P3 Rau đi chăn rôi

Em: thế lúc nãy đi đâu với nó
Gấu: đi coi phim xong về à không có đi đâu hết ák
Em: coi ở đâu? Phim gì?
Gấu: coi ở cafe HD bên ba làng á, phim tình cảm gì đó ko biết nữa!
Em: 2 suất chiếu lúc 11h -> 3h đều là phim kinh dị lấy đâu ra phim tình cảm, nói láo vừa thôi (em lại hét lên, quán đó là quán ruột của em nen lịch chiếu em thuộc hết)
Gấu: thì thì…….
Em: thì sao nói rõ ràng
Gấu: nó rủ vk vào nhà nghỉ nhậu với thằng bạn nó
Em: mẹ kiếp, cô là vk tôi hay là đĩ thế hả mà nó rủ vào nhà nghỉ cũng đi
Gấu: em xin lỗi mà ck, em tưởng có thằng bạn nó nên mới vào, xong thằng bạn nó nói bận không tới được
Em: đkm cô ngu thế, nó gài hàng thế mà cũng tin cho được à, rồi có làm cái gì ko?
Gấu: ……. có (lắp bắp nói lí nhí trong miệng)
Em: má, cô là loại người đấy à, đã quay lại với tôi mà còn làm như vậy, tôi đã tha thứ cho cô 1 lần, còn lần này cô muốn sao, được nước làm tới à, rồi cứ thế cứ thế tiếp diễn, xong lần nào cũng xin lỗi vậy sao?
Gấu: im lặng, mắt rươm rướm nước mắt.
Em: đưa số thằng kia đây, nhanh lên
Gấu em lấy điện thoại đưa số thằng đấy cho em, em hít 1 hơi thật sau rồi gọi điện cho nó, nó bắt máy và em phủ đầu:
Em: cho hỏi bạn có phải T ko vậy?
Nó: phải, ai vậy?
Em: tui là bồ con P đây, cho hỏi bạn có phải con người không vậy?
Nó: mày nói chuyện cho đàng hoàng nha, tao có làm gì không?
Em: bạn trả lời đi, bạn có phải con người không, tui nghĩ chắc bạn không phải con người đâu nhỉ, biết người ta có bồ còn làm như vậy?
Nó: làm như vậy là làm gì, đm
Em: sáng nay bạn dắt con P đi đâu, hả, nói thử xem
Nó: đi coi phim (mịa rất là tỉnh rụi)
Em: bạn có chắc đi xem phim không, con P nói hết rồi, đến nước này bạn còn nói láo đc thì bạn chẳng phải con người rồi
Nó: đưa điện thoại cho con P đi
Em đưa điện thoại qua cho gấu, gấu alô rồi nó nói cái gì đấy, xong gấu em ừ rồi đưa máy lại cho em.
Em: alô, sao, giờ thì trả lời đc câu hỏi bạn là loài gì chưa?
Nó: bạn nói chuyện cho đàng hoàng nha, mình không có làm gì hết (mịa nãy thì mày tao giờ hạ giọng xuống bạn)
Em: THẾ MÀ ÉO LÀM GÌ HẢ CON CHÓ, LÀM XONG KHÔNG DÁM NHẬN THÌ BẠN ĐÚNG LÀ CON CHÓ CHỨ ÉO PHẢI CON NGƯỜI RỒI!


Nó: giờ bạn đang ở đâu, mình muốn gặp bạn đc không?
Em: tui ở đâu thì hỏi làm giề, nghe đồn cũng giang hồ đâm chém nhau lắm, giờ đòi qua đây đâm chém à, tui đang ở nhà con P nè, ba mẹ nó biết chuyện này hết rồi, và đang rất muốn gặp bạn, qua đây đi
Nó: cái gì, sao lại dính ba mẹ con P vào đây (nói với giọng điệu rất là hoảng loạn)
Em: nãy tui qua tìm P, ba mẹ nó bắt chở nó về nói chuyện
Nó: thôi bạn ra ngoài đi mình gặp 1 tý
Em: không là không, ba mẹ nó muốn gặp bạn chứ tui không mún gặp bạn, sao bạn nhục quá vậy, làm rồi không dám nhận à, làm xong tính đường chạy à, làm xong zị là coi như xong đấy à, ko có trách nhiệm gì hết sao, vậy bạn không xứng là 1 thằng đàn ông lẫn 1 con người


