(P31) CHUYỆN TÌNH CÔNG SỞ

Trời chưa tối, chắc tôi phóng luôn qua nhà con nhỏ hỏi cho ra lẽ. Nhưng nghĩ tầm đó 3 má con con nhỏ ngủ mất tiêu, mình vô nữa chắc cả 4 đứng chen nhau nói chuyện trong cái phòng nhỏ xíu nên tôi bỏ. Khó ngủ thiệt tình. Tôi nhắm mắt, lại thấy cái bóng dáng tội nghiệp của con nhỏ lẩn quẩn trong đầu óc. Tính ra công việc của nó tại công sở thu nhập không cao lắm, nhưng cũng gọi là tạm được. Chưa tính tới việc đó là thứ công việc nhẹ nhàng, nhàn hạ hơn nhiều so với những việc tay chân ở cái quê xa tít tắp của con nhỏ. Nó về đó, bằng cấp không có, tay nghề không có, bộ tính làm ruộng mà sống sao trời!

Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại. Dù sao, bản chất của con nhỏ này lương thiện quá, chịu đựng quá. Nó sống trong cái lọc lừa bon chen này cũng đâu có hợp. Nó giống má nó, cái lối sống cam chịu đầy nhẫn nhục của bả khiến cả cuộc đời bả đầy truân chuyên cực nhọc, không lẽ mai mốt con nhỏ này cũng sẽ vậy sao? Rồi cái hình ảnh bà mẹ nó lại hiện lên trong đầu tôi. Chưa tới 50 tuổi mà già như bà cụ, bộ dạng lam lũ, run rẩy khi gặp những người giàu có, cao sang. Vừa tính thở dài một cái, tôi chợt ngồi bật dậy. Không lẽ … tôi và mặt mụn chính là lý do để bả quyết định đưa cả con nhỏ về quê? Trong đầu tôi lại hiện lên cái ánh mắt kinh hãi khi nhìn thấy cái xe bóng lộn của mặt mụn đỗ xịch ngay trước cửa, cái sợ sệt khi tránh cái xe tay ga của tôi giống như sợ vô tình va phải sẽ bị xước sơn, cái run rẩy của bả khi nghe nhắc tới “ông thiếu tướng”… Cái tự trọng tới mức tự ti của bả là nguyên nhân của tất cả mọi thứ quyết định này sao?

Tôi bấm điện thoại cho mặt mụn. Thiệt tình trong những lúc này, có thêm một đứa bạn nói chuyện cũng là một điều an ủi, dù rằng đa số mọi lần, nó chỉ gật gù nghe và phát biểu những câu sai mục đích hàng kilomet. Thằng này không được cái điểm mạnh nào ngoài việc nhanh nhẹn, tôi nhận ra vậy. 10 phút sau, cửa mở cái rầm. Cái bản mặt nham nhở của nó hiện ra, tay xách theo bọc đồ ăn và chai rượu mạnh. Bước vô phòng một cái, mỏ nó đã mở tía lia:

– Bữa nay nhậu luôn trong phòng nha mày. Khỏi ra đường kẻo trúng gió.

Tôi ngó thằng quỷ này, trong lòng cũng thấy ấm áp hẳn lại. Dù sao thì việc có một thằng bạn nhiệt tình hết mức, tới độ chỉ cần gọi điện một câu là có mặt bất kể giờ nào, đó cũng là một thứ hạnh phúc. Nhất là khi nó … biết mang rượu tới đúng lúc tôi buồn. Thở dài một tiếng, tôi chậm chạp lê chân ra bàn, vớ chai rượu tu một hơi dài.

Quỷ mặt mụn thấy biểu hiện chán nản của tôi coi bộ cũng thông cảm. Xoa xoa vai tôi, đầu gục gặc:

– Ờ cứ uống cho say tí nữa anh em mình tâm sự. Hết rượu tao ra mua tiếp.

Tôi lắc lắc đầu. Bữa nay tâm trạng như vầy uống nhiều dễ say lắm. Sớm mai tôi không muốn tới nhà con nhỏ với bộ dạng mệt lử và say khướt. Muốn nói với thằng bạn vàng vài điều, nhưng cứ ngó cái gương mặt ngu ngơ như bò đội nón của nó, tôi cũng chẳng muốn mở lời. Chán nản châm một điếu thuốc, ngửa cổ lên trời nhả khói phì phèo.

– Có chuyện gì buồn vậy đại ca?

Thấy cái mặt tôi buồn nó chuyển tông gọi đại ca cái roẹt. Thôi thì lên chức đại ca cũng không nên hẹp hòi với em út làm gì. Tôi thở dài:

– Con nhỏ Huyền chắc mai nó về quê đó. Má nó kêu mấy chị em nó về, chắc bả thấy ở đây sống không hợp.

