(P31) TIỀN HÓA ĐƠN

Là em Giữa, em Giữa và bạn ẻm. Tao chào lại câu, mắt bị hút vào cặp đùi của bạn em Giữa. Người đâu mà đùi trắng đẹp thế không biết. Nếu là ngoài đường chắc tao phải dính mắt vào đó không thôi, tuy nhiên đi cùng em Giữa nên tao phải giữ phép lịch sự mà chuyển ánh mắt lên khuôn mặt, ôi đệt, bị hút vào ko kém cặp giò. Da trắng, mắt sâu, thanh tú. Người đéo mà xinh thế không biết. Giữa tiến lại gần, huơ huơ tay trước mắt tao, miệng cười mà nói có gì mà nhìn ghê thế sư huynh. Tao bảo anh đang nhìn bạn em, người đâu mà xinh thế. Giữa cười khanh khách kêu tưởng huynh thế nào, hóa ra cũng háo sắc. Tao bảo không háo sắc thì lại có vấn đề. Thấy bạn em giữa mặt ửng hồng.
Luật chào hỏi xong thì đứng nghe, hỏi ơ 2 người quen nhau sao. Giữa ko để tao trả lời mà tranh trả lời trước, đây là ng yêu em chị ạ. Tao giật nảy mình, mẹ con ranh, đùa cũng vừa phải thôi chứ. Tao trừng mặt cảnh cáo tiểu muội ko được ăn nói hồ đồ, làm ảnh hưởng tình cảm sư trò của chúng ta. Giữa lại cười nói huynh muội chứ sư trò gì, sư trò kết thúc từ tháng 7 rồi mà. Á, à định ăn cháo đá bát phải ko, giữa nhí nhảnh nói thì sư huynh vẫn là sư mà, hihi. Tao bảo với Luật đây là học sinh của anh, đã tốt nghiệp rồi, nhà giàu nứt đố đổ vách, em cứ chém đẹp vào cho anh. Giữa hiha bảo chị cứ chém xong tính vào túi sư huynh em nhé…
Bạn Giữa ko nói gì, đi xem quần áo, Luật dẫn ra. Giữa ngồi cùng tao kệ mẹ bạn ẻm, Giữa hỏi huynh làm gì ở đây, tao bảo ko có việc làm nên đi làm thêm trông cửa hàng, Giữa kêu vậy huynh phải ra cửa mà ngồi, đảm bảo hút khách ầm ầm. Tao đưa tay lên véo má nó phát bảo ý muội ta là manocanh sao, giữa đỏ rần tai bảo ko phải, ý muội là huynh ngồi đấy dùng mỹ nam kế câu khách. Bạn giữa gọi bảo xem cái này được ko, giữa bảo cái nào chả được, rồi lại kệ mẹ bạn ngồi ríu rít với tao kể chuyện hôm trước cùng 2 thằng nhãi đi về xem vụ náo nhiệt thế nào…Bạn giữa gọi ê bà kia, bà đi mua quần áo hay là đi đong zai thế. Giữa cười bảo đừng nói linh tinh, tôi đang hàn huyên với sư huynh, đóng cái gì mà đong. Tao nhắc khéo bảo em đi xem đồ với bạn đi đã. Giữa nháy mắt kêu ok huynh. Giữa đi ra, tao nhìn theo, thấy nó chỉ cái này, cái này, thêm cái này nữa, à cái kia nữa, giữa bảo chị gọi cho em mấy cái em vừa chỉ ạ, xong lại đi ra chỗ tao ngồi cười hiha. Bó tay con bé này. Bạn giữa hình như dỗi thật cũng chỉ mấy cái rồi bảo gói lại, miệng nói đi mua với bà này mất hứng quá. Tao bảo ơ ko đứa nào thử đồ à, giữa kêu huynh nhìn muội đi, dáng chuẩn thế này rồi có cẩn thử ko. Tao bảo đứng dậy xem nào, giữa đứng dậy quay vòng vòng, tao nhìn kỹ rồi dơ ngóng tay cái lên bảo đẹp, chuẩn. Ngồi thêm tí thì Giữa bảo em về, tối hẹn huynh bàn vụ du lịch nhé.

