(P3) NHỮNG MỐI TÌNH TRONG TRẠI CAI NGHIỆN

Mấy bà giáo vụ già ngước lên nhìn tôi với đôi mắt hình dấu hỏi và vẻ mặt sầu thảm như đưa đám. Cũng không trách mấy bả được, mấy ngày nay theo như lão nói, hẳn mấy bả cũng vỡ mộng với đám hàng lởm chỉ chăm chăm xin vô cua gái. Tôi đưa mắt về phía con nhỏ, làm một vẻ mặt hết sức đứng đắn và tao nhã. Dù sao, ấn tượng đầu tiên luôn là điều vô cùng quan trọng trong quá trình cua gái – tôi tự nhủ vậy. Nhưng con nhỏ làm bộ tỉnh bơ, chẳng thèm quay qua ngó tôi lấy một cái. Bực à nha. Mắc công tôi tạo dáng mà nó không thèm liếc qua một cái, con nhỏ này chảnh quá trời chảnh chứ không phải giỡn! Tôi cố nén cơn giận, kiềm chế để khỏi bay vô đá vô họng con nhỏ, bình tĩnh ngồi xuống. Trên mặt bàn có 3 cái chì than lem nhem, một hộp màu nước và dăm ba cái bút vẽ. Tôi hỏi một bà giáo vụ già, coi bộ có vẻ sếp xòng: 

– Báo mình làm về chủ đề gì, thưa cô? 

Lâu lắm rồi không ai nói chuyện với mấy bả bằng một thứ ngôn ngữ lịch sự và thanh nhã như vầy, nên đôi mắt bả hiện lên vẻ ngạc nhiên thấy rõ. Giọng bả nghe mềm mỏng hẳn: 

– Báo trường mình làm về chủ đề 20/11 đó con. Con tên gì, mới vô hả, sao cô thấy mặt lạ ghê? 

– Dạ con tên Long, con mới vô. Vậy cần vẽ gì cô nói con, để con vẽ nháp qua cô coi! 

– Được rồi, con uống nước đi đã, để cô kiếm giấy nha. 

Tôi nhận ra một điều, mình cứ lịch sự và đàng hoàng với họ, cách họ đối xử sẽ khác hẳn với đám đầu trâu mặt ngựa kia. Bà giáo vụ già này là một ví dụ điển hình. Bà lóc cóc đi kiếm cho tôi ly nước, thêm tờ A4 trắng và cây chì than. Tuy vậy, giọng bả vẫn không được tự tin cho lắm: 

– Long vẽ dùm cô cái hình đứa nhỏ tặng hoa cho cô giáo mặc áo dài được không con? 

Tôi muốn té xỉu vì cái ý tưởng của bả. Đây là trường mẫu giáo hay sao trời? Ba cái vụ hình tầm bậy đó chỉ có tụi học sinh lóc nhóc mới vẽ báo tường, đây là trại cai nghiện chứ bộ. Thấy cái mặt tôi ỉu xìu, bả có vẻ lo: 

– Sao vậy con? Con không vẽ được hả? 

Tôi muốn khóc luôn. Bả kêu tôi vẽ bả khỏa thân tôi cũng vẽ được, nói chi ba cái vụ lẻ tẻ này. Nhưng vẽ như vầy khác gì xúc phạm tới đôi bàn tay của tôi đâu trời. Tôi làm mặt khổ, kêu: 

– Con vẽ được, nhưng ý tưởng thì con không thích lắm. Như vầy đi, con vẽ nháp thử ý tưởng ngày 20/11 của trại mình cho cô coi thử nha! 

Chấn động đó nha! Nguyên đám giáo viên quay qua nhìn tôi như thể fan Kpop nhìn thấy Super Junior vậy. Con nhỏ cũng không kiềm được tò mò, quay qua ngó tôi một cái. Nhìn gần càng thấy mặt con nhỏ xinh dữ dội, nước da nó trắng hồng, đôi mắt không đen mà lại hơi nâu, nhìn hệt như đám con lai vậy. Cái môi hồng hồng đang trề ra, coi bộ tôi không có chút xíu nào đáng tin cậy hết. Xong rồi, cảm hứng trong đầu tôi được con nhỏ tiếp thêm càng mãnh liệt. Tôi vơ lấy cái bút chì, cắm cúi vẽ. 

Nói không phải khoe, sức sáng tạo của tôi thuộc hàng dữ dội. Nghe cái chủ đề, trong óc tôi đã hiện ra phác họa của bức tranh sắp vẽ. Tôi tính sẽ vẽ một cha du đãng mặt mũi thiệt cô hồn – vai này sẽ giao cho lão Ngọc là chuẩn khỏi cần chỉnh. Một hình đại diện cho nhân viên của trại – lấy luôn mẫu là bà giáo vụ già đi, nhìn cái tướng bả cũng sếp xòng lắm, hẳn là vị trí cũng khá. Trong bức tranh của tôi, bà giáo vụ đang trao cho lão du đãng một chiếc chìa khóa lớn thiệt lớn cạnh một cánh cửa màu xanh. Đó, ý nghĩa dữ dội không? Đem chiếc chìa khóa tương lai trao vô tay những người lầm lỡ, để họ mở ra cánh cửa hy vọng của cuộc đời. Tôi phục tôi quá xá! 

Tôi vẽ cũng không tệ. Dù sao cũng từng mài mòn đít quần ở trường kiến trúc, dù là con bò cũng phải biết vẽ ít nhất là bãi cỏ. Đám giáo vụ bỏ nguyên công việc, dòm lom lom vô tay tôi. Con nhỏ Mỹ Anh cũng quay hẳn mặt sang, chăm chú coi tôi vẽ. Bức phác họa hoàn thành, dù còn hơi lem nhem vì vẽ vội, nhưng mấy mụ già và cả con nhỏ Mỹ Anh mắt đều hiện ra vẻ ngạc nhiên như thấy bức La Joconde của Leonardo da Vinci vậy. Bà giáo vụ cầm bức vẽ của tôi mặt đầy xúc động, rồi đột nhiên nhào tới cạnh tôi. Tôi hoảng hồn, sợ mụ trong lúc mất kiểm soát tặng tôi một nụ hôn thì coi như xong đời trai trẻ thì may mắn, mụ dừng lại kịp, vỗ vỗ lên vai tôi, giọng cảm động: 

– Từ đó tới giờ cô mới thấy một học viên vẽ đẹp vậy! Cảm ơn con rất nhiều, lần này báo trường mình đoạt giải cao là cái chắc luôn! 

Tôi cũng khoái được nghe khen (ai chả vậy). Nhưng con nhỏ Mỹ Anh còn làm tôi chết sững luôn khi thỏ thẻ: 

– Anh Long vẽ đẹp quá trời luôn. Bữa nào dạy em nha! 

Tôi thiệt tình muốn hét lên thật to: Tôi biết chơi ma túy nó ra làm sao rồi! Bởi cái cảm giác lâng lâng khi nghe con nhỏ nói câu đó y chang như thứ cảm giác mà tụi nghiện thường hay đem ra kể. Quả thật, khi vô tới mấy thứ trường trại đó, mọi thứ cảm xúc đều thay đổi lắm. Nếu bạn đã từng cảm thấy ngồi vắt vẻo uống một ly cafe vỉa hè cũng đem lại cảm giác sung sướng như ngồi New World uống Cappuccino hảo hạng, xin chúc mừng bạn mới … ra tù hoặc ra trại. Những thứ tưởng chừng hết sức bình thường trong cuộc sống cũng có thể trở thành nỗi khát khao khi bạn vô những nơi thiếu tự do như tôi đang ở. Cảm giác được một con nhỏ để ý, khen ngợi, đối với tôi là một điều hết sức bình thường khi tôi ở ngoài xã hội (như các bạn đã biết, tôi đẹp trai mà ), tuy nhiên trong cái khung cảnh như vầy, nó lại trở thành một điều vô cùng đặc biệt. 

Nhưng khi tôi vẫn còn chưa hết lâng lâng, lão giáo vụ dường như không thèm để ý tới sức khỏe của tôi, giáng thêm một đòn chí tử khiến tôi mém chút bị sốc thuốc nằm lăn quay ra đất: 

– Ái chà, phải Long trước học kiến trúc ra không nhỉ? 

