13 Th11
4:34

(P3) Những ngày tháng trưởng thành trong ngục tối

Trong đám đàn em của hai bà chị,cũng có rất nhiều băng nhóm khác không phải ở Hải Phòng,trong số ấy ấn tượng với nó nhất là mấy thằng ở Hà Nội- anh em HH ở bến xe Gia Lâm,chúng nó không phải anh em ruột nhưng rất hiểu nhau,coi nhau như ruột thịt và được coi như đại ca,nhị ca trong quẫy. Thằng anh là H “đen”,một thằng ít nói,lì lợm,ít người nghe được thằng này nói vài câu trong ngày và vì thế chẳng mấy ai biết được xuất thân của hắn và hắn có gì đặc biệt nhưng chắc chỉ cần nhìn mặt,ngồi đối diện là tự cảm nhận được hắn thế nào,vẻ ngoài toát ra sự nguy hiểm,luôn làm người ta sởn gai ốc bằng đôi mắt ti hí sắc lạnh. Khác hẳn thằng anh,thằng em-H”ngọng”(đây không phải tên thật của hắn,hắn tự đổi tên vì thấy không hay hoặc vì hắn không muốn dùng tên thật ngoài xã hội) là thằng thể hiện mọi thứ ra ngoài,vui buồn ai cũng biết,với bản mặt hơi khả ố,đi tới đâu,tiếp xúc với ai hắn cũng làm người đó thấy hoảng,thậm chí thấy kinh tởm bởi cách giao tiếp suồng sã,sỗ sàng. Hắn luôn thể hiện mình là kẻ máu chiến,bất cứ ai cần,bất cứ đâu có xô sát là hắn sẵn sàng có mặt dù chẳng đáng vì thế hắn bị công an cho vào danh sách đen khi liên tục tham gia vào rất nhiều vụ ẩu đả lặt vặt không cần thiết. Ông anh Tát ao là người giúp đỡ anh em HH rất nhiều và luôn muốn nâng tầm quẫy của chúng nó,bằng tiền và quan hệ có sẵn ông anh giúp chúng nó có vài công việc cụ thể và thu nhập ổn định hơn. Chúng nó nhận được hợp đồng với hãng xe Hải Âu,có lương tháng hẳn hoi,ký kết đàng hoàng với cái tên công việc là làm trật tự bến,chúng nó có nhiệm vụ bảo kê,kéo khách và hàng hóa về hết với hãng đồng thời dằn mặt tất cả các nhà xe khác khi vô tình hay cố ý bắt khách đi tuyến Hà Nội-Hải Phòng,vài lần nó được chứng kiến tận mắt bọn này xử lý các nhà xe khác dám bắt khách tại bến hoặc trên đường,dành khách của hãng Hải Âu,chiếc xe khách ấy bị đập tan tành,lái xe phụ xe no đòn,bị làm nhục ngay tại bến nhằm thị uy,dằn mặt các nhà xe khác. Ngoài việc này,anh em HH cũng bao kê các quán karaoke,cafe xung quanh bến cùng rất nhiều các phi vụ khác. Chúng nó có thu nhập ổn định hơn,an toàn hơn với sự giúp đỡ của các anh các chị thay vì tổ chức trộm cướp,trấn lột ngoài đường ngoài chợ,dưới trướng chúng cũng vài chục thằng đàn em và do ổn định hơn về kinh tế chúng liên tục thu nạp,chủ yếu là bọn trẻ lang thang,bán báo đánh giày,càng lúc chúng nó càng mạnh hơn,bành trướng hơn,mỗi lần có vụ việc va chạm chúng nó dàn quân lâu nhâu như kiến. Anh em HH luôn tỏ ra biết ơn máy ông anh bà chị và sẵn sàng xuống đường chẳng cần biết lý do,chỉ cần đàn anh đàn chị ra lệnh. Một lần khi đi thu nợ ở Hà Nội,nhận lệnh từ ông anh Tát ao,anh em HH trực tiếp lên đường thay vì điều đàn em đi nhiệm vụ,đối tượng bị xử lý là con trai của con nợ,bị chặn đánh giữa đường đương nhiên chẳng thể phản kháng với mấy thằng chuyên nghiệp như anh em HH,nạn nhân bị đánh ngất xỉu trong phố Đoàn Thị Điểm sau khi ông anh Tát ao gọi điện cho con nợ,thông báo đàng hoàng là chuẩn bị xử con trai người đó,thằng kia bị đánh úp mặt xuống cống,thằng H ngọng cẩn thận nâng đầu nó lên thành cống,sợ nó chết vì sặc nước cống. Sau này thằng H ngọng cũng dính chuyện với nó. Chưa bao giờ nó đánh giá cao thằng này và sau vụ ấy,nó càng coi thường thằng H ngọng hơn.
Việc ở Casino ban đầu đi vào quỹ đạo,rất thuận lợi,tiền thu về như nước. Casino Đồ Sơn hay ở các tỉnh khác không giành cho khách Việt,người Việt chỉ được vào với tư cách tham quan,quẫy chúng nó liên hệ với các đại gia,các dân chơi đam mê cờ bạc,đỏ đen,đưa họ vào Casino,ban đầu khi chưa phải khách quen,vào chơi cũng mất tiền,coi như tiền vé sau đấy được phân loại khách tiềm năng hay không, khách uy tín,tiềm năng được bảo lãnh,khi đi chơi không cần mang theo tiền,được phép chơi trong tầm khả năng cho phép,khả năng bao nhiêu thì do mấy ông anh bà chị thẩm định,có người chỉ được vài chục ngàn đô nhưng cũng có kẻ được chơi thoải mái,tính sang tiền Việt lên tới vài tỉ,thậm chí vài chục tỉ và đương nhiên,chơi kiểu này thì phải có lãi,với số tiền lớn như thế,dù lãi thấp thì lợi nhuận trong việc bảo lãnh cũng rất cao. Nó từng chứng kiến rất nhiều dân chơi khi đi thì hoành tráng,khi về thì tay không,đánh hết tiền,chơi hết giới hạn được bảo lãnh thì chuyển sang cầm cố. Cầm xe rồi mà vận vẫn chưa lên,vẫn cay cú thì cởi cả đồng hồ,thậm chí dây nhẫn các loại,nói chung là mọi thứ có thể quy ra tiền. Khách chơi thì có thằng chơi to,thằng chơi nhỏ nhưng cứ xuống tiền,dù là chơi món gì,Poker hay Black jack(xì dách),Baccarat hay thậm chí chơi Slot Machine,chỉ cần khách xuống tiền,không cần biết thắng thua,không cần biết nhiều to hay bé là có 3% tiền cược,đây cũng là nguồn thu chính cùng với việc cho vay,bảo lãnh tín dụng. Có những ngày suôn sẻ,khách đông,quẫy nó thu về cả tỉ bạc.

