15 Th11
12:05

(P35) Người tử tù đặc biệt

Một tiếng rít trong đêm. Người lái xe gục xuống ngay tại nơi xảy ra tại nạn. Còn trên xe, toàn bộ những người trên xe bị gục xuống bởi hít vào một loại khí nào đấy. Một nhóm người bịt mặt vội vàng đến phá khóa phía sau xe và đưa Kiên lên chiếc xe tải đang chờ sẵn. Lúc này Kiên không biết tại sao. Nhưng cũng ngờ ngợ ra sự việc nên Kiên theo lên xe tải và đi theo nhóm người này. Họ không nói gì và áp tải Kiên đi. Trên xe thỉnh thoảng có tiếng hỏi chuyện nhau. Theo như Kiên nhận ra thì họ là người Lào. Bởi Kiên đã từng ở Lào gần một năm nên tiếng Lào với Kiên không xa lạ gì nhau cả. Đúng là người Lào. Nhưng ai đã làm việc này? Tại sao lại cứu Kiên? Mà tại sao họ biết được Kiên? Kiên thắc mắc nhưng Kiên cũng đủ bình tĩnh và yên tâm là họ không thể hại Kiên vì nếu hại Kiên và giết Kiên thì họ đã làm ngay, chứ không phải đợi đến lúc này. Cũng có thể người cứu Kiên là người biết khá rõ về lịch trình di chuyển của chuyến đi này. Cũng vì thế mà họ biết trước cung đường của chuyến xé. Chứng tỏ họ đã được theo dõi ngay từ khi xe bắt đầu từ phòng biệt giam của Kiên ở cơ quan an ninh điều tra.

Quả thật, người cứu Kiên không ai khác chính là Nam. Lúc này, Nam biết được Kiên sẽ chuyển đến trại Thanh Phong ở Thanh hóa nên đã cử người liên hệ với một nhóm tội phạm Bắc Lào để thực hiện công việc này. Một thiết bị bí mật đã được cài ngay trên xe áp tải Kiên từ cơ quan điều tra. Như vậy dễ dàng nhóm người mà Nam liên hệ tiếp cận và biết lịch trình của chuyến đi đang áp tải Kiên. Sau đấy theo những gì mà Nam chỉ đạo là phải đưa Kiên được sang địa phận Lào. Sau đấy, ở đấy có thể trừ khử Kiên cũng không muộn. Tuyệt đối không trừ khủ Kiên ở phần đất thuộc Việt Nam quản lý. Những việc này đã được Nam giao cho người của mình thực hiện một cách bí mật. Với quyền hạn của mình thì Nam thừa sức có thể làm được những điều như vậy. Do đó, xe đã áp tải Kiên sẽ đưa Kiên sang bên Lào để chứng minh Kiên còn sống đã.

Lúc này trên xe, Kiên không nói gì nhiều. Chỉ có điều Kiên luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn sắp đến với mình. Liệu những người này là do ai phái đến? Tại sao lại cứu Kiên? Có phải người của Nam không? Hay người của nhóm quân đội bên Lào? Họ biết việc Kiên bị bắt nên sợ lộ mơí cho người sang cứu Kiên để từ đấy có thể bị đầu mối? Khả năng bịt đầu mối không thể xảy ra vì nếu như vậy thì họ đã bắn Kiên tại đấy chứ không cần đưa Kiên về tận Lào để bắn. Nghĩ thế nên Kiên không hành động gì mà vui vẻ nói chuyện và bắt chuyện. Họ ngạc nhiên khi Kiên nói được tiếng Lào và nói chuyện với Kiên. Kiên hỏi họ là ai những chỉ nhận được sự im lặng.

