15 Th11
12:06

(P34) Người tử tù đặc biệt

Trở lại quang cảnh khi Bằng cùng đồng đội bắt Kiên khi Kiên đi ăn cùng Thư ở khách sạn.

Kiên lầm lũi cùng Bằng và đồng đội của anh về cơ quan an ninh điều tra. Lúc này Thư lặng im không nói được điều gì. Cái mà Thư tưởng chừng đạt được là tìm được tình yêu của chính mình thì đã như một định mệnh rời bỏ cô. Nụ hôn cuối cùng của cô và Kiên cũng đã chấm dứt những hoài bão của cô. Cô yêu Kiên mãnh liệt. Không hề biết Kiên là một tội phạm nguy hiểm. Cô đến với Kiên như một lời từ biệt. Cái cảm giác lúc này trong cô như nén lại và sắp vỡ tung. Phải chăng cô có lỗi? Hay cô là người không may mắn? Nhìn ánh mắt của Kiên nhìn cô mà cô nuốt từng gịọt nước mắt. Cô chạy theo hình Kiên từ từ lên xe đợi sẵn ở ngoài sảnh khách sạn. Kiên không bị còng tay như đúng những gì mà Bằng đã hứa. Còn bom quấn quanh người Kiên đã được tháo ra ngay tại đấy.

Lúc đấy cô mới biết rõ hơn sự việc. Cô gục xuống và khóc. Cũng chỉ có nước mắt mới làm cô khuây khỏa được những gì mà cô vừa chứng kiến. Trong những thời gian Kiên tìm hiểu cô, cô nhận thấy Kiên rất thông minh và đáng yêu. Có bao giờ Kiên đã đi quá giới hạn của mình đâu. Nhiều lúc, cô muốn đón nhận Kiên trong vòng tay âu yếm của mình mà Kiên luôn muốn giữ cho cô đến phút cuối. Ngay cả khi nhận lời Kiên đến đây, nhìn thấy bó hoa mà Kiên tặng cô thì cô đã mừng rõ biết nhường nào. Đúng là số phận. Con người không thể vượt qua được chính số phận của chính mình. Trong cuộc đời, cô đã bao lần từ chối những lời tỏ tình của nhiều người. Họ cũng đến với cô thật lòng. Ấy vậy mà số phận run rủn đã đưa cô đến với Kiên một cách tình cờ. Phải chăng cuộc sống đang thử thách cô? Cô có lỗi gì đâu? Sao ông trời lại lấy đi người mà cô yêu quý.

Nhìn bóng chiếc xe chở Kiên lao đi và khuất sau bóng người trên phố, Thư khuỵ xuống. Cái váy mà cô ngắm nghía bao lâu cũng vô giá trị. Ngay cả son phấn trên khuôn mặt cô cũng chả có nghĩa gì nữa. Nó đã nhạt nhòa bởi những giọt nước mắt cứ rơi trên khuôn mặt của cô mà không thể dừng lại. Một người nhân viên khách sạn đã phải ra rìu cô vào khi cô không thể đứng dậy.

Việc Kiên bị bắt đã đến tai Nam. Chuyên án hậu Năm Cam về mối liên quan đến một đường dây chuyển tiền bất hợp pháp đã được gói lại. Lúc này, người lo lắng nhất có lẽ là Nam. Nam cảm thấy không yên khi Kiên bị bắt. Liệu Kiên có khai ra những gì có liên quan đến mình không? Nhiều câu hỏi mà không thể tìm được câu trả lời cứ dồn dập đến với Nam. Nam điện thoại cho Nga hỏi cụ thể tình hình. Những đã muộn. Ngay sau khi bắt Kiên thì cũng là lúc một nhóm đã xuống Nam Định để đọc lệnh bắt Nga vì Nga làm việc cho công ty của Kiên. Thế là Nam cảm giác mình như suy sụp. Kiên bị bắt và Nga cũng bị bắt theo. Sự nghiệp của Nam đang lên như diều nhưng vướng chuyện này liệu nó còn yên ổn? Thậm trí, Nam còn có thể mất sự nghiệp về những gì có liên quan đến Kiên. Nhưng bản chất bình tĩnh trong côg việc của Nam không đánh mất đi khi có biến cố, Nam nghĩ: Khó nhất là mình đang phụ trách mảng cảnh sát. Mà cơ quan bắt Kiên lại là bên an ninh điều tra. Do vậy, mình không thể tác động gì đến những người bên chuyên án đấy.