Trong việc làm ăn đương nhiên cần đối tác,đối tác để huy động vốn,đối tác để quan hệ với chính quyền,đối tác để câu kéo khách về sòng. Ông anh Tát ao và hai bà chị quan hệ xã hội rộng,móc nối được với khá nhiều quan chức và với uy tín về tiền và quan hệ thì đương nhiên nhiều kẻ muốn được hợp tác. Trong số ấy,nó nhớ được vài người,giới quan chức thì kiểu như Công an quận này quận kia,phường này phường nọ thì rất nhiều nhưng chỉ vài người to hẳn,mấy mối quan hệ kiểu này nó không được biết tường tận và cũng không quan tâm lắm,chỉ vài lần nghe người ta nhắc đến,có ông này làm ở Bộ này,có chú kia ở Phòng nọ sẵn sàng giúp đỡ khi có vấn đề. Ngoài quan hệ với giới quan chức,quẫy nó có sự hậu thuẫn của rất nhiều đại gia,đại ca giang hồ,vài người nó vẫn nhớ như ông H”nước dừa”,ông H”bút bi”,đại gia D”kiều”(cũng là trùm cờ bạc) luôn sẵn sàng bơm tiền khi cần,và thường xuyên giới thiệu khách vip đến sòng chơi. Tất các mối quan hệ đều để phục vụ cho việc làm ăn và thu hồi nợ. Trong những mối quan hệ với giới quan chức ,nó ấn tượng nhất với một nhân vật mà sau này chính hắn là người nguyên nhân khiến nó dính chuyện tày trời. Người này là cán bộ cấp cao trong ngành Hải quan. Khác với những quan chức quan hệ với nhóm của nó,anh này tỏ ra gần gũi hơn,liên tục có các cuộc gặp mặt,tham gia hầu hết vào các cuộc chơi,mối quan hệ càng trở nên khăng khít khi hắn đề nghị Tát ao cho hún vốn,không phải với tư cách hỗ trợ mà như một thành viên. Với chức vụ và các mối quan hệ có sẵn,hắn mang đến cho nhóm nhiều điều thuận lợi,nhiều mối quan hệ cả phương diện kinh tế lẫn đối nội đối ngoại,hắn cũng ấn tượng với bề ngoài to lớn và luôn thích thể hiện,mỗi khi đi tỉnh,đi chơi xa,hắn luôn yếu cầu phải có đàn em bảo vệ. Hắn là kẻ thích phô trương,khoe mẽ mặc dù là cán bộ nhà nước nhưng nếu ai không biết sẽ tưởng hắn là một đại ca giang hồ. Và đương nhiên,hắn đã được coi là người trong nhà.

