10 Th12
3:30

(P3) Nghiệp quật

Ngọt lắm!

Kèm theo sau hai từ “ngọt lắm” là một điệu cười như gió rít. Ả ta càng cười lớn, Văn càng đau đớn hơn. Văn cảm nhận được có thứ gì đó xơ xác như tóc đang được đẩy vào cổ họng mình. Đúng, chính xác đấy là một nắm tóc được vo tròn. Nắm tóc trôi đến đâu, cổ họng Văn lại như bị ngàn dao cứa, đau đớn vô cùng. Anh bắt đầu thấy khó thở, ngực cứ phập phồng liên tục, miệng ngáp ngáp đớp lấy chút khí thở ít ỏi. Bộ dạng hấp hối này của Văn càng làm con ma nữ kia thấy thích thú hơn, ả lấy bàn tay bịt chặt miệng anh ta lại khiến khí thở được đưa vào người Văn đã ít nay càng ít ỏi hơn. Khi sắp không còn chịu được nữa, Văn dùng hết sức mình mà vùng vẫy, hai mắt trợn ngược. Nhưng anh ta không thể nào kháng cự lại được ả. Bàn tay ả vẫn bịt chặt miệng Văn, điều đó làm Văn không thể nào thở nổi.

Văn đã nghĩ mình sẽ chết, mắt anh ta nhắm lại, nước mắt chảy ra. Cảm thấy cuộc đời đối với anh thật là ngắn ngủi, sống chưa được bao lâu đã phải ra đi thế này. Trần Văn chợt nghĩ đến sư phụ mình, anh cũng chợt cảm thấy có lỗi. Giá như hằng ngày nghe lời sư phụ chịu khó học hỏi hơn một chút, bớt ham chơi lại thì có lẽ đã không đến nông nỗi này. Gặp một con ma nữ cũng không biết đường đối phó. Văn thấy hội hận vô cùng! Anh thầm nhủ trong đầu rằng: “Sư phụ, là con bất hiếu.”

Thấy Văn không còn chống chế, hơi thở tắt lịm dần. Ả ta cười càng lớn hơn vì gần như đã đạt được mục đích. Bọn thầy đồng nửa mùa như thế này mà định đến đây gây khó dễ cho ả ta sao? Thật là không biết lượng sức mình. Đúng là một lũ ăn hại!

_Hừmm…

Vui mừng chưa kịp lâu thì ả nhận ra phía sau mình phát ra ánh hào quang chói lóa. Quay phắt lại, thứ ánh sáng ấy như đâm chọt vào mắt ả, nhói vô cùng. Đầu ả ta trở nên quay cuồng, thứ thuật chú đáng ghét cứ vang lên đều đều trong đầu. Quá bất ngờ không kịp chống cự, ả trở nên yếu ớt dần. Hai tay ôm lấy đầu, ngã khụy xuống đất. Chỉ khi sư thầy Tĩnh Hiện ngừng niệm chú, ả mới thôi đau đớn.

Ngẩng đầu lên nhìn Tĩnh Hiện, xung quanh phát ra hào quang. Mắt ả thôi xanh lè, chuyển sang màu đen. Cùng dáng vẻ khoan thai, sư thầy nói với giọng độ lượng:

_Quay đầu là bờ.

Nhưng mà, ả vẫn cứng đầu cứng cổ. Mắt chuyển xanh, nhe ra hai cái răng nanh nhọn hoắt. Cười ha hả rồi tắt ngúm.

_Không đâu, bọn chúng sẽ phải trả giá.

Nói rồi ả nhanh chân thoát thân nhân lúc Tĩnh Hiện không để ý. Ông đứng đó ngỡ ngàng, lắc đầu chua chát.

_Tại sao ngươi lại phải tự làm khổ mình như vậy.

Sự xuất hiện kịp thời của Tĩnh Hiện đã may mắn cứu thoát Văn, anh ta nằm trên giường ho sặc sụa, nhả ra một nắm tóc vo tròn kèm theo đó là máu tươi. Sư thầy cũng vội vàng đi lại vuốt lưng cho anh ta, sau đó dùng tay đẩy mạnh vào lưng Văn khiến anh ta khạc ra một cục máu đen. Nhờ có vậy, Văn mới thôi không ho nữa. Anh ta thở dốc, tạ ơn trời phật, nở miệng cười may mắn. Xem như cái mạng nhỏ này vẫn được giữ lại trên trần thế.

_Cũng do con hằng ngày không chịu nghe lời chăm chỉ đọc sách. Đã thấy hậu quả rồi chứ?_Tĩnh Hiện trách móc.

_Con biết lỗi rồi, từ nay con sẽ chăm chỉ. Dậy sớm niệm Kinh cùng người.

Văn gãi đầu cười cười qoa loa, cứ mỗi lần gặp chuyện anh ta đều hứa với sư phụ như vậy. Hứa đến nỗi ông đã chẳng còn tin tưởng, chán nản mà lắc đầu. Vừa bị dọa một phen khiếp vía, Văn vẫn chưa thôi xanh mặt. Nhưng cái tính anh ta vô tư, qua chuyện thì lại cười, đến giờ thì sẽ lăn đùng ra ngủ. Chẳng hạn như lúc này, sư thầy mới vừa quay đi một lúc Văn đã có thể nằm lăn ra ngủ ngon giấc. Thỉnh thoảng còn ngáy, rồi nói mớ, lăn lộn đủ kiểu, hệt như đứa trẻ lên ba.

_Văn, con không định dậy sớm cùng ta niệm kinh sao?

Văn lúc này đang mơ màng trên giường, nghe sư phụ gọi phải rất lâu mới chịu uể oải trả lời, mắt vẫn còn lim dim.