Tôi đưa cặp mắt đờ đẫn quay qua ngó lão. Lão đang lật chồng hồ sơ của học viên, mắt sáng ngời như thể Christopher Columbus mới tìm ra Châu Mỹ. Lâu lắm rồi trong trại cai nghiện mới xuất hiện một học viên có tí bằng cấp gọi là, lão mừng cũng phải. Tôi lấy lại phần nào bình tĩnh, đưa vẻ mặt khiêm tốn và lạnh lùng nhất ra khẽ gật đầu. Lại nghe bên cạnh, nhỏ Mỹ Anh ồ lên một tiếng nho nhỏ. 

Bà giáo vụ già nhìn tôi với ánh mắt tình thương mến thương, rồi xúc động làm một câu làm tôi muốn xỉu: 

– Trời ơi, đẹp trai học hành giỏi giang vậy, nghiện làm chi uổng quá con ơi!!!! 

Tôi đưa bộ mặt đưa đám ra nhìn bả. Dù biết chả giải quyết được gì hết trơn, tôi vẫn thở dài, buông một câu muôn thuở: 

– Con đâu có nghiện hồi nào đâu cô ơi! 

Bả không thèm đối lời luôn. Chắc bả cũng tưởng tôi nói giỡn. Chúa mới tin nổi mấy đứa học viên trong trại lại kêu mình không nghiện. Nhưng con nhỏ Mỹ Anh không vậy. Nhỏ lén cầm vô áo tôi, lắc lắc: 

– Anh Long nói thiệt hả? Em thấy anh cũng đâu có giống mấy người trong này đâu? 

Tôi nghe mà thấy lòng được an ủi quá xá. Định quay qua ôm con nhỏ một cái bày tỏ sự biết ơn, nhưng cuối cùng đành xuôi xị: 

– Anh nói thiệt mà, cảm ơn em nghe Mỹ Anh! 

Mắt con nhỏ mở to: 

– Ủa sao anh Long biết tên em? 

Tôi gãi đầu: 

– Trời đất ơi, ngày em vô trung tâm tụi nó nhắc tên em hoài, ngày nào anh cũng nghe tới tên em cả trăm lượt lận! 

Con nhỏ trề môi, điệu bộ trẻ con và dễ thương hết sức: 

– Em hổng thèm! 

“Em hổng thèm nhưng anh thèm em” – Tôi đang tính nói vậy thì bà giáo vụ chẳng thèm để ý tới phép lịch sự tối thiểu, đưa ra cho tôi nguyên chồng giấy, hồ hởi kêu: 

– Long xem dùm cô mấy bài thơ được không con? 

Tôi quắc mắt, ném cho bả một cái nhìn thù hận – người ta đang nói chuyện ngon trớn xía cái mỏ vô, người đâu kì cục – rồi nhỏ nhẹ đáp: 

– Dạ, cô cứ để đó con coi! 

Kìm nén cơn giận, tôi đưa mắt nhìn xuống đống giấy. Thề có chúa, tôi chưa khi nào thấy trong thơ có nhiều động vật như thế. Cóc nhảy ra hàng tràng, lúc nhúc trên giấy hết trơn. Thơ toàn là thơ mới, nghĩa là chẳng cần vần điệu, chẳng cần quy tắc gì hết trơn hết trọi. Chưa tính mấy con chữ xiên xẹo làm tôi vừa đọc vừa dịch mất nguyên nửa tiếng mới luận ra. Nhìn vẻ mặt bần thần của tôi, bả lo lắng hỏi: 

– Sao con, thơ vầy có được không con? 

Tôi ráng nín cười, trả lời bả: 

– Dạ, con nghĩ cũng tạm tạm cô à. 

Bả thở phào một cái: 

– Ừ, cô nghĩ cũng xài được mà. Tại vận động làm thơ hoài mà không có học viên nào hưởng ứng, cô phải kêu giáo vụ mỗi người làm một bài đó! 

Mồ hôi lạnh tôi túa ra khắp trán. Không dè phép lịch sự lại có lợi ích to lớn vậy nha. Bả thấy khen, lại hăm hở: 

– Con thấy bài nào được nhất hả Long? 

Tôi gãi đầu. Thật ra cũng có một vài bài tạm gọi là thơ, nhất là một bản chữ khá rõ ràng, mềm mại, câu cú cũng tạm ổn. Tôi chỉ đại: 

– Con thấy bài này ổn, cô à! 

Bả có phần hơi thất vọng, chắc không phải bài của bả làm. Ngược lại, con nhỏ Mỹ Anh mắt sáng rỡ, cười re: 

– Bài thơ đó của em đó, hay thiệt không anh! 

Thiệt tình con nhỏ làm tôi hơi ngại. Tính tôi không hay nói những điều trái với lương tâm mình, tuy vậy bị con nhỏ cài vô thế khó, tôi đành mỉm cười: 

– Hay mà Mỹ Anh. Em có năng khiếu ghê luôn đó! 

Mắt con nhỏ chớp chớp. Nó có vẻ cũng đang được tôi cho chích cho một mũi, nên hổng thèm để ý tới gương mặt đang mắc ói vì nói xạo của tôi. Bà giáo vụ già được thể lại ỏn ẻn: 

– Long chắc viết cũng tốt ha, cô thấy mấy người vẽ được thường cũng có tâm hồn nghệ sỹ lắm đó. Con giúp trung tâm vài bài cho phong phú, được không Long? 

Tôi mém chút nữa xung phong đăng ký viết truyện *** đăng báo trại, tuy nhiên cảm thấy tuổi tác của mấy thím giáo vụ cũng ngoài năm chục, e không chịu nổi nhiều cú sốc liên tục nên đành thôi. Tôi cười ngượng nghịu, gãi đầu gãi tai: 

– Con viết cũng tạm tạm thôi. Đợt này cũng rảnh nhiều, có gì con thu xếp thời gian sẽ viết sau nha! 

Cha giáo vụ già lăn lộn giữa đám nghiện nhiều đã thành tinh, nhìn tôi đầy ẩn ý: 

– Thu xếp gì nữa, em với nhỏ Mỹ Anh là hạt nhân của báo trại đợt này rồi. Từ giờ trong thời gian hành chính chịu khó xuống phụ tụi thầy, báo mình có giải thì tụi thầy đâu có để em thiệt thòi đâu! 

Tôi cần gì quan tâm mấy cái phần thưởng tầm bậy chứ. Nghe cái vụ lão lôi con nhỏ Mỹ Anh ra làm mồi, tôi biết ngay là cái bẫy nhưng cũng đánh nhắm mắt đưa chân bước vô chứ biết sao giờ! Con nhỏ Mỹ Anh cũng tỏ vẻ không phản đối, con mắt nó nhìn tôi giờ khác hẳn với đám lâu nhâu trong trại. Có lẽ, con nhỏ cũng mắc chứng cận thị, hồi nào tới giờ chưa đứng gần tôi bao giờ nên nó chưa phát hiện ra vẻ đẹp tiềm ẩn trong tôi! 

Nói nhảm một hồi nữa, liếc đồng hồ đã tới giờ cơm. Cha giáo vụ khôn-hơn-nghiện lại ném cho tôi một quả ân tình nữa: 

– Tới giờ cơm rồi đó, 2 đứa đi ăn cơm đi kẻo đói! Mai lại qua đây nha! 

Nghe cái từ “2 đứa” thân thiết gì đâu. Tôi thiệt lòng muốn nhào vô ôm lão giáo vụ già quá xá, nhưng sợ con nhỏ có hiểu lầm về giới tính của mình nên đành bỏ. Tôi quay qua con nhỏ, nói bằng một giọng hết sức tự tin: 

– Vậy mình xuống ăn cơm nha Mỹ Anh! 

Con nhỏ đáp lời tôi nhẹ nhàng hết sức: 

– Dạ. 

