15 Th11
3:57

(P3) Người tử tù đặc biệt

Kiên sinh ra ở vùng quê Hải Ninh thuộc huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định. Gia đình Kiên có ba anh chị em, Kiên là anh trai trưởng. Sau Kiên có hai em gái. Cái ngày sinh của Kiên cũng vô cùng đặc biệt. Nó đặc biệt vốn dĩ như chính con người của Kiên vậy. Khi cả Miền Bắc biết tin giải phóng miền Nam cũng chính là lúc mẹ Kiên trở dạ Kiên. Ngày 30-04-1975. Một ngày đặc biệt nhất mà không phải ai cũng được sinh ra đúng cái thời khắc trọng đại đấy. Bố Kiên lúc đấy đang cùng đoàn quân chiến thắng tiến vào giải phóng Sài Gòn. Sau khi giải ngũ, ông trở về quê. Nhưng cái mất mát lớn nhất của ông là không thể lấy được một viên đạn nằm ở trong đầu. Nó sống chung với ông đến hết đời. Một vết thương chiến tranh để đổi lại những gì mà bao người như ông cùng hy sinh. Nhưng khi về quê, mọi sự đều biến đổi. Lúc đấy Kiên đã được gần 2 tuổi. Do bị thương như vậy nên ông về quê làm một công việc rất đời thường. Ông mở một hiệu cắt tóc ngay đầu làng để kiếm thêm tiền nuôi Kiên và gia đình. Mẹ Kiên làm trong một hợp tác xã ở Hải Ninh. Cuộc sống đơn giản như bao gia đình Việt Nam sau chiến tranh. Chỉ có Kiên là khác biệt. Khác biệt với bạn bè cùng lứa tuổi. Từ khi 6 tuổi và bắt đầu đi học, Kiên ít giao tiếp với bạn bè. Lúc học hành xong, Kiên luôn hy sinh những thú vui, những trò đùa của trẻ con bằng tuổi để về nhà kiếm tiền phụ giúp bố mẹ nuôi hai em ăn học. Có lẽ cuộc sống như thế chắc sẽ không bao giờ có thể biến Kiên thành một con người khác được. Khi bắt đầu lên lớp 6, Kiên bắt đầu biểu hiện một cách rõ nhất về lực học của mình. Ở trong lớp học, Kiên luôn là một học sinh xuất sắc về môn Toán. Trong thời gian học cấp hai, Kiên luôn đạt điểm tối đa về môn toán trong nhà trường. Và điều vinh dự là Kiên được nhà trường tuyển vào đội tuyển thi toán toàn tỉnh của huyện Hải Hậu. Nhưng đánh đổi điều vinh dự đấy, người bố của Kiên đã hy sinh rất nhiều cho Kiên. Ông làm thêm mọi việc để có đủ tiền cho 3 anh em ăn học. Có lẽ tâm niệm của người bố Kiên lúc đấy muốn Kiên thoát khỏi cái cảnh nghèo khó của cuộc sống.