Gần đến cửa khẩu Lao Bảo ở Nghệ An, nhóm người này xuống và bí mật dẫn Kiên theo con một lối mòn bí mật mà bọn buôn lậu hay vận chuyển hàng lậu từ Lào về Việt Nam. Sau gần năm tiếng đồng hồ, Kiên đã ở trên đất Lào. Cõ lẽ đây là một thị trấn nhỏ giáp biên với Việt Nam ở tỉnh Xiêm Khoảng, Lào. Lúc này, Kiên đã suy nghĩ đến một việc phải làm. Đợi mọi người ổn định, Kiên giả vờ thay quần áo. Nhưng bất giác, Kiên vội vàng lấy khẩu súng của một người áp tải mình và bắn sối xả về phía 4 người đấy. Sau một loạt đạn đầu tiên, Kiên đã hạ sát toàn bộ 4 người Lào. Lúc này Kiên nghĩ thà giết nhầm còn hơn để tự mình bị động khi lọt vào tay ai đấy. Chính vì Kiên đã từng ở Lào gần một năm nên Kiên không lạ gì những hoạt động bên Lào cả. Kiên cũng có người quen nên không lo ngại mình bỡ ngỡ gì ở đây cả. Nên việc giết những người đi theo Kiên theo cách nghĩ của Kiên là để đảm bảo an toàn nhất cho chính mình. Giết nhầm còn hơn là để mình phải bị bắt. Sau đấy, Kiên vội lấy một số thứ đào và chôn luôn 4 người Lào ở một góc rừng và khi xog việc thì Kiên tìm hướng đi về thị trấn Na Pe của Lào. Nơi đấy có những người mà trước đây đã làm ăn với Kiên.

Sau gần 5 tiếng đồng hồ đi xe, Kiên đến một thị trấn Na Pe. Sau khi vào nhà trọ, Kiên liên hệ với đám đàn em của mình ở đây. Rạng sáng hôm sau, đàn em của Kiên đã đến để xem Kiên như thế nào. Lúc này Kiên mới hoàn hồn. Cũng không biết là phía Lào giúp mình hay sự giúp đỡ từ Nam. Kiên nói với một thằng đàn em:
– Mày kiếm cho anh một chỗ ở tốt vào. Tốt nhất là ở trong rừng, chứ đừng ở thị trấn đông người. Sau đó, lo cho anh hộ chiếu để anh sang Macau. Nhất là mày tìm người chuẩn bị về Việt Nam để đón mẹ anh. Anh đang bị truy nã ở Việt Nam nên không về được đâu. Điều đấy quá nguy hiểm.
– Vâng! Em sẽ lo việc này cho. Anh cứ nghỉ đi. Còn việc đón mẹ anh em sẽ lo liệu. Nhưng nên cẩn thận. Vì nếu anh vừa thoát xong thì công an Việt Nam chắc đã nắm tình hình ở nhà anh rồi. Chưa chắc đã tiếp cận được mẹ anh lúc này đâu. Nên theo em, anh nên nghỉ lại Lào một thời gian đã. Để cho nguôi việc này. Trong thời gian em lo hộ chiếu cho anh sang Macau ổn rồi anh sang trước. Sau đó, anh cho người về Việt Nam đón mẹ anh cũng không muộn. Chứ lúc này làm luôn em e là không ổn đâu.
– Ừ, mày nói có lý! Thế cứ tiến hành như thế nhé. Một đằng mày cho đàn em tìm hiểu xem có phải phía Lào đã cứu tao hay phía Việt Nam. Nhưng phải cẩn thận mồm mép. Ở Lào, an ninh Việt Nam còn nhiều hơn ở Việt Nam. Chúng mày phải nhớ điều đấy.
– Vâng! Chúng em sẽ cẩn thận anh ạ!

Sau khi thống nhất với đàn em của mình, Kiên bí mật vào một ngôi nhà ở trong rừng. Nơi này cũng là nơi mà Kiên làm trụ sở cho những chuyên buôn lậu vũ khí của mình từ Lào về Việt Nam. Ở bên Lào, Kiên cảm giác an toàn hơn. Có lẽ ở đây Lào thưa người và ít ai để ý đến những gì Kiên làm. Đàn em của Kiên cũng khéo léo bố trí phục vụ cho Kiên một cô gái người Lào. Tên cô ta là Bumi. Bumi xinh xắn và dễ nhìn. Quê của cô ở ngay đấy. Cô hay buôn hàng Thái Lan về Việt Nam qua cửa khẩu Lao Bảo nên cô cũng biết đôi chút tiếng Việt Nam. Cũng vì buôn bán nên cô hay làm việc với nhóm của Kiên. Chính vì lẽ đó, theo lời đề nghị của đàn em Kiên, cô đến giúp Kiên, cơm nước, giặt giũ quần áo. Năm nay cô mới 25 tuổi. Có lẽ Kiên có cảm giác cô là người Việt Nam thì đúng hơn. Vì những khẩu vị, cách thức xưng hô thì không khác gì người Việt Nam cả. Kiên cũng cảm thấy vui và đỡ nhớ nhà hơn khi có người nói tiếng Việt với mình.