Nó: không phải là mình ko dám nhận mà là bây giờ mình rất bận, không qua được.
Em: hahaha, gặp mình đc mà kêu bận không qua đc à, nhục thế con chó, thôi fắn mịa đi, tôi không nói chuyện với cái loại nhục còn hơn bất cứ loài nào trên đời này.
Em cúp máy rồi quay sang gấu nói: giờ thì thấy rõ bộ mặt nó chưa, nó đáng tin hơn tôi, nó thật lòng hơn tôi, đáng tin và thật lòng là đây đó hả……cô sáng mắt ra chưa, còn gì để nói nữa không???
Gấu em im lặng và ngồi khóc rất nhiều. em lúc đấy đang rất tức và bực mình, em quay sang nói tiếp: giờ cô muốn sao, tôi cho cô lựa chọn đấy.
Gấu đứng dậy, rút ra 20k trả tiền ly cafe rồi đòi đi về, tự nhiên lúc đấy em chột dạ, nắm lấy tay gấu kéo lại, nhưng chẳng nói đc câu nào vì thật sự lúc đấy em không biết phải nói gì.
2 đứa im lặng 1 hồi lâu, thì em mới nói:
Em: thôi bây giờ lỡ rồi, ck thật sự không biết phải làm gì, trước khi mới quen vk, ai cũng nói vk thế này thế nọ, ck đã bỏ ngoài tai tất cả vì ck rất yêu vk, mà bây giờ vk lại làm thế với ck, ck không hiểu nổi trong đầu vk nghĩ cái gì khi mà vk đi vào nhà nghỉ và làm như zị. Theo vk thì ck có nên ha thứ cho vk lần nữa để tiếp tục quen nhau không?
Gấu: cúi gằm mặt xuống tiếp tục khóc và lắc đầu


Em: haiz…. – thở dài – thôi đc rồi, ck thì không quan trọng những chuyện như vậy, ck bây giờ mất lòng tin ở vk quá rồi, ck có thể tha thứ cho vk thêm 1 lần nữa, nhưng ck cần vk phải biết là vk sai, và không tái phạm nữa, ck không cần lời xin lỗi của vk, bởi vì lời xin lỗi đơn giản chỉ là 1 lời nói, và ai nói cũng đc. Cái ck cần là trong thâm tâm, vk hiểu vk sai và vk sẽ không lập lại cái sai đấy thêm 1 lần nào nữa, vk hiểu không?
Gấu: gật đầu và vẫn khóc, nhưng nghe em nói xong thì ngước đôi mắt đag mở rất to ra nhìn em với vẻ rất ngạc nhiên.
Em: thôi vk nín đi đừng khóc nữa, ck không muốn thấy vk khóc, ck thật sự rất yêu vk, và vì tình yêu ck có thể bỏ qua tất cả, và vk hãy hứa với ck, không bao giờ làm ck bùn và lập lại chuyện ngày hôm nay nữa nha.


Gấu: lúc này nước mắt rất nhiều và vẫn nhìn em – dạ vk hứa với ck, vk cũng không biết vì sao vk lại làm vậy, thật sự vk có lỗi rất lớn với ck, vk hứa sẽ không bao giờ như thế nữa, vk iu ck nhiều lắm!
Em: ừ ck cũng iu vk nhìu lắm, thôi vk nín đi, ck sẽ không nhắc đến chuyện này nữa, đời ai cũng có sai lầm, quan trọng là có biết sửa chữa sai lầm đó để ko lập lại và sống tốt hơn hay không thôi. Đời mà, đâu phải ai cũng luôn tốt, nên vk hãy nhớ cái sai của vk, để mà sửa lỗi và thay đổi tính cách cũng như con người mình đi nhé.
Và như thế, em và gấu vẫn quen nhau cho đến hôm nay, và cả 2 đều rất hạnh phúc. Chắc chắn nhiều bác thấy lạ vì sao mà em lại yêu gấu em nhiều đến như thế, em yêu gấu em ở chỗ rất thật thà, không bao giờ nói dối em chuyện gì, và gấu em là người biết quan tâm, chăm sóc và luôn luôn động viên em khi em gặp chuyện khó khăn.


Đó là tính cách em tìm suốt bao nhiu năm và bây giờ đã tìm được, thật sự tình cảm em dành cho gấu rất lớn, nên cho dù quen gấu, dù ai nói gì đi chăng nữa, dù có ai đâm chọt hay nói này nọ, em vẫn don’t care, bởi vì đối với em tình yêu là thứ cao cả và thiêng liêng nhất, e sẽ không vì những lời nói, những điều đã xảy ra trong quá khứ mà đánh mất đi hạnh phúc của mình. quá khứ chẳng là gì, hiện tại và tương lai mới quan trọng, trong quá khứ ai cũng có sai lầm, nhưng hiện tại và tương lai người ta có biết sửa chữa bản tính đó hay ko thì đó mới quan trọng. Nếu chỉ vì quá khứ mà chúng ta không cho họ 1 cơ hội, thì làm sao họ có niềm tin và có thể thay đổi đc sai lầm đó.
Câu chuyện đã được cắt bỏ những chi tiết nhỏ nhặt để rút gọn lại vì có 1 số thím nói là dài và ngại đọc.
Thân chào các thím!


THE END

« »