Nhiều lúc Kiên cảm thấy chạnh lòng. Mỗi khi nhìn thấy bóng người cha của Kiên lặng lẽ khuất sau con đường khi mỗi buổi sáng thức dậy, trong thâm tâm Kiên lúc đấy luôn nghĩ:
– Mình phải làm mọi cái để có tiền. Vì cuộc sống này nếu không có tiền sẽ chẳng thể làm gì được. Do người bố Kiên làm quá sức mình nên vết thương cũ của ông thường tái phát. Lúc này vì cả gia đình không có tiền để đưa ông lên bệnh viện tỉnh để chữa bệnh, ông cũng biết điều đó nên âm thầm im lặng và chịu đựng những cơn đau khi trở trời. Ông nén mình chịu tất cả, làm tất cả để Kiên và gia đình không phải nghĩ ngợi về ông. Chỉ có một người duy nhất biết điều đó là mẹ Kiên. Đã có lần cả hai người cùng ôm nhau khóc mỗi khi vết thương của ông lại hành hạ ông. Mẹ Kiên muốn đưa ông đến bệnh viện để điều trị. Ông thì không. Vì ông biết rằng sẽ rất tốn tiền. Ông lặng lẽ cắn răng chịu đựng và nói với vợ:
– Em ạ! Không cần phải đưa anh đến bệnh viện đâu. Vết thương thì nó vẫn thế. Anh chấp nhận sống chung với nó thôi. Cuộc sống phải hy sinh. Cái hy sinh để mình đánh đổi số phận. Anh không muốn thằng Kiên phải suy nghĩ về những gì anh đang có trong người. Để cho nó tập trung học. Còn cả hai đứa kia nữa. Chúng nó cũng cần phải học và phấn đấu. Chiến tranh không cho anh được lành lạnh, nhưng anh không muốn điều đó làm mất đi những gì trong suy nghĩ của Kiên về cuộc sống. Một viên đạn vào đầu để cứu một người bạn, một người đồng đội, thế là hạnh phúc. Cho dù họ cuối cùng không được may mắn hơn mình là nhìn thấy chiến thắng. Những điều đó cũng cảm thấy mình hơn họ rồi. Nên chấp nhận thôi em ạ. Anh không muốn lên bệnh viện. Còn sức còn làm. Còn cái chết, nó sẽ đến nhưng có điều con người chỉ nhìn thấy nó như một cái bóng theo mình đến khi mình trở về với cái bụi. Vậy để sống thế nào cho đáng sống mới quan trọng. Chứ chết thì còn gì mà luyến tiếc nữa. Căn bệnh của anh không chữa được đâu. Anh chấp nhận nó. Xã hội đâu có ai nhớ đến mình. Cái thẻ thương binh không giải quyết được sự việc khi có quá nhiều người như mình. Lên bệnh viện tỉnh thì mình cũng chỉ là một con người trong hàng vạn con người hy sinh cho đất nước. Còn ai nhớ được đến mình đâu mà lôi cái thương binh ra để đòi quyền lợi. Đấy là một sự thật. Em hãy chấp nhận nó. Nhất là đừng bao giờ nói với Kiên. Trong ánh mắt nó, anh thấy nó là người có tài và sẽ không dừng ở đấy đâu.

Rồi cả hai cùng im lặng. Mẹ Kiên hiểu những gì ông nói. Với một người vợ, một người mẹ điều đó còn đau khổ gấp nhiều lần khi những gì mà chiến tranh đã mang đến cho gia đình Kiên. Còn ông, ông lặng lẽ và chỉ biết im lặng chấp nhận một điều kinh khủng nhất đang đến với ông. Trong lúc này, Kiên là một thứ để ông phấn đấu, một thứ để ông có thể nhìn cuộc sống một cách tốt đẹp hơn những gì đang trải qua với gia đình ông.

Và rồi cái ngày mà Kiên hạnh phúc nhất đã đến, Kiên được nhà trưởng cử đi thi toán tỉnh. Kiên nằm trong đội tuyển thi toán của huyện Hải Hậu. Kiên mừng rỡ về nhà báo tin cho bố mẹ. Cả gia đình đều vui. Nhất là bố Kiên. Ông cảm thấy trút đi nhiều gánh nặng trong tâm lý. Hôm sau, Kiên sẽ cùng mọi người trong đội tuyển lên tỉnh để thi. Lúc đấy Kiên vừa tròn 15 tuổi. Kiên được thừa hưởng cái dáng người của bố. Cao, trắng trẻo và thư sinh. Nhất là đôi mắt. Kiên có một đôi mắt chết người. Một đôi mắt đặc biệt. Nếu ai nhìn vào cũng phải công nhận điều đấy. Nó thể hiện sự thông minh, sắc sảo mà không giống ai. Hôm sau, cả nhà đưa tiễn Kiên ra bến xe để đoàn xe chở đội tuyển thi toán của Hải Hậu lên đường. Kiên vẫn chào cả gia đình. Bố Kiên mừng lắm. Nhưng không ai biết rằng, chính đây là lần cuối Kiên được nhìn thấy người bố của mình. Một sự chia tay mãi mãi mà gần 25 năm sau, Kiên mới có thể nghĩ lại nó.