Mặt mụn gật gù lâu lắc, thốt một câu:

– Đại ca yêu con nhỏ Huyền đó hả?

Té nha. Quay mặt lại gườm gườm tính coi nên đá vô mồm hay cổ họng nó, đã thấy thằng quỷ xua xua tay:

– Không đúng thì thôi làm gì ghê vậy? Đại ca không yêu con nhỏ đó phải không?

Tôi cũng chưng hửng. Thật ra, tôi đối với con nhỏ này rốt cuộc là thế nào. Tại sao khi nghe con nhỏ nói nó sẽ về quê, tôi nghe trong lòng hụt hẫng tới lạ lùng. Nhưng yêu con nhỏ, tôi dám chắc mình không phải. Quỷ mặt mụn ngó cái bộ dạng bối rối của tôi, nở 1 nụ cười trí tuệ hiếm khi nhìn thấy trên gương mặt:

– Đại ca là bị cái tật đa sầu đa cảm. Yêu thì không phải yêu, nó đi hay ở có liên quan gì, phải không? Thứ con gái như nó sống ở môi trường này cũng không có hợp, đại ca biết mà. Nó về đó chẳng phải tốt hơn sao?

Thật tình không phải tôi không nghĩ tới điều này, có điều khi nghe thằng quỷ mặt mụn phun châu nhả ngọc, tôi mới thấy những điều mình suy nghĩ cũng đúng phần nào. Tôi biết con nhỏ về quê, cuộc sống của nó sẽ yên bình và nhẹ nhàng hơn, nhưng …. Tôi không thể không nghĩ tới cảnh con nhỏ cặm cụi trên đồng hay hì hục làm việc trong những xưởng may đầy bụi, không thể không chột dạ khi có lúc nào đó con nhỏ sẽ khoác tấm áo bạc màu tất tả đi lại trên đường giống hệt như má nó bây giờ. Điều đó không phải không thể xảy ra, vì cái tương lai của nó sẽ giống hệt như bóng hình bà mẹ, đâu có gì thay đổi được đâu?

*************************************

8h sáng, tôi và mặt mụn đã có mặt ngay đầu hẻm nhà con nhỏ. Mặt mụn bữa nay làm cái mặt thấy ghê dữ lắm, vừa ngu vừa ngầu ngó hổng giống ai hết trơn hết trọi. Đẩy cửa bước vô, thấy ba mẹ con con nhỏ đang ngồi tụm lại trên tấm nệm. Đồ đạc hành lý túi to túi nhỏ để lổn nhổn trên sàn. Mắt con nhỏ buồn thiu. Tôi cũng không dám ngó qua, kiếm một góc từ từ ngồi xuống. Má con nhỏ nhìn thấy con trai ông thiếu tướng bước vô, lập cập ra chào, khóe mặt còn rưng rưng xúc động. Thằng quỷ mặt mụn không hiểu suy tính gì mà mặt mũi lạnh te, chỉ gật đầu một cái lấy lệ khiến bà già sợ muốn té xỉu luôn.

5 người giáp mặt nhau ngồi im hoài. Em con nhỏ ngượng nghịu đem ly nước ra mời tôi và mặt mụn. Mặt mụn không khách sáo gì hết, uống ực một hơi hết cạn, cao giọng:

– Bữa nay anh cũng rảnh, tiện xe anh đưa mấy mẹ con về nhà Huyền. Sẵn tiện qua Tây Ninh kiếm mối làm ăn luôn.

Tôi cũng té ngửa. Có lòng tốt đưa người ta về thì kiếm đại cái lý do nào đấy cũng được, kiếm cái lý do làm ăn nghe mắc ói quá trời luôn. Mấy mẹ con con nhỏ líu ríu nghe theo, xách đồ ra chiếc xe hơi bóng lộn. Tôi ngồi ghế trước, mấy mẹ con nhỏ ngồi co ro ở phía sau. Xe lướt ra ngoài đường lớn, thấy ánh mắt con nhỏ nhìn qua ô cửa kính buồn rười rượi. Chẳng biết bao giờ nhỏ sẽ trở lại đây…

Thằng quỷ đi Mộc Bài đánh bạc nhiều dữ lắm nên coi bộ rành đường xá một cây. Con nhỏ coi bộ thấy về tới nhà cũng tươi tỉnh hơn một chút. Nó líu ríu chỉ chỗ này, chỗ nọ hệt như thể hướng dẫn viên du lịch. Tôi ngó con nhỏ mà cũng nhẹ nhõm trong lòng một chút. Dầu sao, đây cũng là quê nhà của nhỏ, nhìn vẻ tươi tỉnh khi về tới nhà của nó tôi cũng thấy an lòng. Nhưng cái vùng này sao mà đìu hiu quá đỗi. Xe chạy tới mòn bánh mới thấy có một tiệm ăn. Quỷ mặt mụn đỗ xe cái xịch, mở cửa kêu:

– Xuống ăn cơm chút nha mọi người. Đói bụng quá.