Thế là chính thức Kiên ở đấy để đợi đám đàn em làm thủ tục cho mình chuẩn bị sang Macau. Cũng gần tháng rồi, thông tin về gia đình Kiên vẫn bặt vô âm tín. Hôm nay, Kiên được đám đàn em báo lại là an ninh Việt Nam phong tỏa nhà Kiên kinh lắm. Công ty của Kiên nữa. Những người có liên quan với Kiên đều kiểm tra ngặt ngèo. Kiên thì không điện thoại về nha vì biết rằng chỉ cần một cú điện thoại hỏi thăm mẹ mình, Kiên sẽ bị lộ ngay. Lúc này, Kiên lại như một đứa trẻ. Anh ta cảm thấy lo lắng cho mẹ mình. Người thân với Kiên chỉ còn mình mẹ Kiên. Kiên làm gì đi chăng nữa cũng không vì thế mà bỏ mẹ mình. Đối với Kiên, mẹ Kiên là người mà Kiên yêu quý và quan trọng nhất. Mỗi lần đi đâu về, Kiên luôn tìm cách nói chuyện với mẹ mình. Được nghe tiếng mẹ, Kiên cảm thấy cuộc sống yên ổn hơn. Cũng vì điều đó, Kiên đã lo chu đáo cho hai em gái của mình yên ổn làm ăn ở Nam Định. Còn mẹ, Kiên muốn mình đi đâu rồi sẽ đưa mẹ đi theo. Trong những lần làm ăn, có những lúc Kiên cảm thấy mình nên dừng lại, để tự ngẫm về chính mình. Làm mãi, Tiền., có giúp ích được gì đâu. Nếu Kiên dính vào lao lý thì mẹ Kiên sẽ như thế nào? Những điều đó nhiều lúc đã làm Kiên phải suy nghĩ. Phải chăng mình đã quên mất rằng phải lo cho người mẹ mình?

Suy nghĩ và lo lắng, Kiên cảm thấy không yên. Không còn ai nói chuyện. Lúc này chỉ còn mỗi Bunmi. Kiên liền bắt chuyện với Bunmi để đỡ nhớ nhà. Cô cũng vui vẻ tiếp chuyện Kiên. Nhìn kỹ, Kiên cảm thấy Bunmi rất dễ gần. Vì là người Lào nên` cô có nước da rán nắng, rắn rỏi. Người dong dỏng cao. Càng nói chuyện, Kiên càng có cảm tình với Bunmi. Cũng đúng thôi. Gần một tháng chỉ có Kiên và Bunmi thì những cảm giác, những bộc lộ của con người Kiên cũng chỉ biết nói chuyện với Bunmi. Không ai có thể chia sẻ được với Kiên điều đấy. Nhưng hôm nay thì khác. Kiên lo lắng, Bunmi cũng nhận ra điều gì đó ở Kiên. Gần một tháng tiếp xúc với Kiên, cô cũng có cảm tình với người đàn ông Việt Nam này. Nghe nói anh ta là thủ lĩnh của nhóm buôn lậu thì cô nghĩ phải ghê gớm lắm. Nhưng tiếp xúc với Kiên, cô lại nghĩ khác. Kiên thông minh, hóm hỉnh và nói chuyện rất có duyên. Nhất là luôn tôn trọng phụ nữ. Cái điều đấy không phải người đàn ông nào cũng có được.