_Thầy ơi, cho con ngủ thêm chút nữa, chút nữa thôi!

Anh ta lại kì kèo, vậy mà tối hôm qua còn hứa này hứa nọ, thật là không thể tin tưởng được tên tiểu tử Trần Văn này. Biết dù có thúc giục cũng không thể kéo Văn dậy được, sư thầy bèn tự niệm kinh một mình. Ông ra ngồi một góc, tay gõ mõ đều đều,mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm. Trong đầu không chứa bất kể tạp niệm nào. Kể từ khi xuất gia đến giờ, Tĩnh Hiện đã nguyện một lòng theo Phật, tu tâm dưỡng tính. Cũng từ đó, mọi hỉ nộ ái ố trên đời này với ông mà nói chỉ như cơn gió lướt qua. Đến rồi sẽ đi.

Rồi tiếng mõ của sư thầy chợt dừng lại, ông từ từ mở mắt, lắng nghe thứ âm thanh đang len lỏi kia. Hóa ra đó là tiếng đàn gáo của cô con gái út nhà Bá Vĩnh. Nghe mà thấy đau lòng. Dừng lại một chút rồi Tĩnh Hiện lại tiếp tục gõ mõ tụng kinh. Âm thanh của tiếng mõ cùng âm thanh của đàn gáo tưởng chừng như tương phản nhưng lại rất hòa hợp. Vang lên cùng lúc, tạo thành một tấu khúc, có bi thương, có độ lượng.

Lại nói một chút về cô út, từ nhỏ đã thích chơi đàn gáo, dù chẳng được ai dạy dỗ hay chỉ cách nhưng ngay lần đầu tiên chạm vào cây đàn đã rất thành thạo. Vốn được cha cưng chiều từ nhỏ, nên sinh ra bị anh chị ghanh ghét, chẳng mấy chốc trở nên cô lập. Bởi vậy, cô lại càng khép mình
hơn, sớm sớm một mình tấu đàn, thỉnh thoảng lại như phát điên làm mọi người hoảng sợ, toàn nói những chuyện ma quỷ, thậm chí còn ném vỡ hết đồ vật trong nhà. Thế nên, người ta nói cô bị ma nhập.

Bị làm ồn, Văn buộc phải tỉnh giấc. Anh ta bước xuống giường mà miệng còn ngái ngủ, nhìn sư thầy đang tập trung gõ mõ, thở dài nhác nhưởi. Tránh không làm phiền, Văn chỉnh lại vạt áo ngũ thân, mở cửa bước ra ngoài. Vừa đi vừa ngáp. Lúc này, anh mới để ý kĩ hơn hóa ra ngoài tiếng mõ của sư thầy mình, còn có cả tiếng đàn gáo. Đứng yên lặng nghe một hồi, Văn cảm thấy tươi tỉnh hơn, quyết tìm cho ra nơi xuất phát tiếng đàn. Anh ta di chuyển theo hướng âm thanh, qua khuôn viên, rồi vô tình đến bên một hồ sen.

Đập vào trước mắt Văn là thân thể mảnh mai của cô út nhà Bá Vĩnh đang ngồi quay lưng lại với mình. Tay nhịp nhàng uyển chuyển kéo đàn, tóc buông xõa chạm đất. Thứ âm thanh phát ra từ cây đàn gáo càng làm Văn thêm đắm chìm, hắn cứ đứng ngẩn ngơ ra đó mà nghe trộm. Cho đến khi cô út quay mặt lại Văn mới thấy giật mình. Hơi lạnh chạy dọc sống lưng, đôi mắt ấy, chính đôi mắt màu xanh đêm qua, lẽ nào là của cô út? Mặc dù không nhìn rõ khuôn mặt của ả ma nữ đêm qua nhưng anh nhớ rất rõ đôi mắt màu xanh ấy, sâu hun hút và thăm thẳm. Trần Văn cố nheo mắt nhìn kĩ lại lần nữa để chắc chắn hơn nhưng thoáng chốc đã không thấy cô út đâu, tiếng đàn cũng dứt từ ấy. Thấy lạ, anh ta quay bốn phương tám hướng tìm kiếm, rồi thở dài trong vô vọng.

_Sáng sớm thầy ra đây đứng làm gì?

Văn giật mình quay lại phía sau, thì ra nãy giờ cô đứng sau lưng anh ta. Thảo nào mà không thấy. Bị bất ngờ, Văn ấp úng không nói nên lời.

_Tôi..tôi…

Không để cho anh ta kịp giải thích, cô út nói tiếp:

_Nhà này nhiều ma, thầy cẩn thận kẻo bị bắt.

Giọng cô út không nhanh không chậm, cứ đều đều làm người ta thấy sợ. Chợt Văn lại cảm thấy lạnh hết sống lưng, mặt tái xanh, cứng họng không nói nên lời. Mặc kệ sắc mặt Trần Văn, cô út không quan tâm quay mặt bỏ đi. Văn nhìn theo bóng lưng cô rồi chợt nhớ lại lời cô vừa cảnh báo, nhanh chân đuổi theo.

_Cô ơi đợi tôi với!

Nhếch môi nụ cười tà mị, cô hỏi:

_Thầy sợ à?

Như đâm trúng tim đen, Văn ngập ngừng rồi im lặng. Đúng là anh ta sợ thật, nếu không chạy theo cô làm gì. Nhưng mà để bị cô út nắm thóp thế này, anh ta thật không cam tâm, nói lảng sang chuyện khác.

_Cô út tên gì?

_Hoa.

_Cô út bao nhiêu tuổi rồi?

_Mười chín.

Hai người họ cứ như vậy trò chuyện qua lại nhưng Văn cứ cảm thấy cô Hoa này lạnh băng, hỏi gì trả lời nấy. Thật khó gần!

« »