Bà má con nhỏ ngó nó như thể ông thiếu tướng, lập cập bước xuống. Tôi không đói chút xíu nào, nhưng cũng xuôi xị vô theo. Quán cũng khá sạch sẽ, chưa tới tầm trưa mà khách ăn cũng đã khá đông. Mặt mụn bữa nay hệt như chủ xị, nghênh ngang bước vào ngó nghiêng, gọi món nhặng xị. Tôi ngồi xuống bàn, thở dài. Tâm trạng nào mà ăn với uống. Nhỏ lại gần tôi, thò tay xuống dưới bàn, khẽ nắm nhẹ lấy tay, lắc lắc:

– Anh Long, anh sao vậy? Sao nãy giờ trên xe làm mặt buồn hoài?

Buồn bã quay sang con nhỏ. Buồn bã ngó cái cảnh đìu hiu ở ven đường. Buồn bã nghĩ tới việc con nhỏ sẽ lăn lộn mưu sinh ở cái chốn này theo cách nào đây? Nhỏ coi bộ hiểu những suy nghĩ trong đầu tôi lúc này. Nó nhoẻn miệng cười tự tin:

– Em lớn lên ở chỗ này thì cũng sống được mà anh. Anh coi nè, quá trời người họ vẫn sống khỏe re mà.

Sống là một khái niệm phức tạp lắm. Sống bằng cách ăn cơm rau mắm qua này thì cũng là sống, sống nhà lầu xe hơi kẻ đưa người rước cũng là sống, nói chung cứ không chết sẽ là sống cả. Ngó thằng quỷ mặt mụn đang đứng chỉ chỏ, ngó qua bà má con nhỏ mà kìm không nổi một tiếng thở dài. Có phải người ta hơn nhau chỉ ở chỗ đầu thai?

Còn đang mải nghĩ ngợi, cơm đã bưng ra đầy nhóc mặt bàn. Cả tôi và mặt mụn đều chưa có ăn sáng nên chắc giờ thằng quỷ cũng đã đói meo. Tôi chẳng muốn ăn, nhưng cũng ráng cầm đũa gắp vài cái lấy lệ. 3 người nhà nhỏ cũng trệu trạo ăn. Tôi thật tình chẳng hiểu mình đang ăn cá hay ăn thịt, nhưng mặt mụn thì gật gù hoài:

– Không ngờ chỗ này nấu ăn cũng ngon ghê.

Mặt mụn có một ưu điểm gần như duy nhất còn sót lại: đó là sành ăn. Chỗ nào nó khen ngon thì nhất định chỗ đó nấu ăn rất được. Thấy nhóc em con nhỏ trề môi:

– Chị hai em nấu còn ngon hơn đó anh.

Mắt quỷ mặt mụn sáng lên, trầm trồ:

– Vậy hả cưng? Vậy tốt rồi đó.

Tôi chán nản ngó thằng quỷ. Không lẽ tính tới nhà con nhỏ kêu nó nấu đồ ăn tối hả? Thứ người đâu vừa xấu vừa tham ăn, không biết nghĩ ngợi gì hết trơn hết trọi.

Cơm nước xong xuôi, mặt mụn đánh xe theo hướng chỉ của con nhỏ. Lấp ló sau mặt đường cái là quê con nhỏ. Chỗ này còn buồn dữ dội hơn. Không đẹp như cảnh đồng quê thanh bình, cũng không kiểu ồn ào phố xá mà nó buồn hiu, nhang nhác giống như một thứ lai tạp giữa quê và phố. Nhà con nhỏ bé xíu, nằm lọt thỏm giữa mấy căn nhà xập xệ. Bà má nó ngại ngùng bước xuống, kêu:

– 2 cậu vô nhà chơi đã.

Tôi vơ đống đồ cho con nhỏ, xách vô nhà. Quỷ mặt mụn thản nhiên bước vô đúng kiểu con nhà tướng à nha. Nhà con nhỏ cũng trống trơn, ngoài bộ bàn ghế cũ và cái tivi nhỏ xíu chẳng có gì hết ráo. Tôi lựa một chỗ trống trải, lụi cụi xách đám đồ vào. Ngó qua mặt mụn thiệt tình lại muốn quay ra đá vô mỏ nó một cái – ngồi thừ lừ ở trên bàn thản nhiên uống nước. Má con nhỏ thì líu ríu đứng kế, bộ dạng nửa muốn ngồi nửa lại không dám, nhìn tội nghiệp dữ dội.