Nam cũng quá hiểu điều đó là khó và không tiện trong lúc này. Nếu chỉ cần một tác động nhỏ sẽ làm lộ danh tính của Nam ngay. Nam đã từng tiếp xúc với nhiều vụ án lớn nên Nam không lạ gì những cái đang diễn ra. Gần 30 làm trong ngành cảnh sát, cảm giác và độ bình tĩnh đấy đã giúp Nam phần nào. Lúc này Nam suy nghĩ duy nhất là đối phó với những gì đang diễn ra. Cách tốt nhất bây giờ có hai cách. Kiên phải chết hoặc Kiên phải trốn thoát. Suy nghĩ một hồi, Nam tính đến phương án: phải cho Kiên trốn thoát. Nhưng liệu bằng cách nào? Cơ quan an ninh điều tra đang giam giữ Nam ở một nơi khác biệt lập mà đến ngay như Nam không có liên quan cũng không thể biết được. Những nguyên tắc đấy phần nào đã hạn chế những yếu tố tác động bên ngoài. Có một cách. Nam chợt nhận ra điều đó.

Sau khi tìm hiểu thì Nam đã tác động một số vào những người có liên quan. Dù sao Nam cũng đang phụ trách khâu hậu của những gì liên quan đến Năm Cam. Do lần trước Kiên đã thoát sang Lào Chính vì lẽ đó, Nam đã kiến nghị với cấp trên để đảm bảo an toàn cho Kiên, Bộ Công An đã chuyển tử tù đặc biệt này về Thanh Hóa. Đấy chính là trại giam Thanh Phong, Thanh Lâm, Thanh Hóa. Trại 5 thuộc Tổng cục 8 mà việc này là do Nam phụ trách.

Lúc này, Bằng cũng không thể làm khác được. Đấy là lệnh của cấp trên. Khi nghe tin Kiên sẽ điều về biệt giam tại Trại giam số 5, Bằng cũng không hiểu tại sao. Nếu đang ở biệt giam này để giữ Kiên sẽ tiện lợi cho việc khai thác những gì thuộc về Kiên thì Bằng được lệnh phải điều động Kiên về Trại 5 ở Thanh Phong để đảm bảo an toàn tính mạng cho Kiên. Do ở đấy tiếp xúc với nhiều đối tượng có liên quan đến Năm Cam. Nên những thông tin bí mật về Kiên dễ bị tiết lộ. Cũng phải nói hơn là sau khi bắt Kiên lần này thì những gì về thông tin của chuyên án đều phải công khai trong lãnh đạo Bộ. Do vậy, hằng ngày theo những thời gian quy định, ngoài báo cáo lãnh đạo Bộ, Bằng còn phải báo cáo Nam về những gì chuyên án đang khai thác Kiên. Chính vì lẽ đó, điều này đã làm phần nào Bằng cảm thấy e dè khi nói chuyện với Nam. Không phải vì bằng ngại mà vì Bằng sợ rằng những gì anh báo cáo nếu Nam có dính dáng sẽ là một cơ hội tốt để Kiên né tội. Nhưng lúc này đấy là nguyên tắc bắt buộc. Bằng không còn cách nào khác. Nam đã kiến nghị trong khối chuyên án về Năm Cam là chuyển Kiên về Thanh Hóa để đảm bảo an toàn và bí mật. Cũng là vì Kiên đã thoát một lần mà Bằng đã để Kiên thoát. Nên để đảm bảo hơn cho Kiên, Nam kiến nghị như vậy.