Đúng như dự kiến, Kiên đoạt giải nhì về học sinh giỏi Toán toàn tỉnh Nam Định. Nhưng khi nhận bằng khen cũng là lúc có tin báo đến cho Kiên: Bố Kiên đang nằm ở nhà. Do vết thương cũ tái phát nên rất yếu. Chắc khó qua khỏi. Kiên vội vàng xin lỗi mọi người để đi về trước. Trong lòng Kiên lúc này cảm thấy có gì đó không ổn.

Về đến nhà, Kiên lao thằng vào phòng nơi bố Kiên đang nằm đấy. Mọi người nhà Kiên cũng đã đầy đủ bên ngoài. Chắc tất cả đều có sự chuẩn bị trước cho những gì sắp xảy ra. Lúc này, bố Kiên bảo mọi người ra khỏi phòng, chỉ còn Kiên và bố ở trong phòng. Kiên không kìm được nước mắt. Nhìn bố, Kiên nghẹn ngào:
– Bố! Sao bố lại thế! Sao bố giấu con về căn bệnh của bố! Con đã học và đã đạt được những gì mà bố muốn đây này. Tuy không được giải nhất nhưng con không để mọi người có thể nhìn con với anh mắt khinh mệt được. Mà tại sao bố lại giấu con và không nói cho con biết? Con có thể nghỉ học để làm những gì cho bố mà.
Kiên khóc nhiều. Lần đầu tiên mọi người thấy Kiên khóc. Khuôn mặt lạnh lùng của Kiên hầu như chỉ dành cho việc học và làm việc. Nụ cười chỉ miễn cưỡng khi ai đó nhìn thấy Kiên. Có thể cuộc sống của Kiên là như vậy nên Kiên quen rồi. Lúc này, không ai hiểu một điều, Kiên cảm thấy có lỗi về những gì mà bố Kiên đã hy sinh cho mình. Cũng chính vì gia đình không có tiền để đủ chạy chữa. Cũng chính vì cảnh nghèo của gia đình Kiên. Và cũng chính vì chiến tranh đã cướp đi ngươì bố của Kiên. Lúc này trong Kiên, bố Kiên là người mà có ý nghĩ nhất với Kiên. Mọi cái Kiên làm đều vì người bố và tự hào gia đình.