Con người tôi bản chất vô cùng thiện lương và hòa nhã, nên chưa khi nào tôi trải qua cái cảnh có nhiều ánh mắt căm thù xen lẫn ghen tị chiếu vô mình như lúc tôi cùng con nhỏ đi xuống nhà ăn. Địa chấn à nha! Nguyên đám đang ăn cơm bỏ bo ra dòm lom lom, đám beo ăn cả hòm tôn cũng ngừng tán chuyện, nhìn chằm chặp. Trong một khoảnh khắc đó, tôi cứ thấy như mình là Brad Pitt và con nhỏ chính là Angelina Jolie, còn cái trại nhỏ xíu này chính là nhà hát Kodak của Hoa Kỳ vậy. Tôi làm mặt tỉnh bơ, dù trong lòng âm thầm sung sướng. 

Con nhỏ làm như cũng khoái nhìn mấy cái cặp mắt muốn lòi ra của đám dê xồm, ra tới chỗ để cơm còn chịu khó bới cơm vô bo cho cả 2 đứa. Lấy cơm xong, nhỏ quay qua tôi hỏi nhỏ: 

– Mình qua đâu ngồi ăn anh? 

Tôi nghe mấy lời của nhỏ, cái bụng muốn no luôn chứ sức mấy mà ăn uống nữa, nhưng cơ hội như vậy mà bỏ lỡ thiệt không xứng đáng làm người. Tôi ngó một hồi, thấy cha nội Ngọc thể hình đã ngồi ung dung ở một bàn, bên cạnh còn vài ghế trống, chắc chừa sẵn cho tôi. Tôi giục nhỏ: 

– Qua chỗ cha nội ốm nhách kia ăn đi em. Chỗ đó còn trống đó. 

Mắt con nhỏ thoáng ngạc nhiên: 

– Ủa anh quen ổng hả? Em nghe mấy bà trong phòng nói ổng dữ lắm đó! 

Tôi cười khổ. Sao lão này mang tiếng ác dữ vậy hả trời. 

– Đâu có đâu, ổng hiền khô mà. Ổng ăn chung mâm với anh đó! 

Mặt con nhỏ lại hiện ra vẻ ngưỡng mộ à nha. Nói cho cùng, với bất kể một thành phần nào vô trại, nhìn thấy đám du đãng có số má cũng như nhìn thấy chính quyền vậy. Không có chút muốn thân cận và gần gũi mới là chuyện lạ. 

Tôi cùng con nhỏ bưng bo cơm về phía lão Ngọc, mấy ánh mắt thù hận cũng nhanh chóng trở thành xuôi xị. Lão du đãng mắc dịch vẫn làm cái mặt tỉnh bơ, dù trong lòng lão tôi đoán cũng đang âm thầm ghen tị. Tôi kéo cái ghế cho con nhỏ: 

– Em ngồi xuống đây nè Mỹ Anh! 

Lão già dịch nhìn tôi cười nham hiểm. Chuẩn bị có vụ chọc quê nữa à nha. Y như rằng, lão làm cái mặt buồn, kêu con nhỏ: 

– Em làm anh buồn quá. Hồi nào tới giờ, chưa khi nào thằng quỷ này kéo ghế cho anh ngồi hết! 

Con nhỏ cười hích hích. Tôi làm bộ bơ bơ, cắm cúi ăn. Lão Ngọc thấy chưa đã, dòm vô bo tôi, la: 

– Trời đất ơi hôm nay ăn kiêng hả Long? Mọi bữa mày ăn nhiều như heo luôn, sao hôm nay ăn có một nhúm cơm vậy? 

Mặt tôi quê đần. Cái lão này thiệt tình… không biết đâu là điểm dừng hết trơn. Thấy cái mặt quê của tôi, lão coi bộ hả dạ, cười he he vài tiếng, bưng bo cơm qua chỗ khác, kêu: 

– 2 đứa ngồi ăn tự nhiên đi, anh no rồi. Hễ khi nào nhìn mấy cái mặt ấm ức, tự dưng lại chán ăn cơm! 

Mãi từ khi ngồi xuống tới giờ, lão quỷ này mới nói được một câu …. giống tiếng người đó nha. Con nhỏ đưa mắt nhìn tôi, cười khúc khích: 

– Ổng vui tính quá ha. Mà có vẻ thân anh dữ! 

Tôi cũng cười nhe: 

– Lão đó đang bị hồi teen đó em. Đàn bà có hồi xuân, lão thì có hồi teen. 

Con nhỏ trề môi: 

– Anh cũng rành mấy vụ đó quá nha. 

Nói không phải khoe, ngoài đẹp trai ra, tôi nói chuyện với gái cũng có nghề chứ bộ. Nhứt là ba cái vụ nắm được tâm lý đàn bà, thời đó đã 24 tuổi nên tôi rành một cây. Tôi ngó qua con nhỏ này cũng sơ sơ hiểu: nó không khoái tụi du đãng bặm trợn, không khoái tụi dê già nói năng cợt nhả. Gu của con nhỏ này là kiểu trí thức, đẹp trai, ăn nói có duyên, đại loại như … tôi đó. 

Mà tiếp xúc với con nhỏ một chút, tôi thấy mấy lời đồn về nó coi bộ đúng à nha. Con nhỏ hình như không có chơi hàng thiệt. Đám beo trong trường trại đốt thuốc như tàu hỏa, mỗi bận tụi nó ăn cơm xong ngồi túm năm tụm ba, khói bốc lên như có hỏa hoạn. Con nhỏ này thì mùi thuốc lá nó còn ghét, nói chi ba cái vụ phì phèo. Còn cái nữa, con nhỏ này ba má nó chắc nhà có xưởng in tiền, ngồi cạnh nó lại thấy thoang thoảng mùi Hermes Kelly mới ghê! Ba cái thứ nước hoa đó ở ngoài xài cũng không phải đại gia gì lắm, nhưng lọt vô trong này cứ đem giá tiền nhân lên cỡ gấp 10. Thứ nhất nó là lọ bằng thủy tinh, thứ này bị cấm ngặt vì sợ tụi nó đập miểng ra tự tử hoặc làm ba vụ tầm bậy gì đó, thứ 2 là trại chỉ cho phép xài những đồ căng tin bán. Căng tin của trại này cũng chưa phải là Diamond Plaza mà có cả Hermes lẫn Burberry! 

Ngó kiểu nó ăn cũng thấy mắc cười. Cầm cái muỗng gảy hạt một, ăn một miếng lại chiêu một ngụm nước coi bộ nuốt không vô. Tôi ăn xong từ lâu lắc rồi mà nó vẫn còn nguyên nửa bo cơm. Con nhỏ này ở nhà dám có người đút cho ăn lắm! 

– Cơm bữa nay khó ăn quá anh ơi! 

Con nhỏ ỏn ẻn. Không ăn cơm thì ăn đồ đặt ngoài, trời đất cái vụ này dễ ẹt. Tôi mau mắn kêu: 

– Vậy bỏ đi, anh qua đặt đồ ăn tối, họ đem từ ngoài vô chắc dễ ăn hơn em ha. Tối anh kêu anh Ngọc xuống rồi mọi người cùng ăn cho vui. Trước giờ có 2 anh em nên cũng làm biếng ăn lắm. 

Con nhỏ đúng dạng chán cơm thèm phở nha, nghe vậy cái mặt tươi hẳn: 

– Vậy để em qua đặt. Ai lại để anh làm, kì lắm! 

– Kì gì đâu, anh mời em một hôm không được hả? Bộ nhìn tướng anh keo dữ vậy sao? 

Con nhỏ Mỹ Anh lại ỏn ẻn cười: 

– Một bữa thì không có sao, nhưng nhiều bữa thì sao? 

Con nhỏ hỏi một câu khiến tôi sung sướng tới rụng rời. Không lẽ con nhỏ tính “góp gạo thổi cơm chung” với tôi đây trời? Chẳng cần tôi trả lời, con nhỏ bồi tiếp: 

– Từ mai em qua sống cùng với anh và anh Ngọc, được không? Ở một mình buồn dữ lắm, em không hợp với mấy người đó! 

Tôi gật đầu như cái máy: 

– Được chớ, được chớ! Bên anh có mỗi anh với ông Ngọc, thêm em vào là vừa tròn luôn! 

Quýnh quá nên tôi cũng quên hổng ai gọi số 3 là tròn hết trơn. Con nhỏ lại chúm chím cười: 

– Vậy có phiền anh Ngọc không anh? Ảnh có chịu không? 

