phòng 2 vợ chồng là nhiều đồ đạc lấy được, phòng bọn ngoại thương đéo vào bao giờ đéo biết có những gì, ngi là phòng vợ chồng kia rồi. Thằng thông bảo hay dậy bật điện, đánh động cho bọn nó chạy. Tao bảo ừ, thằng thông bật điện luôn. Thấy tiếng cọt kẹt dừng lại.

Tao bảo mở cửa ra ngoài xem sao đi, sợ đéo gì, rượu vẫn chưa tan nên hăng lắm. Tao dùng dậy, mở cửa, nhìn ra. Thấy đúng là có 2 thằng chạy ra cổng. Mà cổng lại ko khóa. Thằng thông kiếm được cái thanh gỗ chống thang giường cũng cầm chạy ra. ĐM, đúng là trộm. Tao lại đầu xóm bật điện sân, công tắc ở phòng đầu. Ra khóa lại cổng rồi gõ cửa phòng bắc ninh gọi. Mấy tiếng mới thấy thưa, hỏi có chuyện gì, tao bảo dậy anh bảo ngay. Vài phút sau mới bật điện, mở cửa, còn hé hé ngó ra ngoài hỏi sao thế. Tao bảo xóm có trộm, kể lại vụ việc vừa nãy. Bỗng thấy phòng 2 đứa ngoại thương bật điện, mở hé cửa. Hóa ra chúng nó chưa về quê, chắc đi về lúc nào bọn tao đéo để ý. Mấy đứa lại ngó cửa phỏng vợ chồng, có dùng khóa chống cắt nhưng thấy phần neo sắt để móc khóa vào sắp tuột ta khỏi cánh cửa rồi, bọn trộm dùng cái đéo gì khoét cánh rồi bẩy dần dần cho tụt neo ra. Đệt mợ. Hỏi mọi người ai có số vợ chồng nhà này ko thì bắc ninh kêu có, bảo lấy điện thoại gọi báo luôn đi. Bắc ninh gọi, lâu lâu mới thấy bắt máy, thông tin lại tình hình thì bà vợ kêu ôi thế sáng mai chị xuống luôn.


Bàn tán kể lể vài hồi, bọn ngoại thương hỏi han kỹ lắm là sao anh biết, anh thấy bọn nó ko các kiểu, đây chắc là lần đầu tiên bọn tao nói chuyện với bọn ngoại thương này nhiều thế. Chán chê thì tao bảo thôi về đi ngủ, nhớ chốt kỹ bên trong, mà ai về muộn lại ko khóa cổng thế, đứa da nâu ngoại thương kêu em quên mất. Thằng thông lèo bèo kêu phải chú ý chứ, hôm nay giả sử trộm mò vào phòng mấy cô xong nó hấp diêm luôn thì ai cứu. Con bé da nâu bẽn lẽn kêu vâng lần sau em chú ý, thái độ thấy ko giống kênh kiệu ngày thường nữa.


Tao đang định bước về phòng thì bắc ninh gọi giật lại, kêu em sợ vãi, phòng em phòng đầu, nhỡ đâu trộm nó vào thì sao. Tao bảo khóa kỹ cửa bên trong đi, nó biết có ng ở nhà thì ai nó trộm, ẻm vẫn kêu sợ. Em Da nâu kêu thế sang phòng chị mà ngủ, tao cười nói vậy để phòng đấy cho trộm nó tiện lấy à, da nâu mới kêu ừ nhỉ. Tao bảo thôi vậy cứ để điện sân điện phòng cho sáng là được. Bắc ninh gật, tao với thằng thông về ngủ tiếp, 2 thằng trò chuyện bàn tán tí thì thiu thiu vào giấc, sắp ngủ thì thấy chuông tin nhắn, quờ điện thoại ra xem thì bắc ninh nhắn anh ơi em lại nghe tiếng cọt kẹt…