Khi mọi việc thuận lợi,tất cả mọi thứ theo nhau,các cuộc làm ăn suôn sẻ,tất cả mối quan hệ đều đem đến những việc tốt đẹp.
Bản thân nó lúc đầu luôn thắc mắc,tại sao ông anh Tát ao quý nó đến vậy,tại sao ông anh lại kéo nó vào những cuộc làm ăn,những mối quan hệ ngon ăn,kiếm tiền dễ dàng như thế,nó có gì đặc biệt? Nó tự nhận xét,bản thân mình trước đây, tuy cũng lì lợm nhưng chẳng số má gì,tuy biết ăn biết chơi nhưng không phải dạng giỏi kiếm tiền thiên hạ,vậy tại sao nó lại được ông anh coi như người thân tín,nhận được tiền mà chẳng mấy khi phải làm này làm nọ,việc của nó chẳng khác mấy ông anh bà chị là mấy,nó cũng như kẻ ăn trên ngồi chốc? Nó cũng là đứa thẳng tính,có gì thắc mắc cũng nói cũng hỏi ngay,một lần ngồi tâm sự với ông anh,nó hỏi: Em không hiểu tại sao anh quý em đến thế,em có gì đặc biệt mà anh lôi em vào cùng làm? Ông anh trả lời: Có vài lý do em ơi,ban đầu anh chỉ quý em thôi,cách chơi,cách đối xử với anh em bạn bè của em làm anh thấy rất thích,sau đấy,một lần tình cờ anh xem bói,thầy nói em với anh hợp nhau,làm ăn với nhau thì thuận lắm,chú thấy đấy,cứ thế này chẳng mấy chốc mình sẽ ở tầm cao khác trong xã hội. Anh còn khoái chú ở điểm này,chú chẳng sợ bố con thằng nào cả,chú lại không đặt vật chất lên hàng đầu,chú sống vì anh vì em. Còn nữa,anh đánh giá chú hơn tất cả mấy thằng trẻ con(đàn em),anh không coi chú là trẻ con,độ chiến chú không thua chúng nó và lại hơn hẳn về cái đầu.

Lý do đơn giản nhưng nghe cũng rất thuận tai.
Nó cứ yên tâm hưởng lộc và theo chân ông anh tới mọi nơi ông anh cần đến,cùng nhau tham dự tất cả các cuộc chơi và được chia sẻ thậm chí có lúc được mấy ông anh bà chị xin ý kiến trong nhiều vụ việc,mặc dù không đóng góp được mấy trong việc làm ăn nhưng nó luôn có phần trong mọi việc,mọi nguồn thu,nó cũng được coi như đàn anh đàn chị trong quẫy mặc dù còn ít tuổi,trong thời gian làm ăn ấy,nó cũng dễ dàng chọn được mấy thằng thân tín,trung thành với mình,khi cần sẵn sàng lên đường chiến đấu. Bản tính ham chơi,lại có nguồn thu lớn trong mấy việc làm ăn ấy,nó lao vào các cuộc chơi đẳng cấp hơn,so với bạn bè cùng trang lứa,nó vượt trội. Thời điểm ấy-những năm 2004-2005,ma túy đá chưa được biết đến nhiều,chỉ các dân chơi thực sự mới có.Đầy dân chơi thực sự ở Việt Nam có tiền,sẵn sàng bỏ ra nhiều tiền cũng chẳng mua được mà chỉ được nghe kể,thèm rỏ dãi. Cuối năm 2004,nó cùng ông anh Tát ao sang Thẩm Quyến chơi,A Đông là người quen cũ của ông anh từ ngày còn bên Úc,ông anh và nó sang theo diện được mời,được tiếp đón hoành tráng ngay từ khi sang đất Trung,A Đông mời anh em nó sang để giới thiệu và mời chơi “món mới”.