Tôi tính kêu “Không chịu anh táng vô mỏ lão đó”, có điều sợ con nhỏ hớt lẻo với lão thì không ổn, đành trả lời: 

– Trời đất, ổng thương anh như em út vậy, mà tính dễ chịu lắm em ơi. Đừng nghe người ta nói ba cái vụ tầm bậy về ổng, em sống cạnh ổng em chịu liền. 

Con nhỏ coi bộ vui vẻ dữ. Nó bưng cái bo cơm lên, tiện tay với luôn lấy cái bo không của tôi, kêu: 

– Vậy em về phòng tắm xíu, lát mình gặp nha! 

Hẹn hò sao đây trời! Tôi nghe trong lòng mát rượi. Cảm giác dễ chịu len lỏi tới từng thớ thịt. Tôi chạy lại căng tin, la: 

– Bữa tối có gì ngon đặt cho anh mỗi phần 2 suất! 

Tôi bước vô phòng mà thấy người nhẹ như đang bay bay vậy. Tuy nhiên tôi hạ cánh cái rụp khi thấy ánh mắt nham hiểm của lão Ngọc đang chằm chặp nhìn vô tôi, cái miệng đang nhếch ra đầy khoái trá. Tôi làm mặt tỉnh, tính bơ lão leo lên giường nằm chút thì lão lò dò bước ra, leo lên giường tôi, ngó tôi thêm một chặp. Chịu không nổi, tôi la: 

– Anh giỡn hoài vậy, làm em quê quá trời quê! 

Lão gật gù: 

– Có gì đâu, anh đùa tí ấy mà. Mà thằng này cũng buồn cười, sao đi ăn với con nhỏ mà để mặt mũi lem nhem thế? Đi rửa mặt đi nhóc! 

Tôi chưng hửng. Bộ mặt tôi có dính gì thật sao. Thò mặt vô cái gương, thấy mặt láng o như da em bé, đâu thấy gì đâu? Lão quỷ già cười hinh hích, kêu: 

– Mặt mày có nguyên hàng chữ: điên cuồng vì gái, khờ dại vì beo đó nhóc! 

Tôi quê tới cực điểm, uất ức bỏ đi tắm, kệ xác lão cười khoái trá đằng sau. Tôi nghi ngờ lắm à nha, giang hồ có số đâu ai bỉ ổi như vậy chứ! Lão này hàng lởm chắc luôn. 

Tới bữa tối, tôi chải chuốt bóng láng, diện bộ đồ trại mới cóng, dắt theo lão quỷ chuyên chọc quê theo, mặc cho lão kêu còn no lắm. Con nhỏ cũng đã đợi dưới từ khi nào, xí một cái bàn ngay chỗ đẹp. Con nhỏ làm như cũng chịu khó làm đỏm hơn mọi khi nha, cái mắt còn kẻ mascara, mặt trang điểm nhẹ nhàng. Le ve có mấy bóng dê xồm đang vòng vòng quanh bàn con nhỏ, thấy lão Ngọc và tôi xuống lập tức biến mất không dấu vết. Tôi để lão Ngọc ngồi đó, đi cùng con nhỏ ra bưng đồ ăn, vừa đi vừa thầm sợ hãi không biết lát nữa lão quỷ kia sẽ nghĩ ra trò gì. 

Mà cái mặt lão coi bộ đang làm nét trầm lắm à nha. Nhưng cái kiểu nghiêm túc như vậy, đảm bảo là đang ủ mưu luôn. Y như rằng, tôi và con nhỏ bưng mấy đĩa cá tai tượng chiên xù qua bàn, lão làm bộ ngửi hít một hồi, kêu với con nhỏ: 

– Anh cảm ơn em nhé Mỹ Anh! 

Con nhỏ ngơ ngác: 

– Ủa cảm ơn em gì vậy anh Ngọc? 

Lão làm mặt nghiêm trọng, nói tỉnh bơ: 

– Không có em sức mấy thằng quỷ mua đồ ngon thế này cho anh ăn! 

Tôi cũng thiếu điều muốn quỳ lạy lão luôn. Sao giang hồ có số lại có thứ trơ trẽn như vầy hả trời? Tôi đau khổ ngồi xuống, mặc kệ con nhỏ đang ngoác miệng ra cười hưởng ứng. Tôi gắp vô chén lão đầy nhóc, la: 

– Vậy từ mai tối nào em cũng đặt đồ, được chưa! 

Lão cười ha hả nhưng nhìn cái mặt ớn thấy rõ. Lão ăn ít như mèo vậy, bị tôi gắp vô đầy nhóc một chén chắc ráng ăn xong cũng mệt xỉu luôn. Cho lão chừa cái tật thích chọc quê tôi đi. Bữa tối, nhờ ba cái vụ chọc quê đi lại giữa tôi và lão, không khí cũng vui vẻ và thân thiện hẳn. Con nhỏ cười nói líu ríu nhưng rất ngoan và lễ phép, lão cũng có vẻ ưa. Nghe tôi kêu từ mai con nhỏ qua mâm ăn cùng, lão đồng ý cái rụp: 

– Trời, mày chủ mâm còn hỏi anh chi. Lỡ anh không chịu mày đuổi anh khỏi mâm, mai mốt ai mua cá chiên xù cho mà ăn? 

Câu này của lão cũng có chọc quê tôi xíu, nhưng tôi không để bụng. Cái chuyện từ mai con nhỏ sẽ ăn cùng, sinh hoạt cùng khiến tôi vui tới mức không thèm chấp lão. Chấp gì mấy lão già rảnh việc. 

Thiệt tình, có lẽ tôi đã tìm ra mục đích sống của mình trong cái trại chán ngấy này. Như tôi đã nói, khi ở trong một hoàn cảnh đặc biệt và tù túng như nơi tôi đang ở, mọi thứ cảm xúc, cảm giác sẽ đổi thay nhiều lắm. Thời điểm đó, tôi đã 24 tuổi – cái độ tuổi không còn nhỏ nhít gì để mà nhung nhớ vấn vương như thời mới lớn, vậy mà con nhỏ vẫn đem lại cho tôi những cảm xúc y chang vậy. Một phần, có lẽ do cả tôi và con nhỏ đều hẫng hụt trong môi trường mới, một phần nữa là bởi tôi và nhỏ không hề giống với bất kỳ ai ở nơi này. Tụi tôi đều không nghiện. Thứ tình cảm tôi và con nhỏ dành cho nhau hệt như một cặp đôi ở ngoài đời: không tính toán, không đổi chác hay dựa dẫm. Đến với nhau bởi chính sức hấp dẫn của mỗi con người. 

Tôi sáng nào cũng dậy sớm thiệt sớm, lao vô đánh răng rửa mặt tút tát lại nhan sắc để chút ra sân thể dục gặp nhỏ. Tôi khoái nhìn con nhỏ buổi sáng mới ngủ dậy: cái mặt ngái ngủ luôn ngượng nghịu không chịu cho tôi ngó vô, cái tướng tập thể dục như mơ ngủ, thi thoảng lại ngáp dài, nhìn trẻ con hết sức. Mà không phải mình tôi thấy nhỏ tập thể dục dễ thương nha – xung quanh tôi nghe tiếng nuốt nước miếng quá trời vọng ra từ đám dê xồm. Mà tôi cũng chẳng thèm để ý, cho tụi nó ngộ độc nước miếng chết luôn. Có lão du đãng đang nằm ngủ chèo queo trong phòng không bao giờ biết tập thể dục – có cho kẹo tụi nó cũng chẳng bao giờ dám rớ vô con nhỏ của tôi. 