Tính la thằng quỷ: “Tạo nét hả mày, ra đây bưng đồ phụ tao” thì nó đã lơ đãng cầm cốc nước đưa lên miệng, uống một ngụm rồi thủng thẳng nói:

– Thật ra hôm nay tới đây mới thấy có việc cần cô giúp tôi đó cô.

Bà già lập cập một hồi mới nói được:

– Có việc gì cậu nhờ thì tôi nhất định phải làm bằng được. Cậu cứ nói tôi nghe đi.

Mặt mụn làm cái mặt thấy ghét, trầm ngâm nói:

– Thì tôi thấy chỗ này xe đi lại nhiều, mở hàng quán thì tốt quá. Ba mẹ tôi cũng đưa tôi ít vốn kêu để làm ăn mà chưa kiếm ra chỗ. Nơi này mở quán ăn thì chắc lúc nào cũng có khách, có điều, chắc thi thoảng tôi mới qua đây được, không tiện trông coi.

Bà má con nhỏ lại dạ ran một hồi. Mặt mụn đưa tay gãi gãi cằm, kêu:

– Hình như Huyền biết nấu ăn phải không cô?

Bà má nó gật đầu lẹ:

– Nó nấu ăn tốt lắm đó cậu. Trước nó chưa lên thành phố làm, nó đi phụ cho người ta nấu bếp hoài mà.

Quỷ mặt mụn lim dim mắt, gật gù:

– Thật ra tôi cũng không muốn nhờ Huyền làm bếp. Nếu gia đình muốn giúp, hay là giúp luôn tôi quản lý cái quán, có được không?

Bà má con nhỏ nín thinh, không nói được tiếng nào. Cũng phải. Ngó cái tướng bả thì quản lý cái sạp rau còn khó, nói gì tới quản lý quán ăn? Nhưng thằng em trai nhỏ thì mắt sáng bừng. Viễn cảnh làm quản lý một cái quán cũng đâu có tệ. Nhỏ thì không. Cái mặt nhỏ ngó qua tôi chớ không ngó qua thằng quỷ mặt mụn, ánh mắt vừa biết ơn vừa khó xử. Vụ này không phải do tôi à nha, nhưng cứ nhầm như vậy … coi như cũng được đi.

Mặt mụn ra xe, lấy bọc tiền để sau cốp mang ra đặt lên bàn, khịt mũi:

– Coi như đây là tiền vốn đi. Để Huyền chọn chỗ, chọn quán, khi nào khai trương báo tôi một tiếng được rồi. Lỗ tôi chịu, lời chia 5/5 nha.

Tôi cũng té ngửa. Đừng nói thằng quỷ này tính làm ăn thật nha. Thứ gì đâu đòi chia lãi 5/5 dễ thương quá vậy trời? Nhỏ Huyền coi bộ biết biết, mặt mũi ngại ngùng tính đứng dậy nói gì đó nhưng bà má con nhỏ đã cất giọng quả quyết:

– Tiền của cậu nhất định mấy má con tui không có tơ hào một đồng nào hết. Huyền, con có làm nổi cho cậu Nghĩa cái chuyện này không?

Con nhỏ im re, gật gật đầu. Quỷ mặt mụn đứng dậy xoa xoa tay hài lòng, kéo tôi ra cửa, nói vọng lại:

– Như tôi nói đó nha, chia 5/5 cho sòng phẳng. 6 tháng tôi tới lấy một lần cho khỏi mất công.

*************************************************

2 năm sau, tại nhà tôi ….

– Anh Long nè, sao con mèo này nó không nhận ra em?

– Bởi nó là con mèo chớ không phải con chó em ạ. Một năm em tới 2 lần làm sao nó quen em nổi?

– Nhưng mà em nhặt nó về chứ bộ! Con này sao nó bạc bẽo quá trời anh ơi!

Tôi lắc đầu ngán ngẩm, than:

– Sao làm tới bà chủ nhà hàng rồi mà còn con nít quá em ơi! Lấy chồng đi cho anh nhờ đi Huyền ơi.

Nhỏ chúm chím cười. Con mèo quỷ kêu meo meo bực bội, giãy giụa trong tay con nhỏ. Nhỏ mặc kệ, nâng niu con mèo trong tay, gãi gãi cằm nó, dịu dàng:

– Mày mà cắn tao nữa, coi chừng quán tao có thêm món thịt mèo nữa đó nha.

Hết

Part 1 225 26 27 28 29 30 31

« »