Dần dần, trong cô xuất hiện tình cảm với Kiên. Cô cảm thấy Kiên tội nghiệp và có gì đó đáng yêu. Và rồi trong cô hình thành một thứ tình cảm lạ lắm. Nó đốt cháy cô khi gần Kiên. Mỗi lần thấy Kiên khó ngủ, ho, mệt mỏi thì cô lại lo lắng. Bản chất là vậy. Phụ nữ hay yếu mềm ở sự chân thật của đàn ông. Và rồi, có lẽ cô đã bắt đầu yêu Kiên? Cô cũng không biết nữa. Chỉ có điều, cô quan tâm đến Kiên hơn. Mỗi lần đi đâu về, việc đầu tiên là cô gặp Kiên nói chuyện và hỏi tình hình công việc. Đêm đến, nghe tiếng Kiên thở khi ngủ, cô lại thấy bồi hồi. Tại sao mình lại như vậy? Kiên là một ông trùm XHĐ. Mình cũng chỉ là người làm ăn với Kiên chứ có gì đâu mà lo ngại. Cứ thế và cứ thế, Bunmi không biết rằng cô đã thầm yêu Kiên từ lúc nào mà mình không biết.

Hôm nay, khi biết tin về gia đình, Kiên cảm thấy lo lắng hơn bình thường. Bunmi nhận ra điều đó qua cử chỉ và ánh mắt Kiên. Cô hỏi:
– Kiên có việc gì lo lắng ở nhà phải không?
– Ừ! Mẹ Kiên đang không được tốt. Anh đang tính đón bà sang đây để đến Macau. Nếu không có mẹ Kiên, chắc Kiên không thể đi đâu được.
– Nhưng khó khăn gì mà Kiên không đón được?
– Ừ! Thì lúc này an ninh Việt Nam đang theo dõi ở nhà Kiên. Nếu Kiên về thì lộ ngay. Mà cho người về thì không tiếp cận được. Đám này chỉ biết đánh đấm và buôn lậu chứ về Việt Nam lớ ngớ là bị bắt ngay. Nhất là nhập cảnh vào Việt Nam đã có thể bị phát hiện rồi. Chính vì thế nên Kiên lo lắng hơn thôi Bunmi ạ. Làm con mà không lo được cho mẹ mình thì còn gì là con nữa. Kiên không muốn sống nữa.

Nói đến đây, Bunmi thấy tội cho Kiên. Bỗng cô nảy ra ý định. Cô nói:
– Hay để em về Việt Nam cho. Em thì không ai biết em là ai cả. Để về nhà anh cũng đơn giản. Nhất là phụ nữ thì dễ qua mắt an ninh hơn. Em cũng không phải đối tượng nào liên quan đến phạm pháp nên không ai biết em. Hay để em về Việt Nam rồi bí mật đưa bà theo đường bộ đến cửa khẩu. Sau đó từ cửa khẩu này sang Lào thì dễ dàng hơn mà. Anh Kiên thấy thế nào?

Kiên nghe đến đây cảm thấy có lý. Không ngờ Kiên lại gặp được Bunmi. Thường thì những lúc như thế này, tình người đã làm Kiên phải mang nợ. Mang nợ cho mình và mang nợ cho người đã giúp mình. Bản lĩnh của đàn ông và bản lĩnh của một trùm tội phạm không còn ngự trị trong Kiên nữa. Kiên mềm yếu và như vớ được cọc khi nghe những lời Bunmi nói. Kiên vui vẻ nắm lấy tay Bunmi và cám ơn. Còn Bunmi thì cảm thấy giúp Kiên là giúp chính mình. Vì Bunmi đã yêu Kiên. Trong giấy phút đấy, bên ngọn lửa le lói của ngôi nhà. Kiên đã không kìm được chính bản thân mình vì sự chân thành của Bunmi. Kiên ôm Bunmi vào lòng. Còn Bunmi, khi Kiên ôm mình vào lòng thì cô cảm thấy như hơi thở Kiên đã làm cô mất lý trí. Cô đã yêu Kiên. Cô chờ đợi giây phút này đến với mình. Cảm giác hạnh phúc trong cô dâng trào. Và cô đón nhận nụ hôn của Kiên một cách hạnh phúc. Tình yêu là thế. Nó không chỉ là một giác mơ đối với cô. Nó đang là sự thực. Một sự thực mà về sau cô phải trả giá suốt đời.

Vậy Kiên đã làm gì Bunmi? Liệu Bunmi có về được Nam Định để đưa mẹ Kiên sang đấy không? Mọi diễn biến của câu chuyện đang bắt đầu gay cấn.

« »