Buổi tối là quãng thời gian vàng trong trại. Quanh cái vườn hoa nhỏ sắp một hàng ghế đá dài, từng cặp từng cặp ngồi vô trò chuyện hệt như ở ngoài đời. Nếu có khác, chỉ là cảnh cặp nào cặp nấy không mặc hàng hiệu gì hết trơn mà chỉ mặc nguyên … bộ đồ của trại. Hơn nữa, cặp nào cặp nấy ngồi nghiêm chỉnh như thể đang bàn chuyện chiến tranh Iraq hoặc giá dầu mỏ tại Lybia, chẳng có ôm hôn hay nắm tay gì hết trơn hết trọi. Không phải tại họ lịch sự hay giữ ý, sức mấy mà giữ. Căn bản chỉ tại cái trại này ra quy định rõ ràng: nắm tay – gọi ra cảnh cáo. Ôm hôn – quét trại 1 tuần. Sờ soạng – lao động 1 tháng. *** – vô kỷ luật nằm chơi. Mấy cái vụ này vì thế mà căng thẳng thấy ớn. Phạt chỉ là chuyện nhỏ, quét trại cũng là chuyện nhỏ, nhưng quan trọng hơn là một cái vụ nữa: tự kiểm trước trại. Tôi còn nhớ cảnh một thằng nhóc ác mặt mũi đỏ tưng bừng đứng trước trại lắp bắp vô micro: “Tôi tên là ABC, tuần rồi tôi có vi phạm kỷ luật của trại, có hành động vượt mức cho phép với học viên XYZ” Nguyên một đám phía dưới cười rầm rầm, hú hét quá trời: “Bóp dzú nói đại là bóp dzú đi, làm bộ cái gì nữa” Thằng nhỏ muốn độn thổ luôn. Tôi nhìn cái cảnh đó mà cũng thấy chết khiếp. 

Có điều, sợ thì sợ mà ham thì vẫn cứ ham. Có một con nhỏ đẹp thiệt đẹp trong tay nhưng chỉ suốt ngày lôi ra ngắm và … ăn cơm cùng, có gì đau khổ hơn thế nữa? Con nhỏ cũng khoái tôi và không phải dạng cổ hủ hay trinh liệt gì cho cam, nhưng nó vẫn là đứa trẻ con. Nó ngại và sợ ba cái vụ bêu riếu kia dữ dội. Bởi vậy, thi thoảng tôi chỉ có thể nắm tay con nhỏ, lắc nhè nhẹ như thầm nói: “Anh khổ quá Mỹ Anh ơi! Bao thương nhớ về em toàn gởi qua đôi tay này hết” 

Quanh trại nuôi lắm bảo vệ quá trời. Nhà ăn có, sân bóng có, vườn hoa có, duy nhất có toilet thì không – nhưng chỗ đó làm sao dắt con nhỏ vào được hả trời. Cái khó ló cái khôn, sau nhiều đêm gác tay lên trán suy nghĩ muốn bể cái đầu, rốt cuộc tôi cũng tìm ra một lối thoát cho cái cảnh tăm tối hiện giờ. Không phải thủ dâm đâu nha – mấy bạn đừng nghĩ bậy. Tôi nghĩ ra một cách ít nhất có thể chạm vô người con nhỏ. 

Quãng thời gian đó, tôi và con nhỏ vẫn “công tác” tại phòng giáo vụ đều đều. Ngặt nỗi, phòng giáo vụ tuy không có bảo vệ nhưng có nguyên đám giáo vụ cũng đâu có khác. Chỉ có điều, thứ 7 hoặc chủ nhật, họ về bớt, chỉ có vài người ở lại. Tôi quyết định sẽ hạ độc thủ với một người được nhắm sẵn. Không phải giết người đâu nha, tôi chỉ đi… năn nỉ thôi. 

– Thầy nè, thứ 7 thầy có trực ở phòng giáo vụ không? 

Tôi bám tay lão giáo vụ thành tinh hồi nào, hỏi bằng một giọng hết sức chân thành. Lão quay lại, ngẫm nghĩ: 

– Ừ, thứ 7 chắc thầy có mặt đó, có chuyện gì không em? 

Tôi dù sao cũng đang là hạt nhân của báo chứ bộ – cách nói chuyện của lão cũng mềm mỏng hẳn. Tôi trả lời lão bằng một thứ giọng đầy tinh thần trách nhiệm: 

– Không có gì đâu thầy. Tại em muốn hoàn thành nốt phần vẽ, sợ để tới sát ngày gấp quá làm ẩu sẽ không được đẹp. 

Lão gật gù: 

– Em trách nhiệm quá đi. Được mà, chỉ có 2 thầy trò mình thì thoải mái, em cứ tới gọi cửa thầy là được. 

Tôi nản tới mức muốn xoay người đá cầu vồng trúng cần cổ lão luôn, có điều đây là lúc năn nỉ chứ không phải dùng bạo lực: 

– Mình em làm cũng được thôi thầy, nhưng tô màu hoặc làm việc lặt vặt, em kêu Mỹ Anh vô giúp một tay được không thầy? 

Lão thở dài. Cái mặt quái đản hiện ra rõ một hàng chữ “Bố biết thừa mày muốn gì rồi”. 

– Việc này có chút rắc rối đó em. Mình em vào không sao, có thêm học viên nữ, mà 2 đứa lại đang cặp kè, thầy sợ có người nói sau lưng là bao che này nọ, mất công giải thích lắm! 

Mặt tôi đường đường chính khí, hiên ngang ngắt lời lão: 

– Trời đất, thầy nghĩ gì kì cục vậy. Em là em lo cho công việc thôi, sao thầy lại có thể nghi ngờ em vậy? Em với nhỏ Mỹ Anh như anh em vậy đó, thầy hiểu lầm hết trơn! 

Lão lại dòm tôi một cái nữa, mặt vẫn hiện ra dòng chữ “Định lừa bố à con, xưa như Diễm rồi”, thở dài: 

– Vậy thầy cũng ráng nói với mấy người bảo vệ vậy. Em làm cho tốt nha, đừng để phụ lòng thầy. 

Lão vừa ngoảnh mặt quay đi, tôi rút ngay trong túi ra bao thuốc, tóm lấy tay lão: 

– Em cảm ơn thầy. Nhà mới gửi vô bao thuốc thơm, thầy cầm hút đỡ đi. Trời ơi sao thầy không cầm? Em quý thầy như cha chú em mới tặng thầy, chớ đâu phải chuyện gì đâu. Thầy không cầm tức là coi thường em đó! 

Lão cũng đành cầm lấy. Tôi cũng hồi hộp ra trò. Trong bao thuốc dở có kẹp 2 tờ 500k, lão chịu nhận thì cũng đỡ quá. Tim tôi đập lô tô một hồi, mãi không nghe loa gọi lên giáo vụ hay thấy lão đập phòng lôi ra trả tiền và mắng cho một trận. Tới giờ cơm trưa, tôi lò dò xuống, ra căng tin mua lon nước, rón rén bước ra chỗ lão đang ngồi ăn: 

– Dạ, em mời thầy uống nước. 

Lão quỷ thành tinh gật gù, kêu tôi để xuống bàn. Đoạn rút trong túi ra bao thuốc, móc một điếu châm lửa hút phì phèo: 

– Thuốc này ngon dữ ha Long?

Đa số mọi lúc tôi rất thông minh, nhưng đôi khi cũng trở nên ngu đột xuất. Có điều, rất may mắn là tôi đã kịp phát hiện cái ngu của mình trước khi nó gây hậu quả. Cái ngu ấy rất hiểm – và nếu tôi không kịp thời phát giác, chưa biết có chuyện gì xảy ra nữa. Tôi vừa mới phát hiện ra, mình lanh chanh đi kiếm chỗ đáp, hối lộ giáo vụ xong xuôi hết trơn rồi nhưng … quên chưa có tỏ tình với con nhỏ Mỹ Anh! 

Thiệt tình, ai cũng nghĩ tôi và con nhỏ chính là một cặp. Tôi cũng nghĩ vậy, con nhỏ hẳn cũng nghĩ vậy luôn. Có điều, chỉ là 2 đứa để ở trong lòng chứ không đứa nào chịu nói ra hết trơn. Ngày ngày ăn cơm chung, tối tới ra ghế đá ngồi chung, ăn tiêu xài phiếu chung tôi không thấy ngại, nhưng cái vụ sex chung này khác à nha. Con nhỏ dứt khoát không thể làm cái vụ sex kiểu tàu tốc hành như mấy con beo khác được, mà kể cả có tôi cũng không muốn vậy. Tôi không nghĩ lần đầu của tôi và con nhỏ lại diễn ra như cuộc thi điền kinh, nếu vậy thà tôi tự xử còn dễ chịu hơn. Thề luôn đó. 