Luật hỏi có phải mấy đứa trước anh kể rủ anh đi du lịch đó ko, tao bảo ừ, con bé nói nhiều ấy, và 1 đứa khác tóc vàng thêm 2 thằng nhãi nữa. Luật bảo đứa xinh đẹp kia ko phải à, tao bảo ừ, ko phải. Luật bảo tưởng em xinh đẹp này mà anh từ chối được lại giỏi quá, em nhìn còn thấy thích. Tao quay ra nịnh Luật câu: Anh thấy em cũng có kém gì đâu, một chín một mười thôi. Luật cười nói anh ko phải nịnh, em biết em thế nào mà, cùng lắm chỉ được 9 thôi. Luật bảo sao anh quen toàn đứa xinh thế, em bắc ninh này, em bạn bắc ninh này (là cô chị học sinh) rồi 2 em vừa nãy này. Tao bảo sao ko kể nốt cô Luật nữa này. Luật lại cười.
Đùa vui thế nhưng trong lòng còn nặng trĩu, chuyện hôm qua vẫn ấm ức. Luật có lẽ hiểu, nên cố tình gợi nhiều chuyện, khi nãy cũng ko liệt kê 2 chị em hải dương. Bún đậu ăn đậm đà, nhưng trong lòng đang trống rỗng nên ko thấy ngon. Ăn xong tao bảo thôi anh về, Luật bảo ở chơi đã chiều thì về thể, tao bảo ko, về nhà ngủ cho lành. Tao đi xe bus về, ngồi xe bus thấy mấy tin nhắn chưa đọc, là của Cô em, đại khái trách tao ích kỷ, ko tin tưởng nó, nọ kia. Tao ko để ý. Phải đi 2 tuyến mới về. Tao đi bộ về xóm trọ, cô em gọi điện, tao bấm ko nghe. Cô em nhắn anh đi đâu, em qua nhà a nhưng a ko ở nhà. Ơ, nó đang ở nhà trọ tao à. Đéo muốn gặp, tao đi ra, đi vào 1 ngõ khác ngồi trà đá. Tao nhắn lại em đã có gì với đồng chí kia chưa, cô em nhắn lại anh có tin em ko, tao trả lời anh tin vào mắt mình hơn…
cô em nhắn bảo anh về đi, em muốn nói chuyện, anh có người khác rồi phải ko ? Tao ko nhắn gì. Ừ thì nói chuyện, tao đi bộ về

Cô em đã ngồi trong phòng, thằng thông đang ngồi máy tính. Tao về, thằng thông đứng dậy kêu bọn mày nói chuyện đi, nó đi ra ngoài. cô em hỏi anh yêu người khác rồi đúng ko, tao bảo ko đúng. Cô em hỏi anh với Luật là thế nào. tao trả lời bạn bè. Cô em nói em cũng vậy, anh kia với em chỉ là bạn bè. Tao nhếch mép cười. Cô em gắt lên bảo anh muốn thế nào. Tao trả lời cứ thuận theo tự nhiên…