Trung Quốc-đất nước với nền kinh tế vượt trội so với Việt Nam thì đương nhiên cách chơi,cách tiêu tiền của dân chơi bên ấy cũng khác hẳn. Tuy cũng là thằng chơi bời,chẳng có trò gì ở Việt Nam mà nó chưa chơi,tất cả những nơi hay nhất,đẹp nhất,sang nhất,thác loạn nhất chắc nó cũng đã ghé thăm gần hết nhưng khi sang bên này,nó vẫn cảm tháy choáng ngợp bởi cách chơi,cách người ta tổ chức cuộc chơi. A Đông dẫn anh em nó vào một căn phòng được thiết kế theo phong cách cổ điển,nó như bị lạc vào cung điện nào đó,tuy đơn giản nhưng rất xa hoa lộng lẫy,ngay trước mắt nó là bộ sofa thiết kế với nhiều đường nét sắc xảo với những đường viền mạ vàng,toát lên vẻ sang trọng,rực rỡ,điểm nhấn của căn phòng cũng là điểm lạ và khác biệt trong cách thiết kế-chiếc giường ngủ mà nhìn thôi người ta cũng thấy nó êm ái,vách đầu giường bọc nhung với gam màu đỏ ấn tượng,mọi chi tiết trong phòng đều thu hút ánh nhìn bằng các đường nét uốn lượn,uyển chuyển.

Căn phòng này được thiết kế sinh động nhưng lãng mạn,đơn giản nhưng quyền quý,kiêu sa. Nó từng chơi trong rất nhiều căn phòng,chơi gì thì thiết kế theo kiểu để chơi cái đó,bước vào phòng này,nó không hiểu vào đây sẽ làm gì,chơi gì. A Đông gọi người mang vào một thứ trong suốt,chiếc bình lớn có hình con rồng cuốn quanh trụ đá,phía trên có thứ nhìn như tẩu thuốc,cũng hơi giống cái cóng chim song song với ống thủy tinh gắn với một dây tuy ô dài cắm vào phía trên trụ đá cùng một bịch lớn,bên trong có các cục,lớn thì như cục tẩy,nhỏ thì như viên bi nhìn như đường phèn nhưng màu vàng chanh,A Đông lấy ra một cục,dùng thứ như cái thìa,ghè vỡ cục này thành mấy phần rồi cho vào nõ tẩu,hắn rút trong túi ra chiếc bật lửa khò,hơ nhè nhẹ phần đáy chiếc tẩu,mấy cục trong nỏ tẩu dần chảy rả rồi sôi ùng ục,lúc này A Đông thôi không hơ nữa,hắn nói xì xồ mấy câu tiếng Anh,nói rằng đây chính là món mới muốn mời anh em nó chơi,hắn nói qua qua về cách chơi,đơn giản chỉ cần lấy hơi rồi kéo nhẹ,đều và dài cho đến hết hơi phải nhả ra ngay. Sau này nó mới biết,nếu không nhả ra ngay sẽ bị đầy bụng,khó chịu,mấy thằng không biết chơi luôn phải nhịn đánh rắm khi hãm chặt khói trong bụng. Chơi vài khói,chẳng thấy gì khác biệt,nó với Tát ao nói với A Đông điều đó,hắn cười lớn rồi trả lời,đẳng cấp nó là ở chỗ ấy,rồi nói thêm,chơi đá làm người ta thêm tỉnh táo,đầu óc minh mẫn hơn,người ta có thể làm việc xuyên ngày xuyên đêm,không cần ngủ nghỉ và đặc biệt hơn nữa là tăng ham muốn,tăng khoái cảm trong chuyện tình dục,nó với ông anh cứ chơi,càng không thấy gì càng muốn chơi nữa,vừa chơi vừa tán chuyện,bốc phét lung tung đủ thứ trên đời.

Đến khi mỗi thằng chơi được khoảng đôi ba chục khói,A Đông nhìn hai anh em nó,thấy hai thằng quá tập trung vào việc chơi,hắn cười lớn rồi hô to: Đến lúc thi đấu rồi. Hắn gọi to,ngay sau đó,cửa mở và bước vào là 12 em đẹp như hoa hậu,vô cùng sexy,xếp hàng ngang,ánh mắt mời mọc. A Đông hỏi Tát ao: chia ba chứ,ngay ở đây cho vui chứ? Chẳng chờ anh em nó trả lời, A Đông vồ lấy một em,nhanh chóng tụt quần áo,nện ngay tại chỗ,trong lúc nện hắn vẫn nói chuyện với Tát ao,rằng mấy em này làm thì đặc sắc lắm,khác bên Việt Nam lắm,chơi đi. Tuy cũng rạo rực lắm nhưng không thích chơi kiểu thú vật bầy đàn nên nó ngại và tạm thời ngồi xem…

Part 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24

« »