Tối hôm đó, tôi kêu con nhỏ Mỹ Anh ra ghế đá ngồi. Chuyện này đối với tôi và con nhỏ bình thường như ăn cơm vậy, tối nào tôi và nhỏ cũng ra ngồi nói chuyện tới giờ ngủ mới chịu thôi. Bữa nay, tụi tôi coi văn nghệ. Văn nghệ của trại đêm nào cũng có hết trơn: mỗi đứa vác theo cái ghế nhựa ra sân bóng chuyền ngồi, một đứa biết đàn, một đứa gõ bo, một ca sỹ cỡ hát rong, vậy là thành một liveshow đúng chất trường trại.

Lão Ngọc nhà tôi chơi được đàn, có chất giọng bừa bựa rất hợp với mấy bản nhạc tù, nhạc trại. Bài tủ của lão không có tựa đề, tôi nhớ mỗi câu duy nhất lão hay gân cổ lên cả: “Dù anh, có là con se sẻ hay là con đại bàng. Vẫn là chồng của em. Dù anh, có là tên quái xế hay là tên giựt đồ….” đại loại vậy. Con nhỏ có vẻ khoái dữ, mắt híp lại cười rồi vỗ tay. Lão Ngọc cũng ưa nịnh, thấy con nhỏ khoái vậy lại ráng gân cổ lên ca mấy bài lâm li bi đát. Phải nói thêm là trại này cấm tiệt hát nhạc chế, nhạc tù, tuy nhiên quy định chỉ áp dụng với đám học viên. Đối với những thành phần như lão Ngọc, bảo vệ cũng áp dụng quy tắc ba không: Không nghe, không thấy và … không dám. 

Tôi ngồi ngả lưng ra ghế, con nhỏ ngồi sau, cái cằm tựa vô vai tôi nghe ấm sực. Vài sợi tóc con nhỏ lòa xòa bay vô mặt tôi, cảm giác thanh thản kì lạ. Giữa một không gian rộng rãi, phía trên là bầu trời đầy sao, tai nghe nhạc tù, phía sau là con nhỏ ghệ đẹp như mơ, bên mũi nghe mùi hương Hermes Kelly nồng nàn quyến rũ. Khung cảnh hệt như đang ở trong resort 5 sao, chỉ khác mỗi cái tôi đang mặc đồ trại và lát nữa, nhu cầu sinh lý nếu có phát sinh cũng chỉ có thể giải quyết bằng tay. Nhưng vậy cũng là quá đủ cho một đứa học viên cai nghiện, nếu không có vụ mấy con bảo vệ nữ thi thoảng lại xáp vô, kéo cằm con nhỏ ra khỏi vai tôi. Bực gì đâu! 

Lão Ngọc chuẩn bị hát đến đoạn “vô bi” gì đó, tôi kéo con nhỏ dậy. Lão này cũng kì cục, phép lịch sự tối thiểu với phụ nữ cũng không có, trước mặt nguyên đám nữ lại hát mấy thứ “vô bi, vô kiếm”. Con nhỏ tính tò mò lại kêu tôi vô bi thử thì héo hon đời trai trẻ. Tôi dắt nhỏ ra cái ghế đá sát hòn non bộ. Không khí buổi đêm lành lạnh, trong lành. Con nhỏ nhảy chân sáo lóc chóc theo tôi, hát nho nhỏ. Tôi bỗng thấy trong lòng bình yên quá đỗi. Giữa cái khung cảnh thiếu tự do, thiếu mọi thứ này, tôi vẫn có cái cảm giác ấm áp và hạnh phúc khi ở gần con nhỏ. Sức mạnh tình yêu quả thật có thể chắp cho người ta đôi cánh bay lên trên mọi khó khăn. Có điều, tình dục có khi còn mạnh hơn cả tình yêu – tôi hăm hở nghĩ vậy. 

Con nhỏ ngồi lên ghế đá, vuốt vuốt lỗ tai tôi. Con nhỏ có một thói quen rất kì cục, nó khoái sờ tai tôi – hễ cứ nói chuyện là cái tay lại đưa ra. Riết rồi tôi cũng quen, nói chuyện với nhỏ mà thấy tai không có tay nó sờ vô lại thấy thiêu thiếu điều gì đó. Dù rằng đôi lúc tôi thật sự muốn nói với nó rằng: Mỹ Anh, thật ra trên người anh còn có chỗ khác, khi em sờ cả 2 chúng ta đều sướng, tuy nhiên nghĩ nói vậy sẽ hơi phô nên tôi bỏ. Tôi yên lặng nhìn vô khuôn mặt nó. Tôi thích cái vẻ thơ ngây, khờ khờ và trẻ con của con nhỏ, thích cái kiểu nó cười híp mắt, cái mũi nhăn nhăn như đang chọc quê tôi. Giờ, cái gương mặt đó đang nhìn vô tôi chăm chú: 

– Ủa sao bữa nay anh lạ vậy anh Long? Mặt nghiêm nhìn thấy ghê quá vậy? 

Tôi chuẩn bị cho mình đủ thứ để nói với con nhỏ từ khi ở trong phòng, nhưng sao khi đối mặt với con nhỏ tôi lại quên mất tiêu. Nó thấy tôi á khẩu chẳng nói được điều gì, lại càng tò mò dữ: 

– Anh có chuyện gì hả? Nói em nghe coi! 

Rồi, đã nhớ ra một chuyện. Tôi làm mặt khổ, nói bằng một giọng hết sức suy tư: 

– Mỹ Anh nè, mai mốt ra ngoài không biết tụi mình như thế nào ha! 

Con nhỏ cũng làm bộ suy nghĩ một chút: 

– Em cũng hổng biết nữa. Chắc em đi học, còn anh Long lại đi làm ha! 

Thiệt tình con nhỏ láu táu hết sức. Ý tôi muốn hỏi nó mai mốt tôi với nhỏ ra ngoài, tình cảm của tụi tôi sẽ thế nào, ai dè con nhỏ trả lời trớt quớt. Tôi đành hỏi tiếp: 

– Ra ngoài rồi, em có nhớ anh không Mỹ Anh? 

Tưởng nó nghĩ lâu lắc, ai dè nó trả lời cái roẹt: 

– Bộ em mắc bệnh đãng trí hay sao chớ? Kể cả chục năm sau em vẫn nhớ anh, cả anh Ngọc nữa! 

Tôi muốn té ghế quá. Nói nhớ tôi được rồi, thêm cha già dịch vào làm chi? Con nhỏ làm tôi mất hứng quá trời, đầu óc chẳng nghĩ thêm được gì sáng tạo hết trơn hết trọi, đành bồi thêm một câu lãng xẹt: 

– Anh cũng vậy. Anh cũng nhớ Mỹ Anh lâu thiệt lâu nha! 

Con nhỏ tủm tỉm cười: 

– Bộ anh tính quên em luôn hả? 

– Anh quên em sao được! – Tôi thở dài sườn sượt. 

– Đúng rồi đó, anh quên em sớm vậy dám anh bị mất trí lắm đó nha. 

“Mày mới là mất trí đó con nhỏ ác” – Tôi tính nói vậy mà can đảm đi đâu mất hết trơn hết trọi. Không nghĩ rằng nói lời tỏ tình với con nhỏ này khó khăn dữ vậy. Nhưng tôi vẫn không hết kiên nhẫn với con nhỏ tài lanh. 

– Mỹ Anh nè, thời gian em sống cạnh anh, em thấy vui không? 

Con nhỏ cười re, mắt nó ánh lên niềm vui rõ rệt. 

– Vui mà. Trước khi em gặp anh với anh Ngọc, nhiều lúc em chỉ muốn tự tử cho xong. Giờ em thấy ngày nào cũng vui vẻ hết trơn, mà thời gian qua lẹ nữa, không lâu lắc như mấy hồi mới vào đâu!

Tôi lại thở dài (ngày này ngày gì thở dài nhiều quá xá). Sao con nhỏ này cứ đeo cứng tôi và cha già dịch kia vào chung một chỗ vậy trời. 

– Vậy tốt rồi, thấy em vui anh cũng vui lắm đó. Anh cũng giống em vậy, mấy bữa mới vô anh buồn muốn khóc luôn. Giờ lại thấy bình yên và thoải mái, có khi anh còn nghĩ giá mà cứ như thế này mãi, anh cũng chịu được đó em. 