Nói thật chia tay tao cũng ko đành, nhưng cứ ấm ức, cứ nghĩ linh tinh lại đéo chịu được. Tao cũng tự nhìn lại mình thời gian vừa rồi xa mặt cách lòng, nhưng lại nghĩ lại lời Luật kể là thằng đb đưa đón em kia nhiều lần, tức là có thể chuyện xảy ra từ khi tao chuyển chỗ trọ cũng nên. Mẹ kiếp, hết đau đầu vì tiền thì lại điên đầu vì tình.
Giữa tháng 8, sắp vào năm học, sinh viên đã túc tắc lên, vừa tìm nhà vừa để thi lại. 2 con bé ngoại thương cạnh phòng tao cũng đã xuống, vẫn chảnh chó như thế. Tao buồi thèm để ý, chỉ hỏi han em bắc ninh bao giờ lên, 2 đứa trả lời là gọi nó mà hỏi. Thằng thông bảo chỉ muốn đấm vào mồm 2 con da nâu thôi, tao cười nói đấm chim vào mồm nó thích hơn. Thằng thông bảo hợp lý, đm, hay tôi với ông lừa địt chết mẹ chúng nó đi. Tao lắc đầu, mớ bòng bong của tao còn chưa xong kìa
Biết điểm thi đại học, 2 tiểu muội đều đỗ. có lẽ là bất ngờ với gia đình bọn nó, còn tao thì ko thấy bất ngờ. Tóc vàng báo cho tao đầu tiên, bảo huynh ơi muội đỗ rồi, mừng quá, hihi. Tao trêu mừng thì thưởng cho huynh đê, tóc vàng bảo ok con dê, thích gì cũng chiều. Nói là làm, tóc vàng hẹn tối qua nhé, rủ cả bọn kia, bàn kế hoạch đi du lịch luôn.
Hải dương sau hôm đấy thì về quê, cũng mới xuống HN. Gọi điện cho tao bảo em vừa xuống đến nơi, em báo cáo anh, mời anh yêu qua phòng em chơi ạ. Tao bảo bận ko qua được. Hải dương bảo có qua hay ko, tao trả lời có. Cũng nguôi nguôi giận rồi và phải sang hỏi thật xem đã ấm chén gì với thằng bỏ mẹ kia chưa. Tao sang, hải dương ôm chầm bảo nhớ anh. Tao bảo nhớ gì, kêu cái gì cũng nhớ. Ngồi nói chuyện 1 lúc, tao lan man hỏi dạo này còn có ai đưa đón ko, hải dương lè lưỡi bảo thôi em sợ đến già rồi. Tao bảo em trả lời thật là tại sao hôm đấy lại cho thằng kia ở phòng muộn thế. Ẻm kêu lão ấy kêu mệt nằm ra giường, em vẫn ngồi ghế xem máy tính mà, cũng định xua lão về thì anh đến đấy. Tao hỏi tiếp anh nghe nói ko chỉ 1 lần đấy mà còn nhiều lần trước. Hải dương trả lời anh nghe ai nói. Tao bảo anh đang hỏi em đấy. Hải dương trả lời đúng là cũng có 1 vài lần lão em đi cùng lão, nhưng là đi gặp mấy người hội đồng hương thôi chứ có gì đâu. Tao hỏi thế đã có gì với nhau chưa, Hải dương kêu em thề, chưa cầm tay bao giờ. Tao nghe ngóng dò xét thái độ thấy ko có vẻ nói dối, tao gật đầu bảo tạm tin, lần sau mà bắt gặp tình huống tương tự thì đừng nói gì nữa. Ẻm bĩu môi kêu thế em bắt gặp anh thì sao, em thấy anh đi cùng Luật ko ít lần đâu, chả thèm nói thì thôi. Tao hơi chột dạ, Hải Dương nói tiếp có phải Luật kể anh nghe ko, tao bảo ko, anh có tình báo.
Sau bao lâu ko ân ái thì hôm ấy hải dương chiều tao hết cỡ, từ bj, cưỡi ngựa, đá bi các kiểu, tao cảm giác như em muốn xin lỗi tao, đền bù cho tao thì phải. 2 nháy thì trời tối. Tao về, vì có hẹn với bọn nhãi ranh rồi. Hải dương kể sắp tới ở 1 mình, vì sang năm cuối rồi.
Về xóm trọ, lâng lâng cảm giác chim cò lâu ngày được xả. Thấy cô chị học sinh và bắc ninh đã xuát hiện từ khi nào, tao vào nói nhảm nhí bảo 2 em nghỉ hè xong xinh đẹp thêm mấy phần, anh nhìn mãi ko nhận ra. Bắc ninh bảo anh ở Hà nội suốt cả hè có làm khổ chị em nào ko, tất cả cười hihihaha. Cô chị học sinh chợt nhớ ra gì đó bảo ơ anh ở Hn suốt hè á, tao gật đầu, cô chị than ôi trời thế mà ko bảo em biết, cả hè ko có ai chơi. Ờ, thật đúng là cả hè ko liên lạc gì với cô chị học sinh thật. Đang đứng cười đùa thì mấy đứa nhãi đến, 1 tiếng sư huynh, 2 tiếng sư huynh. Vào phòng tao mấy đứa cười nói huyên náo, rủ đi ăn mừng đỗ đại học trước. Tao bảo chờ tắm giặt đã, bọn nó cười đùa huyên náo.
Tao lên xe chở 2 tiểu muội, 2 thằng nhãi đi trước dẫn đường. Chúng nó dẫn vào cái quán gì trên đường Nguyễn Trãi. Vào ăn, 2 thằng nhõi gọi rượu như đúng rồi. Nó bảo chúng ta đã trở thành sinh viên, đã thành người lớn, hôm nay chúng ta đàng hoàng uống rượu, có sư huynh đây là tiền bối, có gì mong sư huynh chỉ dạy thêm. Ko biết 2 ông nhõi biết uống rượu từ bao giờ nhưng uống tốt phết, 2 vị tiểu muội kia cũng uống ầm ầm. Phê pha 2 ông nhõi bảo vào bar, tao từ chối, 2 vị tiểu muội kêu hôm nay là bọn em bày tỏ lòng cảm ơn huynh, huynh thoải mái đi ko phải nghĩ. Tao lắc đầu. Bảo bọn mày đi đi, anh còn bận việc khác. Ra ngồi trà đá tí thì mấy đứa kéo nhau đi sau khi nài kéo tao ko được. Hôi ấy trong suy nghĩ của tao bar là cái gì đó xa xỉ lắm, nói thật ngại đéo dám đi, sợ vào như 1 thằng dân tộc xuống phố thì xấu hổ bỏ mẹ. Tao ngồi ê mông hết mấy cốc trà đá, thì bắt xe ôm về. Về đến nhà mới hơn 9h, sang phòng bắc ninh nằm lăn ra giường chém gió nói phét, bắc ninh mấy lần hỏi anh nói hay rượu nói đấy. Đến 10h phải dậy về phòng cho ẻm nó còn đi ngủ, chưa về đến phòng thì tóc vàng gọi điện hỏi huynh đang ở đâu, bar sớm quá lìu tìu chán òm nên muội về trước. Tao bảo huynh về phòng trọ từ lâu rồi, tóc vàng nói vậy muội qua có chuyện muốn nói…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40

« »