Tao bảo thằng thông, thằng thông kêu suỵt suỵt. 2 thằng nằm im lắng tai nghe, đéo nghe tiếng gì. Điện sân vẫn bật sáng mà. Tao nhắn lại là chắc em nghe nhầm đấy, thấy tin nhắn mới ngay bắc ninh bảo hình như nó cạy cổng anh ơi. Đệt. Tao lại bảo thằng thông dậy, thằng thông cầm khúc gỗ khi nãy, tao tìm cái dây lưng, ko bật điện phòng mà mở cửa ra, đúng là thấy bóng người đang hí húi gì chỗ khóa cổng. Thằng thông hô to, trộm trộm. 2 thằng ở cổng lúc này mới biết bọn tao đi ra chạy thục mạng. Mấy đứa ngoại thượng lại dậy ra hóng. Tao với thằng thông đi ra cổng, thấy dây xích cuốn đã bị cắt đứt 1 mắt rồi. Mẹ bọn trộm ngớ ngẩn này, thiếu đéo gì chỗ mà cứ nhất quyết trộm ở đây, hay là tiếc công khoét cửa cạy cửa sao. Manh động vl. Tao lấy điện thoại gọi chủ nhà, chủ nhà nghe xong hỏi có mất gì ko, tao bảo phát hiện sớm nên chưa mất gì. Chủ nhà bảo vậy cứ thắp điện sân cho sáng rồi sáng bác qua xem thế nào. Trách nhiệm cao vãi.


Bắc ninh kêu anh ở đây chơi với em đến sáng đi chứ ko em sợ bỏ mẹ mất. em thề nãy em nghe 2 thằng trộm còn bảo xóm này có mấy con ngon vl. Tao nín cười. Bảo thôi bọn nó ko dám đến lần thứ 3 đâu, bắc ninh kêu nó cứ đến thì sao. Tao trêu thì em ra dùng mỹ nhân kế dụ nó vào phòng đóng cửa rồi la lên, anh đi báo công an cho. Bắc ninh xị mặt bảo vớ vẩn, ko đùa đâu. Bắc ninh nài nỉ thêm bảo 3h rồi, anh ngồi đây chơi tí đến 6h thì về. Mấy đứa ngoại thương cũng vào hùa kêu đúng rồi, nam nhi ngồi đấy trông cho chị em ngủ, anh thông trông đầu này, còn anh trông đầu cổng là hợp lúy. Ko đôi co được với đàn bà, tao đành vào phòng bắc minh, bật máy tính. Ai về phòng nấy rồi, tao bảo em ngủ đi, anh ngồi đây chơi. Bắc Ninh kêu em thức nói chuyện với anh cũng được, nãy ngủ nhiều rồi. Thế là xàm xí, bắc ninh kể chị Luật lúc nào cũng quan tâm đến anh, mà dạo này anh ít liên hệ với chị ấy à, tao bảo ừ. Chị Luật có kể với em rằng sợ anh hiểu nhầm chị ấy. Tao hỏi hiểu nhầm gì, anh có nghĩ gì đâu, Bắc ninh nói tiếp chị ấy sợ anh nghĩ là vì chị ấy mà anh chia tay người yêu. Tao chẹp miệng bảo ôi xời, đâu phải thế. Đợt này bận bịu lô đề học hành nên ko liên lạc mấy thôi. Bắc Ninh bảo lần trước anh trả nợ bọn em nhanh thế, lần này có cần thì bảo, em lại cho vay tiền nhé, chịu ko nói được bọn anh rồi. Tao mỉm cười, thấy ấm lòng. Trời lạnh, tao bảo để anh về lấy cái áo khoác, lạnh vl. Bắc ninh giờ mới nhận ra điều này vì nàng nằm trong chăn thì ấm chứ lạnh gì. Em nói, hay anh lên giường nằm đi, chia đôi giường ra ngủ. Tao nghĩ trong đầu là được thế còn gì bằng, nhưng miệng phải nói thôi, như thế ngại chết. Bắc ninh bảo ngại gì, cả xóm biết anh ở phòng em đêm nay mà. Tao bảo vậy mình ko khách sáo đâu nhé, lăn vào giường luôn. Bắc ninh bảo ê ko được đắp chung chăn, anh mở tủ còn 1 cái chăn len nữa lấy mà đắp, tao ok, nằm là được. Vẫn để điện sáng cho nó trong sáng.