Ý tứ tôi rõ ràng như 1 + 1 = 2, nhưng sao bữa nay con nhỏ ăn nhầm cái gì trở thành ngu đột xuất. Nó dòm dòm tôi lạ lẫm: 

– Anh bị sao mà mong ở lại đây hoài vậy? Người ta muốn về không được, có mình anh muốn ở lại, sao lạ quá vậy! 

Lòng kiên nhẫn của tôi cũng chỉ có giới hạn. Tôi chán nản ngả người ra sau ghế, thở dài cả cây số. Con nhỏ thấy tôi không nói gì, cũng ngồi im re. Tôi bất mãn tới tột đỉnh, tính gom hết can đảm làm một chiêu quyết định: quay qua nói với con nhỏ câu cũ rích: Anh yêu em. Dù nó chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh bây giờ nhưng tôi mặc kệ. Khi mà quyết tâm của tôi lên tới đỉnh điểm, khí tụ đan điền chuẩn bị phát ra lời tỏ tình, vừa xoay mặt qua kêu: 

– Mỹ Anh… 

Con nhỏ làm một câu khiến công lực tôi tản mát hết trơn: 

– Ui, đang im lặng tự dưng gọi một tiếng làm em giật mình nha! 

Tôi chán nản tới tột độ, ngước đôi mắt bất lực nhìn chằm chằm vô nhỏ. Con nhỏ bị ánh mắt giết người của tôi làm cho bối rối. Nó dè dặt hỏi: 

– Anh kêu em gì đó? 

Tôi gằn từng tiếng một: 

– Anh … về … đi …. ngủ …. đây! 

Câu nói vừa ra khỏi miệng, tôi hối hận tới mức muốn tự vả vô mặt mình một cái tóe lửa, nhưng rất may kịp thời kiểm soát được bản thân. Tính đứng dậy lủi thủi ra về trong tâm trạng thất vọng tới não nề, tôi bỗng thấy chéo áo mình vướng vướng. Quay lại nhìn, con nhỏ đang nắm chéo áo tôi giật giật, miệng cười tủm tỉm. 

– Anh ngồi đây em nói cho nghe nè, đồ khờ! 

Quên nói cho các bạn nghe, biệt hiệu trong đó của tôi là “khờ”. Chắc tụi nó ghen ăn tức ở đặt cái biệt danh dễ quê vậy thôi, chứ tôi thông minh một cục xài không có hết luôn, sức mấy mà khờ. Con nhỏ cũng khoái gọi tôi vậy, mặc cho tôi làm mặt giận. Nhưng giờ tôi chẳng có cái tâm trí nào mà giận nhỏ, tôi đang chán nản muốn trốn trại đây. Tôi đặt mình xuống ghế cái phịch, hệt như con robot vậy! 

Con nhỏ vẫn cười tủm tỉm, nhưng ánh mắt nó nhìn tôi thật dịu dàng: 

– Khờ quá đi, em biết thừa anh muốn nói gì rồi. Người ta chọc anh đó. Cái đồ bày đặt! 

Trong giây lát, tôi chợt nhận ra trí thông minh của mình tệ hại hơn tôi tưởng. Nhưng con nhỏ không để cho tôi có thời gian dằn vặt. Đôi môi nhỏ thoáng chạm lên môi tôi thật nhẹ, chỉ vừa đủ để hai bờ môi gắn vào nhau và vừa đủ để bảo vệ không ngó thấy. Xen giữa nụ hôn ngọt ngào và thần tốc ấy là câu nói thật nhẹ của con nhỏ, thoảng qua như gió: 

– Em yêu anh! 

Bọn quản lý trại làm ăn mất dạy quá à nha. Tại sao dưới cái ghế tôi ngồi lại đi lắp dây điện, mà dây điện còn bị hở mới ghê? Tôi nghe như bị điện giật, cảm giác tê dại truyền từ đôi môi ra tới khắp người. Một nụ hôn – không phải nụ hôn đầu, mà có lẽ phải là nụ hôn thứ mấy chục mấy trăm trong cuộc đời chinh chiến tuổi 24, nhưng sao cái cảm giác của nó lúc đó vẫn ngọt ngào và mang thứ hương vị ma mị như thể lần đầu tiên tôi biết môi con gái. Có thể, cái cảm giác phải chờ đợi quá lâu để có được nụ hôn đó đã khiến cho những cảm giác của tôi thăng hoa tới vậy. Tôi như người ngủ mơ, mặc hết mọi sự, quên luôn cả đây là trại cai nghiện chứ không phải là công viên, đưa tay ra chạm lên má nhỏ. Đôi má con nhỏ thật mịn, thật mềm, đôi mắt con nhỏ đang nhìn tôi đăm đăm, ngập tràn sự hạnh phúc và ấm áp. Tôi muốn cúi xuống để hôn nhỏ thật sâu, thật dịu dàng, giống như cách những đôi tình nhân thực sự. Đôi môi nhỏ cũng đang hướng về phía tôi, chờ đợi… 

– 2 anh chị kia, bộ tưởng đây là công viên hả? Làm cái gì đó, muốn tôi đưa lên phòng bảo vệ không? 

Thứ âm thanh địa ngục phát ra từ cái miệng chói lói của một em bảo vệ nữ già khiến tôi như đang trong giấc mộng đẹp bị dội nguyên thùng nước đá. Trong giây phút ấy, tôi thực sự muốn mình trở thành Chung Tử Đơn hoặc Lý Liên Kiệt để bay tới đá liên hoàn cước vô cái mỏ vô duyên vừa phát ra thứ tiếng động kinh khủng kia, sau đó ôm nhỏ phá cổng trại, chạy thẳng vô khách sạn. Nhưng cuộc đời đâu phải như mơ, tôi biết vậy và đành xuôi xị: 

– La hét cái gì đó, tôi lau hộ nhỏ cái … mạng nhện, có sao không? 

Con nhỏ bảo vệ dù IQ có thấp cũng dư biết con nhện không khi nào đi chăng tơ trên má con nhỏ cả, nhưng nó cũng “Xí” một cái lớn thiệt lớn rồi quay mặt đi, buông một câu: 

– Lần sau tôi mà tóm được thì đừng có trách nha! 

Còn tính cự cãi với nhỏ bảo vệ vô duyên một hồi, nhưng con nhỏ đã bám áo tôi kéo kéo lại: 

– Thôi mà anh, họ ăn lương trại họ phải làm vậy thôi mà. Để khi khác đi anh, tụi mình còn nhiều thời gian mà. 

Cái giọng con nhỏ dễ thương quá xá. Lửa giận trong lòng tôi biến đâu mất sạch. Tôi gãi gãi đầu, cười trừ: 

– Ừ ha, để khi khác đi em. 

Con nhỏ nhìn tôi chúm chím cười, tay nắm nhẹ lấy tay tôi: 

– Thôi anh về ngủ đi, sắp tới giờ ngủ rồi đó. Đêm nay ngủ ngon nha anh! 

Tôi ngồi nhìn theo bóng nhỏ khuất trong cánh cửa phòng. Đêm nay tôi ngủ được mới lạ à nha. Đêm nay là đêm thứ 6 rồi! 

Thiệt tình tôi ghét cái cảm giác chờ đợi nhất trên đời. Tính tôi láu táu – tới tận giờ cũng vậy, tôi thích cái gì là phải ngay và luôn chớ ghét nhất là ngồi một chỗ chờ đợi. Nhưng ở trong cái hoàn cảnh bấy giờ, nếu tôi không muốn ngồi chờ đợi, tôi chỉ có phương án khác là … nằm chờ đợi. Nằm gác tay lên trán, lăn qua lăn lại, thở ngắn thở dài, chui ra ngoài cửa phòng hút thuốc, chọc mấy cha nội bảo vệ già chút xíu, đủ thứ hết trơn vậy mà trời vẫn không chịu sáng dùm. Tới khi trời chịu sáng dùm thì tôi mệt quá, lăn ra ngủ. Bữa nay là thứ 7, nghỉ tập thể dục. Tôi nằm dài ngủ một mạch tới giờ ăn sáng, mặc cho lão Ngọc túm chăn lật ra kêu xuống nhà ăn, tôi kiên quyết nằm lì. Tới tận khi con nhỏ Mỹ Anh nhờ một thằng nhóc ác tới tận phòng kêu tôi dậy, tôi mới lồm cồm bò khỏi giường, xách chai dầu tắm đi vô nhà tắm. 