Nhìn thấy đứa con trai mình, gục đầu bên cạnh. Ông không đủ sức để khóc, để có thể giãi bày những gì mà ông còn chưa kịp nói hết với Kiên. Ông nhẹ nhàng cười và nói với Kiên:
– Thôi con! Cuộc sống vốn nó thế. Chết và sống chỉ làm một phạm trù nhất định thôi. Ai chả tránh được nó, đều phải chết. Chỉ có điều là lúc này, bố rất hãnh diện về con. Tất cả những việc con làm làm sau này con phải hiểu một điều quan trọng nhất đối với thằng đàn ông: Cuộc sống phải có tiền. Nhưng không thể làm bằng mọi giá để có tiền. Tiền không mua được tất cả nhưng sẽ không làm được gì nếu không có tiền. Con là một người giỏi. Rất giỏi! Bố biết mà. Đằng sau ánh mắt của con là một tham vọng lớn. Tuy nhiên, còn nhiều điều con chưa hiểu về cuộc sống đâu. Tham vọng lớn sẽ mất khi mình không chủ động để chế ngự nó. Bố rất mong con một ngày nào đó hiểu được những điều bố nói. Nhưng con phải luôn nhớ một điều, hãy sống và làm việc theo đúng pháp luật. Vậy chỉ có thể đạt được những gì mà con muốn bằng pháp luật và dùng chính pháp luật để gạt bỏ những gì cản bước tiến của con. Đấy là nguyên tắc sống. Hãy nhớ điều bố căn dặn. Nhưng đừng để nó chiếm mất lý trí. Mình phải sống để có thể biết giá trị của cuộc sống nó quan trọng như thế nào. Chứ không phải làm mọi cách để được sống theo đúng nghĩa của nó. Bố chắc sẽ không qua khỏi. Bao năm rồi, vết thương này làm bố đau, nhức. Bố muốn thoát khỏi những cơn đau đấy. Nhưng lúc này bố mãn nguyện rồi mặc dù chưa được chứng kiến con thành công trong cuộc sống. Nhưng dù sao, con hãy đừng để xã hội nhìn nhận mình là một con người không có giá trị. Mà tất cả điều đó đều có thể thực hiện nếu có tiền. Tuy nó không quan trọng nhưng nó quyết định số phận một con người. Thành công và thất bại đều ở nó. Bố tiếc là mình không thể làm gì được cho con đủ điều kiện học hành. Nhưng ………

Nói đến đây, bố Kiên từ từ nhắm mắt. Ông đã ra đi trong im lặng chững lại của lời căn dặn của ông với Kiên. Nó còn chưa được nói hết. Mọi gánh nặng tâm lý và những vết thương lòng của ông đã nói tất cả với Kiên sau 15 năm ông giữ kín trong người. Kiên lặng đi nhưng không khóc. Lúc này, Kiên cảm thấy trai sạn hơn. Ngày vui của Kiên cũng chính là ngày mà người bố yêu quý nhất của Kiên ra đi mãi mãi. Kiên không ngờ hôm chia tay bố ở bến xe khi lên tỉnh thi giải toán cũng chính là hôm cuối cùng được nhìn thấy nụ cười của bố. Những điều mà bố Kiên đã nói trước khi mất, Kiên lấy làm bài học cho suốt cuộc đời mình.

Con người Kiên sau khi bố mất đã hiểu: Cuộc sống phải trả giá những gì. Nếu có tiền, chưa chắc bố Kiên đã mất sớm như vậy. Ông chấp nhận hy sinh tất cả cũng chỉ vì Kiên. Kiên khóc thầm trong lòng. Nhưng những giọt nước mắt không thể chảy ra. Khuôn mặt Kiên lạnh đi và Kiên bước ra khỏi phòng trong im lặng.

Vậy cuộc đời của Kiên tiếp tục sẽ như thế nào? Liệu Kiên làm gì để đạt những điều mà người bố của Kiên mong muốn và khuyên bảo Kiên trước lúc mất? Nhưng chỉ có một điều là trong chính suy nghĩ của Kiên đã thay đổi. Cuộc sống sẽ biến Kiên thành một con người khác. Một con người của tham vọng kiếm tiền. Cái chết của bố Kiên đã làm Kiên thay đổi định mệnh của chính mình. Một định mệnh như được sắp đặt trước cho con người của Kiên. Còn những gì phía trước Kiên sẽ phải vượt qua? Các cụ chịu khó tiếp tục theo dõi chap tiếp theo để hiểu rõ hơn những gì sẽ đến với Kiên trong cuộc sống sắp tới. Để cho nhẹ nhàng vào đỡ căng thẳng cho câu chuyện, các cụ hãy nghe một bài hát về người cha. Bài hát này khá đặc biệt. Một bài hát mà sau này, khi Kiên bị bắt, nằm ở trong trại tạm giam chờ ngày hành quyết, Kiên đều hát đi hát lại bài hát này mỗi khi rảnh rỗi. Nó như một lời thú tội của Kiên trước người bố của mình đã mất.

« »