Tao cuốn chăn nằm, im lặng 1 lúc thì thấy bắc ninh hỏi anh nhớ lần đầu gặp em ko. Tao bảo có, là hôm sinh nhật cô chị, cũng ấn tượng vì em xinh nhất đám đấy. Bắc ninh khẽ cười, rồi nói, em thích thích anh từ hôm đấy, như kiểu tiếng sét ái tình. Sau biết chuyện anh có ng yêu, biết chị Luật cũng có cảm tình với anh, em cũng ko dám thích anh nữa. Im lặng, tao quay lưng vào bắc ninh. Ngủ dở chừng khó ngủ. Tao nghĩ vẩn vơ, về tình yêu, về tóc vàng, về Giữa, về Luật…và về cả Bắc ninh nữa. Cỡ phải chục phút sau, bắc ninh gọi khẽ, tao ko thưa, giả vờ ngủ. Bắc ninh ko thấy tao thưa cũng im, ko gọi nữa. Vài phút nữa trôi đi, tao vẫn nằm nguyên tư thế, tao mở mồm hỏi bây giờ em còn thích anh ko. Bắc ninh trả lời ơ anh chưa ngủ à. Tao bảo nằm cạnh người đẹp mà ngủ được thì tài quá, còn khó ngủ hơn nằm 1 mình. Tao quay người lại nói nhỏ, chăn này mỏng quá, cho anh đắp cùng chăn cho ấm. Tao đưa tay kéo chăn, bắc ninh ko nói gì, đã chung chăn rồi, tao quờ tay sang ôm, ko thấy ý kiến gì. Tao bắt đầu hít hà mùi thơm, tay lần mò ngực, tao cảm thấy tim ẻm đập thình thịch. Tao luồn tay xuống quần, bắc ninh giữ tay, tao bảo yên nào, để anh làm việc, bắc ninh trả lời ko được. Bắc Ninh hỏi anh có thích em ko, ôi, câu hỏi giống tóc vàng vãi. À hóa ra cứ thích là được hay sao. Tao bảo anh nói rồi mà, anh có ấn tượng với em từ lần đầu gặp. Bắc ninh vẫn giữ chặt tay tao, tao bơm thêm 1 câu nữa, anh chia tay người yêu nhiều lúc thấy trống trải lắm, hay anh với em giả vờ yêu đi. Bắc ninh vẫn thở gấp và bảo ko, em muốn yêu thật. Tao bảo yêu thật thì yêu thật luôn, sợ gì. Tay ẻm thả lỏng hơn, tao tiện đà lùa tay xuống. Nước nhờn đã sũng quần…


Tao day day, mân mân, mê mêm. Bắc ninh oằn người lên xuống, đến khi có lẽ là ko chịu nổi nữa thì thấy đưa tay sờ sờ quần tao, rồi cũng nắm thằng nhỏ mà nắn nắn bóp bóp. Tao ngồi dậy, định kéo quần ẻm ra nhưng em giữ quần chặt, bảo ko được anh ơi. Đm, đến nước này còn được với ko cái gì nữa. Tao cởi quần tao trước, dưới ánh đèn sáng, bắc ninh nhìn rõ thằng bé rồi ẻm lấy tay che mắt kêu em ko nhìn đâu. Tao tranh thủ kéo quần ẻm thì ẻm lại đưa tay giữ chặt quần, khép đùi. Tao ngồi lên chạm thằng bé vào tay ẻm, ẻm chuyển 1 tay giữ quần 1 tay cầm thằng bé của tao sóc sóc. Hưng phấn quá, tao phun mẹ hết vào bụng ẻm.


Bắc ninh lấy khăn lau lia các thứ xong, mặt ẻm vẫn đỏ ửng. Tao nằm ôm, tay mân mê, lần này đưa xuống dưới, tao dùng tay ngoáy, móc, dồn dập, bắc ninh cắn răng ấm ứ trong miệng, rồi thấy ẻm cứng người, đưa tay nắm chặt tay tao, tao vẫn cố móc, ẻm kêu thôi thôi anh ơi. Nằm im 1 lúc, 2 đứa ngồi dậy, bắc ninh giờ mới tỉnh bảo anh hư quá rồi ẻm vùng dậy, mở tủ, lấy quần, chắc là đi thay. Cũng đúng thôi, tao nhìn trên chiếu 1 mảng ướt to bằng quyển vở.

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.