Nhà tắm của trại là thứ nhà tắm công cộng, có nguyên một dãy hành lang dài thiệt dài. Trên tường là la liệt vòi nước, khi đi tắm cứ tự do cởi truồng đi lại lòng vòng, ai cu bé có thể chọn giải pháp mặc quần đùi. Tôi không khi nào mặc quần đùi hết trơn. Bữa nay xuống nhà tắm thấy vắng vẻ quá xá, giờ này tụi nó chắc đang cafe cà pháo gì ở dưới căng tin, dám có mình tôi trên này lắm. Tôi mở vòi nước, nghe nước xối lên người mát lạnh. Bữa nay chơi dầu tắm CK luôn à nha – chai CK này cha Ngọc đi giao lưu ở đâu được, tính ra trong trại cũng thuộc hàng hiếm chứ bộ. Dù sao, lát nữa đi gặp con nhỏ trong một cái hoàn cảnh đặc biệt vầy, cũng nên có sự chuẩn bị ngon lành một chút. 

Mà cũng kì, đang tắm nghĩ tới chuyện con nhỏ, con cu lại không có chịu nằm yên. Nước xối xuống ào ào mà nó đứng dậy vươn vai tỉnh bơ. Tôi cũng cho tay xuống an ủi vỗ về nó một hồi. Cũng tội cho thằng nhỏ, từ bữa vô trại tới giờ chịu nhiều ủy khuất quá trời. Lại nghe bên ngoài có tiếng chân loẹt xoẹt, tôi bỏ tay ra khỏi thằng nhỏ, kẻo bị hiểu lầm. Thấy tiếng chân tiến tới gần mình sát rạt, tôi quay cái đầu qua. Má ơi, một thằng bóng mén đang đứng lù lù, cái dáng ẹo qua ẹo lại, nó thấy tôi quay lại, làm cái bộ cười chúm chím nhìn mắc ói: 

– Trời ui, của anh Long to dữ ha? Mà sao sáng ra đã hứng quá trời hứng vậy? 

Tụi PD ở trong trại này cũng chừng hơn chục đứa, con nào con nấy bựa một cây, da mặt dày cui. Nó khoái đứa nào là bám theo nhằng nhẵng, cho tới khi nào được thì thôi. Con hàng này mới vô trại, nhưng cũng có kinh nghiệm một cây ở mấy trường trại lớn. Thằng nhỏ nghe cái giọng ẻo lả của con hàng PD sợ tới rụt cả đầu vô. Tôi cáu kỉnh kêu: 

– Qua chỗ khác chơi đi má! 

Con hàng dậm dậm cái chân ra chiều nhõng nhẽo: 

– Người ta đứng coi xíu không được hả? Mà có bức xúc gì để em giải quyết hộ cho nha, để vậy lâu coi chừng bệnh đó! 

– Giải cái đầu mày! 

Nói xong lao ra tặng “con nhỏ” một cái đấm liền. Nửa đùa nửa thật nhưng cũng nên mạnh tay chút xíu. Đối với đám PD này, không có gì hiệu quả trực tiếp bằng chân tay, nói mồm với chúng coi như vô tác dụng. Con nhỏ PD ui da một tiếng, nguýt dài thật dài, lạch bạch đi vô trong phòng tay đồ. Má nó, bức xúc của tôi đâu đợi tới lượt nó giải quyết chớ! Cái vụ này là trách nhiệm của nhỏ Mỹ Anh! 

Mà tôi cũng muốn gặp con nhỏ quá xá. Không biết lát nữa xuống, con nhỏ đối xử với tôi có khác gì lúc trước không? Dù sao cũng mới chính thức cặp kè với nhau sau bữa tối hôm qua chứ bộ. Tôi tắm thiệt lẹ, vô phòng thay đồ rồi bước xuống dưới nhà. Dưới nhà ăn, nguyên đám học viên cũng đang túm năm tụm ba, đứa nào cũng diện đồ trại mới cứng, tóc tai chải chuốt ngồi cafe cà pháo. Không phải tụi nó đi dự party, chỉ là thứ 7 CN là ngày gia đình tới thăm nên đứa nào cũng ráng làm đỏm chút xíu. Nói thêm về ba cái vụ thăm nuôi này – trại có nguyên một phòng bự ngay cổng vào, gia đình tới thăm nuôi sẽ ngồi ở trỏng, muốn gặp đứa nào sẽ đọc loa ra gặp mặt. Ba má tôi cũng lão Hưng cũng có vô thăm vài lần từ bữa tôi vô trại tới giờ, có điều tôi nói chuyện với nhà thì ít mà ngó gia đình của mấy thằng nhóc ác thì nhiều. Tụi nhóc ác toàn bọn công tử nhà giàu, nên tụi gái thăm nuôi cũng ngon lành có cỡ. Nhìn mấy con nhỏ ăn mặc toàn hàng hiệu, mặt mũi dân chơi một cây, chúa mới biết đám bồ của tụi nó trong này HIV tùm lum, mấy con nhỏ chắc cũng không tránh được. Nhờ cái vụ này mà tôi cũng đâm cẩn thận trong mấy vụ quan hệ bừa bãi – ra đường gặp mấy con nhỏ kia, đánh chết tôi cũng không dám tin mấy con nhỏ đó mang trong mình nguyên đám chôm chôm. 

Mấy bạn độc giả cũng nên cẩn thận, đặc biệt mấy con nhỏ càng đẹp, nguy cơ có ếch nhái tiềm ẩn bên trong càng cao. Nói như kiểu ông Ngọc, trong cuộc sống chúng ta “không nên tin bố con thằng nào hết”. Trong cái trường trại nhỏ xíu của tôi, con ủy viên trung ương đảng có 2 mạng, con sĩ quan cấp tướng cũng có vài mạng, con cháu lãnh đạo cao cấp cũng không ít. Lắm đứa gia đình gởi tận từ ngoài Hà Nội vô, cai thì ít mà chủ yếu là giữ gìn thể diện cho gia đình là nhiều. Đám này nếu ra ngoài, gái không bâu lại như ruồi cứ đem cái đầu tôi đi mà chặt. Gái qua tay tụi nó một vài lần, nếu có xài lại mà không đeo bao, bạn quả là người can đảm. 

Tôi bước xuống nhà ăn, đã thấy con nhỏ giơ cái bàn tay nhỏ xíu vẫy vẫy: 

– Ở đây nè, cái đồ làm biếng! 

Con nhỏ đang ngồi sẵn ở bàn, trên mặt bàn là ly cafe sữa tôi hay uống, thêm một ít trái cây. Con nhỏ này tôi thương bởi nó có một thứ chu đáo hết sức phụ nữ, nó khoái lo tỉ mỉ cho tôi từng thứ nho nhỏ như đồ ăn, thức uống, thậm chí cả quần áo trại của tôi cái nào mới chỉ hơi cũ một chút, con nhỏ đi mua cái khác bắt tôi mặc ngay lập tức. Nói chung, trong cái trường trại kiểu này, thứ con gái như con nhỏ đã gần như tuyệt chủng. Gái trường gái trại nó sức mấy đi lo cho trai ba cái thứ đó, nó không gặm tới tận xương, nhả lại nguyên cái quần đùi rồi cặp với thằng khác mới là chuyện lạ đó. 

Tôi bước xuống ngồi kế con nhỏ, lim dim nhìn nó quậy ly cafe, mặc cho hàng tá ánh mắt ghen tị thèm muốn chiếu thẳng vô tôi không giấu diếm. Ở trên đời, quả thiệt không có sự công bằng, đặc biệt là ở ba cái lĩnh vực nhan sắc và sức hút – tôi đưa đôi mắt tội nghiệp nhìn đám học viên nam, thở dài một cái đầy thương cảm. Trời sanh tụi nó đã vậy, biết làm sao giờ? Tôi nhấp một ngụm cafe, châm điếu thuốc, lim dim nhìn con nhỏ đang hí hoáy bóc trái cây. 

Xem tiếp phần 4 NHỮNG MỐI TÌNH TRONG TRẠI CAI NGHIỆN

« »

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.