Kiến nghị của Nam cũng được chấp thuận. Bằng cũng không nghi ngờ điều gì về những kế hoạch mà Nam đang ngấm ngầm thực hiện. Theo đúng lịch thì còn hai ngày nữa, một nhóm người sẽ đưa Kiên chuyển đến trại tạm giam ở Thanh Hóa. Lúc này, lịch trình chuyến di dời không được phép tiết lộ. Lần này, để cẩn thận hơn Bằng cử người của anh theo chuyến xe định mệnh đấy. Lúc này, tự dưng cảm giác trong Bằng bắt đầu lo lắng. Liệu còn gì xảy ra nữa không? Kiên ở Thanh Hóa thì quá tốt. Trại giam đấy quá an toàn cho những gì anh đang cần khai thác. Nhưng tại sao lại có điều này? Mặc dù lãnh đạo đều nhất trí việc này nhưng anh vẫn thấy lo lắng. Cũng là tăng tính an toàn cho bị can là Kiên. Có cái gì đó không ổn, nên Bằng vội vàng đến Thanh Hóa trước để tìm hiểu nơi sẽ giam giữ Kiên.

Sau khi đến Thanh Phong, Bằng vào gặp ngay đồng chí trại trưởng. Nói chuyện một hồi, đồng chí đưa Bằng đến căn phòng biệt giam và là nơi Bằng sẽ làm việc ở đấy cùng Kiên và những cộng sự của anh trong suốt quá trình khai thác Kiên. Căn phòng khá ổn và cách ly hoàn toàn với khu vực xung quanh. Nhất là nằm ngay trong những vòng an ninh cẩm mật của tại giam. Điều này quá tốt cho những gì Bằng muốn. Mọi biện pháp tăng cường cho nơi giam giữ Kiên đã hoàn tất. Lúc này Bằng đang ở Thanh Hóa và đợi chuyến xe chở Kiên đến Thanh Phong

Đúng 9h tối hôm sau, Chuyến xe đặc biệt chở Kiên được bí mật rời khỏi nơi tạm giam của cơ quan an ninh điều tra để đến Thanh Phong. Lúc này trên xe có 4 người áp tải Kiên, cùng với một lái xe. Tất cả có 5 người. Mọi sự việc có liên quan đến chuyến xe đấy không một ai được biết và tiết lộ cả. Kiên là một tội phạm đặc biệt nên chính vì lẽ đó những biện pháp an toàn nhất được bằng tăng cường tối đa. Xe đi theo đường Hồ Chí Minh để đến trại Thanh Phong. Lúc này đã qua địa phận Ninh Bình. Trên con đường vắng vẻ. Xe đi vào lúc tối nên không ai biết. Đang đi bỗng nhiên đồng chí lái xe nhìn thấy phía trước có vụ tai nạn xe máy. Một nạn nhân là một người đàn ông, máu me be bét đang nằm cạnh một cái xe máy nát tương. Một xe tải nhỏ húc phải. Mấy người trong xe đang xuống vẫn những xe đi qua để chở người bị nạn đi bệnh viện. Không còn cách nào khác. Đồng chí lái xe đã phải dừng xe xuống để xem tình hình như thế nào do vụ ai nạn đã chắn hoàn toàn đường đang đi. Buổi tối, đường Hồ Chí Minh cũng vắng vẻ nên hầu như không có ai cả.

Lái xe bước xuống xe và tiến về phía trước. Bỗng nhiên, một tiếng rít lên trong đêm và….. vậy sự kiện gì đã xảy ra cho chuyến xe chở Kiên? Tại sao chuyến xe đặc biệt này không một ai biết mà? Vụ tai nạn kia là